Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 494: Hạnh Phúc Gần Kề, Hối Tiếc Xa Xăm
Trần Hạo nhắm mắt lại, một nỗi day dứt khôn nguôi dâng lên, hòa cùng mùi bia và khói thuốc, khiến anh chìm sâu hơn vào sự cô độc của chính mình. Phía bên kia thị trấn, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ vẫn còn le lói qua khung cửa sổ, Lê An đang sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của sự bình yên và hạnh phúc mà Trần Hạo thèm khát.
Đêm đã về khuya, gió từ sông thổi vào se lạnh, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lê An, hơi ấm của bữa cơm gia đình vẫn còn vương vấn. Mùi thức ăn mẹ cô nấu – canh chua cá lóc, thịt kho tàu – quyện với hương trà xanh dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Lê An ngồi tựa đầu vào vai Nguyễn Hoàng Huy trên chiếc ghế sofa cũ kỹ nhưng êm ái, nơi cô đã trải qua biết bao nhiêu buổi tối tuổi thơ. Ánh đèn vàng từ chiếc đèn chụp đặt ở góc phòng hắt xuống, phủ lên hai người một vầng sáng dịu dàng, vẽ nên một bức tranh bình dị mà tràn đầy yêu thương. Huy vòng tay ôm nhẹ lấy cô, cảm nhận hơi ấm từ mái tóc mềm mại của Lê An khẽ cọ vào cằm anh. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây bàng ngoài sân, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ vườn sau, tạo nên một bản giao hưởng đêm êm ái, ru lòng người.
“Em muốn có một khu vườn nhỏ, trồng mấy khóm hoa hồng... và một chiếc xích đu cho con mình,” Lê An thì thầm, giọng nói nhẹ như làn gió, mơ màng hướng ánh mắt về phía khung cửa sổ, nơi màn đêm đang bao phủ. Trong đầu cô, hình ảnh một ngôi nhà nhỏ với hàng rào trắng tinh, những khóm hồng nhung đỏ thắm khoe sắc dưới nắng, và tiếng cười giòn tan của một đứa trẻ đang đung đưa trên chiếc xích đu gỗ, hiện lên rõ mồn một. Đó là một tương lai giản dị, nhưng lại là tất cả những gì cô ao ước.
Huy khẽ siết chặt vòng tay, mỉm cười ấm áp. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô, rồi thủ thỉ: “Anh sẽ làm tất cả những điều đó cho em. Miễn là em hạnh phúc.” Giọng anh trầm ấm, đầy kiên định, như một lời cam kết không gì có thể lay chuyển. Với Huy, hạnh phúc của Lê An chính là kim chỉ nam cho mọi hành động và quyết định của anh. Anh không ngừng hình dung về tổ ấm của mình với Lê An, nơi anh sẽ là người che chở, bảo vệ cho cô và những đứa con của họ. Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho một tương lai chung, từ tài chính vững vàng đến kế hoạch xây dựng mái nhà, và cả những dự định về việc học hành, vui chơi của những đứa trẻ sẽ chào đời. Anh biết Lê An thích hoa, nên trong tâm trí anh, khu vườn nhỏ kia đã hiện hữu, với đủ loại hoa khoe sắc quanh năm.
Lê An khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện, tựa đầu sâu hơn vào vai anh. “Em cảm thấy... bình yên lắm khi ở bên anh, Huy ạ. Cứ như thể em đã tìm được nơi mình thuộc về.” Lời nói chân thật ấy không chỉ là sự thổ lộ, mà còn là một sự xác nhận cho chính cô. Cuộc đời Lê An từng có những khoảng lặng, những đợi chờ mỏi mòn, những nỗi buồn không tên. Nhưng từ khi có Huy, mọi thứ dường như đã được sắp đặt vào đúng vị trí của nó. Anh mang đến cho cô sự ổn định, sự quan tâm chu đáo mà cô hằng mong ước, một "bến đỗ" vững chắc giữa dòng đời. Với Huy, cô không cần phải đoán mò, không cần phải chờ đợi những lời thổ lộ muộn màng. Tình yêu của anh là một dòng chảy êm đềm, luôn hiện hữu và luôn đong đầy.
