Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 506: Món Quà Của An Nhiên
Cánh cửa phòng họp khép lại, nhưng âm thanh vang vọng trong tâm trí Trần Hạo còn nặng nề hơn cả tiếng đóng sầm. Anh biết mình vừa cư xử tồi tệ, biết mình đã đánh mất sự điềm tĩnh và chuyên nghiệp mà bấy lâu nay anh vẫn tự hào. Nhưng làm sao anh có thể giữ được sự điềm tĩnh ấy, khi hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Lê An, ánh mắt hạnh phúc của cô bên một người đàn ông khác, cứ như một mũi dao xoáy sâu vào vết thương lòng chưa bao giờ lành lặn? Cảm giác bất lực, ghen tị và hối tiếc trộn lẫn, tạo thành một cơn bão tố cuồng nộ trong anh, không thể kiềm chế. Anh đã cố gắng chạy trốn, vùi mình vào công việc, vào tham vọng, nhưng hóa ra, bóng hình Lê An vẫn luôn ở đó, như một cái neo vô hình níu giữ linh hồn anh lại với quá khứ. Anh gục xuống ghế, đôi mắt nhìn vô định ra khoảng không bên ngoài cửa sổ kính, nơi thành phố vẫn nhộn nhịp, nhưng trong lòng anh, chỉ còn lại một khoảng trống vô định, một nỗi đau nhói không thể gọi tên. Anh biết, nỗi ám ảnh về Lê An và những gì đã mất sẽ không bao giờ buông tha anh. Và có lẽ, đây mới chỉ là khởi đầu của một chuỗi những hành động liều lĩnh, mù quáng hơn để đối mặt với quá khứ không thể thay đổi.
***
Trong khi một trái tim ở thành phố xa hoa đang chìm trong giằng xé và tuyệt vọng, thì cách đó hàng trăm cây số, tại một thị trấn ven sông yên bình, một trái tim khác lại đang đong đầy sự nhẹ nhõm và hạnh phúc.
Chiều muộn, ánh nắng vàng cam dần buông mình xuống những mái nhà cổ kính, nhuộm một màu dịu dàng lên con đường nhỏ lát đá quen thuộc. Lê An bước vào tiệm hoa 'Floral Dreams', tiếng chuông gió khẽ ngân lên như lời chào đón. Không khí bên trong tiệm thơm lừng mùi hoa hồng nhung, cẩm tú cầu, violet và cả mùi đất ẩm đặc trưng, quyện lẫn vào nhau tạo nên một hương thơm thanh khiết, xoa dịu mọi giác quan. Ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, cùng với ánh sáng tự nhiên hắt qua khung cửa kính lớn, làm nổi bật lên muôn vàn sắc màu của những bông hoa đang khoe mình rực rỡ. Tiếng kéo cắt cành hoa lách tách đâu đó, tiếng nước chảy nhẹ từ một bình hoa lớn, tạo nên một bản nhạc êm ái, ru lòng người.
Minh Anh, chủ tiệm hoa, với mái tóc dài buông xõa mượt mà và nụ cười tươi tắn như một đóa hướng dương, đang cặm cụi tỉa tót cho một bó baby’s breath trắng tinh. Nghe tiếng chuông cửa, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức rạng rỡ khi nhìn thấy Lê An.
"Chào An! Hôm nay ghé tiệm sớm vậy em?" Minh Anh cất giọng tự nhiên, ấm áp, nụ cười càng tươi hơn khi thấy vẻ mặt thanh thản của Lê An.
Lê An mỉm cười đáp lại, nụ cười nhẹ nhàng mà chứa đựng sự mãn nguyện, khác hẳn với vẻ cam chịu hay thản nhiên của cô gái ngày trước. "Em ghé chọn ít hoa về trang trí nhà thôi chị. Dạo này em thích hoa tươi trong nhà, cảm giác có sức sống hơn nhiều."
