Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 507: Hư Vô Giữa Phồn Hoa
Đêm dần buông, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, điểm xuyết bởi hàng ngàn vì sao lấp lánh. Gió se lạnh thoảng qua, mang theo hơi ẩm từ mặt hồ và mùi hương dịu nhẹ của những loài hoa đêm. Sau bữa tối lãng mạn, Huy và Lê An cùng tản bộ quanh bờ hồ. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, tiếng ếch nhái từ ao nhỏ gần đó, cùng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, tạo nên một không gian tĩnh lặng và lãng mạn đến nao lòng. Những chiếc đèn lồng nhỏ treo dọc lối đi tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, dẫn lối cho hai người.
Huy nắm chặt tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối. Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, tận hưởng khoảnh khắc bình yên này. Cô cảm thấy trái tim mình bình yên đến lạ, một sự bình yên không cần phải tìm kiếm, không cần phải chạy theo, mà chỉ cần chấp nhận và trân trọng hiện tại. Tất cả những dấu vết của sự đấu tranh nội tâm giữa tình cảm cũ và sự chấp nhận hiện tại đã hoàn toàn tan biến. Cô biết mình đã lựa chọn đúng.
Bất chợt, Huy dừng lại. Anh nhẹ nhàng buông tay Lê An ra, rồi từ từ lấy trong túi áo một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh sẫm. Lê An ngạc nhiên nhìn anh, trái tim khẽ đập nhanh hơn một nhịp, nhưng không phải là lo lắng, mà là một sự háo hức ngọt ngào.
Huy mở chiếc hộp. Bên trong là một chiếc vòng tay bạc đơn giản nhưng tinh xảo, những đường nét chạm khắc uốn lượn mềm mại, và đặc biệt, có khắc tên "Lê An" nhỏ nhắn, tinh tế. Ánh bạc lấp lánh dưới ánh trăng, tựa như một dải ngân hà thu nhỏ.
"Chiếc vòng này... nó đơn giản như những gì anh có thể cho em." Huy nói, giọng anh trầm ấm, chân thành, ánh mắt nhìn Lê An đầy tình yêu thương. "Một sự hiện diện bền bỉ, một bến đỗ bình yên. Em xứng đáng với điều đó, Lê An."
Lê An nhìn chiếc vòng, rồi nhìn Huy, đôi mắt cô ướt lệ. Không phải vì buồn, mà vì quá đỗi cảm động. Cô cảm nhận được sự chân thành, sự trân trọng mà anh dành cho mình. Anh không hứa hẹn những điều vĩ đại, anh chỉ mang đến cho cô sự bình yên và một tình yêu vững chãi, điều mà cô thực sự cần và khao khát bấy lâu nay.
"Em cảm ơn anh, Huy." Lê An khẽ nói, giọng cô nghẹn lại, cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng trào. "Em thật sự... rất trân trọng."
Huy nhẹ nhàng lấy chiếc vòng ra khỏi hộp. Anh nắm lấy bàn tay trái của Lê An, cảm nhận hơi ấm từ làn da mềm mại của cô. Anh từ từ đeo chiếc vòng bạc vào cổ tay cô, động tác nhẹ nhàng và đầy trìu mến. Cảm giác mát lạnh của chiếc vòng trên cổ tay, rồi nhanh chóng được sưởi ấm bởi hơi ấm từ bàn tay anh, khiến Lê An cảm thấy một sự gắn kết mãnh liệt.
"Chỉ cần em hạnh phúc, là đủ rồi." Huy thì thầm, rồi anh siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt anh hằn lên sự kiên định và yêu thương vô bờ.
Lê An ngước nhìn anh, nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi, nhưng lần này, nó còn mãn nguyện và bình yên hơn bao giờ hết. Cô không còn cảm thấy bất kỳ sự tiếc nuối nào về những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh mình. Cô biết, bến đỗ này, nơi có Huy, chính là nơi cô thuộc về. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị nhưng bền vững, không cần phải chạy theo những mộng mơ xa vời. Chiếc vòng bạc trên cổ tay cô lấp lánh như một lời hứa, một sự cam kết cho một tương lai an yên, nơi cô có thể tựa vào vai người đàn ông mình yêu, mãi mãi không cần phải ngoảnh lại nhìn về quá khứ.
