Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 500: Khoảng Trống Vô Hình, Nỗi Đau Hữu Hình

Trần Hạo rời khỏi quán cà phê như một người mất hồn. Anh bước đi vô định trên con phố trung tâm thành phố đông đúc. Nắng chiều vẫn còn gay gắt, nhưng những cơn gió nhẹ thổi qua lại không đủ để xua tan đi sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm can anh. Các tòa nhà cao tầng kiêu hãnh vươn mình lên trời xanh, những cửa hàng với biển hiệu quảng cáo rực rỡ, những chiếc xe cộ nối đuôi nhau trên đường, tất cả tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp, hối hả và năng động. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của đô thị. Mùi khói bụi, mùi xăng xe quyện lẫn với mùi thức ăn đường phố và mùi nước hoa từ những người lướt qua anh, tạo nên một hỗn hợp khứu giác đặc trưng nhưng giờ đây lại trở nên khó chịu, ngột ngạt.

Dòng người hối hả lướt qua anh như những bóng ma, không ai nhận ra sự sụp đổ đang diễn ra bên trong người đàn ông ăn mặc lịch lãm này. Anh đi bộ một cách vô thức, đôi lúc suýt va vào người đi đường. Anh đưa tay lên day thái dương, cảm giác đầu óc quay cuồng, mọi thứ như đang chao đảo. Tâm trí anh chìm trong một mớ hỗn độn không lối thoát. Những lời nói của Hà Minh và Minh cứ lặp đi lặp lại như một đoạn băng hỏng: "sắp cưới", "đẹp đôi thật", "cặp đôi vàng của thị trấn". Mỗi từ ngữ như một chiếc búa tạ giáng mạnh vào bức tường phòng thủ cảm xúc mà anh đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay.

"Sắp cưới?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng giữa biển người. "Lê An... sắp cưới ư? Với thằng Huy? Không thể nào... Sao mình lại không biết gì cả? Mình đã bỏ lỡ điều gì?" Câu hỏi cuối cùng như một tiếng gầm gừ đau đớn, không chỉ là câu hỏi cho người khác mà còn là sự tự vấn đầy dằn vặt. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, bỏ lỡ những dấu hiệu, những lời nói không thành, những khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra.

Anh không còn cảm nhận được sự thành công, sự giàu có hay vị thế của mình. Tất cả những thứ đó, ngay lúc này, trở nên vô nghĩa, phù phiếm. Trong anh chỉ còn lại một khoảng trống rỗng không đáy, một nỗi đau nhói lên từng hồi, một sự mất mát không thể gọi tên. Hóa ra, những gì anh đã cố gắng chôn vùi, những gì anh đã cố gắng phủ nhận, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Lê An, cô gái dịu dàng bên bờ sông cũ, người mà anh đã từng nghĩ sẽ mãi mãi chờ đợi anh, giờ đã hoàn toàn rời xa anh, không một chút vướng bận, không một chút nuối tiếc.

Ánh mắt anh vô hồn nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn vươn lên kiêu hãnh, sừng sững giữa bầu trời. Nhưng trong mắt anh lúc này, tất cả chỉ là một khoảng không vô định, một bức màn đen tối che phủ lấy mọi hy vọng. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, mọi quyết định trong cuộc đời mình. Nhưng giờ đây, anh phải đối mặt với một thực tế mà anh không thể kiểm soát, không thể thay đổi. Lê An đã có bến đỗ riêng của mình, một bến đỗ không mộng mị, không còn chờ đợi những "lời nói không thành" từ anh.

Cảm giác hối tiếc, day dứt về sự im lặng và những gì đã bỏ lỡ bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ, nhấn chìm anh trong cơn tuyệt vọng. Anh đã quá chậm. Chậm một nhịp. Và cái nhịp chậm ấy, đã cướp đi của anh cả một đời, cướp đi một tình yêu mà anh không bao giờ dám gọi tên. Cảm giác cô đơn và trống rỗng, dù đang ở đỉnh cao sự nghiệp, chưa bao giờ rõ ràng và đau đớn đến thế. Anh biết, đây không chỉ là một tin tức. Đây là một cú sốc, một sự thật phũ phàng sẽ ám ảnh anh, giày vò anh trong những ngày tháng sắp tới. Lê An đã thực sự hạnh phúc, đã thực sự buông bỏ anh, để đi tìm bến đỗ của riêng mình, và điều đó khiến nỗi đau trong anh càng trở nên tột cùng.