Minh Anh đặt kéo xuống, đi về phía Lê An, ánh mắt tinh tế quan sát cô bạn mình. "Chị thấy em dạo này rạng rỡ hẳn ra đó An, như bông hoa mới nở vậy. Đúng là tình yêu khiến người ta đẹp lên." Minh Anh nói, giọng trêu chọc nhưng tràn đầy sự chân thành.
Lê An khẽ đỏ mặt, nụ cười càng thêm ngọt ngào. Cô đưa tay vuốt nhẹ một cánh hồng đỏ thắm còn đọng sương. "Em cũng không biết nữa chị ạ, chỉ là thấy bình yên hơn. Cảm giác mọi thứ đều đúng chỗ của nó, không còn phải lo nghĩ hay chạy theo những điều xa vời nữa." Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những bó hoa đủ sắc màu, tìm kiếm một sự bình yên giản dị. "Đúng là đôi khi, hạnh phúc không phải là những thứ quá lớn lao hay phi thường, mà chỉ là những điều nhỏ bé, giản dị, nhưng thật sự chân thành."
Minh Anh gật đầu đồng tình, nụ cười vẫn đọng trên môi. "Chị vẫn luôn nói mà, mỗi bông hoa đều có một câu chuyện riêng. Và câu chuyện của em giờ đây, rõ ràng là một câu chuyện bình yên và tươi sáng." Cô nói, rồi khẽ nháy mắt. "Em cứ chọn đi nhé, chị ra ngoài kia chút."
Lê An tiếp tục dạo quanh tiệm, ngắm nghía từng loại hoa. Cảm giác nhẹ nhõm và an yên thật sự đã lấp đầy tâm hồn cô. Không còn những dằn vặt, không còn những "nếu như ngày đó" ám ảnh. Quá khứ đã lùi xa, trở thành một phần của ký ức, không còn khả năng làm tổn thương cô nữa. Cô đã học được cách chấp nhận, cách trân trọng những gì mình đang có, và quan trọng hơn, cách để yêu thương bản thân mình.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi xách Lê An reo lên một giai điệu quen thuộc. Là Huy. Khuôn mặt cô bừng sáng hơn nữa khi nhìn thấy tên anh hiện lên màn hình.
"Alo, em nghe đây anh." Giọng Lê An nhẹ nhàng, ấm áp, mang theo sự vui vẻ không giấu diếm.
Đầu dây bên kia, giọng Huy trầm ấm, rõ ràng và đầy vẻ trìu mến. "Em đang làm gì đó? Anh sắp tan sở rồi."
"Em đang ở tiệm hoa của Minh Anh. Đang chọn hoa về nhà." Lê An vừa nói vừa ngước mắt nhìn lên trần nhà, nơi những giọt nước tí tách rơi xuống từ một hệ thống tưới tự động, tạo nên âm thanh vui tai.
"Vậy à? Tốt quá. Tối nay anh có một bất ngờ dành cho em. Cứ chuẩn bị thật đẹp nhé, anh sẽ đến đón." Giọng Huy mang theo chút bí ẩn, khiến Lê An không khỏi tò mò.
"Bất ngờ gì vậy anh? Anh làm em tò mò quá." Lê An cười khúc khích, cảm giác hân hoan lan tỏa khắp lồng ngực. Cô biết Huy luôn là người chu đáo và lãng mạn, nhưng những bất ngờ của anh luôn khiến cô cảm động sâu sắc.
"Đã là bất ngờ thì sao mà nói trước được." Huy cười khẽ. "Cứ yên tâm, anh sẽ không làm em thất vọng đâu. Khoảng bảy giờ anh sẽ qua đón em. Đừng quên chuẩn bị thật xinh đẹp nhé."