***
**Chương 507: Hư Vô Giữa Phồn Hoa**
Sáng muộn, ánh nắng tháng tư len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ thành những vệt sáng vàng trên nền thảm xám của văn phòng. Mùi cà phê mới pha thoảng nhẹ trong không khí, quyện lẫn với mùi giấy mới và mực in, tạo nên một không gian làm việc quen thuộc, tưởng chừng như luôn tràn đầy năng lượng. Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt anh dán vào những con số, những biểu đồ phức tạp, nhưng tâm trí anh lại trôi dạt về một nơi xa xăm, nơi có những dòng sông uốn lượn và một nụ cười quen thuộc.
Anh đã cố gắng. Cố gắng vùi mình vào công việc, cố gắng tìm kiếm sự an ủi trong những thành công về mặt vật chất. Nhưng kể từ cái ngày vô tình nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Lê An bên Nguyễn Hoàng Huy trên mạng xã hội, mọi thứ dường như đã sụp đổ trong anh. Những hình ảnh về buổi picnic lãng mạn, về chiếc vòng tay bạc khắc tên – dù chỉ là những mảnh ghép anh tự tìm tòi và xâu chuỗi qua những tài khoản chung, những bức ảnh được tag mờ nhạt – cũng đủ để xuyên qua lớp vỏ bọc kiên cường mà anh đã gầy dựng bấy lâu. Anh lướt qua các trang mạng xã hội một cách vô vọng, như một kẻ lạc lối tìm kiếm dấu vết của một kho báu đã mất. Mỗi bức ảnh anh tìm thấy, mỗi dòng bình luận đơn giản về hạnh phúc của cô, đều như một mũi dao cứa vào trái tim anh, khiến nỗi đau thêm hằn sâu. Sự bình yên giản dị mà Lê An tìm thấy, cái "bến đỗ" mà cô đã chấp nhận, lại càng làm nổi bật sự trống rỗng, vô nghĩa trong cuộc sống xa hoa của anh. Anh nhận ra, anh đã dành vài ngày qua để tự hành hạ chính mình, để đào sâu vào nỗi đau mà lẽ ra anh nên chôn vùi.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng kéo anh về thực tại. Anh Long, trưởng phòng dự án, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đứng ở cửa cabin của anh.
"Hạo, cậu ổn chứ? Dạo này cậu hơi mất tập trung đấy." Giọng Anh Long trầm ấm, mang theo chút lo ngại.
Trần Hạo giật mình, vội vàng thoát khỏi tab trình duyệt chứa đầy hình ảnh Lê An, thay vào đó là một biểu đồ tăng trưởng doanh thu. Anh gượng cười, nụ cười méo mó không chạm đến ánh mắt. "Em ổn, anh Long. Chỉ là hơi nhiều việc một chút thôi ạ." Anh cố gắng làm cho giọng mình nghe tự nhiên nhất có thể, nhưng sự mệt mỏi trong đôi mắt anh khó lòng che giấu.
Anh Long khẽ nhướn mày, ánh mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt Trần Hạo, như muốn xuyên thấu những lớp vỏ bọc. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Công việc bộn bề là chuyện thường tình, nhưng giữ được sự tỉnh táo mới là điều quan trọng. Cậu là trụ cột của dự án này, đừng để những chuyện riêng tư ảnh hưởng đến công việc."
Lời nhắc nhở của Anh Long không quá gay gắt, nhưng lại thấm thía như một lời cảnh báo. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, cố gắng giấu đi sự khó chịu đang dâng lên trong lòng. Anh biết Anh Long có ý tốt, nhưng vào lúc này, anh chỉ muốn được yên tĩnh, được chìm đắm trong nỗi buồn của riêng mình.
