Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 491: Bến Đỗ Hiện Tại, Khoảng Trống Vô Hình
Nơi thành phố hoa lệ, ánh hoàng hôn rực rỡ đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng văn phòng làm việc của Trần Hạo vẫn bừng sáng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, từng nhịp kim trôi qua, mang theo những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ, những cảm xúc mà anh đã chối bỏ, và cả một tương lai mà anh đang vô tình đánh đổi bằng sự cô độc của chính mình, giờ đây dường như đang nói với anh rằng, đã quá muộn để quay đầu. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, thành phố dưới ánh hoàng hôn dần chìm vào màn đêm, hàng triệu ánh đèn lại bắt đầu lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian. Anh đã chinh phục được thành phố này, đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng cảm giác cô đơn vẫn vây lấy anh. Anh thở hắt ra một hơi, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man ấy, ép mình quay lại với bản báo cáo trên màn hình. Nhưng những con số, những biểu đồ giờ đây dường như không còn sắc nét, không còn ý nghĩa như trước. Anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát: tiền bạc, quyền lực, sự nghiệp. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa văn phòng rộng lớn và lạnh lẽo, anh nhận ra rằng anh đã bỏ lỡ một điều gì đó còn quan trọng hơn cả những thứ hào nhoáng ấy. Một điều mà, có lẽ, anh sẽ không bao giờ tìm lại được. Nỗi hối tiếc, âm ỉ và dai dẳng, giờ đây không còn là một bóng ma thoảng qua, mà là một thực thể rõ ràng, đang gặm nhấm trái tim anh.
Trong khi đó, ở một góc khác của miền Bắc, tại thị trấn ven sông yên bình, nơi những ký ức tuổi thơ của Trần Hạo và Lê An từng được dệt nên, một khung cảnh trái ngược hoàn toàn đang diễn ra.
Căn bếp nhỏ trong ngôi nhà của Lê An bừng lên ánh đèn vàng ấm áp, tràn ngập mùi hương của món cá kho riềng và canh rau cải nấu ngao, những món ăn giản dị nhưng thấm đượm tình quê. Lê An, với mái tóc dài buông xõa, buộc hờ phía sau, đang tỉ mẩn nêm nếm gia vị cho nồi canh. Chiếc tạp dề màu xanh nhạt in họa tiết hoa văn nhỏ nhắn càng tôn lên vẻ dịu dàng, đảm đang của cô. Gương mặt cô ửng hồng vì hơi nóng từ bếp, nhưng đôi mắt thì lấp lánh niềm vui, một niềm vui rất đỗi an yên.
Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy đang đứng thái rau. Anh mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn rỏi. Đôi mắt anh trìu mến nhìn Lê An, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc vương trên trán cô. Không khí trong bếp không chỉ ấm áp bởi hơi lửa mà còn bởi sự gần gũi, ăn ý giữa hai người. Tiếng dao thớt lách cách nhịp nhàng, tiếng nước sôi reo nhẹ, cùng với những câu chuyện vụn vặt về một ngày làm việc của cả hai, tạo nên một bản hòa tấu của hạnh phúc bình dị.
“Hôm nay ở trường có mấy em học sinh nghịch ngợm ghê, em phải phạt cả lớp chép phạt bài thơ đấy,” Lê An kể, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như rót mật vào tai Huy. Cô quay sang nhìn anh, nụ cười vẫn đọng trên môi. “Thế còn anh? Dự án mới có thuận lợi không?”
Huy mỉm cười, đặt con dao xuống thớt rồi đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc cô. “Cũng ổn em ạ. Mấy tuần nữa là xong phần thiết kế rồi chuyển sang thi công. Có hơi bận một chút, nhưng mà nghĩ đến lúc công trình hoàn thành, anh lại thấy có động lực.” Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và chiều chuộng. “Em vất vả cả ngày ở trường rồi, về nhà để anh làm cho. Em cứ ngồi nghỉ đi.”
Lê An khẽ lắc đầu, “Không sao đâu anh. Em thích được cùng anh làm những việc này mà.” Cô đưa tay nắm lấy bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi. “Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được sự bình yên thế này, anh ạ.” Lời nói của cô chất chứa sự chân thành, không chút hoài nghi hay tiếc nuối. Trong vòng tay Huy, cô cảm thấy mình được chở che, được trân trọng, như một cánh chim tìm thấy tổ sau bao ngày bão giông. Đây không phải là sự lãng mạn bốc đồng hay đam mê cháy bỏng, mà là một thứ tình cảm sâu sắc, ổn định, một "bến đỗ vững chắc" mà cô hằng khao khát.
