Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 503: Bóng Hình Ám Ảnh, Nỗi Lòng Ngổn Ngang
Ánh nắng tháng Tám gay gắt rọi qua ô cửa kính lớn của văn phòng, chiếu thẳng vào màn hình máy tính, tạo thành một vệt sáng chói lóa. Trần Hạo không thèm chỉnh rèm, anh cứ thế ngồi trước màn hình, hàng chục tab công việc đang mở ra, xếp lớp chồng chéo lên nhau như chính những suy nghĩ rối ren trong đầu anh. Các biểu đồ tăng trưởng, báo cáo tài chính phức tạp, những con số nhảy múa vô nghĩa trước mắt anh. Anh cố gắng tập trung, cố gắng ép bản thân mình vào guồng quay quen thuộc của công việc, như một con thiêu thân lao vào ánh sáng, mong tìm thấy sự quên lãng. Tiếng gõ phím của anh nhanh, dứt khoát, nhưng mỗi cú chạm phím lại như một nhát búa đóng vào trái tim đang mỏi mệt. Đôi lúc, anh dừng lại, thở dài nặng nề, dùng ngón tay cái và ngón trỏ day day thái dương, nơi những mạch máu dường như đang đập thình thịch. Mùi cà phê nguội ngắt còn vương vấn trong chiếc cốc đặt cạnh bàn, vị đắng chát vẫn đọng lại nơi đầu lưỡi mỗi khi anh vô thức nuốt nước bọt.
Tâm trí anh, dù cố gắng đến mấy, vẫn không ngừng bị xao nhãng. Khoảng không gian trống rỗng giữa các con số, giữa các dòng code, bất chợt hiện lên hình ảnh Lê An. Không phải Lê An của những ngày tháng thanh xuân ngây dại, mà là Lê An của hiện tại, dịu dàng, bình yên, tựa đầu vào vai một người đàn ông khác bên bờ sông cũ. Cảnh tượng đó, dù chỉ là trong tưởng tượng của anh, vẫn có sức mạnh xuyên thấu, phá vỡ mọi bức tường phòng thủ mà anh đã cố công xây dựng. Anh nhớ lại cái ánh mắt lấp lánh dưới ánh trăng của cô khi nghe Huy nói về ngôi nhà, về khu vườn nhỏ, về những đứa trẻ. Một sự bình yên mà anh, dù có cả một sự nghiệp đồ sộ, một căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố, vẫn không thể nào mang lại cho cô.
"Tập trung đi, Hạo," anh tự nhủ, giọng trầm đục, khàn khàn như vừa trải qua một đêm dài thức trắng. "Chuyện cũ đã qua rồi. Mày đã chọn con đường này, thì phải đi đến cùng." Nhưng lời tự nhủ đó không có sức nặng. Nó trôi tuột đi như bọt biển, để lại nỗi day dứt cũ càng thêm gặm nhấm. Anh vô thức chạm vào chiếc điện thoại đặt úp trên bàn. Lòng bàn tay anh cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt kính, như cảm nhận chính sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn mình. Anh cầm nó lên, mở khóa. Màn hình sáng lên, hiển thị hàng loạt thông báo từ các ứng dụng công việc, các trang tin tức, nhưng đôi mắt anh chỉ lướt qua. Anh mở một ứng dụng mạng xã hội, dù biết rõ mình đang tìm kiếm điều gì. Ngón tay anh lướt chậm rãi, như sợ hãi sẽ chạm phải một thứ gì đó. Những bức ảnh về cuộc sống thường nhật, những gương mặt xa lạ. Rồi bỗng dưng, một tấm ảnh hiện lên. Không phải của Lê An, mà là của một người bạn chung ngày xưa, chụp cảnh thị trấn. Góc ảnh có thể thấy lờ mờ một mái nhà quen thuộc, và một cái bóng dáng giống Lê An đang tưới cây. Dù không rõ nét, nhưng cảm giác quen thuộc ấy vẫn khiến tim anh thắt lại. Anh vội vàng tắt đi, đặt úp điện thoại trở lại, như thể hành động đó có thể xóa đi tất cả.