Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 490: Bến Đỗ Này, Và Những Âm Vang Xa Vời
Đèn đường thành phố đã bắt đầu bật sáng, từng điểm vàng cam thi nhau thắp lên trên nền trời xanh thẫm dần, nhưng trong văn phòng của Trần Hạo, ánh đèn huỳnh quang vẫn trắng lạnh, soi rõ từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Anh Long đã rời đi từ lâu sau một buổi họp kéo dài gần ba tiếng đồng hồ, để lại toàn bộ trọng trách của dự án ‘Thành phố Vươn Cao’ trên vai Trần Hạo. “Dự án này rất quan trọng, Hạo. Anh tin tưởng cậu. Cố gắng lên nhé, nhưng cũng đừng quên nghỉ ngơi,” Anh Long đã nói vậy, với ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa pha chút lo lắng. Nhưng những lời nhắc nhở ấy dường như chỉ lướt qua tai Trần Hạo, không đọng lại quá lâu.
Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính khổng lồ, các con số và biểu đồ phức tạp nhảy múa liên tục, đòi hỏi sự tập trung cao độ. Anh đang chỉnh sửa một bản kế hoạch tài chính, từng chi tiết nhỏ đều phải được xem xét kỹ lưỡng, từng con số phải chính xác tuyệt đối. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh phản chiếu ánh sáng từ màn hình, lấp lánh như một lời nhắc nhở về thời gian đang trôi đi không ngừng, về những mục tiêu mà anh phải chinh phục. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng anh dường như không cảm nhận được. Một cảm giác trống rỗng chợt ập đến, nhanh như một tia chớp, khi ánh mắt anh vô tình lướt qua khung cửa sổ lớn. Thành phố về đêm, với hàng triệu ánh đèn lấp lánh, trông thật tráng lệ, nhưng cũng thật cô độc. Anh cảm thấy mình như một chấm nhỏ giữa biển ánh sáng ấy, cô độc và lạc lõng. Những lời nói của Anh Long lại vọng về trong tâm trí anh: “Nghỉ ngơi? Nghỉ ngơi để làm gì? Để những suy nghĩ cũ lại ùa về sao? Không, công việc mới là thứ duy nhất có thể lấp đầy...”
Trần Hạo khẽ nhíu mày, đưa tay lên thái dương xoa nhẹ. Anh không cho phép bản thân chìm đắm quá lâu vào những suy nghĩ vô bổ ấy. Anh đã học cách kiểm soát cảm xúc của mình một cách triệt để, biến chúng thành động lực để làm việc, để chinh phục. Sự trống rỗng trong lòng, anh tự nhủ, chỉ có thể được lấp đầy bằng những thành công vật chất, bằng những đỉnh cao mới trong sự nghiệp. Anh đã từng “chậm một nhịp” trong tình yêu, nhưng anh sẽ không bao giờ “chậm một nhịp” trong sự nghiệp. Đó là một quyết tâm sắt đá, một lời thề anh tự hứa với chính mình. Anh đứng dậy, đi lại vài vòng quanh phòng, tiếng đế giày da vang vọng trên nền đá hoa cương lạnh lẽo. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đăm chiêu, nhưng không phải là sự mơ màng mà là sự tính toán, phân tích. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi điều hòa lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, rồi quay lại bàn làm việc. Ánh mắt anh lúc này đã trở nên kiên định và sắc lạnh hơn bao giờ hết. Những ngón tay anh lại thoăn thoắt trên bàn phím, di chuyển chuột, ký duyệt tài liệu một cách dứt khoát. Anh chìm đắm hoàn toàn vào công việc, vào những con số khô khan nhưng đầy quyền lực. Anh tin rằng, chỉ có sự nghiệp, tiền bạc, quyền lực mới là thứ duy nhất có thể mang lại cho anh sự đầy đủ, sự thỏa mãn mà anh đang tìm kiếm. Nỗi cô đơn, sự trống rỗng chỉ là những thứ phù du, có thể bị xua tan bởi ánh hào quang của thành công. Trần Hạo không hề nhận ra, rằng chính sự gạt bỏ cảm xúc, sự thờ ơ với những ký ức, đang khiến anh ngày càng lún sâu hơn vào cái bẫy của sự thành công vật chất, và đẩy anh xa rời hơn khỏi khả năng tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Anh đã từng nghĩ, một khi đạt được mọi thứ, anh sẽ lấp đầy được khoảng trống trong lòng. Nhưng càng đi sâu vào con đường này, khoảng trống ấy dường như càng rộng lớn hơn, càng khó lấp đầy hơn. Anh vẫn đang tìm kiếm, vẫn đang cố gắng, nhưng lại tìm kiếm sai hướng, cố gắng sai cách. Những gì anh đã đánh mất, không phải chỉ là một cô gái, mà là khả năng yêu thương và được yêu thương một cách trọn vẹn. Và điều đó, có lẽ, sẽ là nỗi hối tiếc lớn nhất của anh trong tương lai, một nỗi hối tiếc âm ỉ, lặng lẽ như chính bóng đêm bao trùm lấy văn phòng làm việc của anh. Anh tiếp tục làm việc, không ngừng nghỉ. Thành công là mục tiêu duy nhất, là kim chỉ nam cho mọi hành động. Chiếc đồng hồ đeo tay lấp lánh trên cổ tay anh, từng nhịp kim trôi qua, mang theo những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ, những cảm xúc mà anh đã chối bỏ, và cả một tương lai mà anh đang vô tình đánh đổi bằng sự cô độc của chính mình.
