Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 509: Vinh Quang Đơn Độc
Ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ, rải một vệt bạc lên sàn nhà. Tiếng gió đêm vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo hơi sương mát lành. Trong ngôi nhà nhỏ, hai con người đang lặng lẽ sẻ chia những cảm xúc chân thành nhất, dệt nên một câu chuyện tình yêu không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng sâu lắng và bền chặt. Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận trọn vẹn sự bình yên đang thấm đẫm từng tế bào. Những ký ức tuổi thơ, dù có sự hiện diện của ai đi chăng nữa, giờ đây cũng chỉ là những mảnh ghép đã được xếp đặt gọn gàng vào đúng vị trí của nó, không còn làm trái tim cô lay động hay gợn sóng. Cô đã buông bỏ hoàn toàn, không một chút vướng bận. Bởi vì, cô biết, hiện tại và tương lai của cô đang nằm trong vòng tay của người đàn ông này, một người luôn sẵn sàng mang đến cho cô sự bình yên mà cô hằng mong muốn. Và đó, chính là tất cả những gì cô cần.
***
Trong khi Lê An đang chìm đắm trong sự bình yên dịu dàng của hạnh phúc hiện tại, thì cách đó hàng trăm cây số, tại một thành phố không ngủ, Trần Hạo đang đứng trên bục vinh quang, đón nhận một thành tựu mà bao người mơ ước. Phòng họp chiến lược của Trần Thịnh Corporation, một không gian rộng lớn được thiết kế theo hình chữ nhật, với bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng, phản chiếu ánh đèn LED trắng sáng rực rỡ từ trần nhà. Những chiếc ghế da cao cấp, màu đen tuyền, xếp thành hàng ngay ngắn, tạo nên một sự trang trọng đến lạnh lẽo. Hệ thống màn hình chiếu lớn ở phía cuối phòng hiển thị logo của công ty cùng dòng chữ "Giải thưởng Chiến lược đột phá năm 20XX", trong khi những chiếc loa nhỏ được giấu khéo léo trên tường phát ra tiếng nhạc nền trang trọng, đều đặn.
Trần Hạo, trong bộ vest đen cắt may tinh xảo, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh sáng, đứng trên bục sân khấu nhỏ, nhận chiếc cúp từ tay Chủ tịch hội đồng quản trị. Chiếc cúp bằng pha lê trong suốt, được điêu khắc tinh xảo, nặng trịch trên tay anh. Ánh đèn flash từ những chiếc máy ảnh của phóng viên và bộ phận truyền thông nháy liên hồi, bắt trọn từng khoảnh khắc. Tiếng vỗ tay vang dội, kéo dài không dứt, lấp đầy không gian phòng họp, hòa cùng tiếng xì xào ngưỡng mộ từ các đồng nghiệp ngồi bên dưới. Mùi cà phê đậm đặc vừa được pha, mùi giấy mới từ những tập tài liệu trên bàn, và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp của những người tham dự quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp đến nghẹt thở.
Anh Long, cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, đứng ngay bên cạnh, nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ tự hào. Anh khẽ nghiêng người, nói nhỏ vào tai Trần Hạo, đủ để chỉ hai người nghe thấy giữa tiếng vỗ tay như sấm rền: "Chúc mừng cậu, Hạo. Thành tựu này là xứng đáng. Cậu đã làm rất tốt."
Trần Hạo gật đầu nhẹ, nụ cười trên môi anh chỉ là một đường nét thoáng qua, không chạm đến đôi mắt. Ánh mắt anh vô hồn, lướt qua đám đông mà không dừng lại ở bất cứ gương mặt cụ thể nào. Anh cảm thấy chiếc cúp trên tay mình thật nặng, không phải vì khối lượng vật lý của nó, mà vì một sức nặng vô hình đè nén trong lòng. Anh đưa tay lên micro, giọng trầm ấm vang vọng khắp phòng, từng từ ngữ chậm rãi, rõ ràng: "Tôi xin cảm ơn sự tin tưởng của ban lãnh đạo, sự đồng hành của đồng nghiệp, và đặc biệt là sự cống hiến không ngừng nghỉ của đội ngũ của tôi. Giải thưởng này là thành quả chung của tất cả chúng ta."