"Vâng ạ. Em biết rồi." Lê An nhẹ nhàng đáp, trong lòng tràn ngập mong đợi. Cô cúp máy, ánh mắt vẫn còn lấp lánh niềm vui. Cô chọn một bó hoa cẩm tú cầu xanh nhạt, màu của sự bình yên và thủy chung, cùng với vài nhánh baby’s breath nhỏ xíu, tượng trưng cho tình yêu thuần khiết. Khi Minh Anh quay lại, cô đã thấy Lê An đứng bên quầy tính tiền, trên tay là bó hoa nhỏ xinh.
"Xong rồi hả em?" Minh Anh hỏi, ánh mắt đầy trìu mến.
"Dạ, em xong rồi chị. Cẩm tú cầu và baby’s breath. Em thấy chúng hợp với không khí bình yên trong nhà em bây giờ." Lê An nói, ánh mắt nhìn bó hoa đầy yêu thương.
Minh Anh mỉm cười, gói ghém cẩn thận bó hoa cho Lê An. "Đúng rồi đó em. Những bông hoa này rất hợp với em bây giờ." Cô nói, rồi khẽ cúi xuống thì thầm. "Chị thấy em với cậu Huy rất hợp nhau. Cậu ấy là một người đàn ông tốt, thật lòng với em."
Lê An mỉm cười, trong lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. Cô biết Minh Anh nói đúng. Huy là một bến đỗ an yên, một người đàn ông không mộng mị, không hoa mỹ, nhưng lại chân thành và bền bỉ. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, nhưng anh lại thực hiện những hành động nhỏ bé, thiết thực, khiến cô cảm thấy được yêu thương và trân trọng một cách trọn vẹn nhất.
"Em cảm ơn chị." Lê An khẽ nói, rồi cầm bó hoa, rời khỏi tiệm với những bước chân nhẹ nhàng, lòng tràn ngập sự mong đợi cho buổi tối bất ngờ. Ánh nắng chiều đã dịu hẳn, nhường chỗ cho những vệt tím hồng cuối chân trời, báo hiệu một đêm yên bình sắp đến.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Lê An mặc một chiếc váy linen màu kem giản dị nhưng tinh tế, mái tóc búi cao gọn gàng, điểm xuyết vài lọn tóc mai buông lơi. Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ đủ làm nổi bật lên vẻ thanh thoát, dịu dàng vốn có. Khi Huy đến đón, anh mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt đầy yêu chiều khi nhìn thấy cô.
"Em xinh lắm." Anh nói, giọng trầm ấm, rồi mở cửa xe cho cô.
Suốt quãng đường đi, Lê An cứ đoán già đoán non về địa điểm mà Huy sẽ đưa cô đến, nhưng anh chỉ cười bí ẩn, không hé răng nửa lời. Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước cổng công viên "Ký Ức Xanh". Lê An có chút bất ngờ, vì đây là một trong những công viên lớn và đẹp nhất thị trấn, với kiến trúc Pháp cổ điển pha lẫn nét Á Đông trong những đình nghỉ và cầu đá.
"Công viên sao anh?" Lê An hỏi, đôi mắt tròn xoe, ánh lên vẻ tò mò.
Huy nắm lấy tay cô, nụ cười vẫn đọng trên môi. "Đúng vậy. Vào thôi, bất ngờ đang chờ em ở bên trong."
Họ cùng nhau bước vào công viên. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, tiếng cười đùa trong trẻo của những đứa trẻ đang chơi đùa ở khu vui chơi, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động nhưng vẫn giữ được sự yên bình đến lạ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi chiều, mùi cỏ cây xanh tươi và mùi hoa thoang thoảng khắp không gian, khiến tâm hồn Lê An cảm thấy sảng khoái và thư thái.
Huy dẫn cô đi theo một con đường lát đá nhỏ, lượn lờ qua những lùm cây xanh mướt, càng lúc càng xa khu trung tâm ồn ào. Dưới ánh hoàng hôn vàng óng ả, những hàng cây cổ thụ đổ bóng dài xuống lối đi, tạo nên một khung cảnh lãng mạn như trong truyện cổ tích. Lê An khẽ nắm chặt tay Huy, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang. Trái tim cô đập những nhịp đập bình yên, không còn chút xao động nào về những ký ức cũ nơi đây.
