Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 497: Dòng Chảy Vô Thức, Dấu Ấn Tình Thâm

Ánh trăng non xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào căn phòng, vẽ lên bóng hai người đang ngồi cạnh nhau, một hình ảnh đẹp đẽ của tình yêu và sự bình yên. Đó là một sự đối lập rõ ràng với hình ảnh cô độc của Trần Hạo giữa lòng thành phố, nơi ánh trăng chỉ vẽ lên bóng anh một hình hài cô độc giữa không gian mênh mông, nơi những mẩu tin vụn vặt về hạnh phúc của Lê An đã bị anh bỏ qua, để rồi sau này, khi sự thật vỡ lở, nỗi đau sẽ càng thêm nặng nề và giày vò.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày còn vương vấn trên những ngọn cao ốc chọc trời, Trần Hạo đã có mặt tại văn phòng. Không gian rộng lớn của tầng 30, nơi công ty anh đặt trụ sở, vẫn còn vương mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ pha chế sớm, lẫn với mùi giấy mới và chút hương gỗ trầm của nội thất. Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, những con số nhảy múa và biểu đồ phức tạp chiếm trọn tầm mắt. Ngón tay anh lướt trên bàn phím một cách điêu luyện, tạo ra thứ âm thanh đều đặn, khô khan, như nhịp đập của một cỗ máy không ngừng nghỉ. Đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một chiếc Patek Philippe sang trọng, lấp lánh dưới ánh đèn LED, đánh dấu từng khoảnh khắc trôi qua trong guồng quay bận rộn của thành công. Anh đang chìm sâu vào một dự án quan trọng, một thương vụ sáp nhập đầy tiềm năng có thể đưa công ty lên một tầm cao mới. Khối óc anh lúc này là một mê cung của những chiến lược, những dự đoán thị trường và các điều khoản hợp đồng phức tạp. Thành công, đối với Trần Hạo, là một thứ ma túy vô hình, kích thích anh không ngừng tiến lên, lấp đầy khoảng trống mà chính anh cũng không dám gọi tên.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng nhưng dứt khoát vang lên, phá vỡ sự tập trung cao độ của Trần Hạo. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua. Hà Minh, đồng nghiệp kiêm người quen cũ từ thị trấn, đứng ở cửa, tay cầm tập tài liệu, gương mặt bảnh bao và nụ cười thường trực. Anh ta bước vào, không quên vẫy tay chào Hạo. Hà Minh là điển hình của một người đàn ông thành thị thành đạt, luôn giữ được vẻ tự tin và ăn nói khéo léo, dường như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh ta.

“Hạo này, cậu có rảnh chút không? Tôi muốn trao đổi về dự án bên mảng bất động sản ở khu vực phía Bắc,” Hà Minh nói, giọng điệu tự nhiên, pha chút thân mật. Anh ta đặt tập tài liệu lên bàn, nhưng ánh mắt vẫn lướt nhìn những biểu đồ phức tạp trên màn hình của Trần Hạo, có vẻ thán phục.

Trần Hạo khẽ gật đầu, ra hiệu cho Hà Minh ngồi xuống. “Cứ nói đi,” anh đáp, giọng trầm, ngắn gọn, không rời mắt hoàn toàn khỏi màn hình. Anh vẫn giữ thói quen ít bộc lộ cảm xúc, kể cả với những người đã quen biết từ lâu.

Hà Minh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, lật tài liệu. “À, mà tiện đây, vừa rồi tôi có về quê mấy hôm. Thị trấn mình dạo này lên hương ghê Hạo ạ, nghe nói còn có cả dự án khu nghỉ dưỡng mới, rồi đường sá cũng được nâng cấp nhiều. Khác hẳn ngày xưa.” Anh ta cười, vẻ mặt hoài niệm nhưng cũng đầy tự hào. “Đúng là có tiền có khác, kéo theo bao nhiêu cơ hội. Nghe mấy đứa bạn cũ bảo, ai làm ăn được ở đó giờ cũng phất lên cả.”

Những từ "thị trấn cũ" và "lên hương" lọt vào tai Trần Hạo. Anh vẫn đang phân tích một biểu đồ, nhưng một sợi dây vô hình nào đó trong tâm trí anh khẽ rung động. Đó không phải là sự chú ý rõ ràng, mà là một cảm giác mông lung, một tiếng vọng mơ hồ từ quá khứ. Anh không thực sự quan tâm đến sự phát triển của thị trấn, bởi lẽ nơi đó đã bị anh bỏ lại phía sau từ rất lâu rồi, cùng với những kỷ niệm anh đã cố gắng chôn vùi. Tuy nhiên, một phần nào đó trong anh lại không thể hoàn toàn phớt lờ.

