Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 492: Bình Yên Nơi Anh, Ký Ức Nơi Em
Rạng sáng, Trần Hạo về đến căn hộ cao cấp của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, nhìn ra toàn cảnh thành phố vẫn còn chìm trong ánh đèn đêm. Căn phòng rộng lớn, sang trọng với nội thất tối giản, hiện đại, nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có một âm thanh nào ngoài tiếng điều hòa chạy đều đều. Mùi gỗ mới từ những đồ nội thất đắt tiền hòa quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng, tạo nên một không gian có vẻ thanh lịch nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống.
Anh cởi bỏ áo vest, ném xuống sofa, rồi bước vào phòng tắm. Nước nóng xả xuống cơ thể, cuốn trôi đi phần nào mệt mỏi, nhưng không thể gột rửa đi nỗi trống rỗng trong tâm hồn. Sau khi tắm xong, anh quấn khăn quanh eo, đi ra phòng khách. Anh ngồi xuống chiếc sofa bọc da sang trọng, lấy điện thoại ra, lướt mạng xã hội một cách vô định. Những dòng tin tức, những hình ảnh rực rỡ lướt qua màn hình, nhưng không có gì đủ sức níu giữ sự chú ý của anh.
Bỗng, ngón tay anh dừng lại. Một bài đăng mới của Chi Mai, bạn thân của Lê An, hiện lên. Trong ảnh, Lê An đang cười rạng rỡ, tựa đầu vào vai Huy, cả hai ngồi bên nhau trong căn bếp ấm cúng. Lê An mặc một chiếc tạp dề, tay cô khẽ chạm vào tay Huy, ánh mắt họ giao nhau đầy tình tứ. Huy cũng cười, nụ cười hiền hậu, ánh mắt tràn ngập yêu thương và sự bình yên. Phía sau họ, căn bếp nhỏ nhắn, gọn gàng, ánh đèn vàng hắt xuống, tạo nên một khung cảnh ấm áp, hạnh phúc đến nao lòng. Chi Mai viết caption ngắn gọn, nhưng như một nhát dao cứa vào tim anh: "Bến đỗ bình yên của An. Hạnh phúc giản dị thế này là đủ rồi!"
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào bức ảnh, ánh mắt anh tối sầm lại. Mọi thứ dường như quay chậm lại. Tiếng cười nói nhỏ, tiếng bát đĩa lách cách, mùi thức ăn thơm lừng mà anh đã từng cảm nhận được khi còn nhỏ, tất cả như ùa về trong tâm trí anh, nhưng giờ đây, chúng thuộc về một người khác. Anh cảm thấy một nỗi đau nhói, một sự hối tiếc len lỏi, xoáy sâu vào trái tim. Cô gái với mái tóc dài, nụ cười dịu dàng, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc ấy, đã từng là của anh. Đã từng là người chờ đợi anh "bên bờ sông cũ," đã từng là người mà anh muốn bảo vệ. Nhưng anh đã "chậm một nhịp." Anh đã không dám nói ra "lời nói không thành" của mình.
"Cô ấy thực sự đã tìm thấy hạnh phúc... một hạnh phúc mà mình đã không thể cho." Giọng nói của anh vọng trong đầu, đầy chua xót. Hạnh phúc của Lê An không phải là sự xa hoa, không phải là những thứ hào nhoáng mà anh đã đạt được. Nó giản dị, chân thực, được xây dựng từ những điều nhỏ nhặt nhất: một bữa cơm gia đình, một vòng tay ấm áp, một lời hứa trọn vẹn. Và anh, người đã từng có tất cả những điều đó trong tầm tay, lại chính là người đã bỏ lỡ.