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại nội bộ reo nhẹ. "Anh Hạo, có cuộc họp dự án lúc hai giờ chiều. Chị Nguyệt nhắc, giọng nói chuyên nghiệp, không chút cảm xúc, nhưng đủ để kéo anh trở lại thực tại. Trần Hạo khẽ gật đầu, dù biết chị thư ký không thể nhìn thấy anh qua đường dây. "Được rồi, cảm ơn em." Anh cố gắng tập trung lại vào màn hình, nhưng những con số giờ đây lại càng thêm mờ nhạt, như những hạt cát trôi qua kẽ tay. Anh lại thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn, hòa vào không khí điều hòa lạnh lẽo trong văn phòng. Thành công vật chất mà anh đang có, những con số triệu đô la trên màn hình, giờ đây trở thành một gánh nặng, một bằng chứng cho sự trống rỗng mà anh đang mang. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần đủ thành công, anh sẽ lấp đầy được khoảng trống trong lòng. Nhưng anh đã lầm. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An ngày ấy, giờ đây đã trở thành một hố sâu thăm thẳm mà anh không tài nào lấp được. Và cái "chậm một nhịp" của anh ngày đó, đã trở thành lời nguyền ám ảnh anh suốt cả một đời. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt. Bên tai anh văng vẳng tiếng cười của Lê An, tiếng gió thổi rì rào bên bờ sông cũ, nơi anh đã từng nắm tay cô, nhưng lại chưa bao giờ dám nói ra lời yêu thương.
Buổi chiều, phòng họp Chiến Lược Trần Thịnh chìm trong một bầu không khí căng thẳng đến ngột ngạt. Bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn LED, những chiếc ghế da cao cấp xếp ngay ngắn, nhưng không ai cảm thấy thoải mái. Mùi cà phê mới pha hòa lẫn với mùi giấy mới và chút hương nước hoa cao cấp của những người tham dự, tạo thành một hỗn hợp khô khan, nặng nề. Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo, lịch sự và ánh mắt sắc bén, đang đứng thuyết trình, giọng nói dứt khoát, rành mạch. Bên cạnh anh, Hải Yến, xinh đẹp, thông minh và luôn ăn mặc chỉn chu, đang đưa ra các phân tích chi tiết, những slide trình chiếu liên tục chuyển động trên màn hình lớn.
Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, nhưng dáng vẻ anh lại hoàn toàn khác biệt so với thường ngày. Anh gật đầu hờ hững, đôi mắt trũng sâu, thỉnh thoảng lại xoa thái dương, cố gắng xua đi những cơn nhức đầu âm ỉ. Anh cố gắng lắng nghe, cố gắng theo dõi từng con số, từng chiến lược, nhưng tâm trí anh cứ như đang lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa. Những lời nói của Anh Long, của Hải Yến cứ ù ù bên tai anh, không đọng lại thành một ý nghĩa rõ ràng.
"Trần Hạo, cậu nghĩ sao về điểm này?" Anh Long bất chợt dừng lại, ánh mắt sắc bén hướng về phía anh, như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc mệt mỏi của anh.
Trần Hạo giật mình, mất vài giây để định thần. Anh Long và các đồng nghiệp khác đều đang nhìn anh, chờ đợi câu trả lời. Anh cố gắng lục lọi trong trí nhớ, nhưng những gì anh vừa nghe chỉ là một mớ hỗn độn. "Tôi... tôi đã nói rõ trong báo cáo rồi, không cần phải nhắc lại," Trần Hạo đáp, giọng anh hơi gắt, khác hẳn với sự điềm tĩnh thường ngày. Anh không muốn thừa nhận sự mất tập trung của mình, và sự bực dọc, khó chịu trong lòng anh cứ thế trào ra.
