Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 485: Bến Đỗ An Nhiên, Góc Phố Lặng Lẽ

Đêm đã khuya, thành phố vẫn sáng đèn rực rỡ dưới chân. Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn trong căn hộ cao cấp của mình, nhìn xuống dòng chảy ánh sáng không ngừng nghỉ. Căn hộ sang trọng, hiện đại, được trang bị đầy đủ những tiện nghi tân tiến nhất, nhưng lại mang một vẻ lạnh lẽo và tĩnh mịch đến lạ. Ánh sáng từ màn hình TV lớn đang chiếu một chương trình tài chính, nhưng không có âm thanh. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh vòm, tiếng điều hòa không khí hoạt động êm ru, và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe cửa sổ khép hờ. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi da từ chiếc ghế sofa bành, mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên áo sơ mi, và mùi rượu vang đỏ từ ly thủy tinh trên tay anh, tất cả hòa quyện tạo thành một thứ mùi hương của sự xa hoa và cô độc.

Trần Hạo tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Patek Philippe mặt xanh ngọc, lấp lánh dưới ánh đèn LED dịu nhẹ. Anh đặt nó lên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh ngắt, tiếng kim loại chạm vào đá nghe thật thanh mảnh, khô khốc. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của thời gian và sự thành công, giờ đây dường như cũng vô nghĩa đối với anh. Thời gian cứ trôi, nhưng anh lại cảm thấy mình đang mắc kẹt trong một vòng lặp của sự trống rỗng.

Anh với tay lấy ly rượu vang đỏ, chậm rãi thưởng thức từng ngụm nhỏ. Vị rượu vẫn chát, vẫn đắng, nhưng nó giúp anh tạm thời quên đi cảm giác hời hợt của buổi tối với Phương Anh. Mối quan hệ thoáng qua này, và những mối quan hệ tương tự, đều không thể mang lại sự ấm áp hay ý nghĩa mà anh khao khát. Chúng chỉ là những chiếc mặt nạ mà anh đeo vào để đối mặt với thế giới, để che giấu đi sự thật rằng bên trong anh là một khoảng trống mênh mông, một khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc.

Anh đã có tất cả những gì mà người đời khao khát: tiền bạc, quyền lực, danh vọng. Nhưng thành công này... có ý nghĩa gì khi không có ai để chia sẻ một cách chân thật? Những mối quan hệ này... chỉ là những chiếc mặt nạ. Anh vẫn nhớ lời Phương Anh hỏi: "Anh có vẻ không vui?" Cô ấy đã nói đúng. Anh không vui. Anh cảm thấy lạc lõng giữa chính cuộc đời mình, giữa những thành tựu mà anh đã bỏ cả tuổi thanh xuân để theo đuổi.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn hỗn loạn. Anh đang tìm kiếm điều gì? Một ký ức đã mờ nhạt chăng? Hình ảnh Lê An lại hiện về, không còn là cô gái ngây thơ bên bờ sông, mà là một Lê An bình yên, mãn nguyện mà anh đã thấy, dù chỉ là trong mơ. Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không cần hào nhoáng, không cần những ánh đèn chói lòa, mà chỉ cần sự chân thành và ấm áp. Và anh, Trần Hạo, một người đàn ông thành đạt đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, lại đang cô độc trong chính ngôi nhà của mình.

Anh thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu mang theo nỗi hối tiếc không nguôi ngoai. Cái giá phải trả cho sự "chậm một nhịp" của ngày đó thật quá đắt. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng hóa ra, nó chỉ làm cho "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc càng thêm sâu rộng. Anh đã cố gắng tìm kiếm sự lấp đầy qua những mối quan hệ thoáng qua, qua những bữa tiệc xã giao, nhưng tất cả đều thất bại. Anh biết rằng, những mối quan hệ như với Phương Anh không thể mang lại điều anh thực sự cần, không thể chữa lành vết thương lòng mà anh đã tự tạo ra. Chúng chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng, sự vô nghĩa của mọi thứ khi không có một người để sẻ chia một cách chân thật.