Huy ôm cô vào lòng, tựa cằm lên đỉnh đầu cô. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc Lê An, hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng, tạo nên một cảm giác thân thuộc, an toàn đến lạ. “Chỉ cần em muốn, anh sẽ xây dựng mọi thứ cho em, An,” anh thủ thỉ, giọng nói rành mạch, rõ ràng và đầy kiên định. Lời nói của anh không chỉ là một lời hứa suông, mà còn là một minh chứng cho sự hiện diện, sự chu đáo và trách nhiệm mà anh luôn dành cho cô. Anh không cho cô một tình yêu "sét đánh" hay "say đắm" như những câu chuyện ngôn tình thường kể, nhưng anh cho cô sự an toàn, sự thấu hiểu và một mái ấm mà cô có thể hoàn toàn tin tưởng.
Họ cùng nhau dọn cơm ra bàn ăn. Bữa tối diễn ra trong không khí ấm cúng và đầy ắp tiếng cười. Lê An kể những câu chuyện vui ở lớp, Huy chia sẻ về công việc, những dự định nhỏ cho căn nhà mà họ đang cùng vun đắp. Từng cử chỉ, ánh mắt họ dành cho nhau đều toát lên sự mãn nguyện và niềm hạnh phúc giản dị. Sau bữa ăn, họ cùng nhau rửa bát, rồi ngồi xuống chiếc sofa êm ái trong phòng khách. Huy khẽ bật một bản nhạc không lời du dương, giai điệu nhẹ nhàng len lỏi khắp căn phòng. Anh ôm Lê An vào lòng, cô tựa đầu vào vai anh, lắng nghe nhịp tim anh đập đều đều.
“Anh có nghĩ là chúng ta sẽ có một khu vườn nhỏ ở phía sau nhà không?” Lê An mơ màng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. “Em muốn trồng một ít hoa hồng, rồi cả rau thơm nữa.”
Huy mỉm cười, siết chặt vòng tay. “Tất nhiên rồi. Chúng ta sẽ có một khu vườn thật đẹp. Em thích gì anh sẽ cùng em làm nấy. Miễn là em vui.” Đối với Huy, hạnh phúc của Lê An là trên hết. Anh không cần những lời nói hoa mỹ, những cử chỉ lãng mạn tột cùng. Anh chỉ cần cô bên cạnh, cùng anh vun đắp một cuộc sống yên bình, thực tế. Anh là hiện thân của sự an toàn, của một "bến đỗ không mộng mị" mà Lê An đã tìm kiếm bấy lâu. Cô cảm nhận được sự ổn định, sự tin cậy tuyệt đối nơi anh, một điều mà trước đây, cô chưa từng có được. Không còn những đêm trằn trọc chờ đợi tin nhắn, không còn những ngày tháng mỏi mòn tự hỏi về vị trí của mình trong trái tim ai đó. Ở bên Huy, mọi thứ đều rõ ràng, chắc chắn. Cô biết mình được yêu thương, được trân trọng, và được bảo vệ.
***
Đồng hồ trên tường văn phòng đã điểm quá nửa đêm, kim giờ chỉ số một, kim phút chỉ số ba. Ánh đèn neon trắng xóa vẫn hắt xuống không gian rộng lớn, phản chiếu trên mặt bàn kính lạnh lẽo. Trần Hạo vẫn ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay anh lướt trên bàn phím một cách điêu luyện, hoàn tất những dòng báo cáo cuối cùng của dự án. Gương mặt anh ẩn hiện trong ánh sáng xanh nhạt từ màn hình, đường nét sắc sảo nhưng phảng phất sự mệt mỏi. Anh vừa hoàn thành xuất sắc một dự án lớn, một thành công vang dội nữa trong chuỗi dài những thành tựu mà anh đã gặt hái được.
Chuông điện thoại reo vang, phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của văn phòng. Là Anh Long, cấp trên của anh. Trần Hạo nhấc máy, giọng nói trầm, khàn nhẹ vì làm việc liên tục.