“À, mà này,” Hà Minh tiếp tục, giọng nhỏ hơn một chút, như thể đang nghĩ ra điều gì đó thú vị. “Nghe bảo con bé An ngày xưa ấy, giờ cũng… cũng đang sống rất tốt ở đó. Vẫn xinh đẹp như ngày nào, mà có vẻ còn hạnh phúc hơn nhiều. Hình như sắp có tin vui gì đó thì phải….”

Hà Minh đang định nói thêm, nhưng đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên. Một cuộc gọi khẩn từ phòng ban khác. “Ôi, chết thật, sếp gọi rồi. Thôi Hạo, tôi chạy qua bên kia một lát nhé. Chiều mình nói chuyện tiếp về dự án này,” Hà Minh vội vã nói, ngắt lời mình giữa chừng, đứng dậy và lao ra khỏi phòng.

Trần Hạo gật đầu đáp lại một cách xã giao, nhưng ánh mắt anh không còn tập trung vào màn hình máy tính nữa. Nó lướt qua những con số, những biểu đồ phức tạp, rồi dừng lại vô định trên bức tường trắng. “Con bé An ngày xưa… sống rất tốt… hạnh phúc hơn nhiều… tin vui…”. Những mảnh thông tin vụn vặt đó, giống như những hạt cát nhỏ li ti, tuy không đáng kể nhưng lại len lỏi vào từng kẽ hở trong tâm trí anh. Anh cảm thấy một cảm giác lạ, một sự xao động nhẹ nhàng mà anh không thể gọi tên. Nó không phải là ghen tỵ, cũng không phải là nỗi buồn rõ rệt, chỉ là một chút gì đó bất an, một câu hỏi lơ lửng trong không trung. “Thị trấn cũ… có gì mà khiến mình bận tâm đến thế?” anh tự hỏi, nhưng ngay lập tức, lý trí anh gạt bỏ nó. Mọi thứ ở đây, giữa thành phố phồn hoa này, mới là tương lai, là những gì anh đã dày công xây dựng. Quá khứ, dù có đẹp đến mấy, cũng chỉ nên là một hồi ức xa xăm, không nên ảnh hưởng đến hiện tại và những mục tiêu to lớn của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cái cảm giác mơ hồ ấy, tập trung trở lại vào công việc. Nhưng đâu đó, tiếng vọng của Hà Minh vẫn còn vương vấn, như một điềm báo, như một lời thì thầm của số phận đã từng lỡ "chậm một nhịp". Mùi cà phê trong không khí bỗng trở nên đậm đặc hơn, mang theo một chút vị đắng ngắt không rõ nguyên nhân.

***

Cùng lúc đó, tại thị trấn ven sông yên bình, Lê An trở về nhà sau một ngày làm việc ở tiệm sách nhỏ. Nắng chiều vàng dịu như rót mật trên con đường làng, gió nhẹ mơn man qua những hàng tre xanh rì, mang theo mùi hương ngai ngái của đất, mùi hoa lài dìu dịu từ vườn nhà ai đó. Căn nhà nhỏ của cô, nép mình dưới bóng cây bàng cổ thụ, hiện ra với vẻ thân thuộc và ấm áp. Vừa bước vào sân, cô đã thấy Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi đợi ở hiên nhà, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ. Anh mỉm cười rạng rỡ khi thấy cô, nụ cười ấy xua tan đi mọi mệt mỏi trong cô. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, quần jeans, nhưng vẻ chu đáo và ánh mắt trìu mến anh dành cho cô khiến anh trở nên bảnh bao hơn bất kỳ bộ vest sang trọng nào.

“Em về rồi à? Anh đợi em nãy giờ,” Huy nói, đứng dậy đón cô, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc túi xách trên tay cô. Giọng anh ấm áp, rõ ràng, luôn mang đến cho cô một cảm giác an toàn và được che chở. Lê An mỉm cười, cảm thấy lòng mình dịu lại. Cô đã từng trải qua những tháng ngày chờ đợi mỏi mòn, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, để rồi nhận ra "khoảng cách vô hình" đã kéo họ ra xa. Nhưng giờ đây, bên Huy, cô không còn phải chờ đợi. Anh luôn ở đó, hiện hữu, và quan trọng hơn, anh luôn muốn cô cảm thấy được yêu thương.

“Anh đến lâu chưa?” Lê An hỏi, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc. Cái cảm giác bình yên này, cô biết, là điều cô hằng mong ước bấy lâu.

