Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 496: Chuyến Đi Bình Yên, Tin Vụn Bất Tín
Đêm khuya, căn phòng Tổng Giám đốc trên tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh vẫn chìm trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng gõ phím máy tính lạch cạch đều đặn vang lên, phá vỡ bầu không khí đặc quánh của sự cô độc. Mọi người đã về hết, nhưng Trần Hạo vẫn ngồi đó, trước màn hình máy tính phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo. Anh cố gắng hoàn thành nốt những công việc còn dang dở, những con số nhảy múa trên bảng biểu, những dòng code phức tạp cứ thế trôi qua trước mắt anh, nhưng tâm trí anh lại chẳng thể nào tập trung hoàn toàn. Sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt, những quầng thâm dưới mắt càng thêm sâu, nhưng anh vẫn không thể rời đi. Mỗi lần định đứng dậy, một cảm giác trống rỗng lại ập đến, níu chân anh lại ghế. Anh không muốn về căn hộ trống trải của mình, nơi sự yên tĩnh còn đáng sợ hơn cả những tiếng còi xe yếu ớt vọng lên từ xa.
Ánh sáng từ thành phố rực rỡ bên ngoài hắt vào, biến ba mặt tường kính thành những tấm gương phản chiếu, tạo nên một không gian vừa lộng lẫy vừa cô độc. Trần Hạo day nhẹ thái dương, cảm nhận sự đau nhức âm ỉ. Nỗi trống rỗng từ đêm trước vẫn đeo bám dai dẳng, như một cái bóng vô hình cứ luẩn quẩn trong tâm hồn anh. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể khao khát: thành công, tiền bạc, địa vị. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, sáng lấp lánh dưới ánh đèn văn phòng, là minh chứng cho tất cả những gì anh đã nỗ lực. Nhưng rồi sao? Khi đứng giữa đỉnh cao ấy, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và vô nghĩa đến lạ. Anh tự nhủ, *Phải cố gắng hơn nữa. Phải làm việc nhiều hơn nữa để lấp đầy khoảng trống này.* Nhưng anh không biết, khoảng trống ấy không phải được tạo ra bởi sự thiếu vắng công việc, mà là bởi sự thiếu vắng của những giá trị khác, những giá trị mà anh đã vô tình đánh mất trên con đường chinh phục đỉnh cao.
Tiếng nói chuyện điện thoại từ bàn làm việc của Minh, một đồng nghiệp trẻ tuổi, năng động, vọng đến tai Trần Hạo. Minh thường là người cuối cùng ở lại văn phòng, sau Trần Hạo. Giọng Minh hào hứng, pha chút tinh nghịch, như thể đang chia sẻ một câu chuyện thú vị với bạn bè. "Ừ, đúng rồi... con bé ở thị trấn đấy... đang hạnh phúc lắm... bảo là sắp cưới rồi..." Những từ ngữ rời rạc ấy lọt vào tai Trần Hạo, nhưng anh chỉ nghe loáng thoáng, không rõ ràng. Anh khẽ cau mày, một phản ứng vô thức trước sự ồn ào bất chợt trong không gian tĩnh lặng, rồi nhanh chóng gạt bỏ chúng. *Chắc là chuyện phiếm của mấy đứa trẻ thôi*, anh nghĩ thầm. Những từ khóa như "thị trấn", "hạnh phúc lắm", "sắp cưới" không gợi lên một hình ảnh cụ thể nào trong tâm trí anh, hay ít nhất, anh không muốn chúng gợi lên bất cứ điều gì.
Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi biển ánh sáng lấp lánh của thành phố trải dài bất tận. Những con đường thành những dòng sông ánh sáng, những tòa nhà cao tầng như những vì sao mọc giữa lòng đất. Tiếng còi xe yếu ớt từ xa vọng lên, hòa cùng tiếng gió rì rào quẩn quanh tòa nhà, tạo nên một bản giao hưởng của sự đô thị và sự cô đơn. Mùi không khí cao, mùi bê tông lạnh lẽo, xen lẫn chút khói bụi từ hàng triệu phương tiện giao thông bên dưới, tất cả đều quen thuộc đến đáng sợ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm và sự trống rỗng trong chính mình. Anh đã lao vào công việc để quên đi quá khứ, để lấp đầy nỗi tiếc nuối, nhưng giờ đây, khi mọi thứ đã đạt đến đỉnh điểm, anh nhận ra mình vẫn chỉ là một kẻ lữ hành đơn độc giữa sa mạc. Những giá trị tình cảm mà anh từng bỏ lỡ, những "nếu như ngày đó" không bao giờ quay lại, giờ đây đang gặm nhấm tâm hồn anh một cách chậm rãi, đau đớn.