“Tuyệt vời, Hạo! Cậu đúng là nhân tài của công ty. Lần này chúng ta thắng lớn rồi!” Giọng Anh Long sang sảng, đầy phấn khích, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng. “Không hổ danh là Trần Hạo. Tôi biết mà, cậu sẽ không bao giờ làm tôi thất vọng. Cứ thế này thì còn nhiều cơ hội thăng tiến đang chờ cậu đó.”
Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, không chạm đến đáy mắt. “Cảm ơn anh, Anh Long. May mắn thôi ạ.”
“May mắn gì chứ, tài năng thực sự đó Hạo. Cậu cứ nghỉ ngơi đi, rồi mai chúng ta bàn kỹ hơn về kế hoạch tiếp theo. Mọi người về hết rồi, cậu cũng nên về đi thôi. Đừng có vùi đầu vào công việc quá, sức khỏe là quan trọng nhất.” Anh Long dặn dò, giọng điệu thân tình.
“Vâng, em biết rồi ạ. Anh cũng nghỉ ngơi đi.” Trần Hạo đáp lời, rồi gác máy.
Anh ngồi đó, bất động. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món quà tự thưởng cho bản thân sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, lấp lánh dưới ánh đèn văn phòng, biểu tượng của địa vị và thành đạt. Nó sáng chói, nhưng không mang lại cho anh cảm giác thỏa mãn tuyệt đối như mọi khi. Thành công tột đỉnh không mang lại cảm giác viên mãn như anh nghĩ. Bên ngoài cửa sổ kính lớn, thành phố rực rỡ ánh đèn như một tấm thảm dệt kim cương khổng lồ. Anh đã chinh phục được nó, đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng một khoảng trống lớn đến đáng sợ lại len lỏi trong lòng anh.
“Tại sao mình lại cảm thấy như vậy? Chẳng phải đây là tất cả những gì mình muốn sao?” Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, chìm nghỉm trong không gian rộng lớn, lạnh lẽo. Anh nhớ lại những lời nói vô tình của đồng nghiệp trong chương trước, về "an toàn, yên ổn," về "bến đỗ vững chắc." Anh đã cố gắng gạt bỏ chúng, vùi mình sâu hơn vào công việc, tin rằng thành công sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng giờ đây, giữa đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy rõ hơn bao giờ hết cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và một cuộc sống trọn vẹn. Anh đã "chậm một nhịp," và cái nhịp chậm ấy đã kéo theo cả một đời tiếc nuối.
Căn phòng làm việc của anh, dù được thiết kế hiện đại, tiện nghi, nhưng lại tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng điều hòa đều đều và tiếng gió rít nhẹ từ bên ngoài. Không có tiếng cười nói, không có sự ấm áp của một mái nhà đang chờ đợi. Anh đã có tất cả, nhưng lại không có gì. Nỗi cô đơn bủa vây, một thứ cô đơn lạnh lẽo, thấm thía hơn cả cái lạnh của điều hòa trong văn phòng. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống những con phố vẫn tấp nập dưới ánh đèn. Thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, như lời Anh Long đã từng nói. Nhưng liệu có phải tất cả những cơ hội đều đáng để đánh đổi bằng sự trống rỗng này? Một câu hỏi chợt lóe lên trong tâm trí anh, âm ỉ và đau nhói: "Nếu như ngày đó... mình đã không 'chậm một nhịp'?"
Anh thở dài. Không có câu trả lời. Chỉ có sự mệt mỏi và nỗi day dứt mơ hồ. Anh thu dọn đồ đạc, khóa cửa văn phòng, bước đi trên hành lang vắng lặng. Tiếng bước chân anh vang vọng, như tiếng vọng của chính trái tim anh trong một không gian vô định.
***
Rạng sáng, Trần Hạo về đến căn hộ cao cấp của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, nhìn ra toàn cảnh thành phố vẫn còn chìm trong ánh đèn đêm. Căn phòng rộng lớn, sang trọng với nội thất tối giản, hiện đại, nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có một âm thanh nào ngoài tiếng điều hòa chạy đều đều. Mùi gỗ mới từ những đồ nội thất đắt tiền hòa quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng, tạo nên một không gian có vẻ thanh lịch nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống.
