Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 493: Bữa Cơm Sum Vầy, Tiệc Tùng Lạc Lõng
Vị đắng chát của cà phê hòa cùng vị chát trong lòng Trần Hạo, đọng lại thật lâu nơi cuống họng, khiến anh cảm thấy khô khốc. Anh đã nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh ấy, từ cặp đôi trẻ đang yêu đến bức ảnh Lê An cười rạng rỡ bên Huy, cứ thế xoáy sâu vào tâm trí anh, như một thước phim quay chậm không ngừng. Sự bình yên của Lê An, sự hạnh phúc của cô ấy, giờ đây không còn mơ hồ mà hiện hữu rõ ràng, như một vết sẹo lớn khắc sâu vào trái tim anh. Anh mở mắt, ánh nhìn vô định lướt qua khung cửa kính, nơi dòng người vẫn hối hả trôi qua, chẳng ai hay biết đến nỗi niềm thầm kín của người đàn ông đang ngồi lặng lẽ nơi góc quán. Anh tự hỏi, bao giờ thì trái tim này mới thôi khắc khoải, bao giờ thì cái cảm giác trống rỗng này mới chịu buông tha anh?
Trong khi đó, cách thành phố không xa, tại một thị trấn ven sông yên bình, một khung cảnh hoàn toàn khác đang diễn ra.
***
Mùi thịt kho tàu thơm lừng quyện với hương canh chua cá lóc dịu nhẹ, lan tỏa khắp gian bếp nhỏ nhà Lê An, báo hiệu một bữa tối sum vầy ấm cúng. Chiếc bàn ăn bằng gỗ xoan đào đã được kê ngay ngắn giữa nhà, phủ khăn trải bàn hoa văn giản dị nhưng tinh tươm. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn lồng treo trên trần hắt xuống, làm không gian thêm phần dễ chịu. Ngoài hiên, gió nhẹ thổi xào xạc qua vòm cây bàng già, mang theo hơi ẩm của dòng sông, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của buổi tối đầu hè.
Lê An đang lúi húi bày biện các món ăn ra bàn, mái tóc dài buộc gọn gàng sau gáy, vài sợi tóc con lòa xòa trước trán. Cô mặc chiếc váy hoa nhí đơn giản, đôi má ửng hồng vì hơi nóng từ bếp, nhưng nụ cười thì luôn thường trực trên môi. Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy đang khéo léo giúp Lê Văn Năm gắp rau sống từ rổ ra đĩa, thỉnh thoảng lại quay sang trò chuyện với Phan Thị Sáu về chuyện mùa màng, giá cả nông sản. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, tay áo xắn cao, trông thật giản dị và gần gũi, khác hẳn với vẻ chỉn chu thường thấy ở thành phố. Dáng vẻ của anh không hề xa lạ, mà như một người con trai trong gia đình, một hình ảnh đã quá đỗi quen thuộc và thân thuộc với mọi người.
“Thằng Huy nó hiền lành, lại biết lo toan, con An có phước lắm đó con.” Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, vừa bưng đĩa cá chiên giòn tan ra, vừa quay sang nói nhỏ với Lê An, ánh mắt trìu mến nhìn Huy. Bà nở nụ cười mãn nguyện, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm vì niềm vui. Giọng bà nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, chất chứa niềm tin tưởng và sự hài lòng không giấu giếm.
Lê An khẽ mỉm cười, lòng cô tràn ngập sự ấm áp. Cô nhìn Huy, ánh mắt anh ấy đang lấp lánh sự chân thành khi trò chuyện với bố cô. Từ khi Huy về đây, không khí trong nhà dường như lúc nào cũng rộn ràng hơn, những bữa cơm cũng ngon miệng hơn bội phần. Huy không chỉ quan tâm đến cô, mà còn chu đáo với cả gia đình cô, điều mà cô chưa từng cảm nhận được một cách trọn vẹn trước đây. Anh luôn biết cách làm vừa lòng mọi người, từ những câu chuyện vui với bố, những lời khen thật tâm với mẹ, cho đến việc giúp đỡ những công việc lặt vặt trong nhà.