Cô nhớ lại những ngày tháng cũ, khi mối tình "thanh mai trúc mã" với Trần Hạo cứ lửng lơ như một sợi chỉ mỏng manh, có thể đứt bất cứ lúc nào. Anh chỉ thích mà không dám nói, cô chỉ đợi mà không dám hỏi. Khoảng cách vô hình ấy đã đẩy họ ra xa. Giờ đây, mọi thứ đã khác. Huy không chỉ nói, mà còn làm. Anh không chỉ hứa, mà còn thực hiện. Tình yêu của anh là một vòng tay vững chãi, chứ không phải là một "lời nói không thành" như của người xưa. Lê An đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn, ấm áp của Huy, khẽ đan mười ngón tay vào nhau. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Cả hai cùng mỉm cười, nụ cười hạnh phúc, bình yên, và tràn đầy hy vọng vào một tương lai chung đang dần hiện hữu. Chiếc đồng hồ treo tường điểm mười hai tiếng, nhưng không ai trong họ muốn rời xa khoảnh khắc ngọt ngào này. Họ vẫn ngồi đó, trong căn phòng ấm cúng, để những giấc mơ về tổ ấm nhỏ bé được dệt nên, từng chút một, dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ. Cảm giác bình yên ấy lan tỏa khắp tâm hồn Lê An, xoa dịu mọi vết xước của quá khứ, và vẽ nên một bức tranh tươi sáng cho ngày mai. Cô tin rằng, mình đã lựa chọn đúng.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán lá xanh non, trải đều trên con đường lát gạch dẫn vào quán cà phê "Góc Yên Bình". Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, mời gọi những tâm hồn cần một khoảng lặng. Lê An bước vào quán, mái tóc xõa ngang vai, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ. Cô tìm thấy Chi Mai đang ngồi ở một góc quen thuộc, nơi ánh nắng sớm mai chiếu qua khung cửa sổ lớn, làm bừng sáng cả không gian nhỏ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, và tiếng chim hót líu lo từ vòm cây xanh bên ngoài, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ.
Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười tươi rói, lập tức vẫy tay gọi Lê An. “Bà tớ thấy bà dạo này cứ mơ màng thế nào ấy, như người trên mây. Chắc là do anh Huy rồi chứ gì?” Chi Mai nháy mắt trêu chọc, giọng điệu vui vẻ, ấm áp. Cô bạn thân đã quá quen thuộc với những biểu hiện hạnh phúc của Lê An mỗi khi nhắc đến Huy. Chi Mai biết, sau bao nhiêu năm tháng chờ đợi và những lần lỡ dở, Lê An cuối cùng cũng đã tìm thấy được "bến đỗ" của cuộc đời mình.
Lê An khẽ hớp một ngụm cà phê sữa nóng, má ửng hồng. Cô cười tủm tỉm, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá cây. “Tớ đang nghĩ đến... cuộc sống sau này. Tớ tin Huy sẽ là một người chồng, người cha tốt.” Giọng cô đầy vẻ tin tưởng và một chút ngượng ngùng dễ thương. Cô kể cho Chi Mai nghe về những dự định nhỏ bé mà cô và Huy đã chia sẻ đêm qua: một ngôi nhà có khu vườn, một chiếc xích đu, những đứa trẻ. Mỗi lời kể đều được dệt nên bằng những cảm xúc chân thật nhất của một người phụ nữ đang yêu và mong chờ một mái ấm. Những hình ảnh đó rõ ràng đến mức Lê An có thể cảm nhận được mùi đất ẩm, hương hoa hồng và tiếng cười con trẻ.