Khi anh dứt lời, tiếng vỗ tay lại bùng lên mạnh mẽ hơn. Anh Long vỗ vai anh, ra hiệu cho anh xuống bục để nhường chỗ cho các màn chụp ảnh. Trần Hạo đứng giữa những ánh đèn flash chói lòa, những khuôn mặt tươi cười chúc mừng, nhưng anh cảm thấy như mình đang ở một thế giới khác. Mọi thứ xung quanh anh đều rực rỡ, lấp lánh, nhưng tâm hồn anh lại chìm trong một khoảng lặng lạnh lẽo. Anh bắt tay từng người, mỉm cười xã giao, những cử chỉ chuyên nghiệp và hoàn hảo như một cỗ máy đã được lập trình.
Trong đám đông, Hải Yến, cô đồng nghiệp xinh đẹp và thông minh, với mái tóc xoăn nhẹ được búi cao gọn gàng, ánh mắt ngưỡng mộ không rời khỏi Trần Hạo. Cô quay sang Minh, một đồng nghiệp trẻ tuổi, năng động, đang nhiệt tình vỗ tay bên cạnh. Cô thì thầm, giọng cô đầy sự ngưỡng mộ và một chút gì đó khao khát: "Anh Hạo thật sự quá giỏi. Anh ấy xứng đáng với tất cả. Anh ấy luôn làm mọi việc một cách hoàn hảo." Minh gật đầu lia lịa, vẻ mặt lanh lợi đầy vẻ tán thành. "Đúng vậy, anh Hạo là thần tượng của em. Không ai có thể làm được như anh ấy."
Trần Hạo cảm nhận được những ánh mắt đó, những lời khen ngợi đó, nhưng chúng trôi tuột qua anh như những con sóng vô hình. Vinh quang này, thành công này, dường như chỉ là một chiếc áo khoác đẹp đẽ, che đi sự trống rỗng bên trong. Anh đã đạt được mục tiêu, đã chinh phục được đỉnh cao sự nghiệp mà anh từng đặt ra. Nhưng niềm vui trọn vẹn, sự hân hoan mà anh từng nghĩ sẽ có khi đạt được điều này, lại không hề xuất hiện. Thay vào đó, một nỗi cô đơn sâu sắc, một khoảng cách vô hình giữa anh và mọi người xung quanh cứ lớn dần, nuốt chửng lấy mọi cảm xúc. Anh ước gì, trong khoảnh khắc vinh quang này, có một ánh mắt khác, một nụ cười khác, một người khác để sẻ chia. Nhưng đã quá muộn. Nếu như ngày đó, anh đã nói sớm hơn một chút... nhưng những suy nghĩ ấy giờ đây chỉ còn là những lời nói không thành, những lời thì thầm của quá khứ, bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của hiện tại.
Ngay sau buổi lễ trao giải, Trần Hạo cố gắng tránh những cuộc chúc tụng kéo dài không dứt. Anh gật đầu chào các đồng nghiệp, mỉm cười xã giao, nhưng ánh mắt anh vẫn không ngừng tìm kiếm một lối thoát. Bầu không khí nhiệt thành, vui vẻ xung quanh anh dường như càng làm nổi bật lên sự lạc lõng, đơn độc của anh. Anh nhanh chóng di chuyển ra sảnh lễ tân của công ty, một không gian rộng lớn, lát đá cẩm thạch sáng bóng, với quầy lễ tân hiện đại và những sofa chờ màu kem sang trọng. Tiếng bước chân của anh trên nền đá cẩm thạch vang vọng, hòa lẫn với tiếng điện thoại réo rắt từ quầy lễ tân và tiếng trò chuyện râm ran của những nhân viên vừa tan ca. Mùi nước hoa thoang thoảng của những người đi ngang qua, quyện với mùi gỗ, mùi đá và không khí mát lạnh từ hệ thống điều hòa, tạo nên một sự sang trọng nhưng cũng đầy xa cách.