Anh Long khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì thêm, chỉ trao đổi ánh mắt với Hải Yến. Hải Yến, với sự nhạy cảm của người phụ nữ và sự quan tâm đơn phương dành cho Trần Hạo, nhận ra ngay sự bất thường trong thái độ của anh. Cô cố gắng xoa dịu không khí. "Nhưng thưa anh Hạo, nếu chúng ta... có thể xem xét lại một chút về kế hoạch dự phòng, trong trường hợp có những biến động thị trường không lường trước được..."
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt khó chịu nhìn thẳng vào Hải Yến. Cô đang cố gắng giúp đỡ, nhưng trong khoảnh khắc đó, sự quan tâm của cô lại trở thành một áp lực, một lời nhắc nhở về sự yếu kém của anh. Anh không muốn ai nhìn thấy sự hỗn loạn bên trong mình. "Làm theo đúng kế hoạch ban đầu đi," anh cắt lời cô, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. "Mọi thứ đã được tính toán kỹ lưỡng rồi."
Không khí trong phòng họp trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hải Yến khẽ cắn môi, cúi xuống ghi chép, gương mặt cô lộ rõ vẻ khó hiểu và có chút tổn thương. Anh Long thở dài rất khẽ, nhưng đủ để Trần Hạo nhận ra sự không hài lòng của cấp trên. Anh biết mình đã hành xử không đúng mực, nhưng anh không thể kiểm soát được sự cáu kỉnh đang bùng cháy trong lòng. Mỗi khi có ai đó nói về tương lai, về những kế hoạch dài hạn, hình ảnh Lê An lại hiện về, như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của anh. Cô đã có một tương lai rõ ràng, một bến đỗ an yên, còn anh, dù đứng trên đỉnh cao sự nghiệp, lại cảm thấy mình đang lạc lõng giữa một sa mạc mênh mông, không định hướng.
Anh xoa trán một lần nữa, cảm nhận sự bứt rứt không yên. Anh đã từng hứa với bản thân sẽ vùi đầu vào công việc, sẽ dùng sự nghiệp để lấp đầy nỗi trống trải. Nhưng càng cố gắng, những ký ức về Lê An lại càng trở nên sắc nét, càng ám ảnh anh hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, thành phố vẫn ồn ào, tấp nập, nhưng tất cả chỉ như một bức tranh vô hồn. Anh bỗng nhớ lại những buổi chiều tan học, khi anh và Lê An cùng đi bộ dọc con đường đất ven sông, tiếng cười của cô hòa vào tiếng gió, đơn giản nhưng lại có sức mạnh xoa dịu mọi muộn phiền. Giờ đây, chỉ còn lại anh, một mình giữa những tòa nhà chọc trời, giữa những con người xa lạ, mang theo một nỗi hối tiếc đã "chậm một nhịp" khiến anh "lỡ cả một đời". Cuộc họp kéo dài thêm một tiếng đồng hồ nữa, nhưng Trần Hạo chỉ còn như một cái vỏ rỗng, gật gù cho qua chuyện, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định, nơi hình bóng Lê An cứ hiện rồi lại biến mất, như một lời trêu ngươi không ngừng.
Đêm thành phố, khi những ánh đèn bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vết thương nhói trên tấm da thịt rộng lớn của đô thị, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình. Căn hộ rộng lớn, hiện đại, nhưng lúc này lại càng trở nên lạnh lẽo và trống trải hơn bao giờ hết. Anh không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn góc, tạo nên một không gian u ám, cô độc. Mùi rượu vang phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ từ những cuốn sách cũ mà anh hiếm khi đọc đến.
Anh bước đến quầy bar nhỏ, rót đầy một ly rượu mạnh, màu hổ phách sóng sánh trong ánh sáng yếu ớt. Anh cầm ly rượu, bước ra ban công, đứng tựa vào lan can kính, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới. Cả thành phố đang thức, đang sống, đang vội vã, nhưng anh lại cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, bị tách biệt khỏi tất cả. Dù đã cố gắng vùi đầu vào công việc, cố gắng ép bản thân mình vào những con số khô khan, hình ảnh Lê An hạnh phúc bên Huy vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Đó là nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh của cô khi nghe về một tương lai giản dị, an yên, một tương lai mà anh đã từng có thể mang lại cho cô, nhưng lại đã để "lời nói không thành".