Trần Hạo mở mắt ra, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh bị lu mờ bởi ánh đèn thành phố. Anh đã thành công, nhưng lại thất bại trong việc giữ lấy điều thực sự quan trọng. Cảm giác lạnh lẽo của làn gió đêm, cùng với vị đắng của sự hối tiếc, cứ thế len lỏi vào từng tế bào. Anh biết, anh sẽ tiếp tục vật lộn với cảm xúc này, tiếp tục tìm kiếm một điều gì đó sâu sắc hơn để lấp đầy khoảng trống trong mình, nhưng có lẽ, nó sẽ mãi mãi là một cuộc tìm kiếm vô vọng. Cánh cửa dẫn đến "bến đỗ" của Lê An đã hoàn toàn khép lại, và cánh cửa đến hạnh phúc của anh, dường như cũng chưa bao giờ thực sự mở ra.

***

Hoàng hôn vừa buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía tây. Trong căn bếp ấm cúng của gia đình Nguyễn Hoàng Huy, ánh đèn vàng dịu nhẹ đã được bật lên, xua đi bóng tối chập choạng và làm nổi bật những món ăn nóng hổi đang bốc khói nghi ngút trên bàn. Mùi cá kho riềng thơm lừng, mùi canh rau ngót nấu thịt ngọt thanh, cùng hương vị đặc trưng của món cà pháo dầm tỏi ớt xộc vào cánh mũi, đánh thức mọi giác quan. Không gian tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bát đũa lách cách và những câu chuyện vụn vặt thường ngày.

Lê An ngồi giữa Nguyễn Hoàng Huy và Chi Mai, đối diện với Bà Hiền và Ông Phúc. Bà Hiền, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, vẫn giữ nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Bà liên tục gắp thức ăn vào bát của Lê An, ánh mắt trìu mến không khác gì nhìn con gái ruột.

“An ăn thêm miếng cá này con, tươi ngon lắm. Con gầy quá, phải ăn nhiều vào,” Bà Hiền nói, giọng nói ấm áp như tiếng suối chảy, dịu dàng và đầy quan tâm. Miếng cá kho nóng hổi, thịt chắc nịch, được gắp cẩn thận đặt vào bát của Lê An.

Lê An mỉm cười, cảm thấy ngại ngùng nhưng trong lòng lại dâng lên một sự ấm áp lạ thường. Cô đưa tay đỡ bát, nhẹ nhàng đáp lời: “Dạ con cảm ơn mẹ. Mẹ nấu ngon quá ạ.” Từ ngày về nhà Huy, cô đã quen gọi Bà Hiền là mẹ, một từ ngữ tự nhiên và thân thương đến lạ, không hề gượng gạo. Mỗi bữa cơm, mỗi câu chuyện, mỗi ánh mắt quan tâm của gia đình Huy đều như một dòng nước mát lành, tưới tắm cho tâm hồn cô, xoa dịu những vết sẹo cũ mà thời gian vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn.

Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, ngay lập tức châm chọc: “Đấy, có người yêu là được chiều thế đấy, An nhỉ? Bà sướng nhất rồi!” Cô nàng nháy mắt tinh nghịch với Lê An, khiến Lê An chỉ biết cười trừ, má hơi ửng hồng. Chi Mai là cô bạn thân thiết của Lê An từ ngày còn đi học, nhưng giờ đây, cô cũng đã trở thành một phần thân thiết trong gia đình Huy, thường xuyên ghé qua ăn cơm và trêu chọc hai người.

Nguyễn Hoàng Huy, ngồi cạnh Lê An, khẽ lắc đầu, ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều. Anh đưa tay đặt lên mu bàn tay Lê An đang đặt dưới gầm bàn, nhẹ nhàng siết chặt như một lời trấn an. “Thôi, hai người cứ trêu An mãi. Để An ăn đi,” anh nói, giọng nói rành mạch nhưng vẫn ẩn chứa sự hiền lành. Nụ cười của anh lúc này thật rạng rỡ, khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt càng thêm sâu, nhưng lại mang một vẻ chân thành, đáng tin cậy.

Ông Phúc, người đàn ông gầy gò, chất phác và ít nói, chỉ mỉm cười hiền hậu, thỉnh thoảng gật đầu đồng tình với lời vợ hoặc con trai. Ánh mắt ông vẫn dõi theo Lê An với vẻ hài lòng, như thể cô là đứa con gái mà ông hằng mong ước. Dù không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của ông, sự lặng lẽ chấp thuận và yêu thương của ông đã góp phần tạo nên cái không khí bình yên, vững chãi mà Lê An đang tận hưởng.

