Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 508: Ký Ức Đã Nhạt Màu
Đêm khuya buông xuống, nhuộm phố phường bằng một thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ những cột đèn cao áp. Gió heo may đầu mùa khẽ luồn qua kẽ lá, mang theo chút hơi lạnh ẩm của sương đêm và mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ mảnh vườn nhà ai đó. Căn nhà nhỏ của Lê An nằm sâu trong con hẻm yên tĩnh, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố mà Trần Hạo vừa trở về. Ở đây, chỉ có tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng gió xào xạc trên mái ngói cũ và đôi khi là tiếng lá cây rơi khe khẽ, như những lời thì thầm của thời gian.
Trong phòng khách ấm cúng của Lê An, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn cổ điển hắt xuống, tạo nên một không gian riêng tư, thân mật. Bộ sofa gỗ cũ đã ngả màu thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ mộc mạc, gần gũi, như ôm lấy những câu chuyện không lời của biết bao thế hệ. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ đặt giữa phòng, một ấm trà hoa cúc đã vơi đi gần một nửa, hơi nóng vẫn còn phảng phất, mang theo hương thơm thanh khiết, dìu dịu. Vài đĩa trái cây được bày biện đơn giản nhưng tinh tế – những lát ổi xanh giòn, vài múi bưởi mọng nước – như chính con người Lê An, không cầu kỳ nhưng luôn chu đáo và đầy sức sống.
Lê An khẽ vuốt ve chiếc vòng tay bạc lấp lánh trên cổ tay trái. Ánh sáng từ ngọn nến nhỏ đang lay lắt trên bàn hắt vào, khiến chiếc vòng lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà thu nhỏ. Chiếc vòng, món quà từ Nguyễn Hoàng Huy, giờ đây không chỉ là một vật trang sức, mà đã trở thành một biểu tượng, một sợi dây vô hình kết nối cô với hiện tại, với những bình yên mà cô đang có. Ánh mắt cô đăm chiêu nhìn vào ngọn nến, nhưng không phải là sự ưu tư, mà là một sự đắm chìm vào những dòng ký ức đang trôi về, nhẹ nhàng như làn khói.
Nguyễn Hoàng Huy ngồi cạnh cô, tựa lưng vào thành ghế, dáng vẻ điềm tĩnh và ấm áp. Anh không thúc giục cô nói, chỉ đơn thuần để cô chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Anh hiểu rằng, để một người phụ nữ như Lê An mở lòng, cần sự kiên nhẫn và một không gian an toàn tuyệt đối. Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, vị đắng dịu xen lẫn ngọt thanh của hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng, như chính hương vị của những câu chuyện sắp được kể.
“Em lớn lên ở thị trấn này, chắc có nhiều kỷ niệm lắm nhỉ?” Huy phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói trầm ấm, đầy trìu mến. Anh khẽ cười, ánh mắt nhìn Lê An đầy yêu thương. “Anh chỉ nghe mẹ anh kể thôi, chưa được nghe chính chủ nhân kể bao giờ.”
Lê An quay sang nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô, nụ cười thanh thoát và bình yên, không chút gợn buồn hay vướng bận. “À, cũng nhiều lắm chứ,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. “Nhưng đa số là những chuyện ngây ngô của ngày xưa thôi.”
Huy khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi anh càng sâu. “Anh thích nghe những chuyện ngây ngô. Kể cho anh nghe đi, những buổi chiều em tắm sông, hay những lần trốn học đi hái trái cây…” Giọng anh mang theo sự khuyến khích chân thành, như một lời mời gọi cô hãy thoải mái trải lòng. Anh không muốn cô giữ lại bất cứ điều gì, dù là niềm vui hay nỗi buồn. Anh muốn chia sẻ tất cả cùng cô.
