Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 502: Bến Đỗ An Nhiên, Nắng Ấm Chiều Buông
Bình minh đã lên rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ căn hộ cao cấp, nhưng trong trái tim Trần Hạo, màn đêm vẫn còn rất dài. Ánh sáng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt dài như những sợi chỉ định mệnh, không ngừng trói buộc anh vào xiềng xích của quá khứ. Trong khi đó, ở một thị trấn nhỏ yên bình cách xa hàng trăm cây số, một tia nắng ấm áp khác đã bắt đầu hé rạng, xua đi những màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà ngói cũ kỹ, hứa hẹn một ngày mới an lành, một ngày mới cho những khởi đầu nhẹ nhàng.
Lê An khẽ vươn vai trên chiếc giường quen thuộc, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn bông và mùi hương dịu nhẹ của nước xả vải còn vương vấn. Ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải một lớp mật ngọt lên khung cửa sổ phòng cô. Chiều nay, cô có hẹn với Huy. Không phải là một buổi hẹn hò quá cầu kỳ hay ồn ã, chỉ đơn giản là một bữa tối nhẹ nhàng và một cuộc dạo bộ bên bờ sông, như những gì họ vẫn thường làm. Nhưng mỗi lần ở bên Huy, Lê An đều cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác được nâng niu, trân trọng mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ tìm thấy.
Cô bước đến bên tủ quần áo, ngón tay lướt nhẹ qua những bộ váy giản dị nhưng thanh lịch. Cuối cùng, cô chọn một chiếc váy màu xanh pastel, họa tiết hoa nhí nhỏ li ti, tôn lên vẻ dịu dàng, thanh thoát của mình. Lê An không cầu kỳ trong ăn mặc, nhưng cô luôn biết cách để mình trông thật tươm tất và phù hợp với từng hoàn cảnh. Trước gương, cô chăm chú vấn tóc lên cao, để lộ chiếc cổ thanh mảnh, rồi điểm thêm một chút son môi màu cánh sen nhạt. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, không còn là nụ cười chờ đợi mỏi mòn của cô gái trẻ năm xưa, mà là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy sự an yên trong chính cuộc sống của mình.
Tiếng còi xe quen thuộc vang lên từ phía cổng. Lê An mỉm cười, vội vàng chỉnh trang lại lần cuối rồi bước xuống nhà. Nguyễn Hoàng Huy đã đứng đợi cô ở sân, dáng người cao ráo, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu kem nhạt, quần tây tối màu, trông thật lịch lãm nhưng vẫn rất gần gũi. Ánh mắt anh sáng lên khi thấy Lê An bước ra.
"Em chuẩn bị xong chưa? Anh đợi em không sao đâu," Huy nói, giọng nói anh trầm ấm, mang theo sự kiên nhẫn và dịu dàng. Anh luôn là người đến đúng giờ, thậm chí sớm hơn một chút, và không bao giờ tỏ ra khó chịu nếu cô có hơi chậm trễ.
Lê An khẽ cúi đầu, nụ cười vẫn còn vương vấn. "Em xong rồi. Anh đợi có lâu không?"
Huy bước đến, nhẹ nhàng đưa tay ra đỡ lấy tay cô, ánh mắt trìu mến. "Đợi người đẹp thì bao lâu cũng đáng mà." Anh khẽ cười, nụ cười chân thành, không hề có chút sáo rỗng hay khách sáo. Điều đó khiến Lê An cảm thấy ấm áp. Cô biết, anh nói thật. Với Huy, cô luôn là ưu tiên hàng đầu, là người anh sẵn lòng chờ đợi, không chút phàn nàn. Sự quan tâm chân thành ấy, đôi khi khiến trái tim cô rung lên những nhịp đập nhẹ nhàng, xoa dịu đi những vết sẹo cũ, những nỗi sợ bị bỏ rơi đã từng găm sâu trong tiềm thức. Cô đã từng e dè, đã từng sợ hãi khi mở lòng mình một lần nữa, nhưng Huy đã kiên trì, đã dùng sự chân thành của mình để chứng minh rằng anh là một bến đỗ an toàn.