***
Chiều muộn, nắng nhẹ và gió thoảng mang theo mùi hương của đất ẩm và cây cỏ xào xạc sau cơn mưa rào bất chợt của buổi sáng. Tại một góc quen thuộc của quán cà phê Chú Nam, nơi những ký ức tuổi thơ của Lê An được dệt nên từ tiếng cười giòn tan và những buổi chuyện trò không ngớt, cô và Chi Mai đang ngồi đối diện nhau. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn và tiếng chim hót lảnh lót từ hàng cây xanh rủ bóng bên ngoài, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mộc mạc của bàn ghế, mang đến một cảm giác vừa thân thuộc vừa hoài niệm. Ánh nắng chiều vàng ươm, dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, vẽ lên nền gạch hoa những vệt sáng lấp lánh, nhảy nhót theo từng cơn gió.
Lê An, với mái tóc dài xõa mềm mại trên vai, đang nhấp một ngụm trà hoa cúc ấm nóng, đôi mắt cô ánh lên vẻ mãn nguyện. Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính, năng động, đang quan sát bạn mình một cách chăm chú, ánh mắt vừa tò mò vừa pha lẫn sự quan tâm sâu sắc. Cô đặt ly trà xuống bàn, hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười tinh nghịch.
"Thế nào rồi, cô An của tớ? Dạo này tớ thấy cậu cứ như người trên mây ấy," Chi Mai hỏi, giọng điệu tự nhiên và đầy vẻ trêu chọc, nhưng trong đó chất chứa sự quan tâm chân thành của một người bạn thân.
Lê An mỉm cười nhẹ, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi nào đó rất xa xôi, nhưng gương mặt lại tràn đầy vẻ bình yên. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự nhẹ nhõm chứ không phải của ưu phiền. "Trên mây thật, Mai ạ. Tớ thấy lòng mình bình yên lắm... không còn những lo toan như ngày xưa nữa." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như chính ly trà trên tay cô. Nó không còn mang theo chút mỏi mòn hay chờ đợi nào, chỉ còn lại sự thảnh thơi, an nhiên.
Chi Mai gật đầu, hiểu rằng Lê An đang nói đến những tháng ngày thanh xuân đầy bấp bênh, khi trái tim cô gái nhỏ luôn treo lơ lửng giữa những lời hứa không thành và những chờ đợi vô vọng. "Huy tốt với cậu thật chứ? Cậu có thật sự cảm thấy hạnh phúc không? Hay vẫn còn vương vấn gì đó?" Chi Mai hỏi tiếp, ánh mắt dò xét, như muốn đọc thấu những góc khuất sâu kín nhất trong lòng bạn mình. Cô biết Lê An không dễ dàng mở lòng hoàn toàn, và cô cũng biết bạn mình đã từng tổn thương sâu sắc đến mức nào.
