Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 484: Bình Yên Nơi Bến Đỗ, Hư Vô Giữa Hào Quang

Gió đêm trên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh vẫn lạnh lẽo như một lời nhắc nhở không ngừng về sự cô độc. Trần Hạo đã đứng đó rất lâu, để mặc cho sự trống rỗng trong lòng mình lớn dần, nuốt chửng cả những hào quang mà người đời vẫn tung hô. Anh đã buông chiếc ly champagne rỗng tuếch, để nó lăn một vòng trên nền gạch lạnh rồi nằm im lìm bên cạnh những vệt nước đọng. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào thành phố lấp lánh, nhưng tâm trí anh lại trôi dạt về một nơi xa xăm hơn, một thị trấn nhỏ ven sông, nơi từng có một nụ cười, một ánh mắt, và một sự bình yên mà anh đã đánh mất. Anh biết, cánh cửa dẫn đến "bến đỗ" của Lê An đã hoàn toàn khép lại, mãi mãi. Và trong khoảnh khắc đó, anh không thể hình dung nổi rằng, ở một nơi cách xa hàng trăm cây số, Lê An đang thực sự tìm thấy cái bình yên ấy, một thứ bình yên không cần đến hào quang, không cần đến những lời tán dương, mà chỉ cần sự hiện hữu giản dị và ấm áp của một người đàn ông khác.

***

Hoàng hôn trải một dải màu vàng cam rực rỡ lên công viên thị trấn, nhuộm đỏ cả những tán cây cổ thụ, biến mặt hồ nước tĩnh lặng thành một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời. Tiếng chim lảnh lót gọi bầy, tiếng cười giòn tan của lũ trẻ đang nô đùa bên đài phun nước róc rách, và tiếng gió nhẹ nhàng xào xạc qua những vòm lá xanh mướt, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của sự an lành. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, quyện cùng hương cỏ cây tươi mới và chút hương hoa lài dịu ngọt từ những bụi cây ven đường, len lỏi vào từng hơi thở của Lê An. Cô và Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi trên chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây bàng, nơi từng là điểm hẹn của bao thế hệ tình nhân trong thị trấn. Chiếc ghế đã bạc màu theo năm tháng, nhưng giờ đây lại trở thành biểu tượng của một khởi đầu mới, một niềm tin mới cho Lê An.

Huy vừa kể về một ngày làm việc ở xưởng, về những vấn đề phát sinh với một lô hàng mới, nhưng anh kể một cách điềm tĩnh, xen lẫn những nụ cười lạc quan. "Hôm nay ở xưởng có chút chuyện... một vài chi tiết máy gặp trục trặc. Anh phải ở lại giải quyết đến tận chiều tối. Nhưng mọi thứ đều ổn rồi, An à. Anh đã tìm được cách khắc phục, và lô hàng sẽ kịp tiến độ thôi." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự vững chãi và tin cậy. Anh không phàn nàn, không than thở, chỉ đơn thuần là chia sẻ một phần cuộc sống của mình.

Lê An lắng nghe, ánh mắt dịu dàng dõi theo từng cử chỉ của anh. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười không còn mang nét e dè hay chờ đợi mỏi mòn của những tháng ngày xưa cũ, mà là một nụ cười mãn nguyện, bình yên đến lạ. Cô đưa bàn tay mình, khẽ đan vào những ngón tay rắn chắc của Huy đang đặt hờ trên đùi. "Anh vất vả rồi," cô nhẹ nhàng nói, lời nói tựa như một làn gió mát xoa dịu những mệt mỏi của anh. Bàn tay Huy ấm áp, vững chãi, khẽ siết nhẹ tay cô như một lời đáp không cần thốt ra. Cảm giác này, sự hiện diện này, chính là điều cô luôn tìm kiếm.

Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của gỗ và dầu máy, pha chút mùi xà phòng mới giặt từ chiếc áo sơ mi của anh. Nó giản dị, chân thực, và mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối. Ánh mắt Lê An lơ đãng dõi theo những đứa trẻ đang chạy nhảy, tiếng cười khúc khích của chúng như những nốt nhạc vui tươi điểm xuyết vào không gian yên tĩnh. Cô cũng nhìn thấy những cặp đôi khác tản bộ dưới hàng cây, tay trong tay, ánh mắt trao nhau những cử chỉ yêu thương thầm lặng.

