Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 505: Nụ Cười Rạng Rỡ, Nỗi Đau Thấu Xương
Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm tím cả một khoảng trời phía tây, và những ánh đèn trong Quán Cà Phê 'Góc Yên Bình' cũng đã được thắp sáng đầy đủ, tạo nên một không khí ấm cúng hơn, huyền ảo hơn. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, giờ đây nghe có vẻ sâu lắng và lãng đãng hơn, như một lời tiễn biệt cho một ngày đã qua, và một lời chào đón cho một khởi đầu mới.
Chi Mai buông tay Lê An, đứng dậy, mái tóc ngắn cá tính khẽ lay động dưới ánh đèn vàng ấm. "Bà xứng đáng được hạnh phúc, An ạ. Đừng bao giờ nghi ngờ điều đó." Giọng Chi Mai vẫn tự nhiên, nhưng chất chứa sự kiên định và tình cảm chân thành. Cô biết Lê An đã trải qua một hành trình dài để đến được ngày hôm nay, để tìm thấy sự bình yên này, và cô muốn Lê An biết rằng mình hoàn toàn xứng đáng với nó.
Lê An cũng đứng dậy, trong lòng trào dâng một cảm giác biết ơn vô bờ bến. Cô nhìn Chi Mai, ánh mắt lấp lánh một niềm hạnh phúc giản dị. "An biết mà. Cảm ơn bà, Mai. Nhờ có bà mà An luôn vững lòng." Những lời nói này không chỉ là sự khách sáo, mà là lời từ đáy lòng cô. Chi Mai luôn là người bạn đồng hành, là chỗ dựa tinh thần vững chắc, luôn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên đúng lúc, đúng chỗ. Cô là một phần không thể thiếu trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc của Lê An.
Chi Mai mỉm cười rạng rỡ, đưa tay vỗ nhẹ vào vai Lê An. "Thế thì còn chần chừ gì nữa? Cứ tiến tới thôi!" Lời nói của Chi Mai như một làn gió mát lành, thổi bay đi những lo lắng, những băn khoăn còn sót lại trong lòng Lê An. "Cứ tiến tới thôi," cô thầm nhắc lại trong đầu. Tiến tới với một tương lai không còn những lời nói không thành, không còn những khoảng cách vô hình, mà là một cuộc sống được xây dựng trên sự thấu hiểu, trân trọng và bình yên.
Lê An và Chi Mai cùng bước ra khỏi quán, tiếng chuông gió lại lách cách như một lời chào tạm biệt. Ánh đèn đường đã bắt đầu sáng trưng, soi rõ con đường quen thuộc. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành của buổi tối vuốt ve má mình. Trong lòng cô, một luồng năng lượng tích cực và sự chắc chắn về con đường mình đang đi trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhìn Chi Mai với ánh mắt biết ơn, rồi hướng ánh mắt về phía xa xăm, nơi có những ngôi nhà lấp lánh ánh đèn, nơi có một người đang chờ đợi cô, và nơi có một tương lai bình yên đang rộng mở.
Những ký ức về "nếu như ngày đó" vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn sức mạnh để níu giữ cô lại. Chúng chỉ còn là những mảnh ghép nhỏ trong bức tranh cuộc đời, tô điểm thêm cho sự trưởng thành và lựa chọn của cô ở hiện tại. Lê An biết rằng, cô đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, không phải là một giấc mộng hão huyền, mà là một sự thật ấm áp, giản dị. Và cô, sẽ bước tiếp, không một chút chần chừ.
***
Ánh nắng ban mai chói chang xuyên qua bức tường kính khổng lồ, rọi thẳng vào căn hộ penthouse nằm trọn trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc trung tâm thành phố. Trần Hạo giật mình tỉnh giấc trên chiếc sofa da màu xám tro, đầu óc nặng trĩu bởi dư âm của cơn say và những suy nghĩ hỗn độn từ đêm qua. Căn phòng rộng lớn, được bài trí theo phong cách Bắc Âu tối giản với tông màu lạnh chủ đạo, sang trọng đến mức lạnh lẽo, giờ đây càng thêm phần trống trải. Những mảnh vỡ của ly rượu vang đỏ vương vãi trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng, tựa như vết tích của một cơn bão cảm xúc đã càn quét qua đây trong màn đêm tĩnh mịch. Anh nhìn ra thành phố đang dần bừng tỉnh, những dòng xe cộ hối hả nối đuôi nhau, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng. Nắng vàng ươm nhuộm sáng vạn vật, nhưng lại chẳng thể xua đi sự u ám đang giăng kín tâm hồn anh.
