Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 488: Hồi Ức Phai Màu, Bình Yên Hiện Tại
Đêm khuya, căn hộ penthouse của Trần Hạo chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh hiện đại và tiếng điều hòa chạy êm ru. Mùi gỗ mới, mùi da từ những bộ sofa sang trọng, cùng mùi nước hoa nam tính cao cấp của anh quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của sự giàu sang và cô độc. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của thành phố về đêm.
Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn, tay cầm ly rượu vang đỏ đã vơi một nửa, ánh đèn thành phố rực rỡ dưới chân anh, như một tấm thảm kim cương trải dài vô tận. Từng lời nói của Hải Yến vẫn văng vẳng bên tai, những lời lẽ chân thành, đầy hy vọng. Nhưng trái tim anh, nó không hề rung động. Anh cảm thấy một sự vô cảm đáng sợ, một khoảng trống không gì lấp đầy được, khiến anh không thể đón nhận bất cứ tình cảm nào một cách chân thành.
“Mình thật sự không thể… không thể mở lòng với bất cứ ai nữa sao?” Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh đặt ly rượu xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm nhẹ vào mặt bàn khô khốc. Anh đưa tay lên day nhẹ thái dương, cảm thấy một cơn đau âm ỉ nơi thái dương đang gặm nhấm. Thành công này, vị trí này, để làm gì khi anh không có ai để chia sẻ? Không có ai để cùng ngắm nhìn thành phố này, để cùng nhau trải qua những khoảnh khắc bình yên. Những hào quang, những lời tán dương, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh trở về căn hộ rộng lớn này, một mình đối mặt với chính mình.
Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính, một gương mặt thành đạt nhưng đầy vẻ mệt mỏi và cô độc. Ánh mắt anh xa xăm, ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Anh đã từng nghĩ, tiền bạc và danh vọng sẽ lấp đầy khoảng trống mà Lê An để lại. Anh đã cố gắng lao đầu vào công việc, vào những dự án lớn, những con số khô khan, hy vọng rằng sự bận rộn sẽ khiến anh quên đi quá khứ, quên đi "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp". Nhưng càng cố gắng, anh càng nhận ra, khoảng trống đó không phải là một cái hố có thể lấp đầy bằng vật chất. Nó là một vết sẹo trong tâm hồn, là nỗi day dứt không nguôi về một tình yêu đã để lỡ.
“Hải Yến là một người tốt, thông minh, xinh đẹp,” anh tiếp tục độc thoại, “nhưng mình không thể lừa dối cô ấy, cũng không thể lừa dối chính mình. Trái tim mình… nó đã chết lặng từ bao giờ rồi?” Anh biết, Hải Yến xứng đáng có được một tình yêu trọn vẹn, không phải là một trái tim hóa đá như của anh. Sự lạnh lùng của anh không phải là cố ý, mà là một cơ chế tự vệ, một sự thật đau lòng mà anh phải đối mặt. Anh không còn khả năng yêu thương, không còn khả năng mở lòng.
Nỗi day dứt của Trần Hạo về khoảng trống trong lòng, về sự vô cảm của bản thân, cho thấy anh sẽ tiếp tục tìm kiếm một ý nghĩa nào đó cho cuộc đời, hoặc một cách nào đó để lấp đầy nó. Có thể thông qua công việc nhiều hơn, những chuyến đi vô định đến những miền đất lạ, hay thậm chí là tìm kiếm những mối quan hệ xã giao hời hợt, nhưng không phải là một tình yêu chân thành như anh đã từng có với Lê An, hay một tình yêu mà Hải Yến đang mong đợi. Anh đã đánh mất khả năng yêu thương, và điều đó khiến anh trở thành một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc đến tột cùng.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ và da quen thuộc. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, để nói ra "lời nói không thành" ngày đó, để không "chậm một nhịp". Nhưng tất cả chỉ là "nếu như". Lê An đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, một bến đỗ bình yên, ấm áp. Còn anh, vẫn đứng đây, giữa hào quang lấp lánh của thành phố, nhưng trái tim lại chìm trong bóng tối và nỗi trống rỗng. Mùi rượu vang còn vương lại trên môi, vị chát đắng thấm sâu vào tâm hồn anh, như một lời nhắc nhở không bao giờ phai nhạt về những gì anh đã đánh mất.
