Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 499: Dấu Vết Trên Mạng Xã Hội, Lời Thì Thầm Nghiệt Ngã

Trần Hạo ngồi bất động trước màn hình laptop sáng rực, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt trầm tư, phơi bày sự bứt rứt và một nỗi tò mò không thể che giấu đang cào cấu trong tâm can. Đã gần nửa đêm, nhưng trong căn hộ cao cấp nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, thời gian dường như mất đi ý nghĩa. Không gian rộng lớn được thiết kế theo phong cách Bắc Âu tối giản, với toàn bộ tường kính nhìn ra một thành phố vẫn đang rực rỡ ánh đèn. Từng đường nét kiến trúc đều toát lên vẻ sang trọng, hiện đại, nhưng cũng đồng thời lạnh lẽo và tĩnh mịch. Nội thất với tông màu xám, trắng, đen cùng chất liệu gỗ sồi, đá cẩm thạch cao cấp chỉ càng nhấn mạnh sự cô độc bao trùm. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Mùi gỗ mới hòa lẫn với mùi da, mùi nước hoa nam tính và thoang thoảng hương rượu vang từ quầy bar mini phả vào không khí, nhưng tất cả đều không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh.

Trên màn hình laptop, hàng loạt tab trình duyệt được mở, hiển thị những trang mạng xã hội quen thuộc và các công cụ tìm kiếm. Ngón tay anh, vẫn giữ vẻ thon dài và lịch lãm, lướt nhẹ trên bàn phím, gõ đi gõ lại cái tên "Lê An", rồi lại thêm những cái tên khác của những người bạn chung từ thị trấn ven sông cũ. Anh không biết mình đang mong chờ điều gì. Một tấm ảnh mới? Một dòng trạng thái? Hay chỉ là một dấu vết mơ hồ về cuộc sống hiện tại của cô ấy? Cái cảm giác bứt rứt từ cuộc gặp gỡ với Thanh Tùng chiều nay cứ đeo bám, thúc đẩy anh phải tìm kiếm. Anh đã cố gắng gạt bỏ, cố gắng vùi mình vào công việc, vào những kế hoạch kinh doanh triệu đô, nhưng vô ích. Hình ảnh Lê An mỉm cười trong ký ức, cùng với những lời nói vô tư của Thanh Tùng về "hạnh phúc" của cô ấy, cứ lởn vởn như một bóng ma.

Anh lướt qua tài khoản Facebook của một người bạn cũ, rồi Instagram của một người khác. Những tấm ảnh chụp nhóm từ một sự kiện cộng đồng ở thị trấn cách đây vài năm xuất hiện. Anh dừng lại, phóng to. Ở một góc ảnh, mờ nhạt, là hình bóng Lê An. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng như ngày nào, nhưng có gì đó xa vời, không chạm tới được. Anh tìm kiếm những dòng bình luận, những tương tác, nhưng hầu hết chỉ là những câu chào hỏi xã giao, những lời chúc mừng chung chung. Không có gì cụ thể, không có bất kỳ manh mối nào về cuộc sống hiện tại của cô, ngoài những gì Thanh Tùng đã úp mở. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự thất vọng lẫn một chút nhẹ nhõm kỳ lạ. Thất vọng vì không tìm thấy điều mình muốn biết, nhưng nhẹ nhõm vì có lẽ, sự thật vẫn chưa hoàn toàn phơi bày.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, một sản phẩm của thương hiệu danh tiếng, lấp lánh dưới ánh đèn LED thông minh trên cổ tay trái của anh. Nó là biểu tượng cho sự thành công, cho vị thế mà anh đã phải đánh đổi bằng rất nhiều thứ. Nhưng ngay lúc này, nó lại càng tương phản với vẻ cô đơn và sự bất lực của anh. Anh có thể có mọi thứ, nhưng lại không thể chạm vào một phần ký ức, một phần tâm hồn đang bị bỏ ngỏ. Anh tự hỏi, Lê An giờ có còn giữ thói quen đọc sách trước khi ngủ không? Hay cô ấy đã thay đổi, đã tìm thấy những niềm vui mới, những thói quen mới bên một người khác?

