Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 498: Dư Vị Quá Khứ, Hiện Tại An Nhiên

Anh vùi mình vào công việc, coi đó là lối thoát duy nhất để trốn tránh chính bản thân mình, trốn tránh cái cảm giác bất an đang dần lớn lên, như một lời nhắc nhở về những gì anh đã để lỡ, về "khoảng cách vô hình" đã tạo nên một định mệnh khác cho cả hai. Anh không biết rằng, những mẩu tin vụn vặt về hạnh phúc của Lê An đã bị anh bỏ qua, sẽ dần tích tụ lại, để rồi sau này, khi sự thật vỡ lở, nỗi đau sẽ càng thêm nặng nề và giày vò, và anh sẽ lại phải đối mặt với câu hỏi "nếu như ngày đó, anh đã nói sớm hơn một chút...".

***

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã bắt đầu ngả vàng, hắt những tia sáng dịu nhẹ qua ô cửa kính của quán cà phê nằm trên một con phố sầm uất của thành phố, Trần Hạo ngồi lặng lẽ một mình. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng chảy đều đều từ hệ thống loa, hòa lẫn với tiếng máy xay cà phê rì rì và những cuộc trò chuyện thì thầm của các vị khách, tạo nên một không gian tưởng chừng như vô cùng thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện cùng hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, len lỏi vào từng giác quan, cố gắng xoa dịu những lo toan của một ngày dài làm việc. Anh nhâm nhi ly cà phê đen đá, vị đắng chát tan chảy trên đầu lưỡi, nhưng dường như không thể làm tan đi vị đắng trong lòng. Đôi mắt anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người và xe cộ vẫn tấp nập qua lại, những ánh đèn đường đã bắt đầu bật sáng, điểm xuyết lên bức tranh thành phố đang dần chuyển mình vào đêm.

Anh đã cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong cái không gian tưởng chừng tĩnh lặng này, nhưng cảm giác trống rỗng vẫn bủa vây anh như một chiếc lưới vô hình. Những thành công trong sự nghiệp, những hợp đồng bạc tỷ, những lời tán dương từ đối tác và nhân viên, tất cả đều không thể lấp đầy cái khoảng trống vô định ấy. Nó giống như một cái hố sâu hoắm trong tâm hồn, càng cố gắng lấp đầy bằng vật chất thì nó lại càng trở nên thăm thẳm.

Đúng lúc ấy, một bóng người cao gầy, quen thuộc từ thuở ấu thơ, bỗng xuất hiện ở cửa quán. Vóc người anh ta vẫn vậy, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, và nụ cười hiền hậu, vô tư trên môi đã không hề thay đổi. Thanh Tùng! Trần Hạo thoáng giật mình, một cảm xúc lạ lẫm xẹt qua trong lòng anh, là sự bất ngờ, là hoài niệm, và cả một chút bối rối không tên.

"Trần Hạo! Lâu quá không gặp!" Thanh Tùng reo lên, giọng nói hồ hởi, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Trần Hạo. Anh ta bước nhanh đến bàn của Trần Hạo, trên môi vẫn nở nụ cười tươi rói. "Cậu vẫn y chang ngày nào, chỉ có điều nhìn phong độ hơn nhiều!"

Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao có phần gượng gạo. "Tùng à, sao cậu lại ở đây?" Giọng anh trầm, chậm rãi, nhưng ẩn chứa một chút ngạc nhiên thật sự. Anh đưa tay ra hiệu mời Thanh Tùng ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Thanh Tùng kéo ghế, ngồi xuống đối diện Trần Hạo, ánh mắt vẫn lấp lánh sự vui vẻ. "À, tôi lên đây công tác vài ngày. Vừa giải quyết xong việc thì ghé qua đây uống ly cà phê cho đỡ mệt, ai ngờ lại gặp cậu. Đúng là duyên phận mà!" Anh ta gọi một ly trà đào, rồi quay sang Trần Hạo, ánh mắt tràn đầy vẻ hoài niệm. "Mà này, thị trấn mình giờ cũng có nhiều cái mới mẻ lắm. Khang trang hơn, tấp nập hơn. Mấy quán ăn ngày xưa cậu thích giờ cũng sửa sang lại hết rồi."

