Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 487: Bình Yên Nơi Bến Đỗ, Trống Rỗng Giữa Hào Quang

Tiếng thành phố vọng lên mơ hồ, hòa vào tiếng gió đêm, tạo nên một âm thanh trầm buồn, ảm đạm. Mùi rượu vang phảng phất trong không khí, quyện với mùi nước hoa nam tính cao cấp của Trần Hạo, tạo nên một không gian đặc trưng của sự xa hoa và cô độc. Chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của anh vẫn nằm yên vị trên cổ tay, phản chiếu ánh đèn vàng dịu nhẹ, một biểu tượng của quyền lực và sự giàu có, nhưng càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong. Căn phòng rộng lớn, được thiết kế tinh xảo, lại chỉ có một mình anh. Sự mênh mông của không gian càng nhấn chìm anh vào nỗi cô đơn sâu thẳm. Trần Hạo nhấp một ngụm rượu, vị chát đắng thấm vào từng tế bào, nhưng không thể làm dịu đi vị đắng của sự hối tiếc gặm nhấm tâm hồn. Anh đưa tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo, hình ảnh phản chiếu của anh hiện lên, một người đàn ông thành đạt, đứng vững trên đỉnh cao danh vọng, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi u hoài khôn tả. Anh nhìn chằm chằm vào bản thân mình trong tấm gương vô tri ấy, rồi lại nhìn ra ngoài, nơi hàng triệu ánh đèn đang thắp sáng màn đêm. “Thành công… đây là điều mình luôn tìm kiếm,” Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Nhưng tại sao lại trống rỗng đến thế? Hào quang này… không thể lấp đầy khoảng trống trong tim.” Anh đã có tất cả những gì anh từng nghĩ là quan trọng: tiền bạc, quyền lực, sự công nhận. Anh đã lao đầu vào công việc, cố gắng đạt được những mục tiêu lớn hơn, chỉ để chứng minh giá trị của bản thân, để lấp đầy một khoảng trống nào đó mà anh không thể gọi tên. Nhưng càng leo cao, anh càng cảm thấy cô đơn. Anh nhớ lại lời nói của Anh Long: "Tiền tài, danh vọng, tất cả đang chờ cậu." Đúng vậy, chúng đã chờ anh, và anh đã có được chúng. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là nỗi day dứt không nguôi về "nếu như ngày đó", về "chậm một nhịp" trong tình yêu, về "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chia cắt anh và Lê An. Khoảng cách vô hình giữa họ ngày xưa giờ đã trở thành một vực thẳm không thể nào san lấp, một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn anh. Anh đưa ly rượu lên môi một lần nữa, cảm nhận vị chát đắng chạy dọc cuống họng. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã sai lầm khi chọn con đường này, con đường mà anh đã đánh đổi tình yêu để lấy danh vọng? Anh đã tưởng rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng nó chỉ mang lại sự trống rỗng và nỗi cô đơn đến tột cùng. Hàng đêm, khi mọi công việc kết thúc, khi sự ồn ào của thành phố dần lắng xuống, anh lại đối mặt với chính mình, với những câu hỏi không lời đáp, với những hình ảnh của Lê An bình yên bên bến đỗ của riêng cô. Trần Hạo khép mắt lại, một làn gió lạnh thổi qua, làm tóc anh bay nhẹ, mang theo nỗi cô đơn và sự hối tiếc mơ hồ. Anh biết rằng anh sẽ tiếp tục vật lộn với cảm xúc này, tiếp tục tìm kiếm một điều gì đó sâu sắc hơn để lấp đầy khoảng trống trong mình. Có thể không phải là một tình yêu, mà là một ý nghĩa nào đó cho cuộc đời. Nhưng ngay cả khi tìm thấy, nó cũng không thể thay thế được hình bóng của Lê An, người con gái anh đã để lạc mất vì "chậm một nhịp". Cánh cửa dẫn đến "bến đỗ" của Lê An đã hoàn toàn khép lại. Và cánh cửa đến hạnh phúc của anh, dường như cũng chưa bao giờ thực sự mở ra, hoặc đã khép lại ngay từ khoảnh khắc anh quay lưng bước đi trên con đường của riêng mình. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu hòa vào màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Hào quang lấp lánh của thành công không thể xua tan đi bóng tối trong trái tim anh, và nỗi trống rỗng vẫn cứ thế lan tỏa, vĩnh viễn khắc sâu như một lời nguyền.