***

Trong quán cà phê 'Góc Yên Bình', nơi những tia nắng chiều nhạt nhòa xuyên qua khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm, Trần Hạo vẫn ngồi bất động. Tách cà phê đen sánh đặc trước mặt anh đã nguội lạnh từ bao giờ, lớp bọt sữa nhỏ li ti trên bề mặt đã tan biến, chỉ còn lại màu đen sâu thẳm như chính tâm trạng của anh lúc này. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mang vẻ hoài cổ với tường gạch trần, nội thất là sự pha trộn giữa phong cách vintage và hiện đại. Bàn ghế gỗ sẫm màu, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, và nhiều chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên từ chiếc loa nhỏ, giai điệu du dương, trầm bổng của một bản tình ca không lời, nhưng nó chẳng thể nào xoa dịu được sự hỗn loạn trong tâm trí Trần Hạo. Trái lại, nó càng khoét sâu thêm vào nỗi đau, tạo nên một sự đối lập gay gắt với tiếng lòng đang gào thét của anh.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá bàng đang chao nghiêng theo làn gió nhẹ, những chú chim sẻ nhỏ vẫn vô tư chuyền cành, hót líu lo. Cảnh tượng bình yên ấy dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên trong anh. Mọi âm thanh xung quanh – tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách khác, mùi cà phê rang xay thoảng nhẹ, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ bên ngoài – tất cả đều trở nên mờ ảo, xa xăm. Chỉ còn những lời nói của Hà Minh và Minh, những từ ngữ như "sắp cưới", "đẹp đôi", "hạnh phúc", vang vọng trong đầu anh như một điệp khúc nghiệt ngã, không ngừng giày vò.

"Không thể nào... không thể là thật..." Trần Hạo thầm thì, giọng nói khô khốc đến nỗi chính anh cũng khó nhận ra. Anh cố gắng hít thở thật sâu, lồng ngực anh căng tức, nặng trĩu. Trái tim anh đập thình thịch, những nhịp đập đau nhói như muốn vỡ tung. Sự choáng váng, hụt hẫng từ cú sốc ban nãy vẫn còn nguyên vẹn, giờ đây lại kết hợp với một cảm giác khó chịu, bứt rứt len lỏi, gặm nhấm từng tế bào. Anh nhớ lại lời Thanh Tùng, người bạn cũ đã vô tư kể về Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ở chương trước. Lúc đó, anh chỉ thấy một chút bận tâm mơ hồ, một chút khó chịu không tên. Anh đã cố gạt đi, cho rằng đó chỉ là những lời đồn thổi vô căn cứ. Nhưng giờ đây, những lời nói của Hà Minh và Minh đã bóc trần sự thật phũ phàng.

"Vậy ra, lời của Thanh Tùng... không phải chỉ là tin đồn..." Anh thì thầm, nhận ra rằng những mảnh ghép rời rạc bấy lâu nay đã được ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, rõ ràng đến đau lòng. Bức tranh về một Lê An hạnh phúc bên một người đàn ông khác, một người không phải là anh. Bàn tay anh run nhẹ, từ từ đặt tách cà phê đã nguội lạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ xé toạc sự tĩnh lặng của riêng anh. Anh đưa tay lên day day thái dương, cố gắng xua đi sự quay cuồng trong đầu, cố gắng gom góp lại những mảnh vỡ của lý trí. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Nỗi đau và sự hối tiếc đã chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí anh.

Trần Hạo đứng dậy, cả người như được bao phủ bởi một tấm màn vô hình của sự tuyệt vọng. Anh tiến về phía quầy thanh toán, ánh mắt vẫn vô hồn, không giao tiếp với bất kỳ ai. Người phục vụ trẻ tuổi nhìn anh với vẻ tò mò, có lẽ vì sự trầm mặc khác lạ của vị khách lịch lãm này. Anh đặt vài tờ tiền xuống bàn, không đợi thối lại, rồi quay lưng bước đi một cách vội vã, không nói một lời. Cánh cửa gỗ khẽ kêu kẽo kẹt khi anh mở ra, rồi đóng lại sau lưng, mang theo chút âm thanh cuối cùng của tiếng nhạc acoustic và mùi cà phê rang xay. Anh rời khỏi 'Góc Yên Bình', nhưng không hề cảm thấy yên bình chút nào. Trong lòng anh, một cơn bão lớn đang gầm gào, dữ dội hơn bao giờ hết.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nhưng Trần Hạo chẳng cảm nhận được vẻ đẹp của nó. Anh bước đi vô định trên con phố trung tâm thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn vươn lên kiêu hãnh, phản chiếu ánh nắng gay gắt cuối ngày. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng xen lẫn mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố và cả mùi nước hoa từ những người lướt qua anh. Tất cả những âm thanh, mùi vị đặc trưng của đô thị này, đáng lẽ phải quen thuộc và đôi khi còn mang lại sự phấn khích, thì giờ đây lại trở nên xa lạ và ngột ngạt đến khó chịu. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng giữa dòng người hối hả, như một linh hồn vô hình đang trôi dạt giữa biển người mênh mông.