Trần Hạo gật đầu, cố gắng lắng nghe một cách hờ hững. Những ký ức về thị trấn cũ, về con sông êm đềm, về những con đường đất nhỏ hẹp bỗng ùa về. Anh đã bao nhiêu năm không trở lại, không có lý do gì để trở lại, dù trong lòng vẫn luôn có một góc khuất dành cho nơi ấy. Anh nhấp một ngụm cà phê, cảm giác lạnh lẽo của thành thủy tinh truyền qua đầu ngón tay. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, với thiết kế tinh xảo và mặt kính sáng bóng, lấp lánh dưới ánh đèn, như một biểu tượng cho cuộc sống thành đạt mà anh đang có.

"Đặc biệt là con bé An ấy," Thanh Tùng tiếp tục, giọng nói nhỏ lại một chút nhưng vẫn tràn đầy sự vui vẻ, "nó giờ hạnh phúc lắm, ông Huy chăm sóc nó từng li từng tí một. Hai đứa quấn quýt nhau ghê lắm."

Nghe đến tên Lê An, tim Trần Hạo bỗng thắt lại một nhịp. Bàn tay anh đang cầm cốc cà phê khẽ siết chặt hơn, một sự bứt rứt không tên bắt đầu trỗi dậy. Anh cố giữ vẻ mặt bình thản, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. "Vậy à... tốt cho cô ấy," anh đáp, giọng đều đều, cố gắng tạo ra một vẻ thờ ơ. Anh đưa mắt lảng tránh ánh mắt của Thanh Tùng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn neon của các cửa hàng đang nhấp nháy.

Thanh Tùng không để ý đến sự thay đổi nhỏ trong biểu cảm của Trần Hạo. "Ừ, ai cũng mừng cho nó. Nhìn nó giờ thì đúng là tìm được bến đỗ rồi. Thằng Huy nó còn tính xây nhà to hơn, rước An về ở riêng nữa đấy. Nghe đâu còn có ý định ra mắt hai bên gia đình để tính chuyện lâu dài rồi. Chắc sắp tới là đám cưới rồi, cậu về dự không?"

Câu nói cuối cùng của Thanh Tùng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Trần Hạo. Cưới? Lời nói như một nhát dao vô hình cứa vào vết thương lòng mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu. Anh cảm thấy một cơn khó chịu, bứt rứt không tài nào tả nổi. Nó không phải là sự ghen tị tầm thường, mà là một cảm giác mất mát sâu sắc, một sự tiếc nuối đến cồn cào. Cái "nếu như ngày đó" lại vang lên trong đầu anh, day dứt hơn bao giờ hết. Nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút, nói ra lời yêu sớm hơn một chút, thì có lẽ... có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ thì đã quá muộn. "Khoảng cách vô hình" đã biến thành một bức tường kiên cố, không thể nào vượt qua.

Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng giờ đây dường như đậm đặc hơn, khó nuốt hơn. Anh cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng anh đã dậy sóng. Những lời nói vô tư của Thanh Tùng, tưởng chừng như chỉ là những câu chuyện phiếm, lại gieo vào lòng anh những hạt mầm của sự bận tâm, của một nỗi đau âm ỉ. Anh bắt đầu nhận ra, cái cảm giác bất an mà anh đã cảm nhận từ đêm qua, không phải là vô cớ. Nó có một cái tên, và cái tên ấy là Lê An, cùng với hạnh phúc của cô ấy bên một người đàn ông khác. Anh đã xây dựng một đế chế vững chắc, nhưng có vẻ như, anh đã bỏ quên việc xây dựng một ngôi nhà cho trái tim mình, và giờ đây, nó đang trống rỗng đến lạnh lẽo.