Lê An đặt ly trà xuống, hai tay đan vào nhau trên mặt bàn gỗ. Nụ cười trên môi cô giãn rộng hơn, không còn chút gượng ép hay che giấu. "Tớ hạnh phúc, thật sự. Huy cho tớ sự an toàn, sự hiện diện. Cái cảm giác được trân trọng mỗi ngày... nó khác lắm." Cô dừng lại một chút, dường như đang tìm kiếm những từ ngữ thích hợp nhất để diễn tả cảm xúc của mình. "Không phải tình yêu sét đánh, không phải những cảm xúc cuồng nhiệt như trong phim ảnh, nhưng là một bến đỗ mà tớ cần." Cô nhấn mạnh từ "cần", như để khẳng định cho chính mình và cho Chi Mai rằng đây là một lựa chọn sáng suốt, một con đường mà cô đã tìm thấy sau bao nhiêu chông chênh. "Không còn phải chờ đợi một ‘lời nói không thành’, không còn phải tự hỏi ‘nếu như ngày đó’... Mọi thứ đều rõ ràng, chắc chắn."
Chi Mai nhìn Lê An, và trong ánh mắt của bạn thân, cô thấy sự tin tưởng tuyệt đối, sự mãn nguyện sâu sắc mà chưa bao giờ cô thấy ở Lê An trong những năm tháng thanh xuân. Cái cảm giác bình yên ấy, nó lan tỏa từ Lê An, khiến cả Chi Mai cũng cảm thấy nhẹ nhõm theo. Cô biết, bạn mình đã thực sự buông bỏ, đã thực sự tìm thấy một lối đi riêng cho cuộc đời mình, không còn là cô gái trẻ mộng mơ ngồi đợi chờ ai đó "bên bờ sông cũ" nữa. Lê An của hiện tại, là một Lê An vững vàng, tự tin và trọn vẹn. Chi Mai gật đầu, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. "Tớ mừng cho cậu. Quan trọng là mình cảm thấy bình yên và được là chính mình, đúng không? Tớ thấy Huy là người đàn ông rất chu đáo, ổn định. Đúng người, đúng thời điểm là đây chứ đâu." Cô nâng ly trà của mình lên, chạm nhẹ vào ly của Lê An, một cử chỉ như lời chúc phúc thầm lặng. Lê An đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, trong lòng tràn ngập một cảm giác biết ơn sâu sắc vì đã có một người bạn thấu hiểu mình đến vậy, và biết ơn hơn nữa vì đã tìm thấy được hạnh phúc giản dị mà vững bền này. Cô không còn cảm thấy bất kỳ "khoảng cách vô hình" nào ngăn cách mình với một tương lai tươi sáng và an yên.
***
Trong khi đó, ở một văn phòng cao cấp giữa lòng thành phố, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Cuối giờ chiều, ánh nắng nhạt dần, mang theo chút se lạnh của những ngày cuối thu. Trần Hạo, với chiếc áo sơ mi là lượt và cà vạt chỉnh tề, đang ngồi trước màn hình máy tính, tập trung cao độ vào bản báo cáo tài chính của dự án ‘Thành phố Vươn Cao’. Tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn của anh hòa lẫn với tiếng máy tính hoạt động, tiếng điều hòa không khí rì rào và thỉnh thoảng là tiếng điện thoại reo khẽ từ các phòng ban khác. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh, quyện với mùi giấy mới và mùi nước hoa cao cấp, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng.
Anh đẩy gọng kính lên sống mũi, thở dài nhẹ nhõm khi hoàn thành một phần công việc phức tạp. Thành công đang đến, anh biết điều đó. Những con số trên màn hình, từng biểu đồ tăng trưởng, tất cả đều minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay, biểu tượng của địa vị và thành đạt, nhưng hôm nay, nó lại không mang lại cho anh cảm giác thỏa mãn tuyệt đối như mọi khi.
Cách đó không xa, ở khu vực làm việc chung, Minh – một đồng nghiệp trẻ trung, năng động với vẻ mặt lanh lợi – đang trò chuyện vui vẻ với Chị Nguyệt – người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch và luôn trang điểm nhẹ nhàng. Tiếng nói của họ, ban đầu chỉ là những âm thanh mơ hồ, dần dần lọt vào tai Trần Hạo, phá vỡ sự tập trung cao độ của anh.
Minh vừa cười vừa nói, giọng điệu cởi mở: "...cuối tuần này là đám cưới của thằng Tuấn. Nhanh thật, mới ngày nào còn độc thân, mà giờ đã chuẩn bị yên bề gia thất rồi."
