Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 504: Bình Yên Nơi Bến Đỗ, Lời Tâm Sự Muộn Màng
Thành phố chìm vào ánh đèn đêm, Trần Hạo gục ngã giữa những mảnh vỡ của ly rượu, nỗi day dứt xé nát tâm can. Nhưng cách đó không xa, tại một thị trấn ven sông yên bình, nơi những ký ức ngọt ngào và cay đắng đan xen, một cuộc đời khác đang rẽ sang trang.
Ánh nắng chiều rải một thảm vàng dịu nhẹ lên con đường nhỏ lát gạch cổ kính, lọt qua tán lá xanh mướt của hàng cây phượng vĩ đang vào mùa lá rụng, tạo nên những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Lê An khẽ đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ được sơn màu xanh lá cây đậm, tiếng chuông gió bằng tre lách cách vang lên khe khẽ, như một lời chào đón quen thuộc. Bước vào Quán Cà Phê 'Góc Yên Bình', cô cảm nhận ngay được một luồng không khí thư thái, dễ chịu bao trùm lấy mình. Tường gạch trần vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng tỏa ánh sáng vàng ấm áp, và ở khắp mọi góc nhỏ, những chậu cây xanh mướt điểm xuyết thêm sức sống cho không gian. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất đâu đó là mùi gỗ cũ trầm mặc và mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng của những giác quan, vỗ về tâm hồn.
Chi Mai đã ngồi đợi sẵn ở chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng chiều còn sót lại len lỏi vào, vương trên mái tóc ngắn cá tính của cô. Nụ cười rạng rỡ của Chi Mai như xua tan đi chút ưu tư còn đọng lại trong lòng Lê An. "An, An đây rồi!" Chi Mai vẫy tay, giọng nói tự nhiên, pha chút phấn khích. Lê An mỉm cười đáp lại, bước tới và nhẹ nhàng ngồi xuống ghế gỗ sẫm màu đối diện bạn. Hai tách cà phê đã được đặt sẵn trên bàn, một ly đen đậm cho Chi Mai, một ly nâu sữa ngọt ngào cho Lê An, hơi ấm từ miệng tách lan tỏa vào lòng bàn tay cô.
"Dạo này thấy bà tươi tắn hẳn ra, có vẻ tình yêu đang nở rộ nhỉ?" Chi Mai nhìn Lê An đầy ẩn ý, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. Lê An nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ hòa cùng sữa ngọt ngào tan chảy trên đầu lưỡi, như chính những cung bậc cảm xúc trong lòng cô. Cô khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá xanh non tơ đang khẽ lay động trong gió, mang theo một chút suy tư, một chút hoài niệm, nhưng không còn là nỗi đau đáu của ngày xưa.
"Không phải tình yêu mãnh liệt kiểu sét đánh đâu Mai ạ, nhưng là sự bình yên mà An vẫn luôn tìm kiếm." Giọng Lê An nhẹ nhàng, thản nhiên, không một chút gợn sóng. Cô đã học được cách chấp nhận rằng không phải mọi tình yêu đều cần phải dữ dội, bùng cháy như pháo hoa đêm giao thừa. Đôi khi, một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ, bền bỉ lại có giá trị hơn vạn lần. Những hình ảnh về một thời tuổi trẻ nồng nhiệt, về những mong đợi không thành hình, về những "lời nói không thành" từng khiến trái tim cô tan nát, giờ đây chỉ còn là những ký ức mờ nhạt, xếp gọn gàng trong một ngăn tủ khóa chặt của tâm trí. Cô không cố ý quên, nhưng thời gian và sự trưởng thành đã giúp cô nhận ra đâu là điều thực sự quan trọng.
Chi Mai gật đầu, ánh mắt thấu hiểu. "Vậy là bà đã tìm được bến đỗ rồi sao?" Câu hỏi của Chi Mai vang lên, chất chứa sự quan tâm chân thành. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm, không còn chút e dè hay dằn vặt. "Huy anh ấy không lãng mạn, không nói những lời đường mật như trong phim, nhưng anh ấy luôn ở đó, luôn quan tâm một cách chân thành, lặng lẽ. An cảm thấy an toàn khi ở bên anh ấy."
