Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 495: Chuyện Cũ Thoảng Qua, Nỗi Buồn Không Tên
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây thành phố. Trần Hạo bước lên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, nơi gió mạnh và se lạnh thổi ào ạt qua mái tóc anh. Sân thượng rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ bằng kính cường lực trong suốt, cho phép anh ngắm nhìn toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn. Vài chiếc ghế dài đơn giản nằm rải rác, cùng với một khu vực trồng cây xanh nhỏ, tạo điểm nhấn giữa không gian bê tông và thép. Tiếng gió rít qua tai anh, mang theo cả tiếng còi xe từ xa vọng lên từ những con đường tấp nập dưới kia, và tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà. Mùi không khí cao, mùi kim loại lạnh lẽo, đôi khi là mùi khói bụi từ hàng triệu phương tiện giao thông bên dưới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa hùng vĩ vừa cô đơn đến lạ.
Anh đứng đó, một mình, chiếc áo vest công sở khẽ bay trong gió. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, biểu tượng của sự thành đạt, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, như một ngôi sao lạc lõng trên bầu trời sắp tối. Anh đưa tay lên nắm chặt thành lan can bằng kính, cảm nhận sự lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay. Đầu anh cúi thấp, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt đồng hồ, nơi kim giây vẫn không ngừng quay, đếm từng khoảnh khắc của cuộc đời anh.
Anh nhớ lại những lời bạn bè cũ nói tối qua: về gia đình, về sự bình yên. Anh nhớ về Lê An, về những khoảnh khắc giản dị mà anh đã đánh đổi để có được sự nghiệp này. Những buổi chiều tan học cùng nhau trên con đường làng, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Tất cả những điều đó, giờ đây, chỉ còn là ký ức, là những "nếu như ngày đó" không thể nào quay trở lại.
“Thành công... tiền bạc... địa vị... tất cả để làm gì khi không có ai để sẻ chia?” Lời độc thoại nội tâm của Trần Hạo vang lên, nghe thật chua chát. “Những khoảnh khắc giản dị, những tiếng cười, một mái ấm... mình đã đánh đổi tất cả.” Anh cảm thấy một nỗi đau nhói, sâu sắc hơn cả hối tiếc, len lỏi trong từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh đã từng nghĩ rằng, sự nghiệp là tất cả. Anh đã lao đầu vào công việc, bỏ quên mọi thứ khác, chỉ để rồi nhận ra rằng, khi đạt được đỉnh cao, anh lại cô độc một mình.
Anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều quan trọng trong cuộc sống, chỉ vì mải mê theo đuổi những thứ mà giờ đây, khi có được, lại chẳng mang lại cho anh sự ấm áp hay hạnh phúc nào. Ánh đèn thành phố bắt đầu rực sáng, từng tòa nhà một thắp lên những ánh sáng lung linh, tạo nên một biển ánh sáng mê hoặc. Nhưng trong mắt Trần Hạo, biển ánh sáng ấy chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng trong tâm hồn anh.
Anh đã từng có cơ hội xây dựng một "bến đỗ" cho riêng mình, một mái ấm gia đình với Lê An. Nhưng chính sự e dè, sự chậm chạp trong việc bày tỏ tình cảm, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa họ. Và rồi, anh đã để tuột mất tất cả. "Chậm một nhịp" – cụm từ ấy giờ đây không chỉ là sự tiếc nuối, mà còn là một nỗi day dứt khôn nguôi, một vết sẹo hằn sâu trong trái tim anh.
“Đáng lẽ mình đã có thể có một cuộc sống khác... một cuộc đời trọn vẹn hơn.” Lời độc thoại cuối cùng của Trần Hạo vang lên, không phải là một câu hỏi mà là một sự thừa nhận cay đắng. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ, như thể nó là biểu tượng cho những gì anh đã đạt được và những gì anh đã mất. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra rằng, dù có tất cả danh vọng và tiền bạc, anh vẫn chỉ là một kẻ cô đơn giữa biển người. Cái giá của sự nghiệp, của những tham vọng không ngừng nghỉ, là một cuộc đời thiếu vắng những giá trị cơ bản nhất: tình yêu, gia đình, và sự bình yên. Gió trên sân thượng vẫn thổi mạnh, quấn lấy anh, lạnh lẽo như chính tâm hồn anh lúc này.