Anh tắt điện thoại, ném nó sang một bên. Màn hình điện thoại tối đen, nhưng hình ảnh Lê An và Huy vẫn in sâu trong tâm trí anh, như một vết bỏng rát không thể xóa nhòa. Anh nằm ngửa ra sofa, nhìn lên trần nhà trắng toát. Căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng tĩnh mịch như một nấm mồ cho những cảm xúc đã chết. Cảm giác trống rỗng càng lúc càng lớn hơn, nuốt chửng anh trong sự lạnh lẽo của chính mình. Anh đã có được sự nghiệp, có được tiền bạc, nhưng anh đã mất đi một điều quý giá hơn tất cả: một mái ấm, một tình yêu đích thực, một "bến đỗ vững chắc" cho tâm hồn.
Nỗi hối tiếc, giờ đây không còn là một bóng ma thoảng qua, mà là một thực thể rõ ràng, đang gặm nhấm trái tim anh. Anh nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về Lê An vẫn hiện rõ mồn một. Cô gái ấy đã không còn chờ đợi anh, không còn mong ngóng những "lời nói không thành" từ anh nữa. Cô đã tìm thấy người đàn ông của đời mình, người có thể cho cô sự an toàn, sự bình yên mà anh đã không thể, hoặc không dám, trao. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải trả giá bằng cả một đời tiếc nuối, trong sự cô độc của chính mình, giữa đỉnh cao của một sự nghiệp rực rỡ nhưng vô vị.
***
Chiều muộn, nắng vàng dịu như rót mật xuống những tán lá xanh non của quán cà phê 'Góc Yên Bình' nơi thị trấn ven sông. Quán nhỏ nằm nép mình bên con đường lát gạch cũ kỹ, với những chậu hoa giấy nở rực rỡ trước hiên. Tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua không gian, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua những rặng tre xa xa, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, an yên đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương hoa đại thoang thoảng từ góc vườn nhỏ, như mời gọi những tâm hồn muốn tìm kiếm một chốn dừng chân.
Lê An và Chi Mai đang ngồi ở chiếc bàn gỗ quen thuộc dưới tán cây lộc vừng cổ thụ. Lê An, với mái tóc dài xõa ngang vai, mặc một chiếc váy linen màu be giản dị nhưng thanh lịch, khuôn mặt cô rạng rỡ hẳn lên so với những ngày tháng trước. Ánh mắt cô dịu dàng, nhưng không còn vương vấn những nét ưu tư. Cô gái tóc ngắn cá tính Chi Mai, với nụ cười tươi roi rói, đang huyên thuyên kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ cô hàng xóm mới cưới chồng đến những dự định kinh doanh nhỏ của mình.
"Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi!" Chi Mai cười khúc khích, trêu chọc khi Lê An cứ ậm ừ mãi về việc cô bạn trai có vẻ quan tâm quá mức. Chi Mai chống cằm, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lê An. "Tớ nói thật đấy An. Anh Huy tử tế, chu đáo, lại còn yêu chiều cậu đến thế. Còn gì để mà lăn tăn nữa?"
Lê An mỉm cười nhẹ, lắc đầu. "Đâu có lăn tăn gì đâu Mai. Chỉ là... nhiều khi vẫn thấy hơi lạ lẫm ấy. Cảm giác như mọi thứ đến quá đỗi bình yên, đến mức mình cứ sợ nó không thật." Cô đưa tay vuốt nhẹ mép ly cà phê, ánh mắt xa xăm một chút, nhưng nhanh chóng quay lại với sự ấm áp. "Nhưng tớ biết, anh Huy là người tốt, và tớ thực sự... cảm thấy an toàn khi ở bên anh ấy."
Đúng lúc đó, một bóng dáng cao ráo, quen thuộc bước vào quán. Nguyễn Hoàng Huy. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, quần âu tối màu, trông thật lịch lãm nhưng vẫn toát lên vẻ gần gũi, ấm áp. Ánh nắng chiều hắt lên mái tóc đen nhánh, làm nổi bật đường nét gương mặt hiền hậu của anh. Trên tay Huy là một bó hoa baby trắng muốt, nhỏ xinh, và một hộp bánh ngọt được gói ghém cẩn thận. Anh nhìn thấy Lê An và Chi Mai, nụ cười lập tức nở rạng trên môi.