"Cô ấy giờ thế nào rồi?" Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Có hạnh phúc không? Hay vẫn như xưa... chờ đợi một điều gì đó mơ hồ?" Anh biết, câu hỏi đó là một sự tự lừa dối. Anh không muốn cô ấy "chờ đợi một điều gì đó mơ hồ" nữa, vì chính anh đã từng là điều mơ hồ đó. Anh cũng không muốn cô ấy hạnh phúc quá mức, vì điều đó sẽ càng khoét sâu vào nỗi ân hận trong lòng anh. Anh muốn một câu trả lời, nhưng lại sợ hãi câu trả lời đó. Anh muốn một dấu vết, nhưng lại sợ hãi dấu vết ấy sẽ dẫn anh đến một sự thật đau lòng.

Anh đóng laptop lại, màn hình tối sầm, trả lại căn phòng vẻ tĩnh mịch ban đầu. Ánh sáng của thành phố bên ngoài cửa kính vẫn lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một khoảng không vô định. Cảm giác "nếu như ngày đó" lại trỗi dậy, mạnh mẽ và rõ nét hơn bao giờ hết, như một lời nguyền không thể thoát khỏi. Anh biết, anh đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng đồng thời, anh cũng đang ở đáy sâu của sự cô đơn. Và Lê An, cô ấy đã thực sự bước ra khỏi cuộc đời anh, để đi tìm bến đỗ của riêng mình. Sự thật đó, dù chỉ là những mảnh ghép vụn vặt, vẫn đủ để khiến trái tim anh thắt lại.

***

Buổi trưa hôm sau, Trần Hạo cố gắng tìm lại sự tập trung trong công việc. Anh đến một quán cà phê quen thuộc ở trung tâm thành phố, tìm một góc khuất để tránh sự ồn ào. Quán cà phê với kiến trúc hiện đại, pha lẫn chút nét cổ điển, được trang trí bằng những bức tranh trừu tượng và ánh đèn vàng dịu. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với hương bánh ngọt, tạo nên một bầu không khí dễ chịu. Tiếng nhạc nền du dương, tiếng lách cách của ly tách, và những cuộc trò chuyện xì xào của khách hàng hòa vào nhau tạo thành một thứ âm thanh nền không quá ồn ào.

Trần Hạo ngồi đó, trước mặt là cốc cà phê đen và một tập tài liệu công việc dày cộm. Anh cố gắng đọc, cố gắng phân tích những con số, những dự án. Nhưng tâm trí anh vẫn vẩn vơ, không thể nào tập trung hoàn toàn. Những hình ảnh mờ nhạt của Lê An từ đêm qua, những lời úp mở của Thanh Tùng, cứ luẩn quẩn trong đầu anh như những đám mây không tan. Anh cảm thấy một sự khó chịu, bứt rứt len lỏi trong lòng, dù anh cố giữ vẻ ngoài bình thản.

Bàn gần đó, Hà Minh và Minh đang trò chuyện rôm rả. Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn tự tin, đang cười nói vui vẻ. Minh, trẻ trung, năng động với vẻ mặt lanh lợi, cũng hào hứng tham gia vào câu chuyện. Ban đầu, Trần Hạo không để ý đến cuộc trò chuyện của họ. Anh đã quá quen với việc nghe những câu chuyện phiếm của đồng nghiệp, bạn bè xã giao. Họ nói về thị trường chứng khoán, về những dự án mới, về những chuyến đi du lịch xa xỉ. Nhưng rồi, giọng Hà Minh bỗng cao hơn một chút, pha chút trêu chọc và ngưỡng mộ.

"Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn," Hà Minh nói, nhưng câu này không phải với Trần Hạo. Anh ta đang nói với Minh, rồi chuyển sang một chủ đề khác. "À mà nói đến chuyện hay ho này, cậu có biết thằng Huy ở thị trấn mình không?"

Trần Hạo đang định đưa cốc cà phê lên môi, nhưng bàn tay anh khựng lại. "Thằng Huy," cái tên này lập tức thu hút sự chú ý của anh. Anh ngưng mọi hoạt động, đôi mắt dán chặt vào khoảng không trước mặt, cố gắng lắng nghe từng lời. Anh biết Huy, Nguyễn Hoàng Huy, người đã xuất hiện bên Lê An khi anh trở về thị trấn năm đó.