Lê An nhấp một ngụm trà hoa cúc, hơi ấm từ tách trà lan tỏa trong lòng bàn tay cô. “Uhm… có lần em với Bà Mai hay ra chợ mua xôi của Cô Bảy. Xôi Cô Bảy ngon lắm, thơm mùi lá dứa…” Cô bắt đầu kể, giọng điệu tự nhiên, như thể đang nói về một chuyện vừa xảy ra ngày hôm qua. Những ký ức tuổi thơ ùa về, không phải là những mảnh vỡ đau đáu, mà là những thước phim màu sắc, tươi sáng và hồn nhiên. Cô kể về những buổi sáng sớm mẹ cô thức dậy nấu bữa, mùi cơm gạo mới quyện với mùi cá kho thơm lừng cả gian bếp. Kể về những trưa hè nắng gắt, cô cùng đám bạn chạy trốn ra bờ sông, ngâm chân dưới dòng nước mát lạnh, mặc kệ lời mẹ dặn dò. Kể về những lần bị Bà Mai bắt gặp trèo cây hái trộm ổi, bị mắng cho một trận nhớ đời nhưng rồi vẫn cười khúc khích khi chia nhau những quả ổi xanh chát.
Huy nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên bàn tay Lê An, không thúc giục, chỉ đơn thuần lắng nghe. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, một sự ấm áp vững chãi, tin cậy. Anh không hỏi thêm, không ngắt lời cô, chỉ để cô tự do dệt nên câu chuyện của mình. Lê An cảm nhận được sự ấm áp và tin cậy từ cái chạm của anh. Nó giống như một chiếc neo, giữ cô lại với hiện tại, cho phép cô thoải mái dạo chơi trong miền ký ức mà không sợ bị lạc lối. Cô bắt đầu thả lỏng hơn, ánh mắt không còn nhìn vào ngọn nến mà hướng về phía anh, chia sẻ những mảnh ghép tuổi thơ một cách chân thành và hồn nhiên.
Cô kể về những trò chơi dân gian mà lũ trẻ thị trấn thường chơi sau mỗi buổi tan học: ô ăn quan trên nền đất, nhảy dây với sợi dây thun đã sờn cũ, hay rượt đuổi nhau dọc theo con đường làng đầy bụi đỏ. Giọng cô kể đầy hoài niệm, nhưng là một hoài niệm bình yên, không chút nuối tiếc. Nó giống như việc nhìn lại một cuốn phim cũ, biết rằng những gì đã qua không thể quay lại, nhưng vẫn trân trọng từng khoảnh khắc đã làm nên con người mình. Cô nhắc đến những người bạn cũ, những hàng xóm thân thiết, những kỷ niệm nhỏ nhặt mà giờ đây, khi kể lại, vẫn khiến cô mỉm cười.
“Cái hồi đó, tụi em mê mấy cuốn truyện kiếm hiệp lắm,” Lê An tiếp tục, ánh mắt cô long lanh như vừa tìm thấy một viên ngọc quý trong dòng chảy thời gian. Cô khẽ cười, một nụ cười trong trẻo, không chút gợn buồn nào. “Thằng… à, bạn em cứ mơ làm đại hiệp, còn em thì chỉ muốn làm cô nương may vá chờ ở nhà thôi.” Cô khẽ dừng lại một chút, không phải vì ngập ngừng hay vướng bận, mà chỉ là một thoáng hoài niệm thoáng qua. Cái tên Trần Hạo không được thốt ra, anh ta giờ đây chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một phần nhỏ trong bức tranh tổng thể của tuổi thơ cô, không còn là tâm điểm của bất cứ cảm xúc mạnh mẽ nào.
Huy chăm chú lắng nghe, ánh mắt anh đầy sự quan tâm và thấu hiểu. Anh không hề có dấu hiệu phán xét hay ghen tuông khi cô nhắc đến “bạn em” hay “thằng bạn”. Anh biết, đó là một phần không thể thiếu trong quá khứ của cô, và anh trân trọng tất cả những gì đã làm nên Lê An của hiện tại. Anh hiểu rằng, để yêu một người, phải chấp nhận cả những ký ức mà họ mang theo.
“Vậy là em đã có định hướng từ bé rồi, muốn một cuộc sống bình yên, đúng không?” Huy hỏi, giọng anh dịu dàng, như đang vuốt ve tâm hồn cô. Anh siết nhẹ bàn tay cô, một cử chỉ không lời đầy an ủi và thấu hiểu.