"Anh ghé đón em, tiện mua ít hoa em thích và bánh ngọt nữa. Nghe nói em với Mai đang tám chuyện vui lắm hả?" Huy bước đến gần, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng rất đỗi dịu dàng. Anh đặt bó hoa baby trắng tinh khôi và hộp bánh ngọt lên bàn, nơi ánh nắng chiều đang nhảy múa trên những cánh hoa li ti. Mùi thơm của hoa baby thoang thoảng quyện vào không khí, mang theo một sự tinh khiết, nhẹ nhàng.
Lê An nở nụ cười rạng rỡ, khóe mắt ánh lên niềm hạnh phúc chân thật, những nếp nhăn nhỏ nơi đuôi mắt cong lại, như thể cả thế giới xung quanh cô đều bừng sáng theo. "Cám ơn anh, Huy. Anh chu đáo quá." Cô khẽ nói, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp và hãnh diện. Bàn tay cô, một cách tự nhiên, chạm nhẹ vào tay anh khi anh đặt hoa. Huy đáp lại bằng một cái nắm tay nhẹ nhàng, đầy trìu mến, như một lời khẳng định thầm lặng.
Chi Mai nhìn cảnh tượng đó, tủm tỉm cười. "Đúng là có người yêu vào là khác hẳn. Đừng quên tôi nha An!"
Lê An phì cười, khẽ đánh vào tay bạn. "Làm gì có! Mà sao anh lại đến giờ này thế?"
Huy ngồi xuống ghế cạnh Lê An, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cô. "Anh tan sở sớm hơn một chút, nghĩ em đang ngồi đây với Mai thì tiện ghé qua. À, cuối tuần này anh có hẹn thợ đến xem lại mái nhà mình, An xem mình muốn sửa sang thế nào cho hợp ý em nhé." Giọng anh vẫn điềm đạm, nhưng chất chứa một sự cam kết rõ ràng. Việc sửa sang lại căn nhà nhỏ của anh ở thị trấn, vốn là nơi họ sẽ xây dựng tổ ấm, giờ đây được anh nhắc đến một cách tự nhiên, như một phần tất yếu của tương lai chung. Anh không chỉ nói về việc sửa nhà, mà còn là việc xây dựng một tổ ấm, một tương lai có cả Lê An trong đó.
Lê An nghe những lời đó, trái tim cô như được sưởi ấm. Cô cảm nhận được sự chân thành, sự quan tâm sâu sắc từ Huy. Anh không chỉ nói, anh còn hành động, và những hành động ấy đều hướng về một tương lai mà cô là một phần quan trọng. Cô không còn cảm thấy mơ hồ hay bất an nữa. Thay vào đó là một niềm tin vững chắc, một sự bình yên lan tỏa khắp tâm hồn. "Vâng, em sẽ xem xét kỹ. Có anh lo lắng thế này, em yên tâm lắm." Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, đôi mắt lấp lánh nhìn anh.
Chi Mai thấy vậy, cũng không trêu chọc thêm nữa. Cô hiểu rằng Lê An đã thực sự tìm thấy "bến đỗ" của mình, một bến đỗ không cần những lời thề non hẹn biển quá đỗi lãng mạn, mà là sự chân thật, sự quan tâm từng chút một, và một tương lai được xây dựng trên nền tảng của sự tin tưởng và bình yên. Đó là một hạnh phúc giản dị, chân thực, nhưng bền vững hơn bất cứ mộng mơ nào. Cử chỉ công khai của Huy, dù chỉ là một bó hoa nhỏ và lời nhắc nhở về mái nhà, lại mang ý nghĩa lớn lao đối với Lê An, củng cố niềm tin của cô rằng đây chính là lựa chọn đúng đắn, là nơi cô thuộc về.