Lê Văn Năm, bố Lê An, gật gù tán thành lời vợ. Ông đặt đĩa rau xuống bàn, vỗ nhẹ vào vai Huy. “Chú thấy thằng Huy nó chững chạc, có chí tiến thủ. Chú tin tưởng con.” Giọng ông Năm vui vẻ, pha chút hài hước thường ngày, nhưng ẩn sâu bên trong là sự đánh giá cao và niềm tin vững chắc. Ông đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc đời, cái nhìn người của ông chưa bao giờ sai. Ông thấy ở Huy sự ổn định, chân thành và một tương lai mà ông mong muốn cho con gái mình.
Huy quay lại, gương mặt anh rạng rỡ, ánh mắt thể hiện sự biết ơn sâu sắc. Anh nắm lấy tay Lê An, siết nhẹ như một lời khẳng định thầm lặng. “Cháu cảm ơn cô chú đã tin tưởng. Cháu sẽ luôn cố gắng để An được hạnh phúc.” Giọng anh rành mạch, rõ ràng, không một chút do dự, như một lời thề nguyện được cất lên giữa không gian ấm cúng của gia đình. Anh hiểu rằng, để có được Lê An, anh không chỉ cần tình yêu của cô, mà còn cần sự chấp thuận và tin tưởng từ những người thân yêu nhất của cô.
Bà Mai, hàng xóm thân thiết của gia đình Lê An, với mái tóc bạc vấn cao và chiếc áo bà ba quen thuộc, vừa bước vào với đĩa tráng miệng là mấy quả ổi vừa hái trong vườn. Bà mỉm cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu. “Thôi thì con An nhà mình cũng tìm được bến đỗ rồi. Cô chúc mừng hai đứa nha!” Bà đặt đĩa ổi lên bàn, rồi xoa đầu Lê An đầy yêu thương. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên, từng chứng kiến những buồn vui, những mối tình chớm nở rồi tan vỡ. Và giờ đây, bà thấy ở Lê An một sự bình yên mà cô xứng đáng có được.
Những lời nói ấy, những cử chỉ ấy, như gieo vào lòng Lê An một sự an tâm tuyệt đối. Cô nhìn Huy, ánh mắt cô tràn ngập sự tin tưởng và mãn nguyện. “Em thấy an tâm quá, Huy à. Em chưa bao giờ cảm thấy gia đình mình hạnh phúc như vậy.” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, không giấu nổi sự xúc động. Đó không chỉ là niềm vui vì được yêu, mà còn là niềm hạnh phúc khi thấy người mình yêu được gia đình mình đón nhận, được yêu thương như một thành viên. Nụ cười của cô lúc này không còn chút gợn buồn hay e dè nào, chỉ còn lại sự mãn nguyện trọn vẹn. Cô cảm thấy mình như một dòng sông nhỏ, cuối cùng cũng tìm được nơi để hòa mình vào biển lớn, không còn phải lo sợ những ghềnh đá hay những cơn bão tố.