Trong tâm trí Trần Hạo, "con bé An" mà Hà Minh từng nhắc đến, hay "con bé ở thị trấn" mà Minh đang hào hứng kể chuyện, vẫn là một cái tên mơ hồ, không rõ ràng. "Khoảng cách vô hình" về thời gian và địa lý đã tạo ra một bức màn dày đặc, khiến anh không thể kết nối những mẩu thông tin rời rạc ấy với Lê An của anh, người con gái đã từng đi cùng anh trên con đường làng, người đã từng chia sẻ những đêm trò chuyện bên bờ sông cũ. Anh tự nhủ, *Có lẽ là một người bạn cũ nào đó của cô ấy, người mà mình không nhớ rõ.* Anh không thể nào hình dung được Lê An của anh, cô gái dịu dàng với nụ cười hiền, lại có thể là nhân vật chính trong những câu chuyện phiếm về hạnh phúc và hôn nhân đang rầm rì xung quanh. Anh đã quá mệt mỏi, quá tập trung vào công việc của mình, để tâm trí anh có thể xử lý những thông tin tưởng chừng như không liên quan ấy. Anh chỉ muốn mọi thứ yên tĩnh, để anh có thể hoàn thành nốt công việc và tìm thấy một chút bình yên, dù chỉ là tạm thời. Anh không biết rằng, chính sự bỏ lỡ thông tin này, sự thờ ơ tạm thời này, sẽ trở thành một mũi kim châm khác, sâu sắc hơn, khi sự thật được phơi bày rõ ràng. Anh đã "chậm một nhịp" trong tình yêu, và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự chậm trễ đó bằng một cuộc sống thành công nhưng trống rỗng, một nỗi buồn man mác không tên cứ đeo bám anh mãi. Anh biết, sâu thẳm trong lòng, anh đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất, một điều gì đó mà mọi danh vọng và tiền bạc đều không thể mua lại được. Nhưng anh không biết phải tìm nó ở đâu, hay liệu nó có còn tồn tại nữa hay không. Anh đứng đó, lặng lẽ, cho đến khi ánh trăng rọi qua lớp kính, vẽ lên bóng anh một hình hài cô độc giữa không gian mênh mông.
***
Trong khi Trần Hạo đang vật lộn với nỗi trống rỗng giữa lòng thành phố náo nhiệt, tại một góc nhỏ của thị trấn ven sông yên bình, Lê An lại đang đắm mình trong ánh hoàng hôn vàng óng, lòng tràn ngập một cảm giác bình yên và mãn nguyện. Buổi chiều tà, công viên thị trấn chìm trong một vẻ đẹp dịu dàng. Nắng nhẹ trải dài trên những con đường lát đá quanh co, lấp lánh qua kẽ lá của những hàng cây cổ thụ. Gió mát từ sông thổi vào, mang theo hơi nước và mùi cỏ cây xanh tươi, xoa dịu mọi giác quan. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, hòa cùng tiếng gió xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên.
Lê An và Huy dạo bước chậm rãi trên con đường nhỏ, vai kề vai, tay trong tay. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi Lê An, đôi mắt cô lấp lánh ánh hạnh phúc. Cô mặc một chiếc váy màu kem nhạt, mái tóc dài buông xõa bay nhẹ trong gió, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát, tự nhiên. Huy bên cạnh cô, với chiếc áo sơ mi caro giản dị và quần jeans, trông thật gần gũi và ấm áp. Anh luôn nhìn cô với ánh mắt trìu mến, như thể cô là toàn bộ thế giới của anh.
"Em thấy chuyến đi này thế nào, An?" Huy nhẹ nhàng hỏi, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm sâu sắc. "Có mệt không? Anh sợ em đi nhiều sẽ mỏi chân."
Lê An khẽ lắc đầu, tựa nhẹ vào vai anh. "Không đâu, Huy. Em thấy rất vui. Từ lâu rồi em mới có một chuyến đi nhẹ nhàng và bình yên đến vậy. Cảm ơn anh." Cô ngước nhìn anh, ánh mắt chan chứa tình cảm. "Ở bên anh, em luôn cảm thấy rất an toàn và được yêu thương."