An toàn. Hai tiếng đó vang vọng trong lòng Lê An, ấm áp như hơi cà phê nóng. Cô đã từng khao khát một tình yêu bùng cháy, một sự quan tâm mãnh liệt, một người sẽ vì cô mà vượt qua mọi "khoảng cách vô hình". Nhưng rồi, cô nhận ra, sự mãnh liệt đôi khi cũng đi kèm với sự chông chênh, với những hụt hẫng khi mong đợi không được đáp lại. Với Huy, không có những hứa hẹn xa vời, không có những lời thề non hẹn biển. Chỉ có sự hiện diện. Sự hiện diện vững chãi như một thân cây cổ thụ bên bờ sông, luôn ở đó, che chở cô khỏi những giông bão cuộc đời. Anh không phải là người sẽ mang đến cho cô những giấc mơ xa hoa, nhưng anh là người sẽ cùng cô vun đắp một ngôi nhà nhỏ, một khu vườn xinh xắn, nơi mỗi buổi sáng thức dậy đều ngập tràn nắng ấm và tiếng chim hót.
"An không còn những đêm mất ngủ vì chờ đợi một tin nhắn, hay những ngày dài thẫn thờ vì một lời hứa vu vơ nữa." Lê An nói tiếp, giọng cô trầm hơn, nhưng không phải vì buồn, mà vì sự chiêm nghiệm. Đã có những thời điểm, cô sống trong sự chờ đợi mòn mỏi, trong sự thấp thỏm không yên. Từng tiếng chuông điện thoại, từng ánh sáng màn hình đều khiến cô giật mình, hy vọng. Nhưng rồi, sự im lặng cứ kéo dài, những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn ngắn lại, đẩy cô vào một "khoảng cách vô hình" mà cô không sao chạm tới. Trái tim cô từng phải chịu đựng quá nhiều vết xước, quá nhiều tổn thương từ những điều không nói ra, từ những điều đã "chậm một nhịp". Giờ đây, mọi thứ đã khác. Huy không để cô phải chờ đợi. Anh luôn ở đó, đúng lúc cô cần, đúng khi cô muốn. Anh không phải là định mệnh bùng cháy, nhưng là bến đỗ an yên, nơi cô có thể thả lỏng mình, không cần phải phòng thủ hay lo sợ bất kỳ điều gì.
Chi Mai nhìn bạn, ánh mắt chứa đựng sự ủng hộ và niềm vui. Cô biết Lê An đã trải qua những gì, biết bạn mình từng khao khát điều gì và đã phải đối mặt với những thất vọng ra sao. Giờ đây, thấy Lê An bình yên và mãn nguyện như vậy, Chi Mai cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ trong quán vẫn vang lên đều đều, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar và tiếng chim hót líu lo từ khu vườn, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho câu chuyện của hai người. Lê An đưa tay lên, cảm nhận hơi ấm từ tách cà phê đã nguội bớt, một cảm giác rất thật, rất an toàn. Đây chính là cuộc sống mà cô đã chọn, và cô không hề hối hận.
Cuộc trò chuyện giữa Lê An và Chi Mai tiếp tục, sâu hơn, đi vào những suy nghĩ nội tâm của Lê An về quá khứ và hiện tại, như những dòng chảy ngầm ẩn sâu trong tâm hồn cô. Ánh nắng chiều đã dần nghiêng về phía tây, nhuộm vàng cả không gian quán, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ sẫm màu. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vang lên, nhưng giờ đây có thêm chút da diết, như một lời thì thầm của thời gian.
"Ngày xưa, An cứ nghĩ tình yêu phải ồn ào, phải trải qua sóng gió, phải thật kịch tính như trong những tiểu thuyết An vẫn đọc," Lê An khẽ nói, giọng cô nhỏ dần, như thể đang độc thoại với chính mình. Cô nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ, khi trái tim cô còn tràn đầy những mộng mơ về một tình yêu như cổ tích, một người hùng sẽ đến giải cứu cô khỏi sự tầm thường. Cô đã từng tin rằng tình yêu phải được thể hiện bằng những hành động lớn lao, bằng những lời tuyên bố mạnh mẽ, bằng những cuộc chia ly rồi tái hợp đầy nước mắt. "An đã từng khao khát một tình yêu như thế, một tình yêu mà người ta phải tranh giành, phải vượt qua bao nhiêu thử thách. Nhưng giờ thì An hiểu, sự bình lặng mới là điều quý giá nhất."