Bữa cơm diễn ra trong không khí rộn ràng tiếng cười nói. Bố Năm kể lại những câu chuyện thời thơ ấu nghịch ngợm của Lê An, khiến Huy cười thích thú, còn Lê An thì ngượng ngùng đỏ mặt. Mẹ Sáu thì tranh thủ hỏi Huy về công việc, về gia đình anh, như thể anh đã là con rể của bà. Huy kiên nhẫn trả lời mọi câu hỏi, đôi lúc lại xen vào những câu chuyện vui, những lời trêu chọc khéo léo khiến cả nhà càng thêm quý mến. Trước khi ra về, Huy còn chuẩn bị những món quà nhỏ chu đáo cho bố mẹ An và cả bà Mai – một hộp trà ngon cho bố, chiếc khăn lụa mềm mại cho mẹ, và một lọ dầu xoa bóp cho bà Mai. Những cử chỉ nhỏ bé ấy, nhưng lại chất chứa biết bao tình cảm và sự quan tâm chân thành, khiến mọi người không khỏi cảm động. Lê An nhìn những khoảnh khắc ấy, lòng cô tràn ngập niềm hạnh phúc và sự biết ơn. Cô biết, đây chính là "bến đỗ" mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay, một nơi ấm áp, an toàn, nơi cô có thể yên tâm gửi gắm cả cuộc đời mình. Mọi ký ức về một bóng hình cũ, về những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh cô, giờ đây dường như đã bị cuốn trôi đi bởi dòng sông bình yên của hạnh phúc hiện tại.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại một quán ăn bình dân nằm sâu trong con hẻm nhỏ của thị trấn, không khí lại hoàn toàn đối lập. Quán ăn "Bà Ba" nổi tiếng với những món đồng quê đậm đà, là địa điểm quen thuộc của đám bạn cấp ba Trần Hạo. Ánh đèn vàng vọt từ những bóng đèn treo lủng lẳng trên trần hắt xuống, không đủ để xua đi cái cảm giác u ám, mờ nhạt. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng cười nói ồn ào của những người khách khác, tiếng nhạc xập xình từ chiếc loa cũ kỹ, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, đôi khi nghe đến nhức óc. Mùi bia, mùi đồ nướng cháy xém, mùi khói thuốc lá quyện vào nhau, đặc quánh trong không khí, khiến Trần Hạo cảm thấy ngột ngạt.
Trần Hạo ngồi giữa một nhóm bạn cũ, cố gắng nở nụ cười gượng gạo khi mọi người thay phiên nhau rót bia, mời mọc. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, khác hẳn với bộ vest lịch lãm thường ngày ở thành phố. Vóc dáng cao ráo, gương mặt điển trai vẫn vậy, nhưng ánh mắt anh lại chất chứa một nỗi buồn khó gọi tên. Thanh Tùng, bạn thân của anh từ nhỏ, vóc người cao, hơi gầy, nụ cười hiền lành, đặt tay lên vai anh, lắc đầu đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng ẩn chứa chút thương cảm.
“Thằng Hạo bữa nay thành ông lớn rồi, mà sao vẫn cô đơn vậy mày? Bao giờ thì có vợ con cho tao bế cháu đây?” Thanh Tùng cười khà khà, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. Anh vừa khoe ảnh con gái đầu lòng bụ bẫm của mình, khiến cả đám bạn trầm trồ.
Trần Hạo khẽ nhấp một ngụm bia, vị đắng của bia không làm dịu đi vị chát trong lòng anh. Anh cười nhẹ, nụ cười không chạm đến mắt. “Bận rộn quá, chưa có thời gian nghĩ tới chuyện đó.” Giọng anh trầm, có phần hơi mệt mỏi, cố gắng lảng tránh câu hỏi. Anh biết, đây là câu trả lời quen thuộc của anh mỗi khi bị hỏi về chuyện tình cảm, một câu trả lời mà chính anh cũng không còn tin tưởng nữa.
Thằng Tý, một người bạn nhỏ con, hay cười, giờ đây đã là ông bố hai con, chen vào, vỗ vai Trần Hạo. “Nhìn mày thành đạt vậy mà tiếc, thiếu mỗi cái bến đỗ thôi. Mày kén quá hay sao?” Thằng Tý nói, rồi quay sang khoe bức ảnh con trai lớn đang học lớp một. Ánh mắt của Tý khi nhìn con tràn ngập niềm tự hào và hạnh phúc, một thứ hạnh phúc giản dị mà Trần Hạo cảm thấy xa vời.