“Anh vừa đến thôi. Anh có cái này muốn tặng em,” Huy đáp, đưa chiếc hộp nhỏ về phía cô. Chiếc hộp được bọc giấy màu kem, thắt nơ lụa màu xanh ngọc, trông thật trang nhã.

Lê An nhận lấy, tim cô khẽ đập nhanh hơn một chút. Cô nhẹ nhàng mở nắp hộp. Bên trong, một chiếc vòng tay bạc tinh xảo hiện ra, với mặt dây chuyền hình hoa sen được chạm khắc tỉ mỉ. Từng cánh sen nhỏ được chế tác khéo léo, tỏa ra vẻ đẹp thanh thoát, thuần khiết. Cái chạm nhẹ nhàng của bạc lạnh trên đầu ngón tay cô, nhưng cảm giác ấm áp lại dâng tràn trong lòng.

“Đẹp quá, Huy à…” Lê An thốt lên, giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, ánh mắt không thể rời khỏi chiếc vòng. “Thật là… tinh xảo.”

Huy tiến lại gần hơn, ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương. “Vòng tay này anh đã chọn kỹ lắm. Em biết không, hoa sen tượng trưng cho sự thuần khiết, thanh cao, cho vẻ đẹp không tỳ vết dù sống trong bùn lầy. Nó cũng tượng trưng cho tình yêu bền chặt, thủy chung, không phai nhạt theo thời gian… cũng như tình cảm anh dành cho em vậy.” Anh nói, giọng điệu rành mạch, rõ ràng, nhưng chứa đựng sự chân thành sâu sắc. Anh không chỉ tặng một món quà, anh còn trao gửi cả tấm lòng, cả một lời hứa hẹn về sự gắn kết. “Anh mong rằng, em sẽ luôn cảm thấy bình yên và hạnh phúc khi đeo nó.”

Nghe những lời đó, Lê An không khỏi xúc động. Nước mắt cô rưng rưng, nhưng là những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình được trân trọng và yêu thương đến vậy. Cái cảm giác được thấu hiểu, được quan tâm đến từng điều nhỏ nhặt, từng ý nghĩa sâu xa, khiến cô nhận ra rằng mình đã thật sự tìm thấy bến đỗ. Cô đã từng chờ đợi một "lời nói không thành" từ rất lâu, nhưng giờ đây, những lời nói của Huy, dù giản dị, lại quý giá hơn tất thảy.

“Cảm ơn anh, Huy,” Lê An nói khẽ, “Em rất thích. Không chỉ vì chiếc vòng đẹp, mà còn vì những gì anh nói. Em… em thật sự rất cảm động.”

Huy mỉm cười dịu dàng, anh cầm lấy tay cô, nhẹ nhàng đeo chiếc vòng vào cổ tay trắng ngần của cô. Cái chạm của bàn tay anh ấm áp, vững chãi, khác hẳn với sự dịu mát của bạc. Chiếc vòng ôm lấy cổ tay cô một cách vừa vặn, như thể nó được sinh ra là để dành cho cô. Lê An nhìn xuống chiếc vòng, những cánh sen lấp lánh dưới ánh nắng chiều, cảm thấy một sự bình yên sâu sắc len lỏi vào từng tế bào.

“Để anh giúp em chuẩn bị bữa tối nhé,” Huy đề nghị, anh luôn vậy, chu đáo và quan tâm đến từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của cô. “Hôm nay em muốn ăn gì? Hay mình làm món cá kho tộ mà em thích nhé?”

Lê An gật đầu, cô không cần phải suy nghĩ hay đắn đo. “Dạ, món đó cũng được ạ.” Cô nhìn anh, trao đổi ánh mắt tình tứ với anh, không cần lời nói, chỉ một cái nhìn cũng đủ để họ hiểu nhau. Cái cảm giác được yêu thương, được che chở, được là chính mình này, chính là thứ cô đã tìm kiếm bấy lâu. Mùi cơm nhà thoang thoảng từ bếp, lẫn với hương hoa lài dịu nhẹ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, tràn đầy hạnh phúc. Cô biết, mình đã không "chậm một nhịp" trong lần này, mà đã nắm bắt đúng thời điểm, đúng người, để xây dựng nên một cuộc đời mà cô luôn mong muốn. Chiếc vòng tay bạc, với bông sen thuần khiết, giờ đây không chỉ là một món trang sức, mà còn là biểu tượng cho tình yêu bền chặt, sự quan tâm sâu sắc của Huy, và cả sự mãn nguyện trọn vẹn của Lê An.