Họ dừng lại ở một góc khuất, dưới bóng một cây đa cổ thụ rợp mát, gần một hồ nước nhỏ có cây cầu gỗ bắc ngang. Lê An ngỡ ngàng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Một tấm khăn trải bàn trắng tinh được trải ngay ngắn trên thảm cỏ xanh mướt. Trên đó là những món ăn được bày biện đẹp mắt: salad tươi rói, bánh mì nướng giòn rụm, một chai rượu vang nhẹ và một giỏ trái cây tươi ngon. Một bình hoa nhỏ với những bông cúc họa mi trắng muốt đặt ở giữa bàn, cùng với hai chiếc nến thơm nhỏ được thắp sáng, tỏa ra ánh sáng lung linh và mùi hương dịu nhẹ. Khung cảnh đơn giản nhưng tinh tế, thể hiện sự tỉ mỉ và chu đáo đến từng chi tiết của Huy.
"Ôi... Huy..." Lê An khẽ thốt lên, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ ngạc nhiên tột độ, xen lẫn sự cảm động sâu sắc. Cô không ngờ anh lại chuẩn bị một buổi tối lãng mạn đến vậy.
Huy mỉm cười dịu dàng, ánh mắt anh tràn đầy sự hạnh phúc khi nhìn thấy biểu cảm của cô. Anh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng dẫn cô đến bên tấm thảm. "Anh biết em thích những điều giản dị, nên anh muốn tự tay chuẩn bị tất cả. Chỉ cần em vui là được." Anh nói, giọng nói ấm áp như muốn xoa dịu mọi gợn sóng trong lòng cô.
Lê An cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, một cảm xúc ấm áp dâng trào trong lồng ngực. "Huy... anh không cần phải làm thế này đâu. Em... em thật sự bất ngờ quá." Cô khẽ nói, giọng hơi run. Sự chân thành và quan tâm của anh luôn khiến cô cảm động đến vậy.
Huy nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô. "Anh muốn. Thấy em cười là món quà lớn nhất của anh rồi." Anh nói, rồi kéo ghế ra hiệu cho cô ngồi xuống. "Ngồi đi, chúng ta cùng thưởng thức bữa tối."
Lê An ngồi xuống, ánh mắt vẫn không rời khung cảnh lãng mạn trước mặt. Cảm giác bình yên bao trùm lấy cô, một sự bình yên không cần phải tìm kiếm, không cần phải chạy theo, mà chỉ cần chấp nhận và trân trọng hiện tại. Suốt bữa tối, Huy ân cần gắp thức ăn vào đĩa cô, kể những câu chuyện nhẹ nhàng về công việc, về cuộc sống, đôi khi còn pha chút hài hước khiến Lê An bật cười thích thú. Tiếng cười của cô vang lên trong không gian tĩnh lặng của công viên, hòa cùng tiếng chim đêm và tiếng nước chảy, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của hạnh phúc. Anh không nhắc gì đến những điều đã qua, không đào sâu vào quá khứ của cô, mà chỉ tập trung vào hiện tại, vào những khoảnh khắc vui vẻ mà họ đang chia sẻ. Điều đó khiến Lê An cảm thấy hoàn toàn thoải mái và được là chính mình khi ở bên anh. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi và an toàn mà anh mang lại. Bỗng chốc, mọi lo toan, mọi phiền muộn dường như tan biến, chỉ còn lại sự ấm áp của khoảnh khắc hiện tại. Cô nhận ra, đây chính là "bến đỗ bình yên" mà bấy lâu nay cô vẫn hằng tìm kiếm.