Anh Long không nói thêm, chỉ vỗ nhẹ vai Trần Hạo rồi quay đi, để lại một khoảng lặng đầy suy tư. Trần Hạo lại nhìn vào màn hình, nhưng những con số nhảy múa giờ đây đã trở nên vô nghĩa. Anh thở dài, cảm thấy nặng nề đến lạ.
Vài phút sau, một bóng dáng thanh thoát xuất hiện trước bàn làm việc của Trần Hạo. Hải Yến, đồng nghiệp của anh, với vẻ ngoài xinh đẹp, thông minh và luôn ăn mặc chỉn chu, nở một nụ cười nhẹ. Mùi nước hoa cao cấp từ cô thoang thoảng trong không khí, mang theo sự tinh tế và hiện đại.
"Anh Hạo, tối nay anh có rảnh không?" Giọng Hải Yến trong trẻo, ánh mắt cô nhìn anh đầy quan tâm. "Em biết một nhà hàng Pháp mới mở khá ngon, muốn mời anh đi thử. Thấy anh dạo này có vẻ căng thẳng, đổi gió một chút biết đâu lại tốt hơn."
Trần Hạo ngẩng lên, nhìn Hải Yến. Anh biết cô có tình cảm với mình, những cử chỉ quan tâm, những lời mời gọi tinh tế không thể nào thoát khỏi sự nhạy cảm của anh. Bình thường, anh sẽ khéo léo từ chối, bởi trái tim anh đã đóng băng từ lâu, không muốn làm tổn thương ai. Nhưng hôm nay, sau những nỗi đau từ hình ảnh của Lê An, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh. Có lẽ, anh nên thử. Thử mở lòng, thử tìm kiếm một lối thoát, một sự phân tâm. Có lẽ, những điều mới mẻ sẽ giúp anh quên đi quá khứ, lấp đầy khoảng trống đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Anh ngập ngừng một lát, rồi khẽ gật đầu. "Được thôi, Hải Yến. Mấy giờ?"
Nụ cười trên môi Hải Yến rạng rỡ hơn. "Bảy giờ tối nhé, anh Hạo. Em sẽ gửi địa chỉ cho anh."
Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào. Anh nhìn theo bóng Hải Yến rời đi, trong lòng không hề có chút háo hức hay mong chờ, chỉ là một sự chấp nhận trống rỗng, một hy vọng mong manh rằng có lẽ, sự thay đổi này sẽ mang lại điều gì đó khác biệt. Nhưng sâu thẳm trong anh, một giọng nói khẽ thì thầm: *Vô ích thôi, Trần Hạo.*
***
Bảy giờ tối, thành phố lên đèn. Nhà hàng Pháp 'Le Rêve' tọa lạc trên một con phố yên tĩnh, ẩn mình sau những tán cây cổ thụ. Kiến trúc Pháp cổ điển với trần cao, những ô cửa sổ vòm duyên dáng và tường được trang trí bằng tranh vẽ cùng gương lớn, tạo nên một không gian sang trọng và lãng mạn. Đèn chùm pha lê lấp lánh tỏa ánh sáng vàng dịu, phản chiếu trên những bộ dao dĩa bạc lấp lánh và ly rượu vang sáng bóng. Khăn trải bàn trắng tinh, những bó hoa tươi đặt trên mỗi bàn, mùi thức ăn Pháp tinh tế hòa quyện với mùi rượu vang và nước hoa cao cấp, tất cả tạo nên một bầu không khí trang trọng và yên tĩnh. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng len lỏi qua từng góc phòng, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau, tiếng dao dĩa lách cách và những lời trò chuyện thì thầm, tạo nên một bản hòa tấu trầm lắng.
Trần Hạo và Hải Yến ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khu vườn nhỏ với ánh nến lung linh. Trần Hạo ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest xám, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, một biểu tượng của sự thành đạt. Hải Yến xinh đẹp trong chiếc đầm đen thanh lịch, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui.