Thanh Tùng lại thao thao bất tuyệt về những đổi thay của thị trấn, về những người bạn cũ. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bề ngoài lắng nghe, nhưng tâm trí anh đã trôi dạt về một nơi xa xăm, nơi có con sông cũ, có một cô gái với mái tóc dài và nụ cười hiền, và những lời nói không thành đã mãi mãi chôn vùi trong quá khứ. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng trong tai anh, nó đã biến thành một bản nhạc buồn, một điệu valse của tiếc nuối và hoài niệm. Anh biết, những mẩu tin vụn vặt này chỉ là khởi đầu. Sẽ còn nhiều hơn nữa, và mỗi lần như thế, trái tim anh sẽ lại bị giày vò thêm một chút. Anh không biết rằng, đây chỉ là những gợn sóng nhỏ trước khi một cơn bão cảm xúc thực sự ập đến, khi anh phải đối mặt với sự thật phũ phàng về "bến đỗ không mộng mị" của Lê An.

***

Cùng lúc đó, tại công viên thị trấn ven sông, một không gian yên bình đến lạ thường. Ánh hoàng hôn dịu nhẹ đang buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, vẽ nên một bức tranh lãng mạn và huyền ảo. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, hòa cùng tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Từ xa, tiếng trẻ con nô đùa, cười nói rộn ràng vọng lại, mang theo sự hồn nhiên, vô tư của tuổi thơ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cỏ cây xanh tươi và hương hoa nhài thoang thoảng từ những khóm cây ven đường, len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ kỳ.

Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang nắm chặt tay nhau, bước đi thong thả trên con đường lát đá quanh hồ. Bàn tay Huy ấm áp và vững chãi, mang đến cho Lê An một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô tựa đầu nhẹ vào vai anh, cảm nhận sự gần gũi, quen thuộc. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy cotton màu xanh nhạt, đơn giản nhưng thanh thoát, chiếc vòng tay bạc chạm khắc tinh xảo hình hoa sen lấp lánh trên cổ tay, tựa như một biểu tượng của sự bình yên và hạnh phúc cô đang có. Ánh mắt cô không còn chút buồn vương, không còn chút hoài niệm nào về quá khứ, chỉ còn lại sự mãn nguyện và tin tưởng vào hiện tại.

"Hôm nay công viên đông vui ghê, tự nhiên em thấy lòng mình nhẹ nhõm, bình yên lạ thường," Lê An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như chính con người cô. Nụ cười nở trên môi cô rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày. "Cứ như mình đang sống trong một giấc mơ vậy, Huy à."

Nguyễn Hoàng Huy siết nhẹ tay cô, dịu dàng vuốt mái tóc dài mềm mượt của cô. Anh ngắm nhìn gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo của Lê An, lòng anh tràn ngập yêu thương. "Chỉ cần em vui là anh thấy vui rồi," anh đáp, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng cũng đầy âu yếm. "Anh muốn em luôn được bình yên và hạnh phúc như thế này." Anh dừng lại, nhìn xa xăm về phía hồ nước đang lấp lánh ánh chiều tà. "Sắp tới mình tính thêm cái vườn nhỏ ở sau nhà nhé, em thích trồng hoa mà. Anh sẽ làm một cái giàn leo cho hoa hồng, rồi mình sẽ trồng thêm hoa cúc, hoa ly... Em thích loài hoa gì nữa không?"

Lê An khẽ cười, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập niềm hạnh phúc. "Ừm, em thích lắm. Cảm ơn anh, Huy." Cô tựa đầu trở lại vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang. Cảm giác này, sự quan tâm chu đáo này, là điều cô đã luôn tìm kiếm, và giờ đây, cô đã tìm thấy nó một cách trọn vẹn. Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu mùi hương của đất trời, của hoa cỏ. Trong tâm trí cô, không còn bất kỳ hình bóng nào của quá khứ, không còn bất kỳ câu hỏi "nếu như ngày đó" nào. Tất cả đã được thay thế bằng sự bình yên, sự mãn nguyện và những dự định tương lai tươi sáng bên người đàn ông cô yêu.