Huy mỉm cười, bàn tay anh siết nhẹ tay Lê An. "Em cứ nói ra những gì em muốn, anh sẽ cố gắng hết sức để thực hiện." Lời nói ấy không chỉ là một lời hứa, mà là một sự cam kết, một lời mời gọi Lê An cùng anh xây đắp nên một cuộc sống chung. Lê An cảm thấy một làn sóng ấm áp dâng trào trong lồng ngực. Mọi sự chờ đợi, mọi nỗi mệt mỏi trong quá khứ dường như đã được đền đáp bằng khoảnh khắc này, bằng sự an toàn và hạnh phúc mà Huy mang lại. Cô biết, mình đã không còn là cô gái của những nuối tiếc, mà là người phụ nữ đang nắm giữ một hạnh phúc hiện tại, trọn vẹn.
***
Cùng lúc đó, tại một quán cà phê sang trọng, hiện đại ở trung tâm thành phố. Quán được thiết kế theo phong cách tối giản với những bức tường kính lớn, nhìn ra con phố nhộn nhịp. Bên trong, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng hòa cùng tiếng máy pha cà phê xì xào, tiếng ly tách lách cách và những cuộc trò chuyện trầm thấp, tạo nên một bầu không khí bận rộn nhưng không kém phần tinh tế. Nắng chiều vàng óng ả vẫn còn vương vấn, xuyên qua lớp kính, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng, khiến không gian có phần lung linh hơn. Mùi cà phê đậm đà, quyến rũ lan tỏa khắp không gian, mời gọi những tâm hồn đang tìm kiếm sự tĩnh lặng giữa bộn bề công việc.
Trần Hạo ngồi một mình ở một góc khuất, cạnh cửa sổ lớn. Chiếc laptop mỏng manh nằm mở trên bàn, nhưng màn hình chỉ hiển thị một trang tài liệu trống rỗng. Anh đeo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire lấp lánh phản chiếu ánh đèn, là biểu tượng cho sự thành công, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Tuy nhiên, ánh mắt anh lại vô định, xuyên qua lớp kính, nhìn ra dòng xe cộ hối hả bên ngoài. Khuôn mặt anh vẫn điển trai, lạnh lùng như thường lệ, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy là một sự mệt mỏi khó tả, một nỗi trống rỗng vẫn còn vương vấn từ đêm qua. Hình ảnh Lê An rạng rỡ, hạnh phúc bên Huy trong bức ảnh của Chi Mai vẫn ám ảnh anh, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại trong tâm trí.
"Ánh mắt ấy... nụ cười ấy... không phải của mình nữa rồi." Anh thầm nhủ, giọng nói trong đầu vang lên đầy chua xót, tự giễu cợt chính mình. Anh đã từng nghĩ, thành công, tiền bạc, địa vị sẽ khỏa lấp được mọi khoảng trống. Nhưng giờ đây, khi có được tất cả, anh lại thấy mình đang đứng trên đỉnh cao của một ngọn núi cô đơn, nhìn xuống một thung lũng mà ở đó, hạnh phúc giản dị đang bừng nở, nhưng lại không có chỗ cho anh.
"Anh Hạo, cà phê của anh đây ạ." Một cô gái phục vụ tóc buộc cao, nhanh nhẹn, đặt ly cà phê đen đá lên bàn. Cô mỉm cười thân thiện, ánh mắt lấp lánh. "Anh có cần thêm gì không ạ?"
Trần Hạo khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi khung cửa kính. "Không, cám ơn cô." Giọng anh trầm, có phần hơi mệt mỏi. Cô gái phục vụ tinh ý nhận ra vẻ xa cách của anh, nên chỉ khẽ cúi đầu rồi lặng lẽ rời đi.
Anh đưa ly cà phê lên nhấp một ngụm. Vị đắng đậm đà lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng không đủ để xua đi vị chát trong lòng. Anh đưa mắt nhìn lướt qua những người xung quanh. Hầu hết đều là những người trẻ tuổi, ăn mặc sành điệu, đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói giòn tan. Rồi ánh mắt anh dừng lại.