Lê An gật đầu, ngả đầu vào vai anh. Cô cảm nhận được sự vững chãi từ bờ vai ấy, hơi ấm từ cơ thể anh như một tấm chăn mềm mại, bao bọc lấy cô. Cô nhắm mắt lại, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. “Đúng vậy,” cô thì thầm, giọng cô nhỏ nhẹ, tan vào không gian tĩnh lặng của đêm. “Bây giờ nghĩ lại, em thấy mình thật may mắn khi có được anh, có được sự bình yên mà em hằng mong muốn. Những chuyện cũ, bây giờ nó chỉ là những thước phim cũ mà thôi.”
Những câu chuyện cũ thoát ra khỏi môi cô nhẹ nhàng như gió thoảng, không còn là gánh nặng mà là những kỷ niệm thân thương được chia sẻ. Từng lời cô nói ra không mang theo bất kỳ sự tiếc nuối hay dằn vặt nào. Giống như những con sóng nhỏ vỗ vào bờ, rồi tan biến vào biển lớn, không để lại dấu vết. Chúng chỉ còn là những hình ảnh, những âm thanh của một thời đã qua, được Lê An gói ghém cẩn thận trong một góc nhỏ của trái tim, không còn đủ sức để khuấy động hiện tại bình yên của cô.
Huy vòng tay ôm nhẹ lấy cô, một cử chỉ vững chãi và ấm áp, như một lời cam kết không lời. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô, quyện với mùi trà hoa cúc và mùi gỗ cũ của ngôi nhà. Tất cả tạo nên một sự hòa quyện hoàn hảo, lấp đầy không gian bằng sự yên bình và hạnh phúc. Tiếng côn trùng vẫn rả rích bên ngoài, tiếng gió vẫn xào xạc qua kẽ lá, nhưng trong vòng tay anh, Lê An cảm thấy hoàn toàn an toàn và được che chở.
“Anh sẽ luôn ở đây, mang lại sự bình yên đó cho em,” Huy nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự kiên định. “Em không cần phải mang vác bất cứ gánh nặng nào của quá khứ nữa.” Anh khẽ hôn lên mái tóc cô, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và sự trân trọng.
Lê An khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì sự xúc động. Cô siết nhẹ vòng tay ôm lấy anh, vùi mặt vào hõm vai anh. Từ nơi đây, cô có thể nghe rõ nhịp đập của trái tim anh, đều đặn và mạnh mẽ, như một bản nhạc xoa dịu mọi lo âu trong cô. Cô không cần phải tìm kiếm sự xa hoa, không cần phải chạy theo những ánh hào quang phù phiếm. Tất cả những gì cô cần, tất cả những gì cô mơ ước, giờ đây đều đang nằm gọn trong vòng tay này. Sự bình yên mà cô hằng khao khát, một bến đỗ an yên cho tâm hồn, đã hiện hữu ngay trước mắt, chân thực và vững bền.
Ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ, rải một vệt bạc lên sàn nhà. Tiếng gió đêm vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo hơi sương mát lành. Trong ngôi nhà nhỏ, hai con người đang lặng lẽ sẻ chia những cảm xúc chân thành nhất, dệt nên một câu chuyện tình yêu không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng sâu lắng và bền chặt. Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận trọn vẹn sự bình yên đang thấm đẫm từng tế bào. Những ký ức tuổi thơ, dù có sự hiện diện của ai đi chăng nữa, giờ đây cũng chỉ là những mảnh ghép đã được xếp đặt gọn gàng vào đúng vị trí của nó, không còn làm trái tim cô lay động hay gợn sóng. Cô đã buông bỏ hoàn toàn, không một chút vướng bận. Bởi vì, cô biết, hiện tại và tương lai của cô đang nằm trong vòng tay của người đàn ông này, một người luôn sẵn sàng mang đến cho cô sự bình yên mà cô hằng mong muốn. Và đó, chính là tất cả những gì cô cần.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.