Trong khoảnh khắc ấy, một dòng suy nghĩ nhẹ nhàng lướt qua tâm trí Lê An. Cô nhớ về những chiều hoàng hôn xưa cũ, cũng trên chiếc ghế đá này, hay bên bờ sông quen thuộc, nơi cô từng ngồi đợi một hình bóng, đợi một lời nói không thành. Hình bóng của Trần Hạo, của những kỷ niệm thanh mai trúc mã, giờ đây đã mờ đi rất nhiều. Nó không còn là nỗi đau nhói, không còn là sự tiếc nuối day dứt như một vết thương chưa lành. Giờ đây, những ký ức ấy chỉ như những bức ảnh cũ kỹ đã ngả màu, được cất sâu trong một góc nhỏ của trái tim, không còn sức nặng để chi phối cảm xúc hiện tại của cô.

Cô thầm nghĩ: *Bình yên này... là thứ mình đã luôn tìm kiếm. Không phải là những lời hứa hẹn xa vời, không phải là những ánh mắt chứa chan nhưng không dám bày tỏ. Mà là sự hiện hữu, sự quan tâm, và một bàn tay ấm áp nắm lấy tay mình mỗi ngày.* Lê An cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như thể cô vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình đã mang theo suốt bao năm. Hình bóng anh ấy (Trần Hạo) giờ đây thật mờ nhạt, chỉ còn là một phần của quá khứ, một đoạn phim đã qua, không còn là vai chính trong cuộc đời cô nữa. Cô không còn cảm thấy buồn hay trách móc, chỉ còn lại sự chấp nhận và lòng biết ơn cho những gì mình đang có. Cái cảm giác "chậm một nhịp" của quá khứ, giờ đây đã được thay thế bằng một nhịp đập đều đặn, vững vàng bên cạnh Huy. Cô biết, mình đã tìm thấy bến đỗ, một bến đỗ không mộng mị, mà chân thật và ấm áp.

***

Trong khi Lê An đang tận hưởng sự bình yên giản dị bên bờ sông cũ, thì ở một thành phố cách xa hàng trăm cây số, Trần Hạo đang ngồi đối diện với sự hào nhoáng và giả tạo tại nhà hàng Pháp "Le Rêve". Không gian nhà hàng được thiết kế tinh tế và lãng mạn, với ánh sáng dịu nhẹ từ hàng trăm ngọn nến lung linh và những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh treo cao trên trần. Tiếng nhạc cổ điển du dương của Chopin hay Bach vang vọng nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách, tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ tinh xảo, và những cuộc trò chuyện thì thầm của các thực khách. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang đỏ thượng hạng, mùi hoa ly trắng muốt trên bàn ăn và mùi nước hoa cao cấp từ những quý ông, quý bà tản mát khắp không gian, tạo nên một bầu không khí sang trọng đến nghẹt thở.

Trần Hạo ngồi đối diện với Phương Anh, một cô gái xinh đẹp, ăn mặc thời trang và có phong thái tự tin của người thành thị. Cô là đối tác trong một dự án gần đây của anh, và cũng là một trong số những người phụ nữ trẻ tuổi, thành đạt thường xuyên xuất hiện bên cạnh anh trong các bữa tiệc xã giao. Phương Anh có đôi mắt lanh lợi, nụ cười tươi tắn, và luôn biết cách tạo không khí bằng những câu chuyện thú vị về công việc, về các xu hướng mới trong giới thượng lưu.

"Dự án mới của anh nghe nói rất thành công, Hạo," Phương Anh nói, giọng cô trong trẻo và đầy ngưỡng mộ. Cô nâng ly rượu vang đỏ, ánh mắt lấp lánh nhìn anh. "Em đã đọc báo và thực sự ấn tượng. Anh thật giỏi."

Trần Hạo khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười xã giao nhạt nhẽo. Anh nâng ly rượu của mình, cụng nhẹ vào ly của cô. "Cũng chỉ là công việc thôi," anh đáp, giọng trầm và đều đều, không chút cảm xúc. Anh dùng dao dĩa một cách máy móc, xắt miếng bít tết vừa chín tới. Món ăn tinh xảo, nhưng anh chẳng cảm nhận được hương vị gì đáng kể.