Con Mèo, cô bạn tóc tết hai bím ngày nào, giờ đã là một phụ nữ có gia đình, má vẫn phúng phính như ngày nào. Cô ấy nhìn Trần Hạo với ánh mắt đầy suy tư. “Ngày xưa ai cũng tưởng mày với con An là một cặp trời sinh, ai dè…” Cô bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Câu nói ấy như một mũi kim châm vào vết thương lòng của Trần Hạo, khiến tim anh thắt lại. Anh nhớ lại những lời trêu chọc của bạn bè ngày đó: “Hạo với An là một cặp!”, “Cô ơi, bạn Hạo trêu bạn An!” – những lời nói tưởng chừng vô tư của tuổi học trò, giờ đây lại trở thành những nhát dao cứa vào tâm can anh.
Trần Hạo chỉ biết cười gượng, cố gắng chuyển đề tài sang chuyện công việc, chuyện làm ăn của những người bạn. Anh lắng nghe họ kể về cuộc sống gia đình, về những đứa con đang lớn, về những kế hoạch xây nhà, mua xe. Anh nhìn những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười hạnh phúc, và cảm thấy một nỗi trống rỗng lớn dần trong lòng. Họ đều đã tìm thấy "bến đỗ" của riêng mình, một nơi bình yên để trở về sau những bộn bề của cuộc sống. Còn anh, dù sự nghiệp đang ở đỉnh cao, dù có trong tay tất cả những gì người khác mơ ước, nhưng lại cô độc giữa chính thành công của mình.
Anh đưa mắt nhìn lướt qua những bức ảnh con cái mà bạn bè thay phiên nhau khoe trên điện thoại. Những đứa trẻ bụ bẫm, đáng yêu, với những nụ cười hồn nhiên. Anh tự hỏi, cảm giác được làm cha, được xây dựng một gia đình nhỏ sẽ như thế nào. Anh đã từng hình dung ra một tương lai như vậy, với Lê An, với những đứa trẻ chạy nhảy quanh nhà. Nhưng đó chỉ là những "nếu như ngày đó", những viễn cảnh đã vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.
Một cảm giác lạc lõng đến tột cùng bao trùm lấy Trần Hạo. Anh cảm thấy mình như một người đứng ngoài cuộc, một kẻ lữ hành không bến đỗ giữa một bãi biển đầy ắp những con thuyền đã neo đậu. Tiếng cười nói của bạn bè xung quanh, tiếng nhạc xập xình, tiếng cụng ly, tất cả đều trở nên xa lạ, như thuộc về một thế giới khác. Chiếc ly bia lạnh lẽo trong tay anh dường như cũng không thể xua đi cái lạnh giá trong tâm hồn.
Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống, thị trấn chìm trong ánh đèn lờ mờ. Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt. Anh nhớ lại hình ảnh Lê An trong bức ảnh của Chi Mai, tựa đầu vào vai Huy, nụ cười rạng rỡ. Đó là hình ảnh của một người phụ nữ hạnh phúc, được yêu thương và được bảo vệ. Và đó là hình ảnh mà anh đã từng có cơ hội tạo nên, nhưng lại để tuột mất.
“Bận rộn? Hay là do mình đã bỏ lỡ điều quan trọng nhất rồi?” Lời độc thoại nội tâm của Trần Hạo vang lên, không phải là một câu hỏi mà là một sự thừa nhận cay đắng. Anh đã từng nghĩ rằng thành công sự nghiệp sẽ khỏa lấp mọi thứ, nhưng càng lên cao, anh lại càng cảm thấy trống rỗng. Cái giá của việc "chậm một nhịp" không chỉ là mất đi một tình yêu, mà còn là mất đi cả một tương lai, một "bến đỗ" mà anh đã vô tình từ bỏ. Giờ đây, đứng giữa những người bạn đã có gia đình, có cuộc sống ổn định, anh mới nhận ra rằng, điều anh thiếu không phải là tiền bạc hay danh vọng, mà là những khoảnh khắc bình dị, những cảm xúc chân thật, một mái ấm gia đình. Và điều đó, anh biết, có lẽ đã "lỡ cả một đời" rồi. Anh nhắm mắt lại, một nỗi day dứt khôn nguôi dâng lên, hòa cùng mùi bia và khói thuốc, khiến anh chìm sâu hơn vào sự cô độc của chính mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.