Huy mỉm cười, ánh mắt anh tràn đầy hạnh phúc và sự tự tin. Anh nhẹ nhàng siết chặt bàn tay cô. "Thật tốt khi em cảm thấy như vậy. Anh chỉ muốn em luôn được vui vẻ và thoải mái nhất." Họ ngồi xuống một chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây cổ thụ, nơi có thể ngắm trọn vẹn dòng sông lấp lánh ánh hoàng hôn. Mặt sông phản chiếu màu cam đỏ rực rỡ của buổi chiều tà, tạo nên một khung cảnh huyền ảo.
"Anh An, anh có nghĩ về tương lai của chúng ta không?" Huy hỏi, giọng anh dịu dàng nhưng đầy nghiêm túc. "Về một mái nhà nhỏ, có tiếng trẻ con, và chúng ta sẽ cùng nhau già đi ở nơi bình yên này?"
Lê An khẽ gật đầu, má cô ửng hồng. "Em vẫn luôn nghĩ về điều đó, anh Huy. Em đã từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ tìm được một "bến đỗ an yên" thật sự. Nhưng giờ đây, em tin mình đã tìm thấy rồi." Cô nhớ về những ngày tháng đã qua, những nỗi chờ đợi mỏi mòn, những "nếu như ngày đó" không thành hiện thực. Nhưng tất cả những điều đó giờ đây dường như đã lùi vào một góc xa xăm trong tâm trí, không còn sức mạnh để làm cô day dứt. Lý trí và sự chân thành của Huy đã giúp cô vững vàng hơn trong lựa chọn hiện tại. Cô cảm thấy biết ơn cuộc đời đã đưa Huy đến bên cô, một người đàn ông chu đáo, quan tâm và luôn đặt cô lên hàng đầu.
Huy nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, rồi từ từ chuyển xuống nắm lấy bàn tay cô. Anh ngắm nhìn những ngón tay thon dài của cô, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. "Anh yêu em, Lê An. Anh hứa sẽ luôn ở bên em, che chở cho em, và cùng em xây dựng một tổ ấm thật hạnh phúc." Giọng anh chắc nịch, đầy hứa hẹn.
Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp từ nụ hôn của anh, từ cái siết tay đầy yêu thương. Cô tựa đầu vào vai Huy, hít hà mùi hương quen thuộc của anh. Mùi nắng, mùi gió, hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng của cơ thể anh, tạo nên một cảm giác an lòng đến lạ. Đây chính là điều cô đã tìm kiếm bấy lâu nay, một sự bình yên giản dị mà chân thật.
"Em cũng yêu anh, Huy," cô thầm thì, lời nói như tan vào không khí mát lành của buổi chiều.
Họ ngồi đó thật lâu, cùng nhau ngắm nhìn mặt trời dần lặn xuống sau rặng cây, vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên bầu trời. Huy lấy điện thoại ra, nhẹ nhàng chụp vài bức ảnh kỷ niệm. Anh chụp Lê An đang cười tươi, chụp cảnh hoàng hôn, và cả hai cùng nhau selfie, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc. Những khoảnh khắc giản dị ấy, được ghi lại không chỉ trong bộ nhớ điện thoại, mà còn khắc sâu trong tâm trí và trái tim họ, trở thành những kỷ niệm đẹp đẽ, củng cố thêm tình cảm giữa họ, báo hiệu một bước tiến lớn hơn trong mối quan hệ của họ, có thể là lời cầu hôn hoặc chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới.
***
Buổi tối, sau chuyến đi chơi ngắn nhưng đầy ắp kỷ niệm, Lê An và Huy trở về nhà. Căn nhà nhỏ của Lê An sáng đèn, ấm cúng và tràn ngập tiếng cười. Mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ bếp, đánh thức mọi giác quan sau một buổi chiều dạo chơi. Mẹ Lê An, bà Sáu, đang lúi húi trong bếp, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn để chào đón hai đứa trẻ. Cha cô, ông Năm, đang ngồi xem thời sự, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra cửa chờ đợi.
Vừa thấy Lê An và Huy bước vào, bà Sáu đã niềm nở ra đón. "Ôi, hai đứa về rồi đấy à? Đi chơi có vui không? Nhìn con An tươi tắn hẳn ra thế này là mẹ biết vui lắm rồi." Bà nhìn Huy với ánh mắt trìu mến. "Thằng Huy chu đáo quá, cứ làm con An vui vẻ là mẹ mừng rồi."
Lê An mỉm cười rạng rỡ, nắm tay Huy. "Dạ, vui lắm mẹ. Anh Huy dẫn con đi nhiều nơi đẹp, còn chụp ảnh cho con nữa." Cô chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ của chuyến đi, kể về cảnh hoàng hôn lãng mạn bên sông, về những câu chuyện nhỏ mà họ đã nói với nhau. Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, đôi mắt vẫn ánh lên niềm hạnh phúc.