***
Đêm dần buông, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, điểm xuyết bởi hàng ngàn vì sao lấp lánh. Gió se lạnh thoảng qua, mang theo hơi ẩm từ mặt hồ và mùi hương dịu nhẹ của những loài hoa đêm. Sau bữa tối lãng mạn, Huy và Lê An cùng tản bộ quanh bờ hồ. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, tiếng ếch nhái từ ao nhỏ gần đó, cùng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, tạo nên một không gian tĩnh lặng và lãng mạn đến nao lòng. Những chiếc đèn lồng nhỏ treo dọc lối đi tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, dẫn lối cho hai người.
Huy nắm chặt tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối. Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, tận hưởng khoảnh khắc bình yên này. Cô cảm thấy trái tim mình bình yên đến lạ, một sự bình yên không cần phải tìm kiếm, không cần phải chạy theo, mà chỉ cần chấp nhận và trân trọng hiện tại. Tất cả những dấu vết của sự đấu tranh nội tâm giữa tình cảm cũ và sự chấp nhận hiện tại đã hoàn toàn tan biến. Cô biết mình đã lựa chọn đúng.
Bất chợt, Huy dừng lại. Anh nhẹ nhàng buông tay Lê An ra, rồi từ từ lấy trong túi áo một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh sẫm. Lê An ngạc nhiên nhìn anh, trái tim khẽ đập nhanh hơn một nhịp, nhưng không phải là lo lắng, mà là một sự háo hức ngọt ngào.
Huy mở chiếc hộp. Bên trong là một chiếc vòng tay bạc đơn giản nhưng tinh xảo, những đường nét chạm khắc uốn lượn mềm mại, và đặc biệt, có khắc tên "Lê An" nhỏ nhắn, tinh tế. Ánh bạc lấp lánh dưới ánh trăng, tựa như một dải ngân hà thu nhỏ.
"Chiếc vòng này... nó đơn giản như những gì anh có thể cho em." Huy nói, giọng anh trầm ấm, chân thành, ánh mắt nhìn Lê An đầy tình yêu thương. "Một sự hiện diện bền bỉ, một bến đỗ bình yên. Em xứng đáng với điều đó, Lê An."
Lê An nhìn chiếc vòng, rồi nhìn Huy, đôi mắt cô ướt lệ. Không phải vì buồn, mà vì quá đỗi cảm động. Cô cảm nhận được sự chân thành, sự trân trọng mà anh dành cho mình. Anh không hứa hẹn những điều vĩ đại, anh chỉ mang đến cho cô sự bình yên và một tình yêu vững chãi, điều mà cô thực sự cần và khao khát bấy lâu nay.
"Em cảm ơn anh, Huy." Lê An khẽ nói, giọng cô nghẹn lại, cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng trào. "Em thật sự... rất trân trọng."
Huy nhẹ nhàng lấy chiếc vòng ra khỏi hộp. Anh nắm lấy bàn tay trái của Lê An, cảm nhận hơi ấm từ làn da mềm mại của cô. Anh từ từ đeo chiếc vòng bạc vào cổ tay cô, động tác nhẹ nhàng và đầy trìu mến. Cảm giác mát lạnh của chiếc vòng trên cổ tay, rồi nhanh chóng được sưởi ấm bởi hơi ấm từ bàn tay anh, khiến Lê An cảm thấy một sự gắn kết mãnh liệt.
"Chỉ cần em hạnh phúc, là đủ rồi." Huy thì thầm, rồi anh siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt anh hằn lên sự kiên định và yêu thương vô bờ.
Lê An ngước nhìn anh, nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi, nhưng lần này, nó còn mãn nguyện và bình yên hơn bao giờ hết. Cô không còn cảm thấy bất kỳ sự tiếc nuối nào về những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh mình. Cô biết, bến đỗ này, nơi có Huy, chính là nơi cô thuộc về. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị nhưng bền vững, không cần phải chạy theo những mộng mơ xa vời. Chiếc vòng bạc trên cổ tay cô lấp lánh như một lời hứa, một sự cam kết cho một tương lai an yên, nơi cô có thể tựa vào vai người đàn ông mình yêu, mãi mãi không cần phải ngoảnh lại nhìn về quá khứ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.