***
Sáng muộn hôm sau, ánh nắng len lỏi qua ba mặt tường kính cường lực của văn phòng Tổng Giám đốc Trần Thiện Minh, đổ dài trên sàn đá cẩm thạch và thảm trải sàn màu xám tro. Căn phòng rộng lớn, nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà, toát lên vẻ sang trọng tối giản. Bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, chiếc ghế da cao cấp xoay lưng về phía cửa sổ, và một giá sách đồ sộ chứa đầy những cuốn sách bìa cứng về kinh tế, tài chính, luật pháp, cùng một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại trừu tượng treo trên tường, tất cả đều phản ánh một sự nghiệp lừng lẫy và một cá tính mạnh mẽ. Mùi gỗ, mùi da mới, quyện cùng mùi cà phê đậm đặc vừa được pha, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy áp lực. Thỉnh thoảng, tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ chiếc máy tính cá nhân của Trần Hạo, hay tiếng điện thoại rung khe khẽ, làm khuấy động sự yên tĩnh gần như tuyệt đối.
Trần Hạo ngồi sau bàn làm việc, ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài hắt vào làm nổi bật đường nét sắc sảo trên gương mặt anh. Anh đang duyệt qua một báo cáo tài chính dày cộp, ngón tay thon dài lướt trên từng con số, ánh mắt tập trung cao độ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, như một lời khẳng định thầm lặng về vị thế. Sự sắc sảo, quyết đoán của anh trong công việc là điều không ai có thể phủ nhận.
Màn hình máy tính bật sáng, hiện lên khuôn mặt của Anh Long, cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, trong một cuộc họp trực tuyến. Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo, ăn mặc lịch sự và ánh mắt sắc bén, nở nụ cười hài lòng. “Dự án này thành công rực rỡ, Hạo. Cậu đúng là nhân tố chủ chốt. Toàn bộ hội đồng quản trị đều rất ấn tượng.”
Trần Hạo gật đầu nhẹ, giọng trầm, chậm rãi: “Cảm ơn anh Long. Mọi người trong team đều đã cố gắng hết sức.” Anh không thể hiện quá nhiều cảm xúc qua lời nói, cách anh đáp lại luôn ngắn gọn, súc tích, như để giữ lại một phần nào đó của bản thân, không cho phép ai chạm tới.
“Khi nào có thời gian, anh em mình cùng đi ăn mừng. Cậu xứng đáng với điều đó,” Anh Long nói thêm, rồi kết thúc cuộc họp.
Trần Hạo tắt màn hình, ngả lưng vào ghế da, khẽ thở dài. Một thành công nữa. Một dự án lớn nữa đã hoàn thành xuất sắc. Nhưng cái cảm giác trống rỗng từ tối qua vẫn còn đó, như một hố đen sâu thẳm trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang chuyển động không ngừng, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, những con đường tấp nập xe cộ. Tất cả đều là biểu tượng của sự phát triển, của tham vọng, của những gì anh đã theo đuổi bấy lâu.
Cốc… cốc…
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo anh trở về thực tại. Hải Yến, đồng nghiệp của anh, bước vào. Cô xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu và toát lên vẻ tự tin. Mùi nước hoa thoang thoảng của cô lan tỏa trong không gian. “Anh Hạo, em có chút vấn đề về hồ sơ dự án X, anh có rảnh không?” Giọng cô dịu dàng, ánh mắt ẩn chứa một sự quan tâm đặc biệt.
Trần Hạo khẽ nhíu mày. Anh biết Hải Yến có ý muốn tiếp cận anh, không chỉ dừng lại ở công việc. Anh đã quen với những ánh mắt, những lời mời gọi tinh tế như vậy từ nhiều phụ nữ khác trong giới kinh doanh. Nhưng trái tim anh, kể từ sau khi rời thị trấn, dường như đã đóng băng, không còn cảm nhận được sự rung động nào.