Họ cùng ngồi xuống chiếc ghế đá cũ kỹ ven hồ, nơi đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu của những cặp đôi ở thị trấn. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ rực cả mặt hồ, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Lê An tựa vào vai Huy, ánh mắt dõi theo những con thuyền nhỏ lững lờ trôi trên mặt nước. Cô cảm thấy mình thật may mắn. Cuộc sống của cô giờ đây là một dòng chảy êm đềm, không sóng gió, không muộn phiền. Cô không còn nuối tiếc bất cứ điều gì. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu là phải mãnh liệt, là phải trải qua sóng gió, nhưng giờ đây cô hiểu rằng, tình yêu đích thực là sự bình yên, là sự an toàn, là một bến đỗ vững chãi.

Huy nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay cô, ngón cái vuốt ve chiếc vòng tay bạc hình hoa sen lấp lánh. "Em có vẻ thích chiếc vòng này lắm nhỉ?" anh hỏi, giọng đầy dịu dàng.

Lê An mỉm cười, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. "Vâng, em thích lắm. Nó đẹp, và quan trọng hơn, nó là món quà của anh." Cô nhấc tay lên, ngắm nhìn chiếc vòng, như thể nó là báu vật quý giá nhất. Chiếc vòng tay này, cùng với lời nhắn nhủ ấm áp của Huy, đã trở thành biểu tượng cho tình yêu bền chặt của họ, cho sự quan tâm sâu sắc mà anh dành cho cô, và cho cả sự mãn nguyện trọn vẹn mà cô đang tận hưởng.

Sự viên mãn và không nuối tiếc của Lê An bên Huy không chỉ là một trạng thái cảm xúc, mà còn là một quyết định dứt khoát. Cô đã chọn buông bỏ quá khứ, chọn sống cho hiện tại và tương lai. Tình yêu của cô và Huy không đến "chậm một nhịp" hay quá vội vàng, mà đến đúng lúc, đúng người, khi cả hai đã sẵn sàng cho một mối quan hệ chân thành, sâu sắc. Cô đã tìm thấy một người đàn ông có thể mang lại cho cô sự an toàn, sự quan tâm mà cô đã khao khát bấy lâu.

Khi những tia nắng cuối cùng lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Lê An vẫn ngồi tựa vào Huy, lòng tràn ngập bình yên. Cô biết, cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà cô chưa từng hình dung, nhưng lại là hướng đi mang lại cho cô hạnh phúc trọn vẹn nhất. Cô không còn vướng bận gì về "bên bờ sông cũ" hay những "lời nói không thành" của thuở thiếu thời. Những ký ức ấy giờ đây chỉ là những thước phim cũ, được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của trái tim, không còn khả năng khuấy động hiện tại an nhiên của cô. Cô đã tìm thấy "bến đỗ không mộng mị" của đời mình, và cô biết, mình sẽ không bao giờ phải hối tiếc về bất cứ điều gì.

Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, Trần Hạo ngồi trong quán cà phê vắng dần, ly cà phê đã cạn. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên tay, ánh sáng phản chiếu từ mặt kính lấp lánh, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Anh cảm thấy một sự bứt rứt, khó chịu đến tột cùng, như có gì đó đang cào cấu trong lòng. Những lời Thanh Tùng nói về Lê An, về hạnh phúc của cô ấy, về ngôi nhà mới, về đám cưới sắp tới... tất cả như những nhát kim châm, khiến vết thương lòng anh nhức nhối. Cái cảm giác "nếu như ngày đó" lại trở nên rõ nét hơn bao giờ hết, như một lời nguyền không thể thoát khỏi. Trần Hạo không biết rằng, những thông tin anh vừa nghe chỉ là khởi đầu của một chuỗi những sự thật phũ phàng hơn, những sự thật sẽ khiến anh phải đối mặt trực diện với hậu quả của sự "chậm một nhịp" của mình, và nỗi đau sẽ càng trở nên giày vò hơn khi anh nhận ra, cô gái năm xưa đã thực sự hạnh phúc, đã thực sự buông bỏ anh, để đi tìm bến đỗ của riêng mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free