Trần Hạo chậm rãi đứng dậy, cảm giác choáng váng vẫn còn vương vấn. Anh vơ vội chiếc remote, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng đang phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh lập tức tắt ngúm, trả lại không gian về với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn nghe rõ tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng tủ lạnh kêu khe khẽ từ phía quầy bar mini. Anh cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ thủy tinh, cẩn thận như đang nhặt nhạnh lại từng mảnh ký ức vụn vỡ của chính mình. Mỗi tiếng cạch khẽ khi chúng rơi vào thùng rác lại như một nhát cứa vào lòng, nhắc nhở anh về sự bất lực, về những điều đã vỡ tan và không thể hàn gắn.
"Tại sao lại là lúc này?... Tại sao lại là bây giờ?" Anh tự hỏi, giọng nói khản đặc, lạc lõng giữa không gian rộng lớn. Câu hỏi không lời đáp cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, không phải là câu hỏi về thời điểm Lê An tìm thấy hạnh phúc, mà là về thời điểm anh nhận ra sự trống rỗng trong chính mình. "Mình đã sai ở đâu? Hay là mình đã không sai, chỉ là... chậm một nhịp?" Anh lê bước vào bếp, pha một tách cà phê đen đặc. Mùi cà phê thơm nồng, đắng ngắt, lan tỏa khắp căn phòng, cũng giống như vị cuộc đời anh lúc này. Anh đứng bên quầy bar, ánh mắt vô hồn nhìn vào ly cà phê, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của một người đàn ông thành đạt, nhưng gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng, chất chứa quá nhiều mệt mỏi và nỗi niềm không tên.
Chiếc điện thoại đặt trên mặt đá cẩm thạch bỗng rung lên, kéo anh trở về thực tại. Màn hình hiện lên tin nhắn từ Hải Yến, nhắc về cuộc họp sáng nay. Anh Long, vị cấp trên luôn nghiêm nghị nhưng cũng đầy tinh tế, chắc chắn sẽ không bỏ qua bất cứ dấu hiệu bất thường nào. Trần Hạo thở dài, đặt ly cà phê xuống, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ nặng nề ra khỏi đầu. Anh đi vào phòng tắm, rửa mặt bằng nước lạnh, hy vọng có thể gột rửa đi phần nào sự uể oải và mệt mỏi đang bám víu lấy anh. Nhưng khi nhìn vào gương, anh vẫn thấy một ánh mắt đầy dằn vặt, một khuôn mặt nhợt nhạt và sự bất lực in hằn sâu sắc. Dù căn hộ này có sang trọng đến mấy, dù thành công có chất chồng đến đâu, thì khoảng trống trong tim anh vẫn mãi là một vực sâu không đáy. Anh biết, hôm nay sẽ lại là một ngày dài, một ngày mà anh phải đeo lên chiếc mặt nạ của sự chuyên nghiệp, che giấu đi cơn bão đang gào thét trong lòng.
***
Giữa trưa, ánh nắng vẫn chói chang, nhưng bên trong phòng Tổng Giám Đốc, nhiệt độ luôn được duy trì ở mức hoàn hảo. Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào báo cáo tài chính phức tạp đang hiện ra trước mắt. Những con số, biểu đồ nhảy múa, nhưng chúng chẳng thể nào giữ chân được tâm trí anh. Mỗi một con số, mỗi một đường kẻ, dường như đều biến thành hình bóng Lê An, thành nụ cười của cô, thành ánh mắt cô. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của anh đều đặn một lúc, rồi lại ngưng bặt. Mùi gỗ óc chó từ bàn làm việc, mùi da sang trọng từ ghế, mùi cà phê đậm đặc từ ly cà phê nguội ngắt, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc lý tưởng, nhưng lại chẳng thể xoa dịu được tâm hồn đang dậy sóng của anh.
Anh lơ đãng mở trình duyệt, lướt qua một trang mạng xã hội. Thường ngày, anh hiếm khi quan tâm đến những thứ phù phiếm này, nhưng hôm nay, như có một lực hút vô hình nào đó kéo anh lại. Những dòng tin tức vô thưởng vô phạt lướt qua nhanh chóng, cho đến khi một bức ảnh đập vào mắt anh, khiến toàn bộ thế giới của anh như ngừng lại.
Đó là một bức ảnh chụp Lê An. Cô đang cười, một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo, không hề gượng gạo hay che giấu. Nụ cười ấy tỏa sáng, tựa như ánh mặt trời buổi sớm, ấm áp và bình yên đến lạ. Cô tựa đầu vào vai một người đàn ông – Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta cũng đang cười, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và chiều chuộng khi nhìn cô. Bàn tay họ nắm chặt lấy nhau, đặt trên thành ghế, khẽ khàng nhưng đầy tình cảm. Phía sau họ là khung cảnh lãng mạn của một bờ sông, có lẽ là một phần của thị trấn cũ, nơi những ký ức thanh mai trúc mã của anh và cô từng được dệt nên. Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng mặt sông, tạo nên một bức tranh hoàn hảo của hạnh phúc và sự mãn nguyện.