“Cô cứ gửi qua email, tôi sẽ xem và phản hồi,” Trần Hạo nói, giọng điệu chuyên nghiệp, lạnh lùng. Anh không muốn dành thêm thời gian cho những cuộc trò chuyện ngoài lề, đặc biệt là khi chúng có thể dẫn đến những hiểu lầm không cần thiết. Anh vẫn giữ phong thái lảng tránh những câu hỏi trực tiếp về tình cảm, và những tín hiệu mời gọi.
Hải Yến hơi sững lại, nụ cười trên môi khẽ phai nhạt. Cô cố gắng giữ vẻ tự nhiên: “À vâng, vậy em gửi mail cho anh nhé. Anh nhớ xem giúp em sớm.” Cô quay gót, bước ra khỏi phòng.
Trần Hạo lại ngả lưng vào ghế. “Lại một thành công nữa. Nhưng vì sao... mình vẫn không cảm thấy gì?” Lời độc thoại nội tâm của anh vang lên, chua chát. Sự trống rỗng này không phải là một cảm giác mới mẻ, nó đã đồng hành cùng anh từ rất lâu rồi, từ cái ngày anh quay lưng lại với thị trấn ven sông, từ cái ngày anh để Lê An lại phía sau. Anh đã cố gắng lấp đầy nó bằng công việc, bằng những dự án lớn, bằng những con số khô khan, nhưng tất cả đều vô ích. Nó vẫn ở đó, dai dẳng, âm ỉ, như một vết sẹo không bao giờ lành. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh dòng sông quê, hình ảnh Lê An mờ nhạt trong ký ức lại hiện về, như một ảo ảnh xa xôi, một "nếu như ngày đó" không bao giờ có lời giải đáp.
***
Cuối giờ chiều, khi ánh nắng đã dịu dần và bầu trời chuyển sang gam màu cam hồng, Trần Hạo rời khỏi văn phòng. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể, không chỉ là mệt mỏi về thể chất, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần. Anh bước vào thang máy, chiếc túi xách laptop nặng trịch trên tay, ánh mắt lơ đãng nhìn vào các con số tầng lầu đang nhảy.
Khi cửa thang máy mở ra ở sảnh lễ tân, anh vô tình chạm mặt một người phụ nữ. Cô ấy khá bảnh bao, mái tóc xoăn nhẹ được chải gọn gàng, bộ trang phục công sở hiện đại và một nụ cười tươi tắn. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, quen thuộc thoang thoảng trong không khí.
“Chào Hạo, lâu lắm không gặp! Vẫn bận rộn như ngày nào nhỉ?” Giọng nói vui vẻ, đầy thân thiện vang lên.
Trần Hạo hơi ngạc nhiên. Anh nhìn kỹ hơn, rồi nhận ra đó là Hà Minh, một người quen cũ từ thị trấn, từng học cùng cấp ba với anh. Cô ấy là kiểu người vui vẻ, hòa đồng, luôn có chút tò mò và thích chia sẻ chuyện cũ.
“Chào Minh,” Trần Hạo đáp lại, giọng trầm và có phần uể oải. “Cũng tạm ổn. Cậu thế nào?” Anh gật đầu xã giao, ánh mắt vẫn còn một chút lơ đãng, tâm trí anh đang nghĩ về một vài điểm cần xem lại trong hồ sơ dự án mà Hải Yến vừa gửi.
Hà Minh cười tươi, bước đến gần hơn, không chút e dè. “Mình thì vẫn vậy, thỉnh thoảng về quê chơi. Công việc cũng ổn định, lương lậu đủ sống. Này, cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn.” Cô ấy nở một nụ cười tinh nghịch, như một lời trêu chọc nhẹ nhàng về tính cách ít nói của anh.
Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, không chạm đến mắt. Anh không biết phải đáp lại câu nói đó như thế nào. Đối với anh, sự bí ẩn chỉ là vỏ bọc cho nỗi cô đơn và sự trống rỗng bên trong.
Hà Minh không để ý đến sự trầm mặc của anh, tiếp tục câu chuyện một cách tự nhiên, như một dòng chảy quen thuộc của những cuộc gặp gỡ bạn bè cũ. “À, nói mới nhớ, lần trước mình về quê, gặp mẹ con bé An. Cô ấy khỏe lắm. Ôi, nói mới nhớ, con bé An ngày xưa giờ cũng yên bề gia thất rồi, trông nó hạnh phúc lắm. Ai cũng mừng cho nó.”