Anh cởi bỏ áo vest, ném xuống sofa, rồi bước vào phòng tắm. Nước nóng xả xuống cơ thể, cuốn trôi đi phần nào mệt mỏi, nhưng không thể gột rửa đi nỗi trống rỗng trong tâm hồn. Sau khi tắm xong, anh quấn khăn quanh eo, đi ra phòng khách. Anh ngồi xuống chiếc sofa bọc da sang trọng, lấy điện thoại ra, lướt mạng xã hội một cách vô định. Những dòng tin tức, những hình ảnh rực rỡ lướt qua màn hình, nhưng không có gì đủ sức níu giữ sự chú ý của anh.
Bỗng, ngón tay anh dừng lại. Một bài đăng mới của Chi Mai, bạn thân của Lê An, hiện lên. Trong ảnh, Lê An đang cười rạng rỡ, tựa đầu vào vai Huy, cả hai ngồi bên nhau trong căn bếp ấm cúng. Lê An mặc một chiếc tạp dề, tay cô khẽ chạm vào tay Huy, ánh mắt họ giao nhau đầy tình tứ. Huy cũng cười, nụ cười hiền hậu, ánh mắt tràn ngập yêu thương và sự bình yên. Phía sau họ, căn bếp nhỏ nhắn, gọn gàng, ánh đèn vàng hắt xuống, tạo nên một khung cảnh ấm áp, hạnh phúc đến nao lòng. Chi Mai viết caption ngắn gọn, nhưng như một nhát dao cứa vào tim anh: "Bến đỗ bình yên của An. Hạnh phúc giản dị thế này là đủ rồi!"
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào bức ảnh, ánh mắt anh tối sầm lại. Mọi thứ dường như quay chậm lại. Tiếng cười nói nhỏ, tiếng bát đĩa lách cách, mùi thức ăn thơm lừng mà anh đã từng cảm nhận được khi còn nhỏ, tất cả như ùa về trong tâm trí anh, nhưng giờ đây, chúng thuộc về một người khác. Anh cảm thấy một nỗi đau nhói, một sự hối tiếc len lỏi, xoáy sâu vào trái tim. Cô gái với mái tóc dài, nụ cười dịu dàng, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc ấy, đã từng là của anh. Đã từng là người chờ đợi anh "bên bờ sông cũ," đã từng là người mà anh muốn bảo vệ. Nhưng anh đã "chậm một nhịp." Anh đã không dám nói ra "lời nói không thành" của mình.
(Độc thoại nội tâm của Trần Hạo): "Cô ấy thực sự đã tìm thấy hạnh phúc... một hạnh phúc mà mình đã không thể cho." Giọng nói của anh vọng trong đầu, đầy chua xót. Hạnh phúc của Lê An không phải là sự xa hoa, không phải là những thứ hào nhoáng mà anh đã đạt được. Nó giản dị, chân thực, được xây dựng từ những điều nhỏ nhặt nhất: một bữa cơm gia đình, một vòng tay ấm áp, một lời hứa trọn vẹn. Và anh, người đã từng có tất cả những điều đó trong tầm tay, lại chính là người đã bỏ lỡ.
Anh tắt điện thoại, ném nó sang một bên. Màn hình điện thoại tối đen, nhưng hình ảnh Lê An và Huy vẫn in sâu trong tâm trí anh, như một vết bỏng rát không thể xóa nhòa. Anh nằm ngửa ra sofa, nhìn lên trần nhà trắng toát. Căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng tĩnh mịch như một nấm mồ cho những cảm xúc đã chết. Cảm giác trống rỗng càng lúc càng lớn hơn, nuốt chửng anh trong sự lạnh lẽo của chính mình. Anh đã có được sự nghiệp, có được tiền bạc, nhưng anh đã mất đi một điều quý giá hơn tất cả: một mái ấm, một tình yêu đích thực, một "bến đỗ vững chắc" cho tâm hồn.
Nỗi hối tiếc, giờ đây không còn là một bóng ma thoảng qua, mà là một thực thể rõ ràng, đang gặm nhấm trái tim anh. Anh nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về Lê An vẫn hiện rõ mồn một. Cô gái ấy đã không còn chờ đợi anh, không còn mong ngóng những "lời nói không thành" từ anh nữa. Cô đã tìm thấy người đàn ông của đời mình, người có thể cho cô sự an toàn, sự bình yên mà anh đã không thể, hoặc không dám, trao. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải trả giá bằng cả một đời tiếc nuối, trong sự cô độc của chính mình, giữa đỉnh cao của một sự nghiệp rực rỡ nhưng vô vị.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.