Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 489: An Yên Của Nàng, Tham Vọng Của Chàng
Trần Hạo chìm sâu vào công việc. Anh tin rằng, sự nghiệp, tiền bạc, quyền lực mới là thứ duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Anh đã từng "chậm một nhịp" trong tình yêu, nhưng anh sẽ không bao giờ "chậm một nhịp" trong sự nghiệp. Anh lao đầu vào những con số, những bản vẽ, những kế hoạch đầy tham vọng, hy vọng rằng sự bận rộn sẽ khiến anh quên đi nỗi trống rỗng, quên đi cảm giác cô độc giữa hào quang. Anh không hề nhận ra, rằng chính sự gạt bỏ cảm xúc, sự thờ ơ với những ký ức, đang khiến anh ngày càng lún sâu hơn vào cái bẫy của sự thành công vật chất, và đẩy anh xa rời hơn khỏi khả năng tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Những gì anh đã đánh mất, không phải là một cô gái, mà là khả năng yêu thương và được yêu thương một cách trọn vẹn. Và điều đó, có lẽ, sẽ là nỗi hối tiếc lớn nhất của anh trong tương lai.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây, hắt những vệt nắng cuối ngày ấm áp qua khung cửa sổ lớn của căn nhà nhỏ. Không gian bên trong ngập tràn mùi hương dịu nhẹ của trà hoa cúc thoang thoảng và một chút hương gỗ cũ quen thuộc từ chiếc tủ thờ được cất giữ cẩn thận. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây xanh mát, tiếng gió hiu hiu lướt qua những tán lá như một bản nhạc ru êm đềm, xua đi mọi lo toan, vội vã. Đây là một buổi chiều bình yên đến lạ, một sự bình yên mà Lê An đã từng khao khát, và giờ đây, cô đã tìm thấy nó một cách trọn vẹn.
Lê An ngồi tựa vào vai Nguyễn Hoàng Huy trên chiếc sofa êm ái, đôi mắt khẽ nhắm lại, cảm nhận từng hơi thở đều đặn của anh phả nhẹ lên mái tóc. Bàn tay anh dịu dàng vuốt ve những lọn tóc mềm mại, mang theo hơi ấm và sự che chở quen thuộc. Cô không còn cảm thấy sự bấp bênh hay mỏi mòn chờ đợi như những năm tháng tuổi trẻ. Thay vào đó, là một cảm giác an toàn tuyệt đối, một sự tin tưởng không chút hoài nghi.
Huy nhẹ nhàng đặt một chậu cây cảnh nhỏ lên bàn trà phía trước. Đó là một chậu sen đá nhỏ xinh, với những cánh lá xanh mướt xếp thành hình bông hoa đang hé nở, điểm xuyết vài viên sỏi trắng tinh tươm. Anh mỉm cười nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và chiều chuộng.
“Em thích không? Anh biết em thích những thứ nhỏ xinh, xanh mát thế này,” Huy nói, giọng nói trầm ấm và chân thành. Anh biết rõ những sở thích nhỏ nhặt của cô, những điều mà đôi khi chính cô cũng không nhận ra mình yêu thích đến vậy. Sự quan tâm tỉ mỉ ấy không chỉ là những lời nói hoa mỹ, mà còn được thể hiện qua từng hành động nhỏ, từng cử chỉ chu đáo.
Lê An mở mắt, nhìn chậu sen đá rồi lại ngước lên nhìn anh, đôi môi khẽ nở một nụ cười mãn nguyện. “Đẹp lắm, Huy ạ. Cảm ơn anh. Anh lúc nào cũng chu đáo như vậy.” Giọng cô nói nhỏ, gần như là một tiếng thì thầm, nhưng chất chứa đầy cảm xúc, đầy sự trân trọng. Nó không phải là một lời khen xã giao, mà là một sự thừa nhận chân thành về con người anh, về cách anh yêu thương cô.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào những cánh lá mọng nước của chậu sen đá, cảm nhận sự mát lành, tươi mới. Chậu cây nhỏ bé này, tựa như mối quan hệ của họ, giản dị nhưng tràn đầy sức sống, được vun trồng bằng sự quan tâm và kiên nhẫn. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng lại vững vàng và bền bỉ.