Giọng Hà Minh vang lên rõ ràng, nhưng trong tai Trần Hạo, nó lại như một tiếng vọng xa xăm. Cái tên "An" thoáng qua, gợi lên một hình ảnh mờ nhạt, một ký ức đã bị anh chôn vùi quá sâu dưới lớp lớp công việc và tham vọng. Anh gật đầu, một cái gật đầu vô thức, dường như chỉ để thể hiện rằng mình đang lắng nghe, nhưng thực chất tâm trí anh đang lướt qua những thuật ngữ kinh tế, những con số phức tạp. Từ "yên bề gia thất" và "hạnh phúc" cũng chỉ lướt qua như những làn gió thoảng, không đọng lại bất kỳ ý nghĩa sâu sắc nào. Anh đã quá mệt mỏi, quá tập trung vào những suy nghĩ riêng của mình để có thể nắm bắt được trọn vẹn thông tin mà Hà Minh vừa chia sẻ. Đối với anh, "An" có thể là bất kỳ ai, một người bạn cũ nào đó của Hà Minh, hoặc một cái tên trùng hợp. Anh không có đủ sự tỉnh táo hay sự quan tâm để kết nối cái tên đó với Lê An của anh, của những ngày xưa cũ.
“Ừm,” Trần Hạo khẽ đáp, giọng hờ hững. “Thế à. Tốt quá.”
Hà Minh không để ý đến sự thờ ơ của anh, tiếp tục thao thao bất tuyệt về những chuyện nhỏ nhặt khác ở thị trấn, về những người bạn chung. Cô ấy kể về việc con trai của Tý đã lớn như thế nào, về việc quán cà phê nhỏ của Mèo đã mở rộng thêm chi nhánh, về những thay đổi nhỏ trên con đường về làng. Trần Hạo cứ thế đứng đó, lắng nghe một cách thụ động, thỉnh thoảng lại gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm, nhìn về phía cửa kính nơi thành phố đang dần lên đèn. Anh chỉ nghĩ thầm: *Hồ sơ dự án kia vẫn còn một vài điểm cần xem lại. Ngày mai phải họp với phòng pháp chế để làm rõ thêm.* Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm giữ bởi công việc, bởi những lo toan hiện tại, không còn chỗ cho những ký ức hay những câu chuyện về quá khứ, dù chúng có thể liên quan đến người mà anh đã từng ôm ấp một tình cảm sâu nặng.
Hà Minh cuối cùng cũng nhận ra sự lơ đãng của anh, hoặc có lẽ cô ấy đã nói đủ. “Thôi được rồi, mình phải đi đây. Có dịp nhớ về quê chơi nhé, Hạo. Mọi người vẫn nhắc cậu đó.”
“Ừm, chào Minh,” Trần Hạo nói, lịch sự nhưng không nhiệt tình. Anh nhìn cô ấy bước đi, rồi quay lại chờ thang máy. Khi cánh cửa thang máy đóng lại, che khuất bóng dáng Hà Minh, Trần Hạo cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô hình. Anh lại chìm vào thế giới riêng của mình, nơi chỉ có những con số, những dự án và nỗi trống rỗng không tên. Cái tên "An" và cụm từ "yên bề gia thất" đã trôi qua như một làn gió, không để lại một dấu vết nào trong tâm trí anh, ít nhất là vào khoảnh khắc đó. Anh không biết rằng, chính sự bỏ lỡ thông tin này sẽ trở thành một mũi kim châm khác, sâu sắc hơn, khi sự thật được phơi bày rõ ràng.
***
Đêm khuya, căn phòng Tổng Giám đốc trên tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh chìm trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Mọi người đã về hết, chỉ còn Trần Hạo ở lại. Anh trở lại văn phòng, không phải vì có công việc cấp bách, mà vì anh không muốn về căn hộ trống trải của mình. Ánh sáng từ thành phố rực rỡ bên ngoài hắt vào, biến ba mặt tường kính thành những tấm gương phản chiếu, tạo nên một không gian vừa lộng lẫy vừa cô độc.