Cô chủ động bắt chuyện, kể về những dự định công việc, những chuyến du lịch mà cô mơ ước, những cuốn sách hay mà cô vừa đọc. Giọng cô trong trẻo, đầy nhiệt huyết. Trần Hạo cố gắng tỏ ra lịch thiệp, gật đầu, mỉm cười nhẹ khi cần thiết. Anh dùng dao dĩa một cách máy móc, khẩu vị dường như đã biến mất. Anh lắng nghe những câu chuyện của Hải Yến, nhưng tâm trí anh lại vô định, lướt qua những cặp đôi khác đang trò chuyện vui vẻ, ánh mắt họ trao nhau đầy tình tứ, những nụ cười hạnh phúc. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những ánh đèn đường mờ ảo, cảm thấy một khoảng cách vô hình đang ngăn cách anh với mọi thứ xung quanh.
"Anh Hạo, anh có vẻ không được vui lắm. Có chuyện gì không ổn sao?" Hải Yến dừng lại, giọng cô có chút lo lắng, ánh mắt cô dò xét khuôn mặt anh.
Trần Hạo khẽ giật mình, cố gắng tập trung. "Không có gì. Chỉ là công việc hơi căng thẳng thôi." Anh nói, giọng trầm và ngắn gọn, đúng như phong cách thường ngày của anh. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn chia sẻ những nỗi niềm riêng tư.
Hải Yến khẽ thở dài, dường như cô đã quen với sự khép kín của anh. "Em biết anh là người trầm tính, nhưng đôi khi cũng cần chia sẻ ra chứ. Anh luôn một mình thế này..." Cô nói, ánh mắt cô ánh lên một chút thất vọng, xen lẫn sự quan tâm chân thành. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh, muốn truyền cho anh chút hơi ấm, chút an ủi.
Cảm giác mát lạnh của chiếc nhẫn trên tay Hải Yến chạm vào da anh, nhưng Trần Hạo nhanh chóng rụt tay về một cách vô thức, như bị điện giật. Anh không cố ý, chỉ là một phản xạ tự nhiên. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, hương vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể xua tan đi vị đắng trong lòng. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, như muốn tìm một lý do để kết thúc cuộc trò chuyện này. "À... Anh vẫn ổn. Cảm ơn em đã quan tâm."
Hải Yến khẽ mỉm cười, nụ cười gượng gạo. Cô hiểu rằng mình không thể chạm tới được trái tim người đàn ông này. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã dành cho anh sự quan tâm chân thành nhất, nhưng đáp lại chỉ là một bức tường vô hình, một sự xa cách lạnh lùng. Cuộc trò chuyện tiếp tục một cách rời rạc, những câu hỏi của Hải Yến được đáp lại bằng những câu trả lời hời hợt, không cảm xúc. Trần Hạo cảm thấy mình như một diễn viên đang diễn một vở kịch mà anh không hề muốn tham gia. Mọi thứ đều giả tạo, hời hợt, vô nghĩa. Anh không thể tìm thấy bất kỳ sự kết nối nào, bất kỳ tia sáng nào có thể xua đi cái bóng tối u ám đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Sự đối lập giữa sự sôi nổi của Hải Yến và sự trầm mặc của anh càng làm nổi bật cái khoảng trống trong lòng. Anh nhận ra, sự thiếu kết nối này không phải lỗi của Hải Yến, mà là của chính anh, của một trái tim đã chai sạn và chỉ khắc ghi một hình bóng duy nhất.
Cuối cùng, sau khi thanh toán bữa ăn một cách lịch sự, Trần Hạo đưa Hải Yến về. Trên đường đi, không khí im lặng bao trùm, chỉ có tiếng động cơ xe và tiếng còi xe từ xa vọng lại. Hải Yến khẽ cảm ơn, ánh mắt cô có chút buồn bã, rồi bước xuống xe. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Anh nhìn theo bóng cô khuất dần sau cánh cửa tòa nhà, trong lòng không hề có chút tiếc nuối hay hối hận. Chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ.