Những hình ảnh của Lê An cứ hiện về trong tâm trí anh, rõ nét như thể cô đang ở ngay cạnh anh, nhưng lại xa vời như một giấc mơ không thể chạm tới. Lê An của những buổi tan học chung đường, chiếc áo dài trắng tinh khôi bay trong gió. Lê An của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, tiếng cười trong trẻo hòa vào tiếng nước chảy. Lê An của những ánh mắt chờ đợi, của những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã không bao giờ dám đáp lại. Và cả Lê An của cái đêm trước đám cưới, đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực, rồi cuối cùng đã chọn không gõ, để tình yêu vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Lúc đó, anh nghĩ mình đã chấp nhận, đã buông bỏ. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với tin tức cô sắp kết hôn với người khác, anh mới nhận ra, anh chưa bao giờ buông bỏ. Anh chỉ đơn thuần là đã đẩy nó vào một góc khuất của trái tim, phủ lên đó lớp bụi của thời gian và tham vọng.

"Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc... một người khác đã mang lại cho cô ấy sự bình yên mà mình không thể..." Giọng nói nội tâm của Trần Hạo vang lên, trầm buồn và đầy chua xót. Anh đã từng mơ hồ cảm nhận được sự viên mãn của Lê An qua lời Thanh Tùng, nhưng giờ đây, khi sự thật đã hiển hiện rõ ràng, nỗi đau mới thực sự trở nên hữu hình. Anh tự hỏi, bến đỗ an yên mà Lê An tìm kiếm, có phải chính là Nguyễn Hoàng Huy? Một người đàn ông có thể quan tâm, che chở, và không bao giờ để cô phải chờ đợi những "lời nói không thành" như anh.

Anh đi bộ một quãng đường dài, mặc kệ những ánh mắt tò mò của người đi đường khi thấy một người đàn ông mặc vest lịch lãm lại lang thang vô định giữa phố phường tấp nập. Anh không gọi taxi, không tìm một phương tiện nào để về nhà. Anh chỉ đơn thuần muốn cảm nhận sự trống rỗng đang gặm nhấm mình, cảm nhận từng bước chân nặng nề như thể đang kéo lê cả một quá khứ đầy hối tiếc. Mỗi bước đi là một lời tự vấn, một lời trách móc bản thân.

"Mình đã quá bận rộn với những tham vọng hão huyền này sao?" Câu hỏi đó vang vọng trong đầu anh, đầy cay đắng. Anh đã lao đầu vào công việc, xây dựng sự nghiệp lẫy lừng, chinh phục thành phố rộng lớn này. Anh có tất cả: tiền tài, địa vị, danh vọng. Nhưng giờ đây, tất cả những thứ đó trở nên vô nghĩa, phù phiếm. Chúng không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh, không thể mang Lê An trở lại. Thành công vật chất mà anh đã dày công xây đắp, giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự thất bại thảm hại của anh trong tình yêu, trong việc giữ lấy người con gái mà anh yêu thương nhất. Anh cảm thấy mình như một con thuyền lênh đênh giữa đại dương mênh mông, dù có buồm căng gió lớn, có tài nguyên đầy khoang, nhưng lại lạc mất phương hướng, lạc mất bến bờ.

Anh nhớ lại những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ, những cơ hội mà anh đã đánh mất. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng khí để nói ra lời yêu thương. Nếu như ngày đó, anh không để khoảng cách vô hình giữa hai người ngày càng lớn. Nếu như ngày đó, anh không "chậm một nhịp"... Bao nhiêu "nếu như" cứ thế dồn dập ập đến, mỗi cái "nếu như" là một nhát dao cứa vào tim anh. Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho những ánh đèn đường bắt đầu le lói, hắt lên bóng dáng cô độc của Trần Hạo. Thành phố về đêm bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường, như chính tâm hồn anh lúc này.

***

Đêm đã về khuya, những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng vẫn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng căn hộ sang trọng của Trần Hạo lại chìm trong bóng tối. Anh về đến nhà, không bật một ngọn đèn nào, để sự tĩnh lặng và màn đêm bao trùm lấy mình. Căn hộ rộng lớn, được thiết kế tinh tế với nội thất đắt tiền, giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự trống trải đến rợn người. Mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trong không khí, kết hợp với mùi gỗ và da của bộ sofa, tạo nên một không gian có vẻ xa hoa nhưng lại thiếu vắng hơi ấm của sự sống. Anh không thèm bật điều hòa, để không khí lạnh lẽo của căn phòng bao bọc lấy mình, như thể muốn cảm nhận sự lạnh giá từ bên ngoài tương đồng với sự lạnh giá trong tâm hồn.

