Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 486: An Yên Ở Hiện Tại, Hào Quang Trống Vắng

Cơn gió đêm vẫn lướt qua mái tóc Trần Hạo, mang theo nỗi cô đơn và sự hối tiếc mơ hồ từ sân thượng khách sạn, nơi anh vừa trải qua một buổi tối đắm chìm trong những suy tư không lối thoát. Anh khép mắt lại, để mặc cho vị đắng của rượu vang và sự trống rỗng trong tâm hồn gặm nhấm. Hình ảnh Lê An, không phải của ngày xưa mà là của một Lê An bình yên, mãn nguyện mà anh chỉ còn có thể thấy trong những giấc mơ hay những mảnh ký ức vụn vỡ, vẫn ám ảnh anh như một lời nhắc nhở không ngừng. Cô đã tìm thấy bến đỗ, một bến đỗ không cần hào nhoáng, không cần những ánh đèn chói lòa, mà chỉ cần sự chân thành và ấm áp. Còn anh, Trần Hạo, một người đàn ông thành đạt đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, lại đang cô độc trong chính ngôi nhà của mình, cô độc giữa cả một thành phố xa lạ, với câu hỏi "Liệu nếu ngày đó… mình đã làm khác đi, mọi chuyện có khác không?" cứ xoáy sâu trong tâm trí. Anh biết, cánh cửa dẫn đến hạnh phúc của mình, dường như cũng chưa bao giờ thực sự mở ra, hoặc đã khép lại ngay từ khoảnh khắc anh quay lưng bước đi trên con đường của riêng mình. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu hòa vào màn đêm tĩnh mịch của thành phố, mang theo cả sự mệt mỏi và nỗi day dứt không nguôi.

***

Đêm dần buông xuống thị trấn ven sông, mang theo một làn gió mát dịu và mùi hương thoang thoảng của hoa lài từ khu vườn nhỏ. Ánh trăng dịu nhẹ len lỏi qua những tán cây, vẽ nên những vệt sáng bạc trên thềm hiên nhà, nơi Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi cạnh nhau. Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi và hơi ấm quen thuộc lan tỏa. Làn gió hiu hiu vuốt ve gò má, mang theo tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương thanh khiết của hoa cỏ sau mưa, lòng tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ.

“Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm được sự bình yên như thế này, Huy ạ,” Lê An thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của cô hòa vào không gian tĩnh lặng, như một lời thú nhận chân thành nhất. Cô mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương trên tấm màn nhung đen. Sự bình yên này, nó không giống bất kỳ điều gì cô từng mơ ước hay tìm kiếm. Nó không phải là những chuyến phiêu lưu mạo hiểm, không phải là những thành công rực rỡ hay những lời hứa hẹn xa vời. Nó đơn giản là sự hiện diện của một người đàn ông bên cạnh, một vòng tay vững chãi, một ánh mắt thấu hiểu.

Huy khẽ xoa nhẹ mái tóc cô, động tác dịu dàng và đầy quan tâm. Nụ cười ấm áp của anh như ánh trăng rọi sáng, xua đi mọi gợn sóng trong lòng cô. “Miễn là em hạnh phúc, đó là điều anh mong muốn nhất,” anh nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng cũng vô cùng dịu dàng, như thể sợ làm vỡ tan khoảnh khắc yên bình này. Anh không đòi hỏi gì nhiều, chỉ đơn giản là muốn thấy cô an yên. Điều đó khiến Lê An cảm thấy trái tim mình được bao bọc bởi một hơi ấm diệu kỳ.

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An nhận ra, chưa bao giờ cô cảm thấy an toàn và được yêu thương đến vậy. Cô đã từng có những mộng mơ về một tình yêu lãng mạn như trong tiểu thuyết, một tình yêu đầy kịch tính và những lời hứa hẹn thề non hẹn biển. Nhưng cuộc đời đã dạy cô rằng, đôi khi, sự bình yên lại là món quà quý giá nhất. Những ký ức về Trần Hạo, về những buổi hoàng hôn vàng óng bên bờ sông cũ, về những lời nói không thành và khoảng cách vô hình từng dày vò cô, giờ đây đã mờ đi rất nhiều. Chúng không biến mất hoàn toàn, nhưng đã lùi sâu vào một góc khuất trong tâm hồn, không còn khả năng làm khuấy động sự tĩnh lặng trong cô.