***

Đêm khuya, tại căn hộ cao cấp nhìn ra toàn cảnh thành phố, Trần Hạo trở về sau một cuộc gặp mặt đối tác kéo dài. Tiếng gõ phím đều đặn đã được thay thế bằng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh hiện đại, cố gắng lấp đầy sự tĩnh mịch của căn phòng. Anh cởi bỏ áo vest, tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo, rồi rót một ly rượu vang đỏ. Mùi gỗ và da từ nội thất sang trọng của căn hộ hòa quyện với hương rượu nồng, tạo nên một không gian riêng tư, đẳng cấp, nhưng cũng cô độc đến lạ lùng.

Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn ra khung cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Hàng triệu ánh đèn đủ màu sắc lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài đến tận chân trời. Dưới kia, dòng xe cộ vẫn hối hả như những con kiến bé nhỏ, không ngừng chuyển động. Tất cả là thành quả của anh, là minh chứng cho sự thành công, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh suốt bao năm qua. Công việc của anh đang tiến triển rất tốt, những dự án anh phụ trách đều mang lại lợi nhuận khổng lồ, danh tiếng của anh trong giới kinh doanh ngày càng được khẳng định. Anh là một người đàn ông thành đạt, được nhiều người ngưỡng mộ.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa ánh sáng rực rỡ của thành phố, bóng tối trong tâm hồn anh lại càng trở nên rõ nét. Những lời nói vu vơ của Hà Minh về "thị trấn cũ" và "ai đó sống tốt" lại vang vọng trong đầu anh, không ngừng ám ảnh. Chúng giống như những con sóng nhỏ, ban đầu chỉ là gợn nhẹ, giờ đây đã bắt đầu vỗ vào bờ cát trong tâm trí anh. Một cảm giác bất an, khó chịu len lỏi, không rõ lý do. Anh tự hỏi, liệu có phải mình đang bỏ lỡ điều gì đó quan trọng? Liệu cái "tốt" mà Hà Minh nhắc đến, có phải là thứ mà anh đã từng có thể nắm giữ?

Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát của vang lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng không thể xua đi cái vị đắng chát trong lòng. Anh đưa tay chạm vào tấm kính lạnh ngắt, cảm nhận sự vô tận của màn đêm và ánh sáng ngoài kia. Cái cảm giác nhói nhẹ trong lòng, nó không phải là nỗi đau thể xác, mà là một vết xước vô hình, một sự trống rỗng mà anh đã cố gắng lấp đầy bằng công việc, bằng thành công, bằng những mối quan hệ xã giao hời hợt. Anh đã xây dựng một đế chế vật chất vững chắc, nhưng có vẻ như, anh đã bỏ quên việc xây dựng một ngôi nhà cho trái tim mình.

“Thị trấn cũ… có gì mà khiến mình bận tâm đến thế?” anh tự độc thoại, giọng khẽ khàng, lạc lõng giữa căn phòng rộng lớn. “Mọi thứ ở đây mới là tương lai… tương lai của mình.” Anh cố gắng trấn an bản thân, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó, coi nó như một sự hoài niệm bâng quơ không đáng có. Anh không muốn thừa nhận rằng, sâu thẳm bên trong, cái tên Lê An vẫn còn có sức mạnh khuấy động tâm hồn anh, dù chỉ là một gợn sóng nhỏ. Cái "nếu như ngày đó" đã từng là một câu hỏi không lời, giờ đây, nó lại trở thành một điệp khúc buồn bã, vang vọng trong thinh không.

Anh quay lưng lại với khung cửa sổ, với thành phố đang say ngủ dưới ánh đèn, và đi về phía bàn làm việc. Anh bật máy tính lên, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và sự cô độc. Anh cố gắng tập trung vào các con số, vào những dự án còn dang dở. Tiếng gõ phím *click-clack* đều đặn vang lên, như một nỗ lực tuyệt vọng để đẩy lùi những suy nghĩ không mời mà đến. Anh vùi mình vào công việc, coi đó là lối thoát duy nhất để trốn tránh chính bản thân mình, trốn tránh cái cảm giác bất an đang dần lớn lên, như một lời nhắc nhở về những gì anh đã để lỡ, về "khoảng cách vô hình" đã tạo nên một định mệnh khác cho cả hai. Anh không biết rằng, những mẩu tin vụn vặt về hạnh phúc của Lê An đã bị anh bỏ qua, sẽ dần tích tụ lại, để rồi sau này, khi sự thật vỡ lở, nỗi đau sẽ càng thêm nặng nề và giày vò, và anh sẽ lại phải đối mặt với câu hỏi "nếu như ngày đó, anh đã nói sớm hơn một chút...".

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free