Cô nhấp thêm một ngụm cà phê, vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng, làm dịu đi chút hoài niệm vừa chợt ùa về. Sự bình lặng. Đó là thứ mà cô từng coi là nhàm chán, là thiếu đi sức sống. Nhưng giờ đây, sau bao nhiêu thăng trầm, sau bao nhiêu lần trái tim tổn thương vì những mong đợi không thành, cô mới nhận ra giá trị thực sự của nó. Sự bình lặng không có nghĩa là thiếu đi tình yêu, mà nó là nền tảng vững chắc để tình yêu có thể nảy nở và phát triển một cách bền vững. Nó giống như dòng sông quê hương cô, không ồn ào, không dữ dội, nhưng cứ chảy mãi, nuôi dưỡng cuộc sống hai bên bờ.
Chi Mai chăm chú lắng nghe, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Cô biết rõ những giấc mơ của Lê An, và cũng biết rõ những vấp ngã mà bạn mình đã trải qua. Cô gật đầu, đồng tình với Lê An, rồi nhẹ nhàng nói, như một lời tổng kết cho những suy tư của bạn mình: "Bà nói đúng. Tình yêu không phải lúc nào cũng là lửa cháy rực, đôi khi nó là bếp than hồng ấm áp, bền bỉ. Lửa cháy nhanh thì tàn nhanh, còn than hồng thì cứ âm ỉ, giữ ấm mãi." Chi Mai nhìn vào mắt Lê An, muốn truyền cho bạn mình sự vững tâm. Cô tin vào lựa chọn của Lê An, tin rằng bạn mình đã tìm thấy hạnh phúc thực sự.
"An không còn chờ đợi những điều không thực tế nữa. Huy cho An cảm giác được trân trọng, được là chính mình," Lê An nói tiếp, giọng điệu có chút nhẹ nhõm, như trút bỏ được một gánh nặng. Cô đã từng cố gắng thay đổi bản thân để phù hợp với mong đợi của người khác, đã từng gồng mình lên để trở thành hình mẫu mà cô nghĩ sẽ được yêu thương. Nhưng với Huy, cô không cần phải làm điều đó. Anh yêu cô vì chính con người cô, với tất cả những ưu và nhược điểm. Anh trân trọng những suy nghĩ của cô, lắng nghe những câu chuyện của cô, và luôn dành cho cô một không gian an toàn để cô có thể bộc lộ mọi cảm xúc thật. Không có "khoảng cách vô hình" nào ngăn cách họ, chỉ có sự gần gũi, ấm áp của hai tâm hồn đồng điệu.
Chi Mai khẽ nhướn mày, nụ cười nhỏ nở trên môi. "Vậy là bà đã thực sự buông bỏ được rồi sao?" Câu hỏi này không phải là sự nghi ngờ, mà là một lời khẳng định, một sự khích lệ để Lê An tự mình nói ra điều đó. Lê An im lặng một lát, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Hình bóng của quá khứ, của những "nếu như ngày đó" thoáng hiện lên trong tâm trí cô, như những thước phim cũ kỹ. Cô thấy mình của ngày xưa, ngây thơ, mộng mơ, và đầy tiếc nuối. Nhưng đó chỉ là một thoáng chốc, rồi nó nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự thanh thản hiện tại.
"Có lẽ vậy. Khi mình tìm thấy điều mình cần, những thứ khác tự nhiên lùi lại thành ký ức," Lê An đáp, giọng cô chứa đựng một sự chấp nhận bình thản. Cô không còn cảm thấy hối tiếc hay dằn vặt về những gì đã qua. Mỗi người đều có một con đường riêng, và cô đã đi con đường của mình, đã học được những bài học quý giá. Tình yêu không phải là sự chiếm hữu hay níu kéo, mà là sự giải thoát, là khả năng để cả hai tâm hồn đều được bình yên. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải đến đúng lúc, đúng người, nhưng giờ đây cô hiểu rằng tình yêu cũng cần sự vun đắp, sự trân trọng và trên hết là sự lựa chọn. Cô đã chọn Huy, chọn sự bình yên mà anh mang lại, và cô biết đó là lựa chọn đúng đắn cho cuộc đời mình.