Huy cũng vui vẻ đáp lời, thể hiện sự hòa nhập với gia đình Lê An. "Con chào bác gái, bác trai ạ. Chuyến đi này rất tuyệt ạ, con và An đã có những khoảnh khắc rất đẹp. An rất thích những cảnh ở công viên ven sông, con nghĩ là chúng con sẽ thường xuyên đến đó hơn." Anh lễ phép chào hỏi cha mẹ Lê An, kể về những địa điểm họ đã ghé thăm, về những món ăn đặc sản mà Lê An đã thưởng thức. Anh không chỉ nói chuyện với Lê An, mà còn trò chuyện tự nhiên với cha mẹ cô, hỏi han về sức khỏe, về công việc đồng áng, cho thấy sự quan tâm chân thành và mong muốn trở thành một phần của gia đình.
Ông Năm gật gù hài lòng. "Thằng Huy tốt tính, chu đáo. Bác tin An chọn đúng người rồi."
Bữa tối diễn ra trong không khí ấm cúng, tràn ngập tiếng cười nói. Mùi canh chua cá lóc, mùi cá kho tộ, mùi rau luộc chấm kho quẹt, tất cả hòa quyện tạo nên một bữa cơm gia đình đậm đà hương vị miền quê. Bà Sáu không ngừng gắp thức ăn vào bát cho Huy, như thể anh đã là con rể trong nhà. Huy cũng không ngần ngại phụ giúp bà Sáu dọn dẹp bát đĩa sau bữa ăn, hành động nhỏ nhưng lại ghi điểm rất lớn trong mắt mọi người. Lê An đứng bên cạnh, nhìn anh với ánh mắt đầy tình ý. Cô cảm thấy thật may mắn khi có một người đàn ông như Huy ở bên. Anh không chỉ yêu cô, mà còn tôn trọng và hòa hợp với gia đình cô.
Sau bữa tối, cả nhà quây quần bên chiếc TV cũ kỹ, xem một bộ phim truyền hình. Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong phòng khách, tiếng nói chuyện râm ran từ TV, tiếng cười khẽ của cha mẹ, tất cả tạo nên một khung cảnh gia đình giản dị nhưng tràn đầy yêu thương. Lê An ngồi cạnh Huy trên chiếc ghế sofa dài. Dưới gầm bàn, Huy nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đan những ngón tay mình vào tay cô. Cái chạm nhẹ nhàng, kín đáo nhưng đủ để truyền đi sự ấm áp và tình cảm. Lê An khẽ mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. Cô trao đổi ánh mắt tình tứ với anh, không cần lời nói, chỉ cần một cái nhìn cũng đủ để họ hiểu nhau.
Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một sự bình yên sâu sắc len lỏi vào từng tế bào. Cô đã tìm thấy "bến đỗ an yên" mà cô hằng mơ ước, một nơi mà cô cảm thấy được yêu thương, được che chở, và quan trọng nhất là được là chính mình. Không còn những sự e dè, không còn những nỗi chờ đợi mỏi mòn. Chỉ còn lại sự vững chãi của hiện tại và niềm tin vào một tương lai tươi sáng cùng Huy. Những kỷ niệm đẹp đẽ, những lời hứa hẹn về một tổ ấm nhỏ, tất cả đang dần hiện hữu, báo hiệu một bước tiến lớn hơn trong mối quan hệ của họ, có thể là lời cầu hôn hoặc chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới. Cuộc sống của cô, dù không ồn ào hay rực rỡ như thành phố ngoài kia, nhưng lại chứa đựng một vẻ đẹp riêng, một vẻ đẹp của sự bình dị, chân thật và hạnh phúc trọn vẹn. Cô biết, mình đã không "chậm một nhịp" trong lần này, mà đã nắm bắt đúng thời điểm, đúng người, để xây dựng nên một cuộc đời mà cô luôn mong muốn.
Ánh trăng non xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào căn phòng, vẽ lên bóng hai người đang ngồi cạnh nhau, một hình ảnh đẹp đẽ của tình yêu và sự bình yên. Đó là một sự đối lập rõ ràng với hình ảnh cô độc của Trần Hạo giữa lòng thành phố, nơi ánh trăng chỉ vẽ lên bóng anh một hình hài cô độc giữa không gian mênh mông, nơi những mẩu tin vụn vặt về hạnh phúc của Lê An đã bị anh bỏ qua, để rồi sau này, khi sự thật vỡ lở, nỗi đau sẽ càng thêm nặng nề và giày vò.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.