Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 501: Chân Trời Cô Đơn, Ký Ức Xa Vời

Cái lạnh lẽo của căn phòng cao cấp dường như thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Trần Hạo. Tiếng va chạm khô khốc của chiếc điện thoại bị anh ném xuống bàn kính vẫn còn vang vọng đâu đó trong không gian tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự thật anh vừa đối mặt. Anh không thèm bật điều hòa, để không khí lạnh lẽo của căn phòng bao bọc lấy mình, như thể muốn cảm nhận sự lạnh giá từ bên ngoài tương đồng với sự lạnh giá trong tâm hồn. Cả cơ thể anh chìm sâu vào lớp đệm sofa da mềm mại, nhưng tâm hồn anh lại chông chênh, chơi vơi giữa biển trời ký ức và hiện thực phũ phàng.

Ngoài kia, thành phố về đêm vẫn miệt mài tỏa sáng, hàng triệu ánh đèn điện lấp lánh như những vì sao rơi trên mặt đất, tạo nên một tấm thảm lung linh, rực rỡ. Từ tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, Trần Hạo có thể bao quát toàn bộ khung cảnh ấy qua bức tường kính trong suốt. Những con đường vẫn tấp nập xe cộ, những tòa nhà cao tầng vẫn đứng sừng sững kiêu hãnh, biểu tượng của một nền kinh tế phát triển không ngừng. Anh đã là một phần của sự phát triển đó, thậm chí là một kiến trúc sư tài ba đã góp phần tạo nên những công trình vĩ đại, những đường nét kiến trúc độc đáo. Thành công vật chất mà anh đang nắm giữ là niềm ao ước của biết bao người, là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ, cho trí tuệ và bản lĩnh của anh. Nhưng giờ đây, tất cả những hào quang ấy dường như chỉ là một lớp vỏ rỗng, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn.

Anh cầm lấy chiếc ly thủy tinh còn dở dang trên bàn, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn LED dịu nhẹ. Vị đắng chát của rượu single malt trượt xuống cổ họng, không làm dịu đi mà chỉ càng khắc sâu thêm vị đắng của nỗi tiếc nuối trong lòng. "Thành công này... để làm gì?" Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng đang phát ra từ hệ thống âm thanh vòm. Bản nhạc không lời êm đềm, du dương, lẽ ra phải mang lại sự thư thái, nhưng đêm nay, nó lại như một bản giao hưởng buồn, gặm nhấm từng chút một sự bình yên cuối cùng còn sót lại trong anh. Nó làm nổi bật hơn sự cô độc, sự tĩnh mịch đến đáng sợ của căn hộ sang trọng này.

Anh đứng dậy, từng bước chân chậm rãi lướt trên sàn gỗ sồi bóng loáng. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, tất cả đều là những dấu hiệu của sự xa hoa, đẳng cấp. Anh lướt tay trên chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại chạm vào da thịt. Chiếc đồng hồ trị giá bằng cả một gia tài, nhưng nó không thể quay ngược thời gian, không thể mang Lê An trở lại. Anh đi về phía cửa sổ kính lớn, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh kia, không một ánh sáng nào thuộc về anh, không một ai trong số hàng triệu người đang hối hả kia thực sự thuộc về anh. Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất. Khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc, giữa anh và Lê An, đã trở thành một hố sâu không đáy mà anh không thể nào lấp đầy.

Anh lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ ám ảnh, nhưng vô vọng. Mỗi nhịp đập của trái tim dường như là một tiếng vọng của sự hối tiếc. Anh chạm vào những món đồ nội thất đắt tiền, những bức tranh nghệ thuật treo trên tường, những cuốn sách cổ được bày biện tinh xảo. Tất cả đều là của anh, được anh chọn lựa tỉ mỉ, nhưng chúng không mang lại cho anh bất kỳ cảm giác sở hữu hay thỏa mãn nào. Chúng chỉ là những vật vô tri, đứng trơ trọi trong một không gian quá rộng lớn, quá tĩnh lặng. Sự tĩnh mịch đến mức anh có thể nghe rõ tiếng gió đêm khẽ khàng lùa qua khe cửa, hay thậm chí là tiếng tim mình đập thình thịch. Anh cảm thấy mình như một kẻ đứng ngoài cuộc đời, nhìn vào một bức tranh sống động nhưng không thể chạm tới.