Chi Mai đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lê An đang đặt trên mặt bàn gỗ. Bàn tay bạn cô ấm áp và vững chãi, truyền cho cô thêm sức mạnh. Ánh mắt Chi Mai đầy sự thấu hiểu và ủng hộ, như một lời khẳng định rằng bạn bè sẽ luôn ở bên, chứng kiến và chia sẻ mọi khoảnh khắc trong cuộc đời cô. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành và nhẹ nhõm, không còn chút gượng gạo nào. Đây là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, không còn mộng mị, mà rất thật, rất bình yên.
Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm tím cả một khoảng trời phía tây, và những ánh đèn trong Quán Cà Phê 'Góc Yên Bình' cũng đã được thắp sáng đầy đủ, tạo nên một không khí ấm cúng hơn, huyền ảo hơn. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, giờ đây nghe có vẻ sâu lắng và lãng đãng hơn, như một lời tiễn biệt cho một ngày đã qua, và một lời chào đón cho một khởi đầu mới.
Chi Mai buông tay Lê An, đứng dậy, mái tóc ngắn cá tính khẽ lay động dưới ánh đèn vàng ấm. "Bà xứng đáng được hạnh phúc, An ạ. Đừng bao giờ nghi ngờ điều đó." Giọng Chi Mai vẫn tự nhiên, nhưng chất chứa sự kiên định và tình cảm chân thành. Cô biết Lê An đã trải qua một hành trình dài để đến được ngày hôm nay, để tìm thấy sự bình yên này, và cô muốn Lê An biết rằng mình hoàn toàn xứng đáng với nó.
Lê An cũng đứng dậy, trong lòng trào dâng một cảm giác biết ơn vô bờ bến. Cô nhìn Chi Mai, ánh mắt lấp lánh một niềm hạnh phúc giản dị. "An biết mà. Cảm ơn bà, Mai. Nhờ có bà mà An luôn vững lòng." Những lời nói này không chỉ là sự khách sáo, mà là lời từ đáy lòng cô. Chi Mai luôn là người bạn đồng hành, là chỗ dựa tinh thần vững chắc, luôn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên đúng lúc, đúng chỗ. Cô là một phần không thể thiếu trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc của Lê An.
Chi Mai mỉm cười rạng rỡ, đưa tay vỗ nhẹ vào vai Lê An. "Thế thì còn chần chừ gì nữa? Cứ tiến tới thôi!" Lời nói của Chi Mai như một làn gió mát lành, thổi bay đi những lo lắng, những băn khoăn còn sót lại trong lòng Lê An. "Cứ tiến tới thôi," cô thầm nhắc lại trong đầu. Tiến tới với một tương lai không còn những lời nói không thành, không còn những khoảng cách vô hình, mà là một cuộc sống được xây dựng trên sự thấu hiểu, trân trọng và bình yên.
Lê An và Chi Mai cùng bước ra khỏi quán, tiếng chuông gió lại lách cách như một lời chào tạm biệt. Ánh đèn đường đã bắt đầu sáng trưng, soi rõ con đường quen thuộc. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành của buổi tối vuốt ve má mình. Trong lòng cô, một luồng năng lượng tích cực và sự chắc chắn về con đường mình đang đi trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhìn Chi Mai với ánh mắt biết ơn, rồi hướng ánh mắt về phía xa xăm, nơi có những ngôi nhà lấp lánh ánh đèn, nơi có một người đang chờ đợi cô, và nơi có một tương lai bình yên đang rộng mở.
Những ký ức về "nếu như ngày đó" vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn sức mạnh để níu giữ cô lại. Chúng chỉ còn là những mảnh ghép nhỏ trong bức tranh cuộc đời, tô điểm thêm cho sự trưởng thành và lựa chọn của cô ở hiện tại. Lê An biết rằng, cô đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, không phải là một giấc mộng hão huyền, mà là một sự thật ấm áp, giản dị. Và cô, sẽ bước tiếp, không một chút chần chừ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.