Chi Mai đặt tách cà phê xuống bàn, nhìn Lê An với ánh mắt đầy thấu hiểu và mừng rỡ. “Thế là đúng người rồi! Cứ thế mà tiến thôi, bà tớ thấy bà xứng đáng được hạnh phúc.” Chi Mai vỗ nhẹ vào tay bạn, như một lời động viên và chúc phúc. Cô biết Lê An đã trải qua nhiều điều, đã từng chênh vênh và lạc lõng. Giờ đây, nhìn thấy bạn mình rạng rỡ như vậy, Chi Mai cảm thấy nhẹ nhõm và vui lây. Cô nhớ lại những lần Lê An tâm sự về sự e dè của Trần Hạo, về "khoảng cách vô hình" đã đẩy họ ra xa. "Nếu như ngày đó" Trần Hạo dũng cảm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời đâu có hai chữ "nếu như". Bây giờ, Lê An đã có Huy, người đàn ông đã đến đúng lúc, đúng nhịp.
“Tớ cứ nghĩ... liệu có phải quá nhanh không?” Lê An ngập ngừng hỏi, dù trong lòng cô, câu trả lời đã quá rõ ràng. Đó chỉ là một thoáng e dè cuối cùng của một cô gái từng trải qua nhiều nỗi buồn, một câu hỏi nhỏ để tự trấn an rằng mình đang đi đúng hướng.
Chi Mai bật cười. “Nhanh cái gì mà nhanh! Yêu nhau đủ lâu, tìm hiểu đủ kỹ, thấy hợp nhau, thấy vui vẻ, thấy bình yên thì cưới thôi. Tớ thấy bà không còn cái vẻ 'chậm một nhịp' như ngày xưa nữa rồi. Bà đã tìm được người mà bà không cần phải đợi chờ nữa. Đó mới là điều quan trọng.” Chi Mai nói, giọng điệu dứt khoát, đầy thuyết phục. Cô đã chứng kiến Lê An mỏi mòn chờ đợi một "lời nói không thành" như thế nào, và giờ đây, cô hoàn toàn ủng hộ lựa chọn của bạn mình.
Lê An mỉm cười. “Ừ, tớ cũng nghĩ vậy.” Cô nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với vị ngọt của sữa, tạo nên một hương vị vừa quen thuộc vừa mới lạ, giống như cuộc đời cô vậy. Mùi cà phê, mùi bánh ngọt, và cả mùi gỗ cũ của quán, tất cả dường như đều đang chúc mừng cho hạnh phúc đang đến rất gần của cô. Cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ cốc cà phê nóng, từ bàn tay Chi Mai, và từ chính trái tim mình. Lê An biết, cô đang ở đúng nơi mình cần đến, với đúng người mà cô muốn gắn bó trọn đời. Những hình dung về một tương lai hôn nhân với Huy không còn là mơ mộng viển vông, mà đã trở thành những kế hoạch cụ thể, rõ ràng, và tràn đầy niềm hy vọng.
***
Cùng lúc đó, tại văn phòng công ty Trần Thịnh ở trung tâm thành phố, một không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Tiếng máy tính gõ lạch cạch không ngừng, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng bước chân vội vã của nhân viên di chuyển giữa các phòng ban, và tiếng điều hòa không khí chạy êm ru, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi cà phê đậm đặc từ máy pha cà phê tự động, mùi giấy mới từ những tập tài liệu vừa in, mùi nước hoa cao cấp từ các nữ đồng nghiệp, và cả mùi kim loại lạnh lẽo từ nội thất hiện đại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc sang trọng nhưng cũng đầy áp lực.