***

Trong ngôi nhà nhỏ ấm cúng ở thị trấn ven sông, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo ở hiên nhà hắt vào phòng khách, đổ bóng xuống sàn gỗ đã cũ. Không khí mát mẻ của buổi tối len lỏi qua ô cửa sổ mở hờ, mang theo mùi ngai ngái của đất sau cơn mưa chiều và mùi thơm thoang thoảng của hoa sữa từ con ngõ đầu làng. Tiếng gió xào xạc qua rèm cửa, dệt nên một bản nhạc êm đềm, hòa vào mùi cơm tối thoang thoảng từ căn bếp, tạo nên một không gian bình yên đến lạ.

Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa bọc vải thô đã sờn màu thời gian, nhưng vẫn giữ được nét giản dị, thân thuộc. Trước mặt họ là một tập giấy vẽ phác thảo, trên đó đã lờ mờ hiện lên những đường nét đầu tiên của một ngôi nhà. Lê An tựa đầu vào vai Huy, mái tóc dài buông xõa trên vai anh, đôi mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc. Huy nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lê An, ngón cái miết nhẹ lên mu bàn tay cô, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng biết bao sự quan tâm, vỗ về.

“Anh muốn căn bếp phải thật rộng để em thoải mái nấu nướng,” Huy nói, giọng anh trầm ấm, rành mạch, “còn có chỗ cho một bàn nhỏ để mình ăn sáng cùng nhau, ngắm nhìn sân vườn mỗi buổi sớm. Em thấy sao?” Anh nhìn Lê An, ánh mắt đầy trìu mến.

Lê An mỉm cười, đôi môi phớt hồng cong lên mãn nguyện. “Ý hay đó anh. Em thích một căn bếp có cửa sổ lớn, nhìn ra khoảng sân sau có giàn hoa giấy. Còn phòng khách,” cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Huy, đôi mắt dịu dàng nhưng ánh lên sự quyết đoán, “mình sẽ sơn màu xanh nhạt, giống màu nước sông lúc hoàng hôn ấy anh. Và em muốn có một góc ban công thật nhiều nắng để trồng hoa, mấy loại hoa nhỏ xinh, dễ thương thôi.”

Huy khẽ siết chặt tay cô, ánh mắt anh tràn ngập sự tin tưởng và yêu thương. “Tất cả những gì em muốn, anh đều sẽ thực hiện. Miễn là em vui.” Anh không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng mỗi câu nói đều chắc chắn, chân thành, mang lại cho Lê An cảm giác được bao bọc, được yêu thương một cách trọn vẹn. Cô tin tưởng vào lời anh nói, không một chút nghi ngờ.

Lê An nhắm mắt lại, hít hà mùi hương quen thuộc từ người Huy, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang. Trong khoảnh khắc này, cô thấy lòng mình thật bình yên. Cuộc đời cô đã từng trải qua những giông bão, những đợi chờ mỏi mòn, những khoảng trống vô hình mà cô cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ lấp đầy được. Nhưng giờ đây, bên cạnh Huy, mọi thứ đều trở nên rõ ràng và vững chắc. Anh là bến đỗ mà cô hằng mong ước, là người mang đến cho cô sự an yên, không mộng mị, không phù phiếm. Mối quan hệ của họ không phải là những ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, mà là dòng sông êm đềm chảy mãi, nuôi dưỡng tâm hồn cô từng ngày. Cô đã không còn nhớ rõ lần cuối cùng cô cảm thấy thanh thản đến vậy là khi nào. Có lẽ, là từ rất lâu rồi, trước khi những kỳ vọng và nỗi thất vọng về "nếu như ngày đó" gặm nhấm tuổi thanh xuân của cô.

“Anh này,” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, “em muốn ngôi nhà của mình sẽ có một thư viện nhỏ, không cần quá lớn đâu, chỉ cần đủ để mình đặt mấy cuốn sách yêu thích, và một cái ghế bành thật êm để đọc sách mỗi tối.” Cô nhớ đến những cuốn sách cũ kỹ mà Trần Hạo từng tặng cô, những cuốn sách anh đã đọc và đánh dấu, nhưng cô nhanh chóng xua đi hình ảnh đó. Hiện tại của cô là Huy, là ngôi nhà họ đang cùng nhau phác thảo.