Anh Long bước tới, ánh mắt anh đầy sự quan tâm. "Cậu vẫn ổn chứ, Hạo? Hôm nay là một ngày dài và đầy cảm xúc. Đừng làm việc quá sức đấy." Anh Long đặt tay lên vai Trần Hạo, một cử chỉ thân mật hiếm hoi.
Trần Hạo khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo vẫn chưa tắt trên môi. "Tôi vẫn ổn, Anh Long. Chỉ hơi mệt chút thôi." Giọng anh trầm khẽ, đủ để che giấu đi sự mệt mỏi thực sự trong lòng. Anh không muốn bất cứ ai nhìn thấu được sự trống rỗng đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh của mình.
Hải Yến, với bộ váy công sở thanh lịch, nhanh nhẹn tiến đến. Gương mặt cô rạng rỡ, đôi mắt long lanh đầy hy vọng. "Anh Hạo, hay tối nay chúng ta đi ăn mừng chút đi? Em biết một nhà hàng rất ngon, vừa mở ở khu trung tâm, có món sườn nướng đặc biệt lắm." Cô cười tươi, ánh mắt cô trực tiếp nhìn vào anh, một sự mời gọi không hề che giấu.
Trần Hạo khẽ quay mặt đi một chút, tránh ánh mắt của cô. Anh cảm thấy một sự khó chịu nhẹ nhàng dâng lên trong lòng. Anh biết Hải Yến có tình cảm với mình, nhưng anh không thể đáp lại. Trái tim anh dường như đã bị đóng băng, không còn chỗ cho bất cứ ai khác. Anh lắc đầu nhẹ, vẫn giữ nụ cười xã giao. "Cảm ơn em, Hải Yến. Tối nay anh có việc rồi. Để dịp khác nhé." Anh nói, giọng điệu có chút hờ hững, nhưng vẫn đủ lịch sự để không làm mất lòng cô. Anh không muốn cho cô bất kỳ hy vọng nào, vì anh biết, anh không thể mang lại cho cô điều cô mong muốn.
Hải Yến hơi cụp mắt xuống, vẻ mặt có chút thất vọng thoáng qua, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. "Vâng, vậy để dịp khác vậy. Dù sao thì cũng chúc mừng anh một lần nữa, anh Hạo." Cô nói, giọng cô có chút buồn bã, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ tươi tắn.
Trần Hạo gật đầu chào cô, sau đó nhanh chóng bước về phía thang máy, tay vẫn cầm chặt chiếc cúp pha lê. Cánh cửa thang máy mở ra, anh bước vào, để lại phía sau những ánh mắt ngưỡng mộ và cả sự hụt hẫng của Hải Yến. Anh nhấn nút tầng cao nhất, nơi căn hộ của anh đang chờ đợi. Trong không gian kín của thang máy, sự yên lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng điều hòa xì xào và tiếng nhịp đập đều đặn của trái tim anh. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương bóng loáng của thang máy. Một người đàn ông thành công, đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp. Nhưng đôi mắt anh lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, một sự trống rỗng mà không một thành công nào có thể lấp đầy.
Căn hộ của Trần Hạo nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng các chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch và kim loại bóng. Một quầy bar mini được trang bị đầy đủ các loại rượu vang đắt tiền, và một phòng tập gym nhỏ gọn bên cạnh, tất cả đều toát lên vẻ sang trọng, tinh tế.
Trần Hạo bước vào căn hộ, cởi áo khoác ngoài và nới lỏng cà vạt, đặt chúng lên chiếc ghế bành da màu xám. Chiếc cúp pha lê lạnh lẽo được đặt cẩn thận lên mặt bàn kính cường lực ở phòng khách, phản chiếu ánh sáng từ những ngọn đèn LED thông minh trong căn hộ. Ánh đèn thành phố rực rỡ, lấp lánh qua cửa sổ kính lớn, tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn hoa, nhộn nhịp của đô thị. Nhưng tất cả những ánh sáng đó đều không thể xua đi cái lạnh lẽo, tĩnh mịch trong lòng anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh vang lên, như một bản nhạc nền cho nỗi cô đơn đang bao trùm lấy anh. Tiếng điều hòa xì xào đều đặn, tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả tạo nên một sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong không gian rộng lớn này.