Cô khẽ nắm lấy bàn tay Huy, ngón tay anh ấm áp và rắn rỏi, như một chỗ dựa vững chắc. Cô không còn phải đợi chờ, không còn phải hoài nghi, không còn phải tự hỏi "nếu như ngày đó". Hiện tại, cô có Huy, người đàn ông luôn ở đó, luôn quan tâm và luôn mang lại cho cô sự an tâm tuyệt đối. Ánh mắt cô vẫn nhìn xa xăm, nhưng tâm hồn đã hoàn toàn thư thái, không vương vấn bất cứ điều gì.

"Chọn Huy là quyết định đúng đắn nhất đời mình," Lê An thầm nghĩ, một lời khẳng định vang vọng trong tâm trí cô, rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết. "Không còn mộng mị, chỉ còn sự an yên tuyệt đối." Cô đã buông bỏ mọi kỳ vọng hão huyền, mọi hình dung về một tương lai xa xôi không có thật. Thay vào đó, cô chọn hiện tại, chọn một tình yêu giản dị nhưng chân thành, chọn một bến đỗ bình yên mà không cần phải cố gắng tranh giành. Nụ cười của Huy, ánh mắt anh nhìn cô, sự quan tâm chu đáo mà anh dành cho cô mỗi ngày, tất cả đã lấp đầy những khoảng trống mà cô từng nghĩ sẽ không bao giờ được lấp đầy.

Tiếng gió hiu hiu vẫn thổi, mang theo hơi sương đêm và mùi cỏ non. Tiếng côn trùng vẫn rả rích, như một bản hòa ca vĩnh cửu của thiên nhiên. Lê An khẽ tựa đầu sâu hơn vào vai Huy, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim anh, vững vàng và đều đặn. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị và chân thực, như chính cuộc sống mà cô đang mong muốn. Nó không ồn ào, không rực rỡ, nhưng đủ để sưởi ấm tâm hồn cô qua những tháng ngày dài. Cô không cần thêm gì nữa. Cô đã mãn nguyện.

***

Cùng lúc đó, tại một thành phố cách xa hàng trăm cây số, ánh nắng chiều muộn vẫn còn vương vấn trên những tòa nhà chọc trời, len lỏi qua khung cửa sổ lớn của văn phòng Trần Hạo. Không khí trong căn phòng riêng của anh tĩnh lặng, chỉ có tiếng điều hòa đều đều và đôi khi là tiếng gõ phím lách cách vọng lại từ khu vực làm việc chung. Trần Hạo ngồi đối diện với Anh Long, người cấp trên đồng thời là người bạn đồng hành của anh trên con đường sự nghiệp. Trên chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ óc chó sáng bóng, một tập tài liệu dày cộp được đặt trang trọng, cùng với logo của một tập đoàn quốc tế lớn, lấp lánh dưới ánh đèn. Đó là biểu tượng của một cơ hội vàng, một bước ngoặt lớn mà nhiều người mơ ước.

Anh Long, với vóc dáng cao ráo và bộ vest lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, nở một nụ cười rạng rỡ. “Đây là bước nhảy vọt lớn nhất của chúng ta, Hạo,” anh nói, giọng điệu tràn đầy sự phấn khích và tự hào. “Và cậu là người chủ chốt trong tất cả những thành công này. Dự án hợp tác với tập đoàn Apec này sẽ đưa công ty chúng ta lên một tầm cao mới, không chỉ ở thị trường nội địa mà còn vươn ra khu vực. Tiềm năng là vô hạn.”

Trần Hạo gật đầu nhẹ, vẻ mặt điềm tĩnh đến khó đoán. Dù trong lòng anh, một phần nào đó cũng cảm thấy hài lòng với thành quả đạt được, nhưng sự vui sướng tột độ mà anh Long đang thể hiện lại không thể chạm tới được trái tim anh. Anh đưa tay cầm cây bút, ngón tay khẽ miết nhẹ lên phần chữ ký còn bỏ trống trên hợp đồng. Mùi mực mới và mùi giấy cao cấp thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi cà phê đen phảng phất từ ly của Anh Long.