Huy xoa nhẹ tóc cô, “Được thôi, em muốn thế nào cũng được. Miễn là có em và anh ở đó, thì nơi nào cũng là nhà, đúng không?” Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng nhỏ hơn nhưng đầy quan trọng, “Em biết không, An? Anh vẫn luôn mơ về một gia đình nhỏ, một ngôi nhà ấm cúng, nơi mỗi sáng thức dậy đều có em bên cạnh, cùng nhau uống trà, đọc báo. Giờ đây, giấc mơ đó sắp thành hiện thực rồi.”

Lê An cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của anh. Cô mở mắt, ngước lên nhìn anh, đôi mắt cô đong đầy biết ơn và tình yêu. Cô biết, mình đã chọn đúng. Huy không phải là người đàn ông của những lời hứa hẹn xa vời hay những cử chỉ lãng mạn kịch tính, nhưng anh là người của hành động, của sự quan tâm tỉ mỉ và chân thành. Anh đã lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn cô, mang đến cho cô cảm giác được thuộc về, được trân trọng. Với Huy, cô không cần phải đợi chờ, không cần phải đoán mò. Mọi thứ đều rõ ràng, minh bạch, như dòng sông quê hương chảy mãi không ngừng, dù đôi lúc có cuộn sóng nhưng rồi sẽ lại trở về với sự êm đềm vốn có.

“Em cũng thế, anh à,” cô nhẹ nhàng đáp lời, “em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được một cuộc sống bình yên và hạnh phúc đến nhường này.” Cô vẫn nhớ những ngày tháng thanh xuân, khi trái tim cô khắc khoải chờ đợi một "lời nói không thành" từ một người mà cô tin rằng định mệnh đã an bài. Nhưng sự chờ đợi ấy, cuối cùng chỉ mang lại sự mệt mỏi và thất vọng. "Thích thì không đủ," cô đã nói vậy. Và giờ đây, cô hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó. Tình yêu, không chỉ là những rung động mãnh liệt, mà còn là sự sẻ chia, sự thấu hiểu và quan trọng hơn cả, là sự đồng hành, cùng nhau xây dựng tương lai.

Việc Lê An và Huy cùng nhau phác thảo từng chi tiết của ngôi nhà, từ màu sơn tường, kiểu dáng căn bếp đến vị trí chậu hoa trên ban công, không chỉ là hành động xây dựng một tổ ấm vật chất, mà còn là sự đặt những viên gạch đầu tiên cho một tương lai chung, một gia đình mà họ sẽ cùng nhau vun đắp. Những bản vẽ phác thảo đó là minh chứng rõ ràng nhất cho việc họ đang tiến rất gần đến việc kết hôn và xây dựng gia đình, củng cố vững chắc "bến đỗ" mà Lê An đã tìm thấy. Cô không còn những ước mơ viển vông, không còn những hoài niệm về "nếu như ngày đó". Cô đang sống trọn vẹn trong hiện tại, với người đàn ông của mình, với một tương lai rạng rỡ và bình yên. Nụ cười trên môi cô không phải là nụ cười gượng gạo che giấu nỗi buồn, mà là nụ cười của sự viên mãn, của một người phụ nữ đã tìm thấy hạnh phúc thực sự.

***

Cách đó hàng trăm cây số, tại một quán cà phê sang trọng nằm ở khu phố giải trí sầm uất của thành phố, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của một bản ballad cũ kỹ vang lên, hòa cùng tiếng ly cốc va chạm lanh canh và mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt phảng phất. Bầu không khí nơi đây yên tĩnh, lịch sự, nhưng có một chút căng thẳng ngầm đang bao trùm chiếc bàn nhỏ nằm khuất trong góc.

Trần Hạo ngồi đối diện Hải Yến. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám than lịch lãm, tay áo xắn nhẹ để lộ chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt xanh ngọc lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Mái tóc đen được chải gọn gàng, khuôn mặt anh vẫn điển trai, góc cạnh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi ưu tư mà ít ai có thể nhận ra. Hải Yến, trong bộ vest công sở màu kem thanh lịch, mái tóc bob uốn cụp gọn gàng, toát lên vẻ đẹp thông minh, tự tin. Cô là một người phụ nữ xinh đẹp, sắc sảo, luôn ăn mặc chỉn chu và có năng lực vượt trội trong công việc.

Sau khi bàn bạc xong xuôi những vấn đề c��ng việc còn tồn đọng từ cuộc họp chiều, không khí giữa họ đột nhiên chùng xuống. Hải Yến chậm rãi đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào đĩa kêu lanh canh. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Trần Hạo với ánh mắt chân thành, xen lẫn chút bẽn lẽn mà anh chưa từng thấy ở cô.