***
Đêm khuya, thành phố vẫn không ngủ, nhưng căn hộ cao cấp của Trần Hạo lại chìm trong một sự tĩnh mịch đến rợn người. Nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, căn hộ được thiết kế mở, tối giản, với toàn bộ tường kính nhìn ra khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính và mùi rượu vang thoang thoảng trong không khí. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa, tiếng tủ lạnh hoạt động là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Tất cả tạo nên một không gian sang trọng, hiện đại, nhưng cũng lạnh lẽo và tĩnh mịch đến khó tả.
Trần Hạo bước vào căn hộ, cởi bỏ áo vest, ném xuống sofa một cách thờ ơ. Anh thả mình xuống chiếc ghế bành da, ngước nhìn trần nhà cao vút. Ánh đèn neon rực rỡ từ thành phố bên ngoài xuyên qua lớp kính, vẽ thành những vệt sáng lờ mờ trên sàn nhà.
Anh đã cố gắng, thực sự đã cố gắng. Cuộc hẹn với Hải Yến là một nỗ lực để thoát khỏi nỗi ám ảnh, để tìm kiếm một sự kết nối mới, một lối thoát cho trái tim đang rỉ máu. Nhưng tất cả đều vô ích. Không một nụ cười, không một ánh mắt, không một câu chuyện nào của Hải Yến có thể lấp đầy cái khoảng trống mênh mông trong anh. Thay vào đó, nó chỉ càng làm nổi bật sự khác biệt, sự hời hợt của mọi mối quan hệ khác so với những gì anh đã từng có, hoặc nghĩ rằng mình sẽ có, với Lê An.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn, đôi tay vịn vào khung kính lạnh lẽo. Anh nhìn xuống thành phố đang lung linh ánh đèn, nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một màn đêm vô tận, một bức tranh không hồn. Anh cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp ập đến, bủa vây lấy anh. Thành công, tiền bạc, danh vọng – tất cả những thứ mà anh đã theo đuổi bấy lâu nay, giờ đây đều trở nên vô nghĩa, phù phiếm. Chúng không thể mua được một nụ cười chân thành, không thể xoa dịu một trái tim đang tan nát.
"Vô ích... tất cả đều vô ích." Anh thì thầm, giọng anh khàn đặc, đầy tuyệt vọng. Anh nhắm mắt lại, và ngay lập tức, hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Nụ cười của cô, ánh mắt dịu dàng, mái tóc mềm mại, tất cả đều sống động như thể cô đang đứng ngay trước mặt anh. Và rồi, hình ảnh chiếc vòng tay bạc khắc tên, nụ cười mãn nguyện của cô bên Nguyễn Hoàng Huy lại hiện về, như một nhát dao nữa cứa vào trái tim anh.
Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận một sự trống rỗng đau nhói, một lỗ hổng không thể nào lấp đầy. Anh đã bỏ lỡ cô, bỏ lỡ một cách đau đớn, vì sự e dè, vì những lời nói không thành, vì một nhịp chậm hơn người khác. Anh đã nhìn thấy hạnh phúc của cô, một hạnh phúc giản dị nhưng bền vững mà anh không thể nào mang lại. Và giờ đây, anh đang đứng giữa đỉnh cao của sự nghiệp, trong một căn hộ xa hoa, nhưng lại cô đơn đến tận cùng.
"Không ai có thể... không ai có thể là em." Anh thì thầm, giọng anh nghẹn lại, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Anh đã cố gắng tìm kiếm, cố gắng thay thế, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Lê An là duy nhất, là cái khoảng trống mà không một ai, không một điều gì có thể lấp đầy. Nỗi day dứt không thể nguôi ngoai, sự hối tiếc gặm nhấm tâm hồn anh từng giây, từng phút. Anh nhận ra, dù cố gắng đến mấy, dù thành đạt đến đâu, anh vẫn sẽ mãi mãi là một kẻ lạc lõng, mang theo một trái tim không trọn vẹn, ám ảnh bởi một tình yêu đã chậm một nhịp. Thành phố vẫn rực sáng dưới chân anh, nhưng tâm hồn anh lại chìm trong bóng tối, một bóng tối vĩnh viễn không thể thoát ra.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.