Trần Hạo đóng băng. Đôi mắt anh dán chặt vào bức ảnh, không thể rời đi dù chỉ một giây. Nụ cười đó... Nụ cười mà anh chưa từng thấy ở Lê An, hay đúng hơn, là nụ cười mà anh đã không giữ được. Suốt bao nhiêu năm qua, anh đã cố gắng chối bỏ, cố gắng vùi lấp hình bóng cô dưới hàng tấn công việc, dưới sự thành công vật chất tưởng chừng như vô tận. Nhưng chỉ một khoảnh khắc này thôi, một nụ cười giản dị ấy, đã xé toạc tất cả những lớp vỏ bọc mà anh dày công xây dựng.
"Nụ cười đó... là nụ cười mà mình chưa bao giờ thấy ở em... không, là nụ cười mà mình đã không giữ được." Giọng nói nội tâm của anh run rẩy, đầy cay đắng. "Hạnh phúc đến vậy sao?" Anh tự hỏi, nhưng không phải để tìm câu trả lời. Anh biết câu trả lời rồi. Nụ cười của cô, ánh mắt của cô, cái nắm tay của cô với Huy, tất cả đều đang gào thét một sự thật hiển nhiên: Lê An đã tìm thấy hạnh phúc, một bến đỗ bình yên không mộng mị, đúng như lời cô đã từng nói.
Ngón tay Trần Hạo siết chặt chuột máy tính, đến mức khớp ngón tay trắng bệch, nỗi đau nhói lên không phải vì vật lý, mà vì một nỗi đau thấu xương đang cào cấu lồng ngực anh. Anh cảm thấy một cảm giác nóng rát lan tỏa, như có ai đó đang xé toạc trái tim mình, phơi bày nó ra trước gió lạnh. Hơi thở anh trở nên dồn dập, hổn hển, cố gắng hít lấy từng ngụm không khí để xoa dịu cơn đau. Mùi cà phê, mùi gỗ, mùi da, tất cả đều trở nên ngột ngạt, bóp nghẹt anh.
Một dòng nước mắt nóng hổi bất ngờ chảy xuống, lướt qua gò má anh. Không phải nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự ghen tị tột cùng, của nỗi hối tiếc dày vò, của sự bất lực trước định mệnh. Bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu tham vọng, bao nhiêu tiền bạc, tất cả đều không thể mua được một nụ cười như thế. Một nụ cười mà lẽ ra, đã thuộc về anh, "nếu như ngày đó" anh dám tiến thêm một bước, dám nói ra "lời nói không thành" kia.
Với một tiếng thở dốc nặng nề, Trần Hạo đột ngột tắt màn hình máy tính. Mọi thứ chìm vào bóng tối. Anh gục mặt xuống bàn, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An hạnh phúc bên người khác, nhưng nó cứ bám riết lấy anh, ám ảnh anh không ngừng. Căn phòng Tổng Giám Đốc uy nghiêm, nơi anh từng cảm thấy quyền lực và tự chủ, giờ đây lại trở thành một cái lồng giam, nhốt anh lại với nỗi tuyệt vọng của chính mình. Anh biết, anh không thể thoát khỏi cô. Chưa bao giờ. Và có lẽ, sẽ không bao giờ.
***
Vào đầu giờ chiều, phòng họp chiến lược của tập đoàn Trần Thịnh căng thẳng và trang trọng hơn bao giờ hết. Bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED, tạo ra một không khí lạnh lẽo nhưng chuyên nghiệp. Trên màn hình chiếu lớn, những biểu đồ phức tạp và số liệu tăng trưởng được trình bày liên tục. Tiếng slide trình chiếu xen lẫn tiếng gõ phím laptop của các thành viên, tiếng bút ký trên giấy, và thỉnh thoảng là tiếng ho khan nhẹ nhàng, tạo thành một bản giao hưởng của sự tập trung và áp lực. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy mới và mùi nước hoa cao cấp của những người tham dự hòa quyện với mùi điều hòa, tạo nên một không gian đặc trưng của những cuộc đấu trí cam go.
Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, nhưng tâm trí anh lại đang lạc trôi về một bờ sông khác, nơi có một nụ cười rạng rỡ và một cái nắm tay ấm áp. Anh liên tục mất tập trung, những lời phân tích sắc bén của các đồng nghiệp cứ trôi tuột qua tai anh như gió thoảng. Anh bỏ lỡ những điểm mấu chốt trong báo cáo, phản ứng chậm chạp trước các câu hỏi, và đôi lúc còn tỏ ra cáu kỉnh một cách bất thường.