“Anh Hạo…” Hải Yến bắt đầu, giọng cô hơi run nhẹ, khác hẳn vẻ tự tin thường ngày. “Em biết điều này có thể hơi đường đột, và có thể không phải là lúc thích hợp, nhưng… em nghĩ mình cần phải nói.” Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh, như muốn tìm kiếm một chút phản ứng nào đó từ anh. “Em… em thích anh. Em biết anh là một người đàn ông thành đạt, có địa vị và rất tài giỏi. Nhưng hơn cả, em thấy anh có một sự sâu sắc mà ít ai có được. Em luôn cảm thấy anh có một nỗi buồn ẩn giấu, và em… em muốn được sẻ chia cùng anh.”

Trần Hạo nghe những lời đó, trái tim anh không hề rung động, nhưng một cảm giác nặng nề, khó chịu lại dâng lên. Anh thở dài nhẹ, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng đủ để Hải Yến nhận ra sự gượng gạo từ anh. Anh lảng tránh ánh nhìn của cô, chuyển mắt sang nhìn ra ngoài cửa sổ quán cà phê, nơi dòng người vẫn tấp nập qua lại. Anh biết, Hải Yến là một người phụ nữ tốt, cô xứng đáng nhận được một tình yêu chân thành, một trái tim rộng mở. Nhưng anh, anh không thể trao cho cô điều đó.

“Hải Yến,” Trần Hạo cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng một sự mệt mỏi khó tả, “tôi… tôi rất trân trọng tình cảm của cô. Cô là một người phụ nữ tuyệt vời, thông minh và tài giỏi. Cô xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất.” Anh dừng lại, tìm kiếm những lời lẽ thích hợp để không làm tổn thương cô quá nhiều, nhưng anh biết, điều đó là bất khả thi. “Nhưng tôi… tôi không nghĩ mình có thể đáp lại tình cảm của cô một cách trọn vẹn.”

Ánh mắt Hải Yến chùng xuống, nhưng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Vậy… anh có thể cho em một cơ hội không? Một cơ hội để em chứng minh rằng em có thể mang lại hạnh phúc cho anh. Em không đòi hỏi quá nhiều, chỉ cần anh thử mở lòng mình ra một chút thôi…” Cô đưa tay qua bàn, chạm nhẹ vào mu bàn tay Trần Hạo, một cử chỉ nhỏ bé, đầy hy vọng và mong chờ.

Trần Hạo giật mình rụt tay lại, ánh mắt thoáng bối rối, sau đó là sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh cảm thấy một bức tường vô hình đã được dựng lên quanh trái tim mình, và nó quá kiên cố để bất cứ ai có thể xuyên thủng. Anh không thể lừa dối Hải Yến, càng không thể lừa dối chính mình. Trái tim anh, dường như đã chết lặng từ rất lâu rồi, từ cái ngày anh quay lưng đi, bỏ lại mối tình đầu ở phía sau, bỏ lại Lê An với những lời nói không thành.

“Hải Yến, tôi xin lỗi,” Trần Hạo nói, giọng anh nhẹ hơn, nhưng kiên quyết. “Cô là một người đồng nghiệp tuyệt vời, một người bạn tốt. Nhưng về chuyện tình cảm… tôi e rằng mình không thể.” Anh cảm thấy như mình đang nói dối, nhưng đó lại là sự thật phũ phàng nhất. Anh không thể mở lòng, không thể yêu thương ai một cách chân thành nữa. Sự từ chối này của Trần Hạo, cùng với lý do "không thể mở lòng", báo hiệu rằng anh sẽ tiếp tục sống trong sự cô đơn và khó khăn trong việc tìm kiếm hạnh phúc cá nhân, bất chấp những nỗ lực từ người khác. Anh biết mình đang làm tổn thương cô, nhưng anh không thể làm khác. Anh không muốn cô phải chịu đựng sự trống rỗng và vô cảm từ anh.

Hải Yến nhìn anh thêm một lúc, đôi mắt cô lấp lánh một nỗi buồn không thể che giấu. Cuối cùng, cô khẽ gật đầu, chấp nhận sự thật đau lòng. “Em hiểu rồi. Cảm ơn anh, Hạo, vì đã thành thật.” Cô đứng dậy, nhẹ nhàng nói lời tạm biệt rồi rời đi, để lại Trần Hạo một mình giữa quán cà phê ồn ào. Anh nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Hào quang lấp lánh của thành công không thể xoa dịu đi nỗi trống rỗng đang gặm nhấm anh từ bên trong. "Khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An ngày xưa, giờ đây như một lời nguyền, khiến anh không thể kết nối được với bất cứ ai.