***
Buổi chiều muộn, những tia nắng vàng óng cuối cùng của ngày trải một tấm thảm lụa lên thảm cỏ xanh mướt của công viên thị trấn. Gió mát lành luồn qua kẽ lá, mang theo mùi cỏ non, mùi đất ẩm và thoang thoảng hương hoa đại trắng đang bung nở đâu đó. Tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây cổ thụ, hòa cùng tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ đang nô đùa trên sân cát, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống.
Trên chiếc ghế đá bạc màu thời gian dưới tán cây bàng cổ thụ, Lê An tựa đầu vào vai Nguyễn Hoàng Huy. Cô nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ người anh truyền sang, một hơi ấm dịu dàng và tin cậy. Hơi ấm đó không rực cháy như ngọn lửa tình đầu, nhưng lại bền bỉ và vững chãi như một ngôi nhà, che chắn cho tâm hồn cô khỏi mọi giông bão. Mái tóc dài của cô khẽ cọ vào áo sơ mi của Huy, tạo nên một âm thanh sột soạt rất nhỏ, bị nuốt chửng vào không gian rộng lớn của công viên. Lê An không nói gì, chỉ lặng lẽ hít thở không khí trong lành, cảm nhận sự bình yên đang thấm sâu vào từng tế bào. Cô đã không còn những lo toan, những dằn vặt của quá khứ, không còn những đêm dài trằn trọc chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi không bao giờ đến. Mọi thứ đã ở lại phía sau, như một dòng sông đã chảy qua, và cô đã tìm thấy một bến bờ mới, an toàn hơn.
Nguyễn Hoàng Huy tay cầm một cuốn sách dày, ngón tay cái thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ lên bìa sách, nhưng ánh mắt anh lại thỉnh thoảng liếc nhìn Lê An, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. Anh cảm nhận được sự thả lỏng hoàn toàn trong cơ thể cô, sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh. Điều đó khiến trái tim anh ngập tràn hạnh phúc. Anh khẽ nhấc tay phải lên, những ngón tay thon dài lướt nhẹ qua mái tóc mềm mượt của Lê An, vuốt ve một cách trìu mến. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô, mùi sả chanh quen thuộc, len lỏi vào khứu giác anh, mang lại cảm giác dễ chịu.
“Em đang nghĩ gì mà trầm tư thế?” Giọng anh nhẹ nhàng, ấm áp, phá tan sự tĩnh lặng nhưng không làm xáo trộn đi sự bình yên. Anh đặt cuốn sách xuống bên cạnh, quay hẳn người sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm.
Lê An mở mắt, ngước lên nhìn anh, ánh mắt trong veo như mặt hồ mùa thu. Cô khẽ lắc đầu, một nụ cười mãn nguyện hé nở trên môi. “Không nghĩ gì cả, anh à. Chỉ là thấy lòng mình bình yên quá. Không còn những lo toan như ngày trước.” Giọng cô vẫn giữ nét dịu dàng vốn có, nhưng giờ đây nó còn có thêm chút vững vàng, một sự tự tại mà trước đây cô chưa từng có.
Huy đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt ve má cô. Da thịt cô mềm mại, mịn màng dưới lòng bàn tay anh. “Vậy là tốt rồi. Anh chỉ mong em luôn được như vậy.” Lời nói của anh rành mạch, rõ ràng, chứa đựng sự chân thành và tình yêu thương vô bờ bến. Anh không cần cô phải nói ra những lời hoa mỹ, chỉ cần nhìn thấy sự an yên trong đáy mắt cô là đủ. Anh biết, để có được sự bình yên này, cô đã phải trải qua những gì, và anh nguyện sẽ là bến đỗ vững chắc để cô không bao giờ phải lo lắng nữa.