Lê An cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Huy, một cái siết tay nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền đi sự quan tâm và tình yêu thương. Cô nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tình cảm. Ở bên Huy, cô không cần phải lo lắng hay suy nghĩ quá nhiều. Anh luôn ở đó, vững chãi và kiên định, mang đến cho cô một bến đỗ an yên mà cô từng khao khát. Chiếc nhẫn đôi bằng bạc đơn giản trên ngón áp út của cô, một món quà Huy tặng nhân kỷ niệm một năm yêu nhau, lấp lánh dưới ánh đèn, như một minh chứng cho lời hứa và sự cam kết của cả hai.

Một thoáng chốc, trong những khoảnh khắc yên bình đến lạ lùng này, hình ảnh một bóng dáng cũ chợt lướt qua tâm trí Lê An, như một cánh bướm đêm lạc vào ánh đèn rồi vụt bay đi mất. Một ký ức mơ hồ về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Nhưng nó chỉ là một thoáng qua, một vệt mờ nhạt rồi nhanh chóng bị lu mờ bởi tiếng cười giòn tan của Chi Mai, bởi lời hỏi han ân cần của Bà Hiền, và bởi ánh mắt yêu thương của Huy. Ký ức đó không còn mang theo nỗi đau hay sự tiếc nuối, nó chỉ còn là một phần của quá khứ, một đoạn phim đã tua nhanh và xếp vào góc khuất của tâm hồn. Lê An đã học cách chấp nhận rằng, không phải tình yêu nào cũng cần sự ồn ào hay mãnh liệt để trở nên chân thật. Đôi khi, chính sự bình yên, sự ổn định và cảm giác được thuộc về này mới là thứ cô thực sự cần. Cô đã tìm thấy nó, ở đây, với gia đình này.

Bà Hiền lại gắp thêm một miếng đậu phụ sốt cà chua vào bát Lê An: “Ăn đi con, cứ ngại mãi. Coi như ở nhà mình, không phải khách sáo gì hết.” Lê An lại cười, cảm thấy lòng mình tràn ngập. Cô thực sự cảm thấy mình thuộc về nơi này, được yêu thương trọn vẹn, không một chút nghi ngờ hay dè dặt. Mùi hương của bữa cơm gia đình, tiếng nói cười thân thuộc, và ánh mắt quan tâm của những người xung quanh đã xua tan đi mọi hoài niệm thoáng qua, thay thế bằng một hiện thực ấm áp và vững chãi. Lê An biết mình đã đúng khi chọn bước đi trên con đường này, con đường mà đôi khi, cô đã từng nghĩ sẽ mãi mãi chỉ có một mình. Nhưng giờ đây, bên cạnh cô là một bến đỗ vững chắc, một gia đình mà cô có thể tựa vào.

***

Cách đó hàng trăm cây số, tại một thành phố công nghiệp sầm uất, không khí hoàn toàn khác biệt. Chiều hôm ấy, trong một căn phòng họp hình oval lớn tại tầng ba mươi lăm của tòa nhà Trần Thịnh, sự căng thẳng và chuyên nghiệp bao trùm lấy từng ngóc ngách. Bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED, ghế da cao cấp xếp ngay ngắn, và những màn hình chiếu lớn hiển thị các biểu đồ phức tạp cùng con số dày đặc. Tiếng slide trình chiếu vang lên khô khan, tiếng máy tính hoạt động êm ru nhưng không ngừng, tiếng bút ký trên giấy loẹt xoẹt và thỉnh thoảng là tiếng ho khan của ai đó phá vỡ sự im lặng nghiêm nghị. Mùi cà phê đặc quánh hòa lẫn với mùi giấy mới, mùi nước hoa cao cấp từ những bộ vest phẳng phiu và mùi điều hòa không khí lạnh ngắt tạo nên một bầu không khí đặc trưng của thế giới kinh doanh.

Trần Hạo đứng giữa phòng, tay cầm điều khiển, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt trong phòng. Anh đang trình bày về một dự án phát triển công nghệ mới, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, từng câu chữ đều được trau chuốt kỹ lưỡng, thể hiện sự tự tin và kiến thức uyên bác. Anh nói về tiềm năng thị trường, về chiến lược thâm nhập, về các chỉ số tài chính dự kiến, tất cả đều mạch lạc và thuyết phục. Bộ vest xanh than lịch lãm ôm sát lấy vóc dáng cao ráo của anh, khiến anh càng thêm phần nổi bật giữa không gian sang trọng này.

“…Chúng ta cần tối ưu hóa quy trình ở giai đoạn này để đảm bảo hiệu quả tài chính tối đa,” Trần Hạo kết thúc phần trình bày, ánh mắt dừng lại ở Anh Long, cấp trên của anh.