Phương Anh dường như nhận ra sự thờ ơ của anh. Cô khẽ nghiêng đầu, ánh mắt thăm dò. "Anh có vẻ ít nói nhỉ? Hay là anh không vui?" Cô hỏi, nụ cười trên môi khẽ nhạt đi một chút. "Mọi người đều nói anh là người rất tài năng và đầy sức hút, nhưng em lại thấy anh có vẻ... trầm tư quá."

Trần Hạo đặt dao dĩa xuống, khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể xua đi vị đắng trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của nhà hàng, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như vô vàn những ngôi sao xa xôi không thể chạm tới. Từng khối nhà cao tầng sáng đèn rực rỡ, những dòng xe cộ nối đuôi nhau như những con rắn ánh sáng, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng lại vô cùng lạnh lẽo.

*Tại sao mình lại ở đây?* Anh tự hỏi trong thâm tâm. *Cô ấy không phải là cô ấy.* Hình ảnh Lê An với nụ cười bình yên, mãn nguyện mà anh đã thoáng thấy trong giấc mơ đêm qua, hay qua một bức ảnh nào đó trên mạng xã hội, chợt hiện về rõ nét. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, không hề có sự giả tạo hay hào nhoáng. Nó chân thật đến nỗi khiến anh cảm thấy nhói lòng.

Anh vẫn đang tìm kiếm điều gì đó, một sự lấp đầy cho khoảng trống vô hình trong lòng. Anh đã thử với công việc, với sự thành công, với những mối quan hệ xã giao như thế này, nhưng tất cả đều vô vọng. Phương Anh là một cô gái tốt, nhưng giữa họ không có sự kết nối sâu sắc, không có sự thấu hiểu mà anh khao khát. Cuộc trò chuyện này, dù được bao bọc bởi sự lãng mạn và tinh tế của nhà hàng Pháp, lại vô cùng hời hợt. Nó chỉ là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo, nơi mỗi người đều đóng vai của mình, nói những lời hoa mỹ nhưng rỗng tuếch.

"Anh ổn," Trần Hạo đáp, cố gắng nở một nụ cười trấn an. "Chỉ là công việc gần đây hơi bận rộn thôi." Anh biết lời nói đó không thuyết phục, nhưng anh không muốn giải thích thêm. Anh không muốn bộc lộ sự yếu đuối, sự trống rỗng của mình cho bất kỳ ai, đặc biệt là trong một môi trường mà mọi người đều cố gắng phô trương sự hoàn hảo.

Phương Anh nhìn anh thêm một lúc, rồi cũng mỉm cười nhẹ. Cô hiểu rằng có lẽ anh không muốn chia sẻ nhiều hơn. Cô tiếp tục câu chuyện của mình, nói về một chuyến đi Paris sắp tới, về những dự định mua sắm và những buổi triển lãm nghệ thuật. Trần Hạo lắng nghe, nhưng tâm trí anh đã trôi dạt về những ký ức xa xôi hơn, về những buổi chiều tan học cùng Lê An, về những câu chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những lời nói không thành đã mãi mãi chôn vùi một mối tình. Sự hào nhoáng này, những cuộc gặp gỡ này, không thể lấp đầy chút nào cái khoảng trống mênh mông trong anh. Nó chỉ càng làm nổi bật lên sự cô đơn, sự lạc lõng của một người đàn ông đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi điều quý giá nhất.

***

Đêm đã khuya, thành phố vẫn sáng đèn rực rỡ dưới chân. Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn trong căn hộ cao cấp của mình, nhìn xuống dòng chảy ánh sáng không ngừng nghỉ. Căn hộ sang trọng, hiện đại, được trang bị đầy đủ những tiện nghi tân tiến nhất, nhưng lại mang một vẻ lạnh lẽo và tĩnh mịch đến lạ. Ánh sáng từ màn hình TV lớn đang chiếu một chương trình tài chính, nhưng không có âm thanh. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh vòm, tiếng điều hòa không khí hoạt động êm ru, và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe cửa sổ khép hờ. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi da từ chiếc ghế sofa bành, mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên áo sơ mi, và mùi rượu vang đỏ từ ly thủy tinh trên tay anh, tất cả hòa quyện tạo thành một thứ mùi hương của sự xa hoa và cô độc.