Lê An nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào. Cô cảm nhận từng luồng gió mát lướt qua gò má, tiếng chim hót xa xa, tiếng cười trẻ con vang vọng như những nốt nhạc vui tươi. Cô đã từng nghĩ, hạnh phúc là một điều gì đó thật xa vời, phải tranh đấu, phải chờ đợi. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ngồi bên cạnh người mình yêu, không nghĩ ngợi, không lo âu, chỉ đơn giản là cảm nhận sự hiện diện của nhau.
Cô siết nhẹ tay Huy, một cử chỉ không lời nhưng chứa đựng biết bao tình cảm. Trong tâm trí cô, hình ảnh những ngày tháng mỏi mòn chờ đợi, những đêm dài nước mắt, tất cả đều đã lùi vào dĩ vãng, trở thành những mảnh ký ức mờ nhạt, không còn khả năng làm tổn thương cô. Cô không hề trách móc quá khứ, cũng không còn hoài niệm. Cô chỉ đơn thuần chấp nhận nó như một phần của con đường đã qua, để rồi giờ đây cô mới có thể trân trọng hơn sự bình yên hiện tại. Bình yên này không phải là sự lãng quên, mà là sự chấp nhận và buông bỏ. Nó là kết quả của một quá trình trưởng thành, học cách yêu thương bản thân và lựa chọn một bến đỗ thực sự an toàn.
Huy khẽ mỉm cười, tiếp tục đọc sách nhưng tay vẫn không rời khỏi Lê An. Anh cảm nhận được nhịp thở đều đều của cô, sự thư thái toát ra từ cô. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, từ từ lan ra những đám mây trắng, biến chúng thành những dải lụa đỏ rực rỡ, rồi chuyển dần sang tím biếc. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều tà bao trùm lấy hai người, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và tĩnh lặng đến nao lòng. Đối với Lê An, đây chính là hạnh phúc. Nó không phải là một câu chuyện tình yêu đầy sóng gió, mà là một dòng suối trong trẻo, êm đềm chảy mãi, mang theo sự vững vàng và tin cậy. Cô đã tìm thấy "bến đỗ không mộng mị" của mình, nơi cô có thể là chính mình, không cần phải chờ đợi hay hy vọng vào những điều xa vời. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những "nếu như ngày đó" hay những tiếc nuối về "lời nói không thành", bởi vì hiện tại của cô đã quá đỗi trọn vẹn.
***
Tối muộn, ánh đèn thành phố rực rỡ như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài vô tận dưới chân tòa nhà chọc trời. Trong văn phòng làm việc của Trần Hạo, ánh sáng trắng lạnh từ đèn huỳnh quang và màn hình máy tính khổng lồ hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, sắc sảo. Tiếng gõ phím lách cách đều đặn, hòa cùng tiếng điều hòa chạy êm ru, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp nhưng cũng đầy cô độc. Mùi cà phê đen đậm đặc, mùi giấy mới và chút hương kim loại từ những thiết bị điện tử quyện vào nhau, đặc trưng cho môi trường làm việc cường độ cao.
Trần Hạo ngồi trước màn hình, ánh mắt tập trung cao độ vào những bản thiết kế kiến trúc phức tạp. Những đường nét, khối hình, con số nhảy múa trong đầu anh, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và khả năng tư duy logic bậc thầy. Anh đang dốc toàn bộ tâm trí vào dự án trọng điểm của công ty, một tổ hợp cao ốc chọc trời hứa hẹn sẽ thay đổi diện mạo của cả một khu đô thị. Thành công của dự án này không chỉ mang lại danh tiếng và lợi nhuận khổng lồ, mà còn là minh chứng cho tài năng và vị thế của anh trong giới.
Trên bàn làm việc rộng rãi, giữa những chồng tài liệu cao ngất, những bản vẽ chi chít chữ và số, có một chiếc móc khóa nhỏ hình con thuyền buồm. Chiếc thuyền được chạm khắc tinh xảo từ gỗ mun, với cánh buồm căng gió và những sợi dây thừng mảnh mai, như thể nó sẵn sàng vượt trùng khơi bất cứ lúc nào. Đó là món quà kỷ niệm từ một chuyến công tác dài ngày đến một thành phố biển, nơi anh đã tìm thấy chút bình yên hiếm hoi giữa những bộn bề công việc. Ánh mắt anh, vốn đang dán chặt vào màn hình, vô tình lướt qua chiếc móc khóa.