Anh Long, người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, gật đầu hài lòng. “Rất tốt, Hạo. Anh tin tưởng vào khả năng của cậu. Phương án này của cậu đã giải quyết được nút thắt mà chúng ta đã trăn trở bấy lâu nay.”

Hải Yến, đồng nghiệp của Trần Hạo, ngồi đối diện anh, chăm chú lắng nghe từng lời. Cô xinh đẹp, thông minh và luôn ăn mặc chỉn chu, hôm nay cô diện một chiếc váy công sở màu xám nhạt, tôn lên vóc dáng thanh mảnh. Ánh mắt cô dõi theo Trần Hạo với vẻ ngưỡng mộ rõ rệt, xen lẫn chút lo lắng mà không ai nhận ra. Cô thầm nghĩ trong lòng: *Anh ấy thật sự rất giỏi… Luôn là người giỏi nhất.* Hải Yến biết Trần Hạo đã trải qua những gì để có được vị trí này, và cô luôn cảm thấy một sự thôi thúc muốn quan tâm, muốn chia sẻ với anh, dù cô luôn giữ khoảng cách một cách chuyên nghiệp.

Trần Hạo điều khiển máy chiếu, trả lời các câu hỏi từ các thành viên trong hội đồng một cách rành mạch, không một chút do dự. Phong thái của anh lạnh lùng, chuyên nghiệp và đầy quyết đoán. Tuy nhiên, đôi lúc, ánh mắt anh vẫn thoáng lơ đãng, lướt qua cửa sổ kính lớn, nơi những tòa nhà chọc trời khác đang ẩn hiện trong màn mưa phùn lất phất của buổi chiều muộn. Bầu trời bên ngoài xám xịt, nặng trĩu, như đang cố gắng phản chiếu một phần nào đó trong tâm hồn anh.

Dù đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, với một dự án quan trọng vừa được thông qua, một lời khen ngợi từ cấp trên, nhưng Trần Hạo vẫn cảm thấy một sự mệt mỏi khó tả len lỏi trong từng thớ thịt. Thành công, tiền bạc, danh vọng – anh đã có tất cả những thứ mà anh từng nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng cái cảm giác trống rỗng kia vẫn cứ dai dẳng bám lấy anh, như một cái bóng không bao giờ rời xa. Những gương mặt chuyên nghiệp xung quanh, những lời tán dương, tất cả đều chỉ như những mảnh ghép không khớp, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng.

Anh khẽ siết chặt tay cầm điều khiển, cố gắng tập trung hoàn toàn vào công việc. Anh đã quen với việc chôn vùi cảm xúc vào công việc, vào những con số và chiến lược. Đó là cách anh tồn tại, là cách anh đối phó với cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và một thứ hạnh phúc mà anh không bao giờ chạm tới. Anh biết Hải Yến vẫn đang nhìn mình, biết cô có chút tình cảm đặc biệt, nhưng anh không thể đáp lại. Bởi vì, dẫu cho cô ấy có hoàn hảo đến đâu, thì cô ấy cũng không phải là điều anh thực sự tìm kiếm, không phải là mảnh ghép mà anh đã đánh mất. Và anh cũng không muốn kéo ai khác vào cái vòng xoáy cô đơn của mình.

Buổi họp kéo dài cho đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, và Trần Hạo rời phòng họp với cảm giác kiệt sức nhưng vẫn phải giữ vững vẻ ngoài bất cần. Anh đã chiến thắng trong một trận chiến kinh doanh, nhưng cuộc chiến trong tâm hồn anh vẫn chưa bao giờ có hồi kết. Cơn mưa bên ngoài đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn còn vương vấn những giọt nước đọng trên cửa kính, giống như những giọt nước mắt vô hình trong lòng anh.

***

Đêm đã về khuya, gió bắt đầu rít mạnh hơn sau cơn mưa, mang theo cái se lạnh đặc trưng của một thành phố công nghiệp về đêm. Trần Hạo một mình đứng trên sân thượng của tòa nhà khách sạn nơi anh công tác, nơi có một không gian rộng rãi lát gạch chống trượt và hàng rào bảo vệ bằng kính cường lực cao vút. Anh cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt đăm chiêu nhìn xuống thành phố xa lạ trải dài dưới chân. Những ánh đèn lấp lánh không ngừng, tạo thành một tấm thảm rực rỡ dưới màn đêm đen kịt, như vô vàn vì sao bị kéo xuống mặt đất. Tiếng còi xe từ xa vọng lên mơ hồ, tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà hòa vào tiếng gió rít, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô đơn giữa chốn phồn hoa.