Trần Hạo ngồi trong văn phòng riêng của mình, ánh mắt tập trung cao độ vào màn hình máy tính. Anh vừa hoàn thành báo cáo cuối cùng cho một dự án lớn, một thành công vang dội nữa trong chuỗi dài những thành tựu của anh. Từng con số, từng biểu đồ đều thể hiện sự tăng trưởng vượt bậc, sự chính xác tuyệt đối, và trên hết, là tài năng lãnh đạo không thể phủ nhận của anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một vật phẩm sang trọng mà anh tự thưởng cho mình sau một hợp đồng lớn, lấp lánh dưới ánh đèn trần, như một biểu tượng cho địa vị và sự thành đạt.
Anh Long, cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, bước vào văn phòng, gương mặt rạng rỡ. “Tuyệt vời, Hạo! Cậu đã làm rất tốt. Dự án này sẽ là một bước tiến lớn cho sự nghiệp của cậu.” Anh Long vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo, lời khen ngợi chân thành và đầy tự hào. Anh đã chứng kiến Trần Hạo vùi đầu vào công việc không ngừng nghỉ, gần như không có một khoảnh khắc nào dành cho bản thân. Anh biết, thành công của Trần Hạo không phải là may mắn, mà là kết quả của sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
Trần Hạo gật đầu, ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi màn hình. “Cảm ơn anh, Long. Cũng nhờ có sự chỉ đạo của anh.” Giọng anh trầm, có phần hơi mệt mỏi, dù thành công đang ở trong tầm tay. Anh cảm nhận được sức nặng của sự kỳ vọng, của những trách nhiệm đang đè nặng lên vai.
Đúng lúc đó, Hải Yến, một đồng nghiệp xinh đẹp và thông minh, cũng tìm cớ ghé qua. Cô là người luôn ăn mặc chỉn chu, toát lên vẻ tự tin và quyến rũ. Trên tay cô là một tách cà phê nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng. “Anh Hạo lúc nào cũng xuất sắc. Em tự hỏi, liệu có gì anh không làm được không?” Hải Yến cười duyên, ánh mắt lấp lánh nhìn Trần Hạo, ẩn chứa một sự ngưỡng mộ không hề che giấu. Cô đặt tách cà phê lên bàn anh, khẽ chạm nhẹ vào tay anh như vô tình.
Trần Hạo khẽ nhíu mày, lịch sự đáp lại bằng một nụ cười xã giao. “Cảm ơn em, Hải Yến.” Anh biết rõ ý đồ của Hải Yến, biết cô có tình cảm với anh. Nhưng trong lòng anh, mọi lời tán dương, mọi cử chỉ ve vãn dường như đều trở nên vô nghĩa. Anh đã từng nghĩ rằng, thành công sẽ mang lại cho anh tất cả, sẽ khỏa lấp đi mọi khoảng trống. Nhưng càng lên cao, anh lại càng cảm thấy trống rỗng. Những lời chúc mừng, những lời khen ngợi này không thể xua đi cái lạnh giá trong tâm hồn anh, cái cảm giác lạc lõng từ buổi họp mặt bạn bè tối qua vẫn còn vương vấn.
“Thành công... nhưng để làm gì?” Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, không phải một lời nói, mà là một tiếng thở dài thầm lặng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang chuyển mình dưới ánh nắng chiều, những tòa nhà cao tầng vươn mình sừng sững như những biểu tượng của quyền lực và tham vọng. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, có tiền bạc, địa vị, nhưng anh vẫn cảm thấy mình như một kẻ lữ hành đơn độc giữa sa mạc. Những nụ cười của bạn bè cũ khi khoe về gia đình, những ánh mắt tự hào của Tý khi nhìn con trai, tất cả đều trở thành những mũi kim châm vào trái tim anh. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã đánh đổi điều gì? Câu trả lời dường như quá rõ ràng, và quá đỗi đau lòng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây thành phố. Trần Hạo bước lên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, nơi gió mạnh và se lạnh thổi ào ạt qua mái tóc anh. Sân thượng rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ bằng kính cường lực trong suốt, cho phép anh ngắm nhìn toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn. Vài chiếc ghế dài đơn giản nằm rải rác, cùng với một khu vực trồng cây xanh nhỏ, tạo điểm nhấn giữa không gian bê tông và thép. Tiếng gió rít qua tai anh, mang theo cả tiếng còi xe từ xa vọng lên từ những con đường tấp nập dưới kia, và tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà. Mùi không khí cao, mùi kim loại lạnh lẽo, đôi khi là mùi khói bụi từ hàng triệu phương tiện giao thông bên dưới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa hùng vĩ vừa cô đơn đến lạ.