“Tôi sẽ không phụ lòng anh, Long ạ,” Trần Hạo đáp, giọng trầm và ngắn gọn, như mọi khi. Nhưng trong thâm tâm, một câu hỏi khác lại vang vọng, một câu hỏi mà anh không thể nói thành lời, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy: "Nhưng... liệu nó có đáng không?" Có đáng để đánh đổi những gì anh đã mất, có đáng để tiếp tục lao vào vòng xoáy của công việc và danh vọng, trong khi sâu thẳm bên trong, anh vẫn cảm thấy một khoảng trống không thể lấp đầy?

Anh Long không nhận ra sự ưu tư thoáng qua trong mắt Trần Hạo. Với anh, thành công là tất cả, và những gì họ đang đạt được là minh chứng cho một tương lai tươi sáng. “Tất nhiên là đáng! Tiền tài, danh vọng, tất cả đang chờ cậu. Cậu đã làm việc cật lực vì điều này, Hạo. Thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy. Chúng ta đang đứng trên đỉnh cao, cậu trai ạ.” Anh Long vỗ vai Trần Hạo một cái thật mạnh, như muốn truyền thêm năng lượng và sự nhiệt huyết.

Trần Hạo khẽ nở một nụ cười xã giao, một nụ cười mà anh đã luyện tập rất nhiều năm để che giấu những cảm xúc thật sự của mình. Nụ cười ấy chỉ chạm đến khóe môi, không hề lan tới đôi mắt. Ánh mắt anh vẫn thoáng qua một nỗi ưu tư, một chút mệt mỏi mà anh cố gắng che giấu. Anh đưa bút, ký tên mình lên bản hợp đồng một cách dứt khoát. Tên anh, Trần Hạo, được viết rõ ràng, nằm ngay ngắn bên cạnh logo của tập đoàn Apec, đánh dấu một cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của anh.

Anh Long phấn khởi đứng dậy, bắt tay Trần Hạo. “Tuyệt vời! Tôi biết là cậu sẽ không làm tôi thất vọng mà.” Anh Long nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Chúng ta sẽ ăn mừng lớn sau khi mọi thứ hoàn tất. Cậu xứng đáng với điều này, Hạo.”

Trần Hạo chỉ gật đầu. Anh nhìn vào bản hợp đồng đã ký, những con số khổng lồ, những điều khoản phức tạp, tất cả đều là thành quả của bao đêm thức trắng, bao quyết định khó khăn. Thành công vật chất hiện rõ mồn một, nhưng sâu thẳm trong anh vẫn là một khoảng trống không thể lấp đầy. Hào quang này, nó rực rỡ thật đấy, nhưng sao lại lạnh lẽo đến vậy? Anh cảm thấy mình như một diễn viên chuyên nghiệp, luôn phải đeo một chiếc mặt nạ hoàn hảo trước công chúng, để rồi khi màn đêm buông xuống, chiếc mặt nạ rơi ra, và anh lại trở về với nỗi cô đơn cùng cực. Chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo lấp lánh trên cổ tay anh, phản chiếu ánh sáng từ đèn trần, như một biểu tượng của sự thành đạt, nhưng cũng là minh chứng cho sự đơn độc của một người đàn ông đã chọn con đường này.

***

Đêm đã về khuya, thành phố chìm trong một tấm chăn ánh sáng rực rỡ, nhưng căn hộ penthouse của Trần Hạo lại chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh đứng bên cửa sổ lớn, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn tấp nập chảy trôi như những dòng dung nham ánh sáng. Tiếng thành phố vọng lên mơ hồ, hòa vào tiếng gió đêm, tạo nên một âm thanh trầm buồn, ảm đạm. Mùi rượu vang phảng phất trong không khí, quyện với mùi nước hoa nam tính cao cấp của anh, tạo nên một không gian đặc trưng của sự xa hoa và cô độc.

Chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, với mặt xanh ngọc và những viên kim cương lấp lánh, vẫn nằm yên vị trên cổ tay anh, phản chiếu ánh đèn vàng dịu nhẹ từ căn phòng. Nó là một tác phẩm nghệ thuật, một biểu tượng của quyền lực và sự giàu có, nhưng trong khoảnh khắc này, nó chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong anh. Căn phòng rộng lớn, được thiết kế tinh xảo với nội thất hiện đại và tầm nhìn bao quát cả thành phố, lại chỉ có một mình anh. Sự mênh mông của không gian càng nhấn chìm anh vào nỗi cô đơn sâu thẳm.

Trần Hạo nhấp một ngụm rượu. Vị chát đắng của thứ chất lỏng sóng sánh này dường như thấm vào từng tế bào, nhưng không thể làm dịu đi vị đắng của sự hối tiếc đang gặm nhấm tâm hồn anh. Anh đưa tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo của cửa sổ. Hình ảnh phản chiếu của anh hiện lên, một người đàn ông thành đạt, đứng vững trên đỉnh cao danh vọng, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi u hoài khôn tả. Anh nhìn chằm chằm vào bản thân mình trong tấm gương vô tri ấy, rồi lại nhìn ra ngoài, nơi hàng triệu ánh đèn đang thắp sáng màn đêm.

“Thành công… đây là điều mình luôn tìm kiếm,” Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Nhưng tại sao lại trống rỗng đến thế? Hào quang này… không thể lấp đầy khoảng trống trong tim.” Anh đã có tất cả những gì anh từng nghĩ là quan trọng: tiền bạc, quyền lực, sự công nhận. Anh đã lao đầu vào công việc, cố gắng đạt được những mục tiêu lớn hơn, chỉ để chứng minh giá trị của bản thân, để lấp đầy một khoảng trống nào đó mà anh không thể gọi tên. Nhưng càng leo cao, anh càng cảm thấy cô đơn.

Anh nhớ lại lời nói của Anh Long: "Tiền tài, danh vọng, tất cả đang chờ cậu." Đúng vậy, chúng đã chờ anh, và anh đã có được chúng. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là nỗi day dứt không nguôi về "nếu như ngày đó", về "chậm một nhịp" trong tình yêu, về "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chia cắt anh và Lê An. Khoảng cách vô hình giữa họ ngày xưa giờ đã trở thành một vực thẳm không thể nào san lấp, một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn anh.

Anh đưa ly rượu lên môi một lần nữa, cảm nhận vị chát đắng chạy dọc cuống họng. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã sai lầm khi chọn con đường này, con đường mà anh đã đánh đổi tình yêu để lấy danh vọng? Anh đã tưởng rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng nó chỉ mang lại sự trống rỗng và nỗi cô đơn đến tột cùng. Hàng đêm, khi mọi công việc kết thúc, khi sự ồn ào của thành phố dần lắng xuống, anh lại đối mặt với chính mình, với những câu hỏi không lời đáp, với những hình ảnh của Lê An bình yên bên bến đỗ của riêng cô.

Trần Hạo khép mắt lại, một làn gió lạnh thổi qua, làm tóc anh bay nhẹ, mang theo nỗi cô đơn và sự hối tiếc mơ hồ. Anh biết rằng anh sẽ tiếp tục vật lộn với cảm xúc này, tiếp tục tìm kiếm một điều gì đó sâu sắc hơn để lấp đầy khoảng trống trong mình. Có thể không phải là một tình yêu, mà là một ý nghĩa nào đó cho cuộc đời. Nhưng ngay cả khi tìm thấy, nó cũng không thể thay thế được hình bóng của Lê An, người con gái anh đã để lạc mất vì "chậm một nhịp".

Cánh cửa dẫn đến "bến đỗ" của Lê An đã hoàn toàn khép lại. Và cánh cửa đến hạnh phúc của anh, dường như cũng chưa bao giờ thực sự mở ra, hoặc đã khép lại ngay từ khoảnh khắc anh quay lưng bước đi trên con đường của riêng mình. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu hòa vào màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Hào quang lấp lánh của thành công không thể xua tan đi bóng tối trong trái tim anh, và nỗi trống rỗng vẫn cứ thế lan tỏa, vĩnh viễn khắc sâu như một lời nguyền.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free