Hà Minh cười nói, giọng điệu thoải mái và đầy phấn khích: "Thằng Huy ấy hả? Nó đúng là số hưởng! Ai đời rước được con bé An hiền lành, xinh xắn vậy cơ chứ!"

Cái tên "An" vang lên, rõ ràng như một tiếng chuông gióng lên trong thinh không của tâm trí Trần Hạo. Tai anh bỗng ù đi, mọi âm thanh xung quanh như bị bóp nghẹt, chỉ còn lại giọng nói của Hà Minh. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một cảm giác lạnh toát đột ngột xâm chiếm.

Minh gật gù, vẻ mặt lanh lợi đầy vẻ tán thưởng: "Ừ, nghe nói sắp cưới rồi đấy. Thấy bảo đang tính chuyện nhà cửa, mua thêm miếng đất gần sông cho tiện. Hai đứa nó đẹp đôi thật."

"Sắp cưới." Hai từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo. Cốc cà phê trên tay anh như muốn trượt khỏi, những ngón tay siết chặt lại. Gương mặt anh bỗng chốc trắng bệch, biểu cảm sững sờ, không thể tin vào tai mình. Anh đã chuẩn bị cho việc Lê An có một cuộc sống mới, có một người đàn ông mới. Nhưng "sắp cưới"? Cái từ đó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, một sự xác nhận, một dấu chấm hết không thể chối cãi. Nó không còn là "mối quan hệ mới" mơ hồ, mà là một sự gắn kết chính thức, bền vững.

Hà Minh tiếp tục, hoàn toàn không hay biết về cú sốc đang diễn ra ở bàn bên cạnh: "Đúng rồi, đúng rồi! Bà con dưới đó ai cũng khen hết lời. Cặp đôi vàng của thị trấn chứ còn gì nữa!"

"Cặp đôi vàng của thị trấn." Lời nói đó vang vọng trong đầu Trần Hạo, mỗi âm tiết như một nhát dao cứa vào trái tim anh. Cảm giác tê dại lan khắp cơ thể. Anh thấy những hình ảnh mờ nhạt từ đêm qua, nụ cười dịu dàng của Lê An, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, nhưng là nụ cười dành cho người khác. Sự viên mãn và không nuối tiếc của Lê An mà Thanh Tùng đã úp mở giờ đây hiện ra như một bức tranh hoàn chỉnh, và nó hoàn toàn không có anh trong đó.

Trần Hạo cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực anh như bị nén chặt. Tiếng còi xe từ bên ngoài, tiếng nói cười của những người khách khác trong quán cà phê, tất cả bỗng vỡ òa trở lại, ồn ào và hỗn loạn, như thể thế giới vừa mới quay trở lại sau một khoảnh khắc ngưng đọng. Nhưng trong tâm trí anh, chỉ có một mảnh vỡ duy nhất: "Lê An sắp cưới."

Anh đặt cốc cà phê xuống bàn một cách run rẩy, gần như làm đổ. Tập tài liệu công việc trước mặt anh bỗng trở nên vô nghĩa, những con số, những biểu đồ cứ nhảy múa lộn xộn, không tài nào đọc được. Cảm giác bứt rứt, khó chịu ban đầu giờ đã biến thành sự choáng váng, hụt hẫng đến tột cùng. Anh cảm thấy như mình vừa bị một lực vô hình nào đó đẩy mạnh xuống một vực sâu không đáy. "Nếu như ngày đó..." một lần nữa, cụm từ đó lại hiện lên, nhưng lần này, nó không còn là một câu hỏi mà là một lời than trách đầy chua xót, một lời nguyền rủa cho sự "chậm một nhịp" của chính anh.