Huy khẽ siết chặt vòng tay qua vai cô, ghé sát vào tai cô thì thầm. “Chỉ cần em vui là anh thấy đủ rồi. Mình cứ thế này, chậm rãi xây dựng mọi thứ, em nhé?” Lời nói của anh không chỉ là một câu hỏi, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết. Nó không vội vã, không áp đặt, mà mang một sự ổn định đáng kinh ngạc. Anh không đòi hỏi sự bùng nổ, không cần những lời thề non hẹn biển, chỉ cần sự bình yên và hạnh phúc từng ngày.
Lê An khẽ gật đầu, vùi mặt vào hõm vai anh, hít hà mùi hương dịu nhẹ của nước hoa và hơi ấm từ cơ thể anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy như tất cả những mảnh vỡ của quá khứ, những tiếc nuối, những chờ đợi mỏi mòn đều tan biến. Cô không còn phải phân vân, không còn phải dò xét, cũng không còn phải tự hỏi "nếu như ngày đó". Bởi vì hiện tại, cô đã có tất cả những gì mình cần. Cô đã tìm thấy một bến đỗ, không phải là một giấc mộng hão huyền hay một sự lựa chọn vội vàng, mà là một sự an bài tự nhiên, một mảnh ghép hoàn hảo cho cuộc đời mình.
Cô nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận sự bình yên thấm sâu vào từng tế bào. Tiếng chim ngừng hót, thay vào đó là tiếng côn trùng rả rích bắt đầu bản giao hưởng đêm. Ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu soi rọi vào căn phòng, hòa cùng ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ đầu giường. Lê An và Huy vẫn ngồi đó, lặng lẽ, nhưng không hề có sự trống rỗng. Họ cùng nhau ngắm chậu cây mới, bàn bạc về vị trí đặt cây trong nhà. “Mình nên đặt nó ở bậu cửa sổ này, để nó đón nắng ban mai,” Lê An đề xuất, giọng nói tràn đầy sự hứng khởi. Huy nhìn theo hướng tay cô chỉ, gật đầu tán thành. “Được chứ, nơi đó thật hoàn hảo. Nhưng anh sẽ phụ trách tưới nước mỗi sáng nhé. Anh muốn chăm sóc nó, giống như anh sẽ chăm sóc em và tổ ấm này vậy.”
Lời nói của Huy không khoa trương, nhưng lại mang một sức nặng của sự chân thành. Nó không phải là lời nói hoa mỹ của một người đàn ông lãng mạn, mà là sự kiên định của một người đàn ông thực tế, sẵn sàng gánh vác và sẻ chia. Lê An cảm nhận rõ điều đó. Cô biết, mình đã chọn đúng. Không còn những bất an, không còn những băn khoăn về tương lai. Mối quan hệ của họ được xây dựng trên sự tin tưởng, sự tôn trọng và tình yêu thương chân thành, bình dị. Đó là một tình yêu không cần phải chứng minh bằng những lời thề non hẹn biển, mà được thể hiện qua từng hành động nhỏ nhặt, qua sự hiện diện ổn định và chu đáo của Huy. Cô đã tìm thấy người đàn ông của đời mình, người sẽ cùng cô “chậm rãi xây dựng mọi thứ”, từng viên gạch, từng cành cây, từng giấc mơ nhỏ. Và trong vòng tay anh, cô biết mình sẽ không bao giờ phải “lỡ cả một đời” thêm một lần nào nữa.
***
Thành phố chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng những ánh đèn rực rỡ từ các tòa nhà cao tầng vẫn không ngừng chiếu sáng, tạo nên một tấm thảm lấp lánh trải dài đến tận chân trời. Trong một văn phòng rộng lớn trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc, Trần Hạo vẫn miệt mài làm việc. Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn, tiếng click chuột dứt khoát vang vọng trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, lạnh lẽo. Mùi cà phê nguội pha lẫn mùi giấy mới và mực in lẩn quẩn trong không khí, đặc trưng cho một buổi đêm làm việc không ngừng nghỉ.
Anh Long đã rời đi từ lâu sau một buổi họp kéo dài gần ba tiếng đồng hồ, để lại toàn bộ trọng trách của dự án ‘Thành phố Vươn Cao’ trên vai Trần Hạo. “Dự án này rất quan trọng, Hạo. Anh tin tưởng cậu. Cố gắng lên nhé, nhưng cũng đừng quên nghỉ ngơi,” Anh Long đã nói vậy, với ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa pha chút lo lắng. Nhưng những lời nhắc nhở ấy dường như chỉ lướt qua tai Trần Hạo, không đọng lại quá lâu.
Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính khổng lồ, các con số và biểu đồ phức tạp nhảy múa liên tục, đòi hỏi sự tập trung cao độ. Anh đang chỉnh sửa một bản kế hoạch tài chính, từng chi tiết nhỏ đều phải được xem xét kỹ lưỡng, từng con số phải chính xác tuyệt đối. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh phản chiếu ánh sáng từ màn hình, lấp lánh như một lời nhắc nhở về thời gian đang trôi đi không ngừng, về những mục tiêu mà anh phải chinh phục. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng anh dường như không cảm nhận được.
Một cảm giác trống rỗng chợt ập đến, nhanh như một tia chớp, khi ánh mắt anh vô tình lướt qua khung cửa sổ lớn. Thành phố về đêm, với hàng triệu ánh đèn lấp lánh, trông thật tráng lệ, nhưng cũng thật cô độc. Anh cảm thấy mình như một chấm nhỏ giữa biển ánh sáng ấy, cô độc và lạc lõng. Những lời nói của Anh Long lại vọng về trong tâm trí anh: “Nghỉ ngơi? Nghỉ ngơi để làm gì? Để những suy nghĩ cũ lại ùa về sao? Không, công việc mới là thứ duy nhất có thể lấp đầy...”
Trần Hạo khẽ nhíu mày, đưa tay lên thái dương xoa nhẹ. Anh không cho phép bản thân chìm đắm quá lâu vào những suy nghĩ vô bổ ấy. Anh đã học cách kiểm soát cảm xúc của mình một cách triệt để, biến chúng thành động lực để làm việc, để chinh phục. Sự trống rỗng trong lòng, anh tự nhủ, chỉ có thể được lấp đầy bằng những thành công vật chất, bằng những đỉnh cao mới trong sự nghiệp. Anh đã từng “chậm một nhịp” trong tình yêu, nhưng anh sẽ không bao giờ “chậm một nhịp” trong sự nghiệp. Đó là một quyết tâm sắt đá, một lời thề anh tự hứa với chính mình.
Anh đứng dậy, đi lại vài vòng quanh phòng, tiếng đế giày da vang vọng trên nền đá hoa cương lạnh lẽo. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đăm chiêu, nhưng không phải là sự mơ màng mà là sự tính toán, phân tích. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi điều hòa lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, rồi quay lại bàn làm việc. Ánh mắt anh lúc này đã trở nên kiên định và sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Những ngón tay anh lại thoăn thoắt trên bàn phím, di chuyển chuột, ký duyệt tài liệu một cách dứt khoát. Anh chìm đắm hoàn toàn vào công việc, vào những con số khô khan nhưng đầy quyền lực. Anh tin rằng, chỉ có sự nghiệp, tiền bạc, quyền lực mới là thứ duy nhất có thể mang lại cho anh sự đầy đủ, sự thỏa mãn mà anh đang tìm kiếm. Nỗi cô đơn, sự trống rỗng chỉ là những thứ phù du, có thể bị xua tan bởi ánh hào quang của thành công.
Trần Hạo không hề nhận ra, rằng chính sự gạt bỏ cảm xúc, sự thờ ơ với những ký ức, đang khiến anh ngày càng lún sâu hơn vào cái bẫy của sự thành công vật chất, và đẩy anh xa rời hơn khỏi khả năng tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Anh đã từng nghĩ, một khi đạt được mọi thứ, anh sẽ lấp đầy được khoảng trống trong lòng. Nhưng càng đi sâu vào con đường này, khoảng trống ấy dường như càng rộng lớn hơn, càng khó lấp đầy hơn. Anh vẫn đang tìm kiếm, vẫn đang cố gắng, nhưng lại tìm kiếm sai hướng, cố gắng sai cách. Những gì anh đã đánh mất, không phải chỉ là một cô gái, mà là khả năng yêu thương và được yêu thương một cách trọn vẹn. Và điều đó, có lẽ, sẽ là nỗi hối tiếc lớn nhất của anh trong tương lai, một nỗi hối tiếc âm ỉ, lặng lẽ như chính bóng đêm bao trùm lấy văn phòng làm việc của anh.
Anh tiếp tục làm việc, không ngừng nghỉ. Thành công là mục tiêu duy nhất, là kim chỉ nam cho mọi hành động. Chiếc đồng hồ đeo tay lấp lánh trên cổ tay anh, từng nhịp kim trôi qua, mang theo những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ, những cảm xúc mà anh đã chối bỏ, và cả một tương lai mà anh đang vô tình đánh đổi bằng sự cô độc của chính mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.