Anh đã cố gắng, đã nỗ lực để đạt được thành công này. Anh đã nghĩ rằng, khi có được tất cả, anh sẽ có thể quay về, có thể tự tin mà nói ra lời yêu thương. Nhưng anh đã lầm. Thành công vật chất chỉ là một lớp áo hào nhoáng, bên trong là một trái tim trống rỗng, một tâm hồn đầy rẫy những vết xước. Anh nhớ lại những lời Hà Minh và Minh đã nói về Lê An và Nguyễn Hoàng Huy, về "cặp đôi đẹp nhất thị trấn", về "tin vui lớn". Những lời đó như những mũi dao vô hình, đâm thẳng vào tim anh, khiến anh nhận ra rằng mình đã quá chậm, chậm một nhịp. Cái nhịp chậm ấy đã cướp đi của anh cả một đời, cướp đi Lê An.

Anh lại thả mình xuống sofa, nhắm nghiền mắt lại. Đôi mắt mệt mỏi, hốc hác, quầng thâm hiện rõ mồn một trên gương mặt anh dưới ánh đèn mờ ảo. Cả đêm trôi qua trong sự dằn vặt, không một chút chợp mắt. Bình minh đã bắt đầu len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, những tia sáng đầu tiên của một ngày mới nhuộm hồng chân trời. Tuy nhiên, trong căn hộ của Trần Hạo, không khí vẫn u ám, nặng nề, không một chút ấm áp nào của sự khởi đầu mới.

Những tia sáng ban mai yếu ớt không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh, mà chỉ càng làm nổi bật vẻ tiều tụy, hốc hác trên gương mặt. Anh tựa lưng vào ghế sofa, đầu óc quay cuồng với hàng loạt ký ức về Lê An, những thước phim cũ kỹ bỗng tua lại rõ nét hơn bao giờ hết. Mỗi một ký ức, mỗi một hình ảnh đều như một nhát dao bén ngót, rạch sâu vào vết thương lòng anh, khiến anh nhận ra sự thờ ơ đến tàn nhẫn của mình trong quá khứ.

Anh nhớ như in chiếc xe đạp cũ kỹ, sơn màu xanh đã bạc phếch theo năm tháng. Chiếc xe đã từng là "phương tiện chuyên chở hạnh phúc" của anh và Lê An. Mỗi buổi chiều tan học, anh lại thấy cô bé Lê An với mái tóc dài buông xõa, tà áo dài trắng tinh khôi, đứng đợi anh dưới gốc cây thị cổ thụ ven đường. Cô luôn mỉm cười dịu dàng, ánh mắt trong veo chứa đựng sự tin tưởng và một chút gì đó mong chờ. Anh nhớ những lần cô khẽ nghiêng đầu dựa vào lưng anh khi anh đạp xe qua những con đường làng rợp bóng cây. Hương tóc bưởi thoang thoảng của cô hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa, tạo nên một mùi hương đặc trưng của tuổi thơ, của những năm tháng vô tư lự. Lúc đó, anh đã cảm nhận được sự ấm áp từ cô, nhưng đã tự lừa dối bản thân rằng đó chỉ là tình bạn, tình anh em. "Mình đã thờ ơ đến mức nào?" Anh tự hỏi, giọng nói khản đặc, nghẹn ngào. "Tại sao mình không nhìn thấy những ánh mắt mong chờ ấy? Tại sao mình không dám nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ đó?"

Rồi những đêm hè oi ả, hai đứa trẻ lại trốn ra bờ sông cũ, ngồi cạnh nhau trên triền cỏ mượt mà. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, và những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Lê An luôn là người lắng nghe, ánh mắt cô dõi theo anh, tin tưởng vào mọi điều anh nói. Cô đã từng hỏi anh về những ước mơ lớn lao, về thành phố xa hoa mà anh muốn đến, về những công trình kiến trúc mà anh muốn xây dựng. Lúc đó, cô chỉ nhẹ nhàng nói: "Anh đi rồi, em sẽ nhớ anh lắm." Một câu nói đơn giản, nhưng chứa đựng biết bao nhiêu tình cảm. Anh đã đáp lại bằng một lời hứa hời hợt: "Anh sẽ không quên em." Một lời hứa không đủ để níu giữ hy vọng, một lời hứa mà anh đã vô tình để nó phai nhạt dần theo thời gian, theo khoảng cách vô hình.