Huy nhẹ nhàng mở cửa xe cho Lê An, một hành động ga lăng quen thuộc nhưng chưa bao giờ khiến cô thôi cảm thấy được trân trọng. Anh vòng qua bên kia, khởi động xe, và chiếc xe lăn bánh êm ái trên con đường nhỏ của thị trấn. Trong suốt quãng đường, họ trò chuyện về những chuyện vụn vặt trong ngày, về công việc, về những dự định nhỏ cho cuối tuần. Giọng nói của Huy rành mạch, rõ ràng, đôi khi lại pha chút hóm hỉnh khiến Lê An bật cười. Anh luôn biết cách để không khí trở nên thoải mái, để cô cảm thấy được lắng nghe và thấu hiểu.
Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những hàng cây xanh mướt và những mái nhà thấp thoáng dưới ánh hoàng hôn. Trong lòng cô, một cảm giác bình yên trỗi dậy. Có lẽ, đây chính là điều cô luôn tìm kiếm – một cuộc sống ổn định, một người đàn ông chân thành, và một tình yêu không cần quá nhiều sóng gió, chỉ cần đủ để sưởi ấm trái tim. Những bóng hình của quá khứ, của những lời nói không thành, của khoảng cách vô hình đã từng ngăn cách cô với một người khác, giờ đây chỉ còn là những ký ức mờ nhạt, đôi khi thoáng qua như một cơn gió heo may rồi nhanh chóng tan biến. Cô không còn day dứt, không còn chờ đợi. Cô đã học cách buông bỏ, để đón nhận những điều tốt đẹp đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
***
Quán Cà Phê 'Góc Yên Bình' nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại nhưng vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ. Tường gạch trần màu đỏ sẫm, cửa sổ gỗ được sơn màu xanh lá cây đậm đã sờn màu theo năm tháng, tạo nên một nét quyến rũ riêng. Bên trong, không gian ấm cúng và tinh tế, là sự pha trộn khéo léo giữa phong cách vintage và hiện đại. Bàn ghế gỗ sẫm màu được sắp xếp gọn gàng, những chiếc đèn lồng giấy màu vàng treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, lãng mạn. Nhiều chậu cây xanh nhỏ được đặt trên các kệ gỗ, mang lại cảm giác tươi mát, gần gũi với thiên nhiên. Một kệ sách nhỏ chất đầy những cuốn sách cũ, bìa đã ngả màu, mời gọi những tâm hồn yêu thích sự yên tĩnh tìm đến.
Khi Huy và Lê An bước vào, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang vang lên, không quá lớn để làm phiền những cuộc trò chuyện riêng tư, nhưng đủ để lấp đầy không gian bằng những giai điệu êm ái. Tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác, và thỉnh thoảng, tiếng chim hót lảnh lót từ những tán cây xanh bên ngoài cửa sổ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ mộc mạc và thoang thoảng hương hoa nhài từ vườn nhỏ phía sau quán, len lỏi vào từng giác quan, xoa dịu mọi căng thẳng.
Huy chọn một bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng và ánh nắng hoàng hôn còn sót lại có thể chiếu qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng lung linh trên mặt bàn. Anh kéo ghế cho Lê An, đợi cô ổn định chỗ ngồi rồi mới ngồi xuống đối diện. Hành động nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại thể hiện sự tinh tế và quan tâm mà Lê An luôn trân trọng.
"Món này em thích nè, ăn thử xem có vừa miệng không?" Huy nhẹ nhàng nói, gắp một miếng sườn nướng mật ong vào đĩa của Lê An. Anh luôn nhớ khẩu vị của cô, nhớ những món cô thích, những món cô không ăn được. Điều này khiến Lê An cảm thấy đặc biệt, như thể mọi chi tiết nhỏ nhất về cô đều được anh ghi nhớ và quan tâm.
Lê An khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp. "Cảm ơn anh. Anh luôn nhớ những gì em thích nhỉ." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng trong đó chứa đựng một sự công nhận sâu sắc.
Huy lắc đầu, nụ cười hiền hậu. "Chuyện nhỏ mà. Quan trọng là em vui." Anh rót thêm nước cho cô, ánh mắt không rời khỏi cô, như muốn đảm bảo rằng cô đang thực sự thoải mái và hạnh phúc.
Trong lòng Lê An, một suy nghĩ chợt lóe lên: *Sự quan tâm này... thật khác biệt.* Cô thầm so sánh với những năm tháng cũ, khi mà những cử chỉ quan tâm, dù là nhỏ nhất, cũng chỉ đến từ một phía. Cô nhớ những hộp cơm trưa tự tay chuẩn bị, những chiếc khăn tay thêu vội, tất cả đều được trao đi mà không nhận lại được một lời đáp lại, hay ít nhất là một sự trân trọng đúng nghĩa. Khi đó, cô đã nghĩ rằng tình yêu là sự hy sinh, là sự chờ đợi. Nhưng giờ đây, cô hiểu, tình yêu còn là sự đồng điệu, là sự quan tâm qua lại, là cảm giác được nhìn thấy, được thấu hiểu mà không cần phải nói ra.