Hải Yến, với mái tóc ngắn cá tính và bộ vest công sở chỉn chu, đang trình bày phần phân tích thị trường của mình. Cô là một người thông minh, sắc sảo, và luôn có cái nhìn sâu sắc về mọi vấn đề. Cô nhận ra sự lơ đễnh của Trần Hạo, nhưng vẫn cố gắng giữ thái độ chuyên nghiệp.
"Anh Hạo, về vấn đề này, tôi nghĩ chúng ta cần xem xét lại chiến lược tiếp cận thị trường X. Dựa trên dữ liệu mới nhất, đối thủ cạnh tranh đang có động thái rất mạnh ở phân khúc khách hàng trẻ, và tôi e rằng nếu chúng ta không có sự điều chỉnh kịp thời, sẽ rất khó để giữ vững thị phần," Hải Yến nói, giọng cô rõ ràng, rành mạch, ánh mắt hướng về Trần Hạo, chờ đợi ý kiến chỉ đạo.
Trần Hạo giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Ánh mắt anh chạm vào Hải Yến, nhưng dường như anh không thực sự nhìn thấy cô. Một cơn bực bội vô cớ trỗi dậy trong lòng anh. Anh gắt lên, giọng nói khô khốc và đầy vẻ khó chịu: "Tôi đã nói rõ rồi, không có gì phải xem xét thêm. Kế hoạch đã được duyệt, cứ thế mà triển khai!"
Cả phòng họp chìm vào một sự im lặng khó xử. Hải Yến khẽ nhíu mày, có chút khó chịu trước thái độ đột ngột của anh, nhưng cô vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh. Anh Long, cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, ngồi đối diện anh. Với vóc dáng cao ráo, bộ vest lịch sự và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, Anh Long đã quan sát Trần Hạo suốt cả buổi họp. Ông nhận ra sự khác lạ, sự sa sút trong tinh thần và sự tập trung của vị Tổng Giám Đốc trẻ tuổi này.
"Hạo," Anh Long lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền, phá vỡ sự im lặng. "Cậu có vẻ không được khỏe. Chúng ta cần sự tập trung tuyệt đối lúc này, đặc biệt là với một dự án lớn như thế này." Ánh mắt ông dừng lại trên Trần Hạo, không phải là sự trách móc, mà là sự quan ngại chân thành. Ông biết Trần Hạo là một người tài giỏi và đầy tham vọng, nhưng những ngày gần đây, anh dường như đang dần đánh mất chính mình. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Chúng ta không thể để bất kỳ yếu tố nào ảnh hưởng đến hiệu suất công việc."
Trần Hạo cảm thấy một sự ngượng ngùng và tức giận dâng lên trong lòng. Anh cố gắng nén cơn giận và sự bực bội lại, nhưng giọng nói anh vẫn khô khốc, ánh mắt lảng tránh mọi người trong phòng. Anh biết mình đang làm hỏng mọi thứ, nhưng anh không thể kiểm soát được cảm xúc hỗn loạn bên trong. Hình ảnh Lê An và Huy vẫn ám ảnh, những câu hỏi không lời đáp về "nếu như ngày đó" cứ xoáy sâu vào tâm trí anh.
Anh hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột đứng dậy. "Tôi... xin lỗi. Có lẽ tôi cần một chút giải lao." Anh nói, giọng khàn khàn, không đợi câu trả lời từ Anh Long hay bất kỳ ai khác, anh quay người bước ra khỏi phòng họp, để lại một bầu không khí khó hiểu và nặng nề phía sau. Tiếng cửa phòng họp khẽ đóng lại, nhưng sự im lặng vẫn bao trùm.
Trần Hạo đi thẳng về phía phòng làm việc của mình, sải bước nhanh và nặng nề. Anh mở cửa, bước vào trong, rồi khóa chặt cánh cửa lại, như thể muốn ngăn cách mình với cả thế giới bên ngoài. Căn phòng Tổng Giám Đốc sang trọng, nơi từng là biểu tượng của sự thành công và quyền lực, giờ đây lại trở thành nơi anh tìm kiếm sự ẩn náu, nơi anh có thể đối mặt với nỗi tuyệt vọng và sự dằn vặt đang gặm nhấm linh hồn anh. Anh gục xuống chiếc ghế da, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ kính, nơi thành phố vẫn đang hối hả, nhưng trong lòng anh, chỉ còn lại một khoảng trống vô định, một nỗi đau nhói không thể gọi tên. Anh biết, nỗi ám ảnh về Lê An và những gì đã mất sẽ không bao giờ buông tha anh. Và có lẽ, đây mới chỉ là khởi đầu của một chuỗi những hành động liều lĩnh, mù quáng hơn để đối mặt với quá khứ không thể thay đổi.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.