***

Trần Hạo rời khỏi quán cà phê như một người mất hồn. Anh bước đi vô định trên con phố trung tâm thành phố đông đúc. Nắng chiều vẫn còn gay gắt, nhưng những cơn gió nhẹ thổi qua lại không đủ để xua tan đi sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm can anh. Các tòa nhà cao tầng kiêu hãnh vươn mình lên trời xanh, những cửa hàng với biển hiệu quảng cáo rực rỡ, những chiếc xe cộ nối đuôi nhau trên đường, tất cả tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp, hối hả và năng động. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của đô thị. Mùi khói bụi, mùi xăng xe quyện lẫn với mùi thức ăn đường phố và mùi nước hoa từ những người lướt qua anh, tạo nên một hỗn hợp khứu giác đặc trưng nhưng giờ đây lại trở nên khó chịu, ngột ngạt.

Dòng người hối hả lướt qua anh như những bóng ma, không ai nhận ra sự sụp đổ đang diễn ra bên trong người đàn ông ăn mặc lịch lãm này. Anh đi bộ một cách vô thức, đôi lúc suýt va vào người đi đường. Anh đưa tay lên day thái dương, cảm giác đầu óc quay cuồng, mọi thứ như đang chao đảo. Tâm trí anh chìm trong một mớ hỗn độn không lối thoát. Những lời nói của Hà Minh và Minh cứ lặp đi lặp lại như một đoạn băng hỏng: "sắp cưới", "đẹp đôi thật", "cặp đôi vàng của thị trấn". Mỗi từ ngữ như một chiếc búa tạ giáng mạnh vào bức tường phòng thủ cảm xúc mà anh đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay.

"Sắp cưới?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng giữa biển người. "Lê An... sắp cưới ư? Với thằng Huy? Không thể nào... Sao mình lại không biết gì cả? Mình đã bỏ lỡ điều gì?" Câu hỏi cuối cùng như một tiếng gầm gừ đau đớn, không chỉ là câu hỏi cho người khác mà còn là sự tự vấn đầy dằn vặt. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, bỏ lỡ những dấu hiệu, những lời nói không thành, những khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra.

Anh không còn cảm nhận được sự thành công, sự giàu có hay vị thế của mình. Tất cả những thứ đó, ngay lúc này, trở nên vô nghĩa, phù phiếm. Trong anh chỉ còn lại một khoảng trống rỗng không đáy, một nỗi đau nhói lên từng hồi, một sự mất mát không thể gọi tên. Hóa ra, những gì anh đã cố gắng chôn vùi, những gì anh đã cố gắng phủ nhận, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Lê An, cô gái dịu dàng bên bờ sông cũ, người mà anh đã từng nghĩ sẽ mãi mãi chờ đợi anh, giờ đã hoàn toàn rời xa anh, không một chút vướng bận, không một chút nuối tiếc.

Ánh mắt anh vô hồn nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn vươn lên kiêu hãnh, sừng sững giữa bầu trời. Nhưng trong mắt anh lúc này, tất cả chỉ là một khoảng không vô định, một bức màn đen tối che phủ lấy mọi hy vọng. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, mọi quyết định trong cuộc đời mình. Nhưng giờ đây, anh phải đối mặt với một thực tế mà anh không thể kiểm soát, không thể thay đổi. Lê An đã có bến đỗ riêng của mình, một bến đỗ không mộng mị, không còn chờ đợi những "lời nói không thành" từ anh.

Cảm giác hối tiếc, day dứt về sự im lặng và những gì đã bỏ lỡ bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ, nhấn chìm anh trong cơn tuyệt vọng. Anh đã quá chậm. Chậm một nhịp. Và cái nhịp chậm ấy, đã cướp đi của anh cả một đời, cướp đi một tình yêu mà anh không bao giờ dám gọi tên. Cảm giác cô đơn và trống rỗng, dù đang ở đỉnh cao sự nghiệp, chưa bao giờ rõ ràng và đau đớn đến thế. Anh biết, đây không chỉ là một tin tức. Đây là một cú sốc, một sự thật phũ phàng sẽ ám ảnh anh, giày vò anh trong những ngày tháng sắp tới. Lê An đã thực sự hạnh phúc, đã thực sự buông bỏ anh, để đi tìm bến đỗ của riêng mình, và điều đó khiến nỗi đau trong anh càng trở nên tột cùng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free