Trần Hạo đứng bên khung cửa sổ kính lớn, hai tay đút túi quần, ánh mắt xa xăm nhìn xuống biển ánh sáng lấp lánh bên dưới. Thành phố về đêm thật đẹp, như một dải ngân hà nhân tạo trải dài bất tận. Những con đường thành những dòng sông ánh sáng, những tòa nhà cao tầng như những vì sao mọc giữa lòng đất. Tiếng còi xe yếu ớt từ xa vọng lên, hòa cùng tiếng gió rì rào quẩn quanh tòa nhà, tạo nên một bản giao hưởng của sự đô thị và sự cô đơn. Mùi không khí cao, mùi bê tông lạnh lẽo, xen lẫn chút khói bụi từ hàng triệu phương tiện giao thông bên dưới, tất cả đều quen thuộc đến đáng sợ.
Nỗi buồn man mác, không tên, từ đâu đó lại len lỏi vào tâm hồn anh. Nó không phải là một nỗi buồn dữ dội, mà là một cảm giác trống trải âm ỉ, một sự thiếu vắng không thể gọi tên. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể khao khát: thành công, tiền bạc, địa vị. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, sáng lấp lánh dưới ánh đèn văn phòng, là minh chứng cho tất cả những gì anh đã nỗ lực. Nhưng rồi sao? Khi đứng giữa đỉnh cao ấy, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc đến lạ.
Anh không biết vì sao mình lại thấy trống trải đến vậy, dù mọi thứ anh từng mong muốn đều đã đạt được. Có lẽ, những gì anh mong muốn ban đầu đã không phải là tất cả. Hay có lẽ, cái giá anh phải trả cho những thành công này quá đắt, đến nỗi nó đã lấy đi những thứ quý giá nhất mà anh không hề hay biết.
Câu nói của Hà Minh về "con bé An" thoáng qua trong đầu anh, như một ký ức xa xăm, không rõ ràng. "An... Yên bề gia thất... Hạnh phúc..." Anh lẩm bẩm trong đầu, nhưng những từ đó không gợi lên một hình ảnh cụ thể nào. Anh tự nhủ, *Có lẽ là một người bạn cũ nào đó của cô ấy, người mà mình không nhớ rõ.* Anh không thể nào kết nối được những từ ngữ đó với Lê An của anh, người con gái đã từng đi cùng anh trên con đường làng, người đã từng chia sẻ những đêm trò chuyện bên bờ sông cũ. Khoảng cách về thời gian và địa lý đã tạo ra một "khoảng cách vô hình" trong tâm trí anh, khiến anh không còn nhận ra những tín hiệu nhỏ nhặt về cô.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm và sự trống rỗng trong chính mình. Thành phố này thật đẹp... và cũng thật cô độc. Mình đang tìm kiếm điều gì? Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời. Anh đã lao vào công việc để quên đi quá khứ, để lấp đầy nỗi tiếc nuối, nhưng giờ đây, khi mọi thứ đã đạt đến đỉnh điểm, anh nhận ra mình vẫn chỉ là một kẻ lữ hành đơn độc giữa sa mạc. Những giá trị tình cảm mà anh từng bỏ lỡ, những "nếu như ngày đó" không bao giờ quay lại, giờ đây đang gặm nhấm tâm hồn anh một cách chậm rãi, đau đớn.
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào ánh đèn của một tòa nhà đối diện, nơi có thể có hàng trăm, hàng nghìn cuộc đời đang diễn ra. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một gia đình, một mái ấm. Còn anh, anh chỉ có một mình, giữa sự lộng lẫy và vô tận của thành phố này. Anh đã "chậm một nhịp" trong tình yêu, và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự chậm trễ đó bằng một cuộc sống thành công nhưng trống rỗng, một nỗi buồn man mác không tên cứ đeo bám anh mãi. Anh biết, sâu thẳm trong lòng, anh đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất, một điều gì đó mà mọi danh vọng và tiền bạc đều không thể mua lại được. Nhưng anh không biết phải tìm nó ở đâu, hay liệu nó có còn tồn tại nữa hay không.
Anh đứng đó, lặng lẽ, cho đến khi ánh trăng rọi qua lớp kính, vẽ lên bóng anh một hình hài cô độc giữa không gian mênh mông.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.