Anh đi đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ, hương thơm nồng nàn của rượu lan tỏa trong không khí. Anh ngồi xuống chiếc sofa da mềm mại, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa màn đêm. "Cuối cùng thì mình cũng có được tất cả những gì mình từng muốn... nhưng sao lại trống rỗng đến thế này?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và đầy cay đắng. Thành công, danh vọng, tiền bạc – anh có tất cả. Nhưng anh lại thiếu đi điều quan trọng nhất: một trái tim ấm áp để sẻ chia, một người để anh có thể thực sự là chính mình.
Cảm giác lạnh lẽo khi anh chạm tay vào mặt kính cửa sổ, cảm giác nặng nề của chiếc cúp trên bàn, và cả sự thoải mái giả tạo của bộ vest sang trọng mà anh vừa cởi bỏ – tất cả đều không thể xoa dịu được nỗi đau đang gặm nhấm trong lòng anh. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát của vang lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng không thể làm tê liệt được cảm xúc.
Anh đứng dậy, cầm ly rượu ra ban công. Gió đêm lùa qua, mang theo hơi lạnh của thành phố về đêm. Anh tựa người vào lan can kính, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập như những con đom đóm trôi giữa biển đêm. Bao nhiêu người, bấy nhiêu cuộc đời, bấy nhiêu hạnh phúc. Liệu có ai trong số họ cũng đang cảm thấy cô đơn như anh, giữa cái vinh quang rực rỡ này?
Trần Hạo nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Lê An của ngày xưa, với nụ cười trong trẻo bên bờ sông cũ, và Lê An của bây giờ, với ánh mắt bình yên và mãn nguyện bên người đàn ông khác. Anh tự hỏi, "Lê An, em đang làm gì bây giờ? Em có hạnh phúc không?" Anh biết câu trả lời. Chương 508 đã phần nào nói lên điều đó. Cô ấy đang hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị và trọn vẹn, điều mà anh đã không thể mang lại cho cô.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Nỗi cô đơn bủa vây lấy anh, len lỏi vào từng tế bào, từng ngóc ngách trong tâm hồn. Thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tình yêu, giờ đây chỉ còn là một chiếc vỏ rỗng. Anh nhận ra, anh đã chậm một nhịp, chậm một nhịp để nói ra lời yêu, chậm một nhịp để giữ lấy người con gái mà anh trân trọng nhất. Và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối.
Chiếc cúp pha lê trên bàn vẫn sáng lấp lánh dưới ánh đèn, như một biểu tượng cho thành tựu rực rỡ nhưng vô nghĩa. Trần Hạo nhìn thành phố về đêm, những ánh đèn rực rỡ đến chói mắt nhưng không thể làm bừng sáng đôi mắt anh. Anh tự hỏi, giữa biển người và những ánh đèn rực rỡ này, liệu có ai đang cảm thấy cô đơn như anh, hay chỉ có mình anh lạc lõng trong chính vinh quang của mình, một vinh quang đơn độc và lạnh lẽo. Anh biết, cảm giác trống rỗng này sẽ không biến mất. Nó sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm một điều gì đó khác ngoài sự nghiệp, một hành động liều lĩnh nào đó, một quyết định bất ngờ nào đó liên quan đến quá khứ. Bởi vì, anh không thể tiếp tục sống mãi trong sự cô độc này. Anh đã từ chối Hải Yến, từ chối mọi cơ hội mở lòng với người khác, vì anh biết, trái tim anh vẫn mãi hướng về Lê An, người con gái duy nhất anh thực sự mong muốn. Nỗi cô đơn tột cùng này, có lẽ, sẽ là tiền đề cho việc anh sẽ tìm cách đối mặt trực diện hơn với quá khứ và Lê An, dù biết là đã quá muộn màng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.