***

Đêm khuya, căn hộ penthouse của Trần Hạo chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh hiện đại và tiếng điều hòa chạy êm ru. Mùi gỗ mới, mùi da từ những bộ sofa sang trọng, cùng mùi nước hoa nam tính cao cấp của anh quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của sự giàu sang và cô độc. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của thành phố về đêm.

Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn, tay cầm ly rượu vang đỏ đã vơi một nửa, ánh đèn thành phố rực rỡ dưới chân anh, như một tấm thảm kim cương trải dài vô tận. Từng lời nói của Hải Yến vẫn văng vẳng bên tai, những lời lẽ chân thành, đầy hy vọng. Nhưng trái tim anh, nó không hề rung động. Anh cảm thấy một sự vô cảm đáng sợ, một khoảng trống không gì lấp đầy được, khiến anh không thể đón nhận bất cứ tình cảm nào một cách chân thành.

“Mình thật sự không thể… không thể mở lòng với bất cứ ai nữa sao?” Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh đặt ly rượu xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm nhẹ vào mặt bàn khô khốc. Anh đưa tay lên day nhẹ thái dương, cảm thấy một cơn đau âm ỉ nơi thái dương đang gặm nhấm. Thành công này, vị trí này, để làm gì khi anh không có ai để chia sẻ? Không có ai để cùng ngắm nhìn thành phố này, để cùng nhau trải qua những khoảnh khắc bình yên. Những hào quang, những lời tán dương, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh trở về căn hộ rộng lớn này, một mình đối mặt với chính mình.

Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính, một gương mặt thành đạt nhưng đầy vẻ mệt mỏi và cô độc. Ánh mắt anh xa xăm, ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Anh đã từng nghĩ, tiền bạc và danh vọng sẽ lấp đầy khoảng trống mà Lê An để lại. Anh đã cố gắng lao đầu vào công việc, vào những dự án lớn, những con số khô khan, hy vọng rằng sự bận rộn sẽ khiến anh quên đi quá khứ, quên đi "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp". Nhưng càng cố gắng, anh càng nhận ra, khoảng trống đó không phải là một cái hố có thể lấp đầy bằng vật chất. Nó là một vết sẹo trong tâm hồn, là nỗi day dứt không nguôi về một tình yêu đã để lỡ.

“Hải Yến là một người tốt, thông minh, xinh đẹp,” anh tiếp tục độc thoại, “nhưng mình không thể lừa dối cô ấy, cũng không thể lừa dối chính mình. Trái tim mình… nó đã chết lặng từ bao giờ rồi?” Anh biết, Hải Yến xứng đáng có được một tình yêu trọn vẹn, không phải là một trái tim hóa đá như của anh. Sự lạnh lùng của anh không phải là cố ý, mà là một cơ chế tự vệ, một sự thật đau lòng mà anh phải đối mặt. Anh không còn khả năng yêu thương, không còn khả năng mở lòng.

Nỗi day dứt của Trần Hạo về khoảng trống trong lòng, về sự vô cảm của bản thân, cho thấy anh sẽ tiếp tục tìm kiếm một ý nghĩa nào đó cho cuộc đời, hoặc một cách nào đó để lấp đầy nó. Có thể thông qua công việc nhiều hơn, những chuyến đi vô định đến những miền đất lạ, hay thậm chí là tìm kiếm những mối quan hệ xã giao hời hợt, nhưng không phải là một tình yêu chân thành như anh đã từng có với Lê An, hay một tình yêu mà Hải Yến đang mong đợi. Anh đã đánh mất khả năng yêu thương, và điều đó khiến anh trở thành một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc đến tột cùng.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ và da quen thuộc. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, để nói ra "lời nói không thành" ngày đó, để không "chậm một nhịp". Nhưng tất cả chỉ là "nếu như". Lê An đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, một bến đỗ bình yên, ấm áp. Còn anh, vẫn đứng đây, giữa hào quang lấp lánh của thành phố, nhưng trái tim lại chìm trong bóng tối và nỗi trống rỗng. Mùi rượu vang còn vương lại trên môi, vị chát đắng thấm sâu vào tâm hồn anh, như một lời nhắc nhở không bao giờ phai nhạt về những gì anh đã đánh mất.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free