Huy không ngừng quan sát biểu cảm của Lê An khi cô thưởng thức món ăn. Anh hỏi han về ngày làm việc của cô, về những câu chuyện vui buồn ở cửa hàng hoa. Anh lắng nghe một cách chân thành, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu hoặc đưa ra một lời động viên, an ủi đúng lúc. Sự hiện diện của anh như một dòng nước mát lành, xoa dịu những lo toan, bộn bề trong tâm hồn cô. Lê An nhận ra, cô không còn phải cố gắng giữ cho mình mạnh mẽ, không còn phải che giấu những yếu đuối. Bên cạnh Huy, cô có thể là chính mình, một Lê An nhẹ nhàng, đôi khi có chút mộng mơ, và quan trọng nhất là một Lê An được yêu thương.
Cô cảm nhận được sự ổn định mà Huy mang lại. Không phải là một sự ổn định nhàm chán, mà là một nền tảng vững chắc để cô có thể tựa vào, để xây dựng một tương lai không còn những bấp bênh, không còn những khoảng trống vô hình. Nỗi sợ bị bỏ rơi, nỗi lo về một cuộc sống không ổn định đã từng ám ảnh cô, giờ đây dần dần tan biến dưới sự chăm sóc tỉ mỉ và tình cảm chân thành của Huy. Anh không chỉ nói bằng lời, mà còn bằng hành động. Mỗi cái gắp thức ăn, mỗi cái nhìn trìu mến, mỗi lời hỏi han đều là minh chứng cho tình yêu anh dành cho cô.
Bữa ăn trôi qua trong không khí ấm cúng và ngập tràn tiếng cười nói nhẹ nhàng. Khi ra về, Lê An cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng tích cực. Cô biết mình đã chọn đúng. Sự lựa chọn này không đến từ một tình yêu mãnh liệt, cuốn hút như trong truyện cổ tích, mà đến từ sự bình yên, sự trân trọng và cảm giác an toàn mà Huy đã mang lại. Đó là một tình yêu trưởng thành, sâu sắc và bền vững, như chính ngôi quán cà phê cổ kính này, vẫn đứng vững qua bao năm tháng, giữ gìn những giá trị cốt lõi và mang lại sự ấm áp cho những ai tìm đến.
***
Sau bữa tối ấm cúng tại 'Góc Yên Bình', Huy và Lê An quyết định đi dạo trong công viên thị trấn, nơi có một con đường lát đá nhỏ uốn lượn ven bờ sông. Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông lơi những dải màu tím than và cam đỏ cuối cùng trên nền trời. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm mát lành từ mặt sông, xua đi cái nóng oi ả còn sót lại của một ngày dài. Tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường, tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, và tiếng lá cây xào xạc hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi tối. Ánh trăng lưỡi liềm đã bắt đầu nhô lên, đổ bóng bạc lấp lánh lên mặt sông, vẽ nên một bức tranh huyền ảo, thơ mộng.
Huy nhẹ nhàng đan những ngón tay mình vào tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi. Anh siết nhẹ, như một lời khẳng định về sự hiện diện của mình, về tình cảm anh dành cho cô. Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, cảm nhận sự bình yên len lỏi vào từng tế bào.
"Anh đã nghĩ," Huy bắt đầu, giọng nói anh trầm ấm và đầy suy tư, "sau này mình có thể sửa sang lại căn nhà cũ của anh một chút. Em thích kiểu nào? Anh nghĩ mình có thể làm một khu vườn nhỏ phía sau, trồng vài loại hoa mà em thích, có một góc nhỏ để em ngồi đọc sách, ngắm hoa."
Lê An ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh trăng. Những lời Huy nói không phải là những lời hứa hẹn xa vời, mà là những kế hoạch cụ thể, gần gũi, thể hiện một tương lai mà anh muốn xây dựng cùng cô. Một tương lai không còn những ước mơ viển vông nơi thành thị, mà là một cuộc sống giản dị, an yên ngay tại thị trấn ven sông này.