"Sao lại ám ảnh đến vậy... Cố gắng đến đâu cũng vô ích." Trần Hạo độc thoại, giọng khàn đặc, lẫn vào tiếng gió đêm và tiếng ồn vọng lên từ đường phố. Anh uống cạn ly rượu, cảm nhận vị cay nồng xé họng, nhưng nó không thể đốt cháy được nỗi đau đang cồn cào trong lòng anh. Anh quay người lại, bước vào trong. Chiếc điện thoại anh đã đặt úp trên bàn từ sáng nay, giờ lại phát ra một tiếng "ting" nhỏ, thông báo một tin tức mới. Anh biết, đó có thể là một tin tức về công việc, nhưng trong tiềm thức, anh lại sợ hãi, sợ hãi rằng nó sẽ lại là một hình ảnh, một dòng trạng thái nào đó liên quan đến Lê An và cuộc sống bình yên của cô.
Như một phản xạ, anh vồ lấy chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, hiển thị một thông báo từ một nhóm chat chung của những người bạn cũ ở thị trấn. M��t bức ảnh. Bức ảnh chụp từ trên cao, một góc nhỏ của thị trấn, và nổi bật giữa khung cảnh quen thuộc ấy là một ngôi nhà vừa được sửa sang, có một khu vườn nhỏ xinh xắn. Và ngay dưới bức ảnh, là dòng chú thích của một người bạn: "Ngôi nhà mới của Huy và An, sắp tân gia rồi đó mọi người ơi! Nhìn là thấy hạnh phúc ngập tràn rồi!"
Trần Hạo đứng sững sờ. Ly rượu trên tay anh trượt khỏi các ngón tay, rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo, vỡ tan tành. Tiếng thủy tinh vỡ sắc lạnh, chói tai, nhưng anh không hề hay biết. Cảm giác lạnh lẽo từ sàn nhà lan lên chân anh, nhưng nó cũng không sánh bằng sự lạnh giá đang bao trùm lấy trái tim anh. Ngôi nhà mới, khu vườn nhỏ, tân gia... Hạnh phúc ngập tràn. Những lời đó như hàng ngàn mũi dao cứa vào da thịt, xuyên thẳng vào tâm can anh. Anh đã từng mơ về một ngôi nhà như thế, một khu vườn như thế, một cuộc sống giản dị bên Lê An. Nhưng đó đã là "nếu như ngày đó".
Anh ném mạnh chiếc điện thoại lên sofa, nó lún sâu vào lớp đệm mềm mại, không gây ra thêm một tiếng động nào. Anh ôm đầu, hai bàn tay siết chặt lấy mái tóc, cố gắng xua đi hình ảnh ngôi nhà hạnh phúc ấy, xua đi nụ cười của Lê An bên một người đàn ông khác. Nỗi day dứt, nỗi tiếc nuối bấy lâu nay anh cố gắng đè nén, giờ đây bùng phát mạnh mẽ, không thể kiểm soát. Anh đã cố gắng chạy trốn bằng công việc, bằng thành công, nhưng tất cả đều vô ích. Hình bóng Lê An, cuộc sống hạnh phúc của cô, vẫn như một lời nguyền, một vết mực không thể xóa nhòa trong tâm trí anh. Anh gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, giữa những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh, một mình, cô độc, và hoàn toàn bất lực trước những gì đã mất đi, mãi mãi. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực anh, hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa, như một bản nhạc bi thương của sự hối tiếc và nỗi đau. Anh biết, anh không thể buông bỏ. Anh sẽ tiếp tục theo dõi cuộc sống của cô, dù điều đó có khiến anh đau đớn đến nhường nào.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.