Trần Hạo thả mình xuống chiếc sofa da mềm mại, cả cơ thể anh chìm sâu vào lớp đệm êm ái, nhưng tâm hồn anh lại chông chênh, chơi vơi. Anh cầm lấy chiếc điện thoại di động thế hệ cũ, màn hình đen phản chiếu khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm của anh. Dù đã có một sự nghiệp lẫy lừng, đạt đến đỉnh cao mà nhiều người mơ ước, nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình chỉ là một kẻ thất bại thảm hại trong tình yêu. Nỗi đau ấy còn lớn hơn bất kỳ thất bại nào trong sự nghiệp. Nó là một vết thương hằn sâu, không thể chữa lành bằng tiền bạc hay danh vọng.

Anh bắt đầu lướt mạng xã hội, một hành động mà anh đã từng làm một cách lén lút ở chương trước, nhưng giờ đây lại mang một sự tuyệt vọng đến ám ảnh. Anh tìm kiếm Lê An, tìm kiếm Nguyễn Hoàng Huy, tìm kiếm từng chút thông tin, từng mảnh ghép nhỏ nhoi. Anh hy vọng, một cách mù quáng, rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, rằng những lời Hà Minh và Minh nói chỉ là tin đồn sai lệch. Nhưng càng tìm, sự thật càng hiện rõ, càng đập vào mắt anh một cách tàn nhẫn.

Cuối cùng, anh tìm thấy một bức ảnh. Không phải là ảnh cưới, mà có lẽ là từ một sự kiện cộng đồng nào đó ở thị trấn, một buổi lễ kỷ niệm hay một buổi tiệc ấm cúng. Trong bức ảnh, Lê An đang cười rạng rỡ, nụ cười mà anh đã từng ao ước được nhìn thấy mỗi ngày. Nụ cười ấy giờ đây không còn chút ưu tư, không còn chút chờ đợi mỏi mòn nào dành cho anh. Cô đứng cạnh Nguyễn Hoàng Huy, tay cô khẽ tựa vào cánh tay anh ta, một cử chỉ thân mật, tự nhiên đến lạ. Một cử chỉ mà trước đây, chỉ dành cho anh, chỉ ở những khoảnh khắc anh và cô bé bên bờ sông cũ chia sẻ những mộng mơ tuổi thiếu thời. Cánh tay ấy, bờ vai ấy, đáng lẽ phải là của anh. Nụ cười ấy, lẽ ra phải thuộc về anh.

Hoặc tệ hơn, anh vô tình đọc được một bài chúc mừng trên tường nhà một người bạn chung. "Chúc mừng đôi trẻ hạnh phúc nhất thị trấn, Lê An và Hoàng Huy! Nghe nói sắp có tin vui lớn rồi nhé! Nhanh chóng báo hỷ để mọi người còn chung vui!" Dòng chữ ngắn ngủi, vô tư, nhưng lại như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo. 'Tin vui lớn'... có lẽ nào là đám cưới? Hay thậm chí là một điều gì đó còn lớn hơn thế, một sự khởi đầu mới hoàn toàn, một gia đình nhỏ của riêng họ?

"Nụ cười đó... lẽ ra phải thuộc về mình..." Anh thầm thì, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi mắt anh dán chặt vào bức ảnh, từng đường nét trên khuôn mặt Lê An, từng cử chỉ nhỏ của cô và Huy đều như xát muối vào vết thương lòng anh. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, đã từ bao giờ trở thành một bức tường không thể vượt qua.

"Vậy ra, tất cả là thật... Cô ấy đã có một cuộc sống mới, một người đàn ông mới..." Trần Hạo thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự tuyệt vọng. Anh ném mạnh chiếc điện thoại xuống bàn kính, tạo ra một tiếng va chạm khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Hai tay anh ôm lấy đầu, những ngón tay siết chặt vào tóc, như muốn kìm nén nỗi đau đang cuộn trào bên trong. Anh gục mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận từng đợt sóng hối tiếc và đau đớn dữ dội dâng lên, nhấn chìm anh. Anh nhớ về những cơ hội đã bỏ lỡ, những lời chưa nói, những lần anh đã chọn sự im lặng thay vì đối mặt. Anh đã quá chậm, chậm một nhịp, và cái nhịp chậm ấy đã cướp đi của anh cả một đời, cướp đi Lê An.

Căn phòng sang trọng bỗng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, lạnh từ không khí cho đến tận sâu thẳm tâm hồn. Thành công vật chất của anh, giờ đây chỉ như một cái vỏ rỗng, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim. Sự trống rỗng trong căn hộ cao cấp này, tiếng vang của sự cô độc, dường như đang nói với anh rằng, anh đã đánh đổi quá nhiều, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn ấy. Nỗi đau và sự hối tiếc của Trần Hạo sẽ là động lực, anh biết mình không thể tiếp tục chìm đắm trong sự ám ảnh này. Anh cần phải làm gì đó, dù không biết là gì, và liệu có còn kịp hay không, để thoát khỏi xiềng xích của quá khứ đang trói buộc anh.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free