Trần Hạo tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Patek Philippe mặt xanh ngọc, lấp lánh dưới ánh đèn LED dịu nhẹ. Anh đặt nó lên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh ngắt, tiếng kim loại chạm vào đá nghe thật thanh mảnh, khô khốc. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của thời gian và sự thành công, giờ đây dường như cũng vô nghĩa đối với anh. Thời gian cứ trôi, nhưng anh lại cảm thấy mình đang mắc kẹt trong một vòng lặp của sự trống rỗng.

Anh với tay lấy ly rượu vang đỏ, chậm rãi thưởng thức từng ngụm nhỏ. Vị rượu vẫn chát, vẫn đắng, nhưng nó giúp anh tạm thời quên đi cảm giác hời hợt của buổi tối với Phương Anh. Mối quan hệ thoáng qua này, và những mối quan hệ tương tự, đều không thể mang lại sự ấm áp hay ý nghĩa mà anh khao khát. Chúng chỉ là những chiếc mặt nạ mà anh đeo vào để đối mặt với thế giới, để che giấu đi sự thật rằng bên trong anh là một khoảng trống mênh mông, một khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc.

Anh đã có tất cả những gì mà người đời khao khát: tiền bạc, quyền lực, danh vọng. Nhưng thành công này... có ý nghĩa gì khi không có ai để chia sẻ một cách chân thật? Những mối quan hệ này... chỉ là những chiếc mặt nạ. Anh vẫn nhớ lời Phương Anh hỏi: "Anh có vẻ không vui?" Cô ấy đã nói đúng. Anh không vui. Anh cảm thấy lạc lõng giữa chính cuộc đời mình, giữa những thành tựu mà anh đã bỏ cả tuổi thanh xuân để theo đuổi.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn hỗn loạn. Anh đang tìm kiếm điều gì? Một ký ức đã mờ nhạt chăng? Hình ảnh Lê An lại hiện về, không còn là cô gái ngây thơ bên bờ sông, mà là một Lê An bình yên, mãn nguyện mà anh đã thấy, dù chỉ là trong mơ. Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không cần hào nhoáng, không cần những ánh đèn chói lòa, mà chỉ cần sự chân thành và ấm áp. Và anh, Trần Hạo, một người đàn ông thành đạt đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, lại đang cô độc trong chính ngôi nhà của mình.

Anh thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu mang theo nỗi hối tiếc không nguôi ngoai. Cái giá phải trả cho sự "chậm một nhịp" của ngày đó thật quá đắt. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng hóa ra, nó chỉ làm cho "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc càng thêm sâu rộng. Anh đã cố gắng tìm kiếm sự lấp đầy qua những mối quan hệ thoáng qua, qua những bữa tiệc xã giao, nhưng tất cả đều thất bại. Anh biết rằng, những mối quan hệ như với Phương Anh không thể mang lại điều anh thực sự cần, không thể chữa lành vết thương lòng mà anh đã tự tạo ra. Chúng chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng, sự vô nghĩa của mọi thứ khi không có một người để sẻ chia một cách chân thật.

Trần Hạo mở mắt ra, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh bị lu mờ bởi ánh đèn thành phố. Anh đã thành công, nhưng lại thất bại trong việc giữ lấy điều thực sự quan trọng. Cảm giác lạnh lẽo của làn gió đêm, cùng với vị đắng của sự hối tiếc, cứ thế len lỏi vào từng tế bào. Anh biết, anh sẽ tiếp tục vật lộn với cảm xúc này, tiếp tục tìm kiếm một điều gì đó sâu sắc hơn để lấp đầy khoảng trống trong mình, nhưng có lẽ, nó sẽ mãi mãi là một cuộc tìm kiếm vô vọng. Cánh cửa dẫn đến "bến đỗ" của Lê An đã hoàn toàn khép lại, và cánh cửa đến hạnh phúc của anh, dường như cũng chưa bao giờ thực sự mở ra.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free