Anh đứng đó, một mình, chiếc áo vest công sở khẽ bay trong gió. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, biểu tượng của sự thành đạt, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, như một ngôi sao lạc lõng trên bầu trời sắp tối. Anh đưa tay lên nắm chặt thành lan can bằng kính, cảm nhận sự lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay. Đầu anh cúi thấp, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt đồng hồ, nơi kim giây vẫn không ngừng quay, đếm từng khoảnh khắc của cuộc đời anh.
Anh nhớ lại những lời bạn bè cũ nói tối qua: về gia đình, về sự bình yên. Anh nhớ về Lê An, về những khoảnh khắc giản dị mà anh đã đánh đổi để có được sự nghiệp này. Những buổi chiều tan học cùng nhau trên con đường làng, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Tất cả những điều đó, giờ đây, chỉ còn là ký ức, là những "nếu như ngày đó" không thể nào quay trở lại.
“Thành công... tiền bạc... địa vị... tất cả để làm gì khi không có ai để sẻ chia?” Lời độc thoại nội tâm của Trần Hạo vang lên, nghe thật chua chát. “Những khoảnh khắc giản dị, những tiếng cười, một mái ấm... mình đã đánh đổi tất cả.” Anh cảm thấy một nỗi đau nhói, sâu sắc hơn cả hối tiếc, len lỏi trong từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh đã từng nghĩ rằng, sự nghiệp là tất cả. Anh đã lao đầu vào công việc, bỏ quên mọi thứ khác, chỉ để rồi nhận ra rằng, khi đạt được đỉnh cao, anh lại cô độc một mình.
Anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều quan trọng trong cuộc sống, chỉ vì mải mê theo đuổi những thứ mà giờ đây, khi có được, lại chẳng mang lại cho anh sự ấm áp hay hạnh phúc nào. Ánh đèn thành phố bắt đầu rực sáng, từng tòa nhà một thắp lên những ánh sáng lung linh, tạo nên một biển ánh sáng mê hoặc. Nhưng trong mắt Trần Hạo, biển ánh sáng ấy chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng trong tâm hồn anh.
Anh đã từng có cơ hội xây dựng một "bến đỗ" cho riêng mình, một mái ấm gia đình với Lê An. Nhưng chính sự e dè, sự chậm chạp trong việc bày tỏ tình cảm, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa họ. Và rồi, anh đã để tuột mất tất cả. "Chậm một nhịp" – cụm từ ấy giờ đây không chỉ là sự tiếc nuối, mà còn là một nỗi day dứt khôn nguôi, một vết sẹo hằn sâu trong trái tim anh.
“Đáng lẽ mình đã có thể có một cuộc sống khác... một cuộc đời trọn vẹn hơn.” Lời độc thoại cuối cùng của Trần Hạo vang lên, không phải là một câu hỏi mà là một sự thừa nhận cay đắng. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ, như thể nó là biểu tượng cho những gì anh đã đạt được và những gì anh đã mất. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra rằng, dù có tất cả danh vọng và tiền bạc, anh vẫn chỉ là một kẻ cô đơn giữa biển người. Cái giá của sự nghiệp, của những tham vọng không ngừng nghỉ, là một cuộc đời thiếu vắng những giá trị cơ bản nhất: tình yêu, gia đình, và sự bình yên. Gió trên sân thượng vẫn thổi mạnh, quấn lấy anh, lạnh lẽo như chính tâm hồn anh lúc này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.