"Em... em chỉ cần một nơi ấm cúng thôi," Lê An đáp, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng chất chứa bao nhiêu tình cảm. Cô không cần một căn biệt thự lộng lẫy, không cần một cuộc sống hào nhoáng. Điều cô cần chỉ là một mái ấm, nơi có tiếng cười, có sự sẻ chia và có một người đàn ông chân thành ở bên.
Huy mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu cô. "Vậy là được rồi. Anh sẽ làm cho em một nơi ấm cúng nhất." Anh dừng lại bên một chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây bàng cổ thụ, nơi ánh đèn đường mờ ảo chiếu xuống, tạo thành một vầng sáng nhỏ. Hai người ngồi xuống, tiếp tục cuộc trò chuyện.
"Anh muốn có một căn bếp rộng, nơi em có thể thỏa sức nấu những món ăn ngon," Huy tiếp tục, ánh mắt anh nhìn về phía xa xăm, như đang hình dung ra ngôi nhà của họ trong tương lai. "Rồi mình sẽ có một phòng khách đủ lớn để đón bạn bè, người thân mỗi dịp lễ tết. Và một căn phòng nhỏ dành cho..." Anh dừng lại một chút, ánh mắt đầy trìu mến nhìn Lê An.
Lê An hiểu ý anh. Má cô khẽ ửng hồng. Những lời Huy nói về một gia đình nhỏ, về những đứa trẻ, về một cuộc sống giản dị mà ấm áp, khiến trái tim cô đập rộn ràng. Đó là tương lai mà cô đã từng mơ ước, nhưng cũng đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ có được.
"Cảm ơn anh, Huy," Lê An nói, giọng cô nghẹn lại một chút vì xúc động. Cô tựa đầu vào vai anh một lần nữa, cảm nhận sự vững chãi và an toàn từ anh. Cảm giác bình yên bao trùm lấy cô, một sự bình yên khác hẳn với những năm tháng cô đơn chờ đợi. Nó không phải là sự chấp nhận một cách cam chịu, mà là sự đón nhận một cách chân thành, toàn tâm toàn ý.
Huy nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, nụ hôn ấy mang theo hơi ấm của tình yêu và sự bảo bọc. "Đừng khách sáo. Anh chỉ muốn em được hạnh phúc."
Lê An nhắm mắt lại, hít thở thật sâu mùi hương của đất ẩm, mùi của cây cỏ và mùi hương thoang thoảng từ Huy. Cô đã từng dành cả tuổi thanh xuân để chờ đợi một lời nói, một cử chỉ quan tâm từ một người khác. Cô đã từng để khoảng cách vô hình chia cắt họ, để rồi nhận ra rằng sự chậm một nhịp của anh đã khiến cô lỡ cả một đời với anh. Nhưng giờ đây, cô không còn nuối tiếc. Huy đã đến, mang theo sự chân thành và những điều cô cần. Anh đã lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn cô, xoa dịu những nỗi đau cũ.
Trong khoảnh khắc này, bên bờ sông cũ quen thuộc, Lê An cảm thấy mình đã thực sự tìm thấy bến đỗ của cuộc đời mình. Không có nước mắt, không có lời trách móc, chỉ còn lại sự bình yên và một niềm tin vững chắc vào tương lai. Cô biết, đây chính là hạnh phúc. Một hạnh phúc giản dị, không ồn ào, nhưng đủ để sưởi ấm trái tim cô qua những năm tháng dài còn lại. Sự bình yên và an toàn mà Huy mang lại cho Lê An báo hiệu cô sẽ hoàn toàn chấp nhận anh và nghĩ đến một tương lai ổn định, một mái ấm gia đình mà bao lâu nay cô hằng mong ước. Sự khác biệt giữa sự quan tâm hiện tại của Huy và sự thờ ơ trong quá khứ của Trần Hạo càng làm sâu sắc thêm quyết định của Lê An, đẩy cô xa hơn khỏi khả năng quay lại với những gì đã thuộc về quá khứ, vĩnh viễn.
Bóng hai người in dài trên con đường nhỏ, hòa vào màn đêm dịu dàng của thị trấn, như một lời khẳng định cho một khởi đầu mới, một chương mới trong cuộc đời Lê An. Cô đã không còn là cô gái ngây thơ chờ đợi bên bờ sông cũ. Cô đã là một người phụ nữ trưởng thành, biết giá trị của bản thân và biết cách nắm giữ hạnh phúc của chính mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.