Ở chiếc bàn gần đó, một cặp đôi trẻ đang ngồi cạnh nhau. Cô gái có mái tóc ngắn ngang vai, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sáng ngời. Chàng trai với mái tóc hơi rối, đeo kính cận, vẻ ngoài hiền lành. Cô gái đang tựa đầu vào vai chàng trai, tay cô khẽ vân vê gấu áo anh. Chàng trai thì vuốt nhẹ mái tóc cô, miệng khẽ thì thầm điều gì đó khiến cô gái cười khúc khích, rồi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh nhìn anh. Họ đang chia sẻ chung một ly nước ép, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn nhau đầy tình tứ, những nụ cười vô tư lự như không hề hay biết đến sự tồn tại của thế giới xung quanh.
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào họ, như bị đóng băng. Những cử chỉ ấy... quá đỗi quen thuộc. Một cảm giác lạ lẫm, không thể gọi tên, trỗi dậy trong lòng anh. Nó không hoàn toàn là nỗi đau nhói như khi nhìn thấy ảnh Lê An và Huy, mà là một sự day dứt âm ỉ, một sự nhận ra trần trụi về những gì anh đã từng có, và đã đánh mất.
"Ngày xưa mình và An cũng vậy... vô tư, chẳng nghĩ suy..." Lời độc thoại nội tâm của anh vang lên, như một tiếng vọng từ quá khứ. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, khi anh và Lê An cùng ngồi "bên bờ sông cũ" dưới tán cây bàng già. Cô bé Lê An hay tựa đầu vào vai anh, kể những chuyện vu vơ về trường lớp, về những ước mơ nhỏ bé. Anh thì chỉ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của cô, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp. Họ cũng từng chia sẻ chung một ly nước mía, một gói kẹo lạc, những nụ cười hồn nhiên, không chút toan tính. Khi đó, anh đã nghĩ rằng những khoảnh khắc ấy là mãi mãi, rằng Lê An sẽ luôn ở đó, "chờ đợi anh."
Nhưng anh đã không nói ra "lời nói không thành" của mình. Anh đã để sự e dè, sự thiếu quyết đoán làm nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Anh đã "chậm một nhịp." Và giờ đây, những hình ảnh tưởng chừng như chỉ là ký ức xa xăm, lại hiện hữu ngay trước mắt anh, nhưng là của một đôi lứa khác, những người đang tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc mà anh đã từng có, nhưng lại không biết giữ.
Đôi mắt Trần Hạo đượm buồn. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay mình. Chiếc đồng hồ đắt tiền, nhưng thời gian thì cứ trôi đi, không chờ đợi ai. Anh đã có quá nhiều thứ, nhưng lại mất đi điều quý giá nhất: những khoảnh khắc bình dị, những cảm xúc chân thật, một tình yêu đã từng ở rất gần. Cảm giác "lạ lẫm trỗi dậy" trong anh không chỉ là nỗi tiếc nuối chung chung, mà là sự nhận thức sâu sắc về từng chi tiết nhỏ, từng cử chỉ, từng ánh mắt mà anh đã bỏ lỡ cơ hội để sở hữu, để trân trọng. Nó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng, hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao, mà ở chính những điều giản dị, vô tư lự ấy. Và anh, người đã từng có tất cả những điều đó, lại chính là người đã để nó trôi tuột khỏi tầm tay.
Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh khác hiện lên trong tâm trí: Lê An, trong bức ảnh của Chi Mai, tựa đầu vào vai Huy, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt bình yên. Đó không phải là Lê An của ngày xưa, mà là Lê An của hiện tại, một Lê An đã tìm thấy "bến đỗ" của mình. Sự bình yên và hạnh phúc của cô ấy là có thật, và nó không còn liên quan gì đến anh nữa. Sự thật này, dù đau đớn, nhưng lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã sai một bước, và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối, nhìn người mình yêu tìm thấy hạnh phúc bên một "bến đỗ" khác, trong khi anh vẫn chìm đắm trong sự cô độc, giữa đỉnh cao của một sự nghiệp rực rỡ nhưng vô vị.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.