Ngón tay anh khẽ nhấc lên, gạt những tờ tài liệu sang một bên để chạm vào chiếc móc khóa. Anh nhặt nó lên, ngón tay cái vuốt nhẹ qua bề mặt sần sùi của gỗ, cảm nhận từng thớ gỗ nhỏ li ti. Một hình ảnh thoáng qua trong đầu anh, nhanh như một cái chớp mắt, không rõ ràng nhưng đủ để anh nhận ra: một cô bé với mái tóc tết bím, mặc chiếc váy hoa nhí, đang cười tươi tắn bên bờ sông, tay chỉ vào một con thuyền giấy nhỏ đang trôi. Ký ức về thị trấn ven sông, về những buổi chiều tan học cùng Lê An, về những lời hứa hẹn vu vơ thuở thiếu thời, tất cả hiện lên chập chờn như một giấc mơ xa xăm.
“Con thuyền nhỏ… như chuyến đi năm xưa,” anh thầm nghĩ, giọng trầm khẽ, chỉ đủ mình anh nghe thấy. Từ “chuyến đi” mà anh nhắc đến không chỉ là chuyến đi công tác, mà còn là cả một hành trình tuổi thơ, một quãng thời gian đã bị bỏ lại phía sau. Một cảm giác tiếc nuối thoáng qua như một cơn gió nhẹ, không đủ sức để lay động tâm trí anh quá lâu.
Anh khẽ nhíu mày, lắc đầu nhẹ như để xua đi hình ảnh mờ nhạt đó. Anh không còn muốn đắm chìm trong những hoài niệm vô ích. Cuộc sống hiện tại của anh là những con số, những dự án, những mục tiêu phải chinh phục. “Nhưng giờ không còn là lúc để mơ mộng nữa. Còn rất nhiều việc phải làm.” Lời độc thoại nội tâm của anh vang lên dứt khoát, mang theo sự lạnh lùng và lý trí của một doanh nhân thành đạt. Anh đặt chiếc móc khóa trở lại vị trí cũ, giữa đống tài liệu ngổn ngang, như đặt một mảnh ký ức vào đúng vị trí của nó: xa xăm và không còn ảnh hưởng đến hiện tại.
Ngay lập tức, anh đưa tay trở lại bàn phím, những ngón tay nhanh nhẹn gõ những câu lệnh phức tạp. Ánh mắt anh sắc lạnh và đầy quyết đoán, không còn vương vấn chút buồn bã hay hoài niệm nào. Anh đã học cách kiểm soát cảm xúc của mình, học cách gạt bỏ những gì không phục vụ cho mục tiêu. Đối với anh, những kỷ niệm về Lê An giờ đây chỉ là những đốm lửa nhỏ, lóe lên rồi tắt lịm, không đủ sức để sưởi ấm trái tim đã đóng băng của anh. Chúng chỉ là một phần nhỏ trong quá khứ, không có giá trị cảm xúc thực sự trong hiện tại đầy tham vọng và cạnh tranh này.
Trần Hạo chìm sâu vào công việc. Anh tin rằng, sự nghiệp, tiền bạc, quyền lực mới là thứ duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Anh đã từng "chậm một nhịp" trong tình yêu, nhưng anh sẽ không bao giờ "chậm một nhịp" trong sự nghiệp. Anh lao đầu vào những con số, những bản vẽ, những kế hoạch đầy tham vọng, hy vọng rằng sự bận rộn sẽ khiến anh quên đi nỗi trống rỗng, quên đi cảm giác cô độc giữa hào quang. Anh không hề nhận ra, rằng chính sự gạt bỏ cảm xúc, sự thờ ơ với những ký ức, đang khiến anh ngày càng lún sâu hơn vào cái bẫy của sự thành công vật chất, và đẩy anh xa rời hơn khỏi khả năng tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Những gì anh đã đánh mất, không phải là một cô gái, mà là khả năng yêu thương và được yêu thương một cách trọn vẹn. Và điều đó, có lẽ, sẽ là nỗi hối tiếc lớn nhất của anh trong tương lai.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.