Chị Nguyệt khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc, nở nụ cười duyên dáng. "Thì đúng rồi, đàn ông đến tuổi là phải ổn định thôi. Có vợ có con rồi mới có động lực mà phấn đấu chứ. Chứ cứ mãi lo sự nghiệp rồi đến lúc nhìn lại thấy mình cô đơn thì sao?" Lời nói của chị Nguyệt, dù chỉ là một câu nói xã giao, lại vang vọng trong tâm trí Tr��n Hạo như một hồi chuông cảnh tỉnh. Anh bỗng nhiên ngừng gõ phím, ngón tay anh lơ lửng trên bàn phím, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một vệt cam đỏ trên những tòa nhà chọc trời.
Minh tiếp lời, giọng anh ta pha chút ngạc nhiên. "Mà cũng lạ, yêu nhau có hơn năm mà đã cưới. Chắc đúng người đúng thời điểm là khác, chị nhỉ? Em thấy nhiều cặp yêu nhau mấy năm trời còn chưa đâu vào đâu, thế mà hai đứa nó..."
Chị Nguyệt đặt ly trà xuống bàn, ánh mắt cô đăm chiêu hơn một chút, như đang suy tư về một điều gì đó riêng tư. "Đúng rồi đó. Quan trọng là người ta có thể cho mình cảm giác an toàn, yên ổn. Chứ lãng mạn mãi thì sống sao nổi? Tình yêu sét đánh thì hay đấy, nhưng để đi đường dài, để xây dựng một gia đình, thì cần sự tin tưởng, sự thấu hiểu và một bến đỗ vững chắc."
Những lời của Chị Nguyệt như những mũi kim châm nhẹ vào trái tim Trần Hạo. "An toàn, yên ổn," "bến đỗ vững chắc." Những cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, gợi lên một sự thiếu vắng mà bấy lâu nay anh cố tình lãng quên. Anh đã từng có những cảm xúc mãnh liệt, đã từng có một người mà anh tưởng chừng sẽ cùng mình đi hết cuộc đời, nhưng rồi "lời nói không thành," "chậm một nhịp," và mọi thứ tan biến. Anh đã chọn sự nghiệp, chọn thành công vật chất làm kim chỉ nam, tin rằng nó sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng giờ đây, những lời nói vô tình của đồng nghiệp lại khiến anh cảm thấy một nỗi trống rỗng lớn hơn bao giờ hết, một "khoảng cách vô hình" giữa anh và một cuộc sống trọn vẹn.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố dưới ánh hoàng hôn dần chìm vào màn đêm, hàng triệu ánh đèn lại bắt đầu lấp lánh. Anh đã chinh phục được thành phố này, đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng cảm giác cô đơn vẫn vây lấy anh. Anh nhớ đến những buổi chiều tan học "bên bờ sông cũ," những lời lẽ không dám ngỏ, và một khuôn mặt dịu dàng đã từng chờ đợi anh. Một câu hỏi chợt lóe lên trong tâm trí anh, âm ỉ và đau nhói: "Nếu như ngày đó... mình đã không 'chậm một nhịp'?"
Trần Hạo thở hắt ra một hơi. Anh cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man ấy, ép mình quay lại với bản báo cáo trên màn hình. Nhưng những con số, những biểu đồ giờ đây dường như không còn sắc nét, không còn ý nghĩa như trước. Anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát: tiền bạc, quyền lực, sự nghiệp. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa văn phòng rộng lớn và lạnh lẽo, anh nhận ra rằng anh đã bỏ lỡ một điều gì đó còn quan trọng hơn cả những thứ hào nhoáng ấy. Một điều mà, có lẽ, anh sẽ không bao giờ tìm lại được. Nỗi hối tiếc, âm ỉ và dai dẳng, giờ đây không còn là một bóng ma thoảng qua, mà là một thực thể rõ ràng, đang gặm nhấm trái tim anh. Chiếc đồng hồ đeo tay lấp lánh trên cổ tay anh, từng nhịp kim trôi qua, mang theo những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ, những cảm xúc mà anh đã chối bỏ, và cả một tương lai mà anh đang vô tình đánh đổi bằng sự cô độc của chính mình, giờ đây dường như đang nói với anh rằng, đã quá muộn để quay đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.