Mùi không khí cao, mùi kim loại từ cấu trúc tòa nhà, đôi khi là mùi khói bụi lẫn hơi nước từ thành phố bốc lên, tất cả vờn quanh anh. Anh đã có tất cả những gì người đời khao khát – tiền bạc, quyền lực, danh vọng, biểu tượng của chúng lấp lánh trên cổ tay anh, chiếc Patek Philippe mặt xanh ngọc đã được đeo lại. Thành công vật chất hiện rõ mồn một, nhưng sâu thẳm trong anh là một khoảng trống không thể lấp đầy, một cảm giác hư vô cứ thế lan tỏa trong lồng ngực.

“Đây là tất cả những gì mình muốn sao?” Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, bị gió cuốn đi ngay lập tức. “Thành công, tiền bạc… Nhưng tại sao lại trống rỗng đến vậy?” Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm. Vị rượu vẫn chát, nhưng nó không thể làm tan đi vị đắng của sự hối tiếc đang gặm nhấm tâm hồn anh. Anh ngắm nhìn những ánh đèn, những con đường tấp nập dưới kia, cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề cuộc đời, quan sát tất cả nhưng không thể hòa mình vào bất cứ điều gì một cách trọn vẹn.

Anh nhắm mắt lại, một làn gió lạnh thổi qua, làm tóc anh bay nhẹ, mang theo nỗi cô đơn và sự hối tiếc mơ hồ. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Lê An lại hiện về, không phải là Lê An của những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, mà là một Lê An bình yên, mãn nguyện mà anh đã thấy, dù chỉ là trong mơ. Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không cần hào nhoáng, không cần những ánh đèn chói lòa, mà chỉ cần sự chân thành và ấm áp. Và anh, Trần Hạo, một người đàn ông thành đạt đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, lại đang cô độc trong chính ngôi nhà của mình, cô độc giữa cả một thành phố xa lạ.

“Liệu nếu ngày đó… mình đã làm khác đi, mọi chuyện có khác không?” Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, như một vết thương không bao giờ lành. "Chậm một nhịp" – cái giá phải trả cho sự e dè, cho cái tôi quá lớn, cho tham vọng mù quáng đã khiến anh đánh mất điều quý giá nhất. "Lời nói không thành" của ngày đó đã trở thành nỗi ám ảnh vĩnh viễn, khắc sâu trong tiềm thức anh. Anh nhớ về thị trấn ven sông cũ, về những buổi hoàng hôn vàng óng, về những lời hứa hẹn không bao giờ được thốt ra. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An đã trở thành một vực thẳm không thể vượt qua, và giờ đây, nó còn là khoảng cách giữa anh và chính hạnh phúc của mình.

Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay lấp lánh trên cổ tay mình. Nó là biểu tượng của thời gian, nhưng lại không thể quay ngược thời gian. Nó là minh chứng cho thành công, nhưng lại không thể lấp đầy sự trống rỗng. Hải Yến, hay bất kỳ ai khác, cũng không thể làm được điều đó. Anh biết rằng cô có thể mang lại cho anh một mối quan hệ ổn định, một sự quan tâm chân thành, nhưng cô không thể là Lê An, không thể lấp đầy cái khoảng trống mang tên "nếu như ngày đó" trong lòng anh. Anh đã tự tay đóng lại cánh cửa đến hạnh phúc của mình, và giờ đây, anh phải sống với sự lựa chọn ấy, với nỗi day dứt không nguôi.

Cảm giác lạnh lẽo của làn gió đêm, cùng với vị đắng của sự hối tiếc, cứ thế len lỏi vào từng tế bào. Anh sẽ tiếp tục vật lộn với cảm xúc này, tiếp tục tìm kiếm một điều gì đó sâu sắc hơn để lấp đầy khoảng trống trong mình, dù anh biết rằng đó có thể là một cuộc tìm kiếm vô vọng. Cánh cửa dẫn đến "bến đỗ" của Lê An đã hoàn toàn khép lại, và cánh cửa đến hạnh phúc của anh, dường như cũng chưa bao giờ thực sự mở ra, hoặc đã khép lại ngay từ khoảnh khắc anh quay lưng bước đi trên con đường của riêng mình. Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu hòa vào màn đêm tĩnh mịch của thành phố.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free