Anh nhớ những lần Lê An đưa cho anh chiếc khăn tay thêu vội, khi anh bị sốt nhẹ vì dầm mưa đá bóng. Hay những hộp cơm trưa cô tự tay chuẩn bị, đặt gọn gàng trong cặp sách của anh. Những cử chỉ quan tâm thầm lặng, những yêu thương không cần nói thành lời mà anh đã xem như lẽ hiển nhiên. Anh đã nghĩ rằng, cô sẽ luôn ở đó, đợi anh, chờ anh quay về. Anh đã tự tin một cách mù quáng vào sự kiên nhẫn của cô, vào tình cảm mà anh nghĩ rằng sẽ không bao giờ thay đổi.

"Tại sao mình không nói ra sớm hơn?" Anh gằn từng chữ, lòng quặn thắt. "Nếu như ngày đó, mình chỉ cần dũng cảm hơn một chút, chỉ cần nói ra ba từ 'anh thích em', liệu mọi chuyện có khác không?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng hành hạ. Anh đã chọn sự im lặng, sự e dè, đặt tham vọng và sự nghiệp lên trên tất cả. Anh đã sợ hãi sự từ chối, sợ hãi những ràng buộc của tình yêu. Anh đã nghĩ rằng, thời gian sẽ đứng yên chờ đợi anh, rằng Lê An sẽ mãi là cô bé dịu dàng, kiên nhẫn chờ anh quay về.

Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh đã viện cớ bận học, bận làm thêm, bận với những áp lực nơi thành thị. Anh đã để khoảng cách vô hình ngày càng lớn dần giữa hai người. Anh đã để cô mỏi mòn chờ đợi, để cô cảm thấy mình không còn quan trọng, không còn là ưu tiên của anh. Và rồi, cô đã chấp nhận một mối quan hệ mới, không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm, được che chở, được có một bến đỗ an yên.

Hình ảnh Lê An trong bức ảnh anh vừa thấy, cười rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy, nụ cười không còn chút ưu tư, không còn chút chờ đợi mỏi mòn nào dành cho anh. Nụ cười ấy, lẽ ra phải thuộc về anh. Cánh tay cô khẽ tựa vào cánh tay anh ta, một cử chỉ thân mật, tự nhiên đến lạ. Một cử chỉ mà trước đây, chỉ dành cho anh, chỉ ở những khoảnh khắc anh và cô bé bên bờ sông cũ chia sẻ những mộng mơ tuổi thiếu thời. Cánh tay ấy, bờ vai ấy, đáng lẽ phải là của anh. Anh đã tự tay đánh mất tất cả, bởi vì anh đã chậm một nhịp.

Nỗi đau đớn không chỉ là sự mất mát, mà còn là sự dằn vặt khôn nguôi về những gì anh đã làm, hay đúng hơn là những gì anh đã không làm. Anh đã quá vô tâm, quá thờ ơ với một tình yêu chân thành, thuần khiết. Thành công vật chất của anh, giờ đây, chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim. Sự trống rỗng trong căn hộ cao cấp này, tiếng vang của sự cô độc, dường như đang nói với anh rằng, anh đã đánh đổi quá nhiều, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn ấy.

Nỗi day dứt và ám ảnh của Trần Hạo sẽ không dừng lại ở việc hồi tưởng. Anh biết, anh không thể tiếp tục chìm đắm trong sự hối tiếc vô vọng này. Anh cần phải làm gì đó, dù không biết là gì, và liệu có còn kịp hay không, để thoát khỏi xiềng xích của quá khứ đang trói buộc anh. Sự trống rỗng trong cuộc sống thành đạt của anh báo hiệu rằng anh sẽ phải tìm kiếm một ý nghĩa khác cho cuộc đời mình, vượt ra ngoài vật chất. Việc anh liên tục so sánh cuộc sống của mình với Lê An cho thấy anh vẫn chưa buông bỏ được, và điều này sẽ dẫn đến những quyết định đầy rủi ro trong tương lai. Anh nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, mang theo vị mặn chát của tiếc nuối và sự cam chịu. Bình minh đã lên rực rỡ bên ngoài khung cửa, nhưng trong trái tim anh, màn đêm vẫn còn rất dài.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free