Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 510: Vòng Tay Mới, Những Gương Mặt Thân Quen

Gió đêm vẫn lùa qua ban công căn hộ xa hoa trên tầng cao nhất, mang theo hơi lạnh của thành phố về đêm. Trần Hạo đứng đó, ly rượu vang đỏ vẫn còn trong tay, vị chát của nó chẳng thấm vào đâu so với vị đắng đang quặn thắt trong lồng ngực anh. Anh đã nhắm mắt, và khi mở ra, hình ảnh Lê An vẫn hiện hữu, không phải Lê An của những ký ức nhạt nhòa, mà là Lê An của ngày hôm nay – bình yên, mãn nguyện, bên một người đàn ông khác. Nỗi cô đơn bủa vây, một nỗi cô đơn không thể xua tan bởi ánh đèn rực rỡ hay những thành công vật chất. Anh biết, cảm giác trống rỗng này sẽ không biến mất, nó sẽ thôi thúc anh, giục giã anh phải làm điều gì đó, bất cứ điều gì, để thoát khỏi vinh quang đơn độc này. Nhưng anh cũng biết, mọi chuyện đã quá muộn, như một dòng sông đã đổi dòng, không thể nào quay ngược.

***

Chiều tối hôm đó, một buổi chiều dịu mát, không khí trong lành sau cơn mưa rào bất chợt, Lê An đứng trước gương, tay chỉnh lại vạt áo lụa màu kem. Mái tóc dài được búi gọn gàng, vài lọn tơ mềm mại buông lơi ôm lấy gương mặt thanh tú. Cô nhìn mình trong gương, ánh mắt vẫn còn chút ngần ngại, một chút băn khoăn rất đỗi phụ nữ. Không gian căn hộ ấm áp, yên bình của cô ngập tràn ánh sáng vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn downlight, làm nổi bật mùi cà phê mới pha thoang thoảng quyện với hương tinh dầu sả chanh dịu mát. Từ ban công, mùi hoa nhài từ chậu cây nhỏ xinh xắn cũng len lỏi vào, tạo nên một bầu không khí thật dễ chịu, quen thuộc.

Tiếng chuông cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến trái tim Lê An khẽ giật mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những lo lắng vô cớ đang len lỏi trong lòng. Đây không phải lần đầu cô gặp bạn bè của Huy, nhưng lần này lại khác. Huy đã nói sẽ giới thiệu cô với những người bạn thân nhất của anh, những người đã gắn bó với anh từ thuở còn đi học. Điều đó mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn, như một lời khẳng định ngầm về vị trí của cô trong cuộc đời anh.

Nguyễn Hoàng Huy đứng ở cửa, nở một nụ cười rạng rỡ khi nhìn thấy cô. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn nhẹ lên khuỷu tay, trông vừa lịch lãm vừa gần gũi. Ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và thấu hiểu. Anh bước vào, đóng cửa lại rồi tiến đến bên Lê An, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, lập tức xua đi phần nào sự hồi hộp trong cô.

"Em không cần phải lo lắng đâu, An," Huy nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự trấn an. "Bạn anh đều rất quý em. Anh đã kể về em cho họ nghe rất nhiều rồi."

Lê An khẽ cười, nụ cười vẫn còn chút gượng gạo. "Em chỉ... hơi hồi hộp một chút. Em muốn mọi người có cái nhìn tốt về em. Anh biết đấy, con gái thường vậy mà." Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, tìm kiếm sự động viên. "Em sợ mình không hòa nhập được, sợ mình làm anh mất mặt."

Huy đưa tay vuốt nhẹ má cô, ánh mắt anh đầy tin tưởng. "Ngốc ạ, em là Lê An. Em cứ là chính em là đủ rồi. Anh tự hào về em, và bạn anh cũng sẽ vậy thôi." Anh siết nhẹ tay cô. "Vả lại, em có anh ở đây rồi, sợ gì chứ?"

Lời nói của anh như một liều thuốc an thần, làm dịu đi những gợn sóng trong lòng Lê An. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời anh nói, cảm nhận được tình yêu và sự trân trọng mà anh dành cho cô. Cô biết, anh luôn là người thấu hiểu và ủng hộ cô vô điều kiện.

"Cảm ơn anh, Huy," cô thì thầm, nụ cười trên môi giờ đã thật sự tự nhiên và rạng rỡ. Cô chỉnh lại lần cuối mái tóc, hít thở sâu một lần nữa, rồi gật đầu với anh. "Em sẵn sàng rồi."

Huy mỉm cười, ánh mắt anh lấp lánh niềm hạnh phúc. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô, dẫn cô ra khỏi căn hộ. Bước chân cô giờ đã vững vàng hơn, tự tin hơn. Cô biết, bên cạnh Huy, cô luôn cảm thấy được che chở và an toàn. Sự băn khoăn về việc hòa nhập vào cuộc sống của anh, nỗi sợ không được chấp nhận đã tan biến tự lúc nào, nhường chỗ cho cảm giác bình yên và tin tưởng tuyệt đối. Cánh cửa căn hộ khép lại sau lưng họ, bỏ lại phía sau không gian yên tĩnh, chỉ còn lại sự háo hức cho một buổi tối tràn ngập tiếng cười và những gương mặt mới. Lê An tựa nhẹ vào Huy khi họ cùng bước xuống sảnh, cảm nhận nhịp đập vững chãi từ lồng ngực anh, một nhịp đập mà cô biết, đã trở thành bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình. Cô không còn cảm thấy cô đơn hay lạc lõng, mà thay vào đó là sự ấm áp, được thuộc về, điều mà cô đã từng nghĩ sẽ mãi mãi là một khoảng cách vô hình.

***

Quán Lẩu Nướng BBQ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ nhưng lại tấp nập khách khứa. Bước chân vào quán, Lê An và Huy ngay lập tức bị cuốn vào một không khí sôi động, náo nhiệt. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa giòn tan, và đặc biệt là tiếng xèo xèo hấp dẫn của thịt nướng trên bếp than hồng, tiếng nước lẩu sôi sùng sục, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ẩm thực đầy mê hoặc. Mùi thịt nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn từ nồi lẩu, mùi khói thoảng qua từ hệ thống hút khói hiện đại, tất cả đánh thức mọi giác quan. Không gian quán rộng rãi, được thiết kế theo phong cách hiện đại với những chiếc bàn có bếp nướng và nồi lẩu âm, tạo cảm giác thoải mái và riêng tư cho từng nhóm khách. Dù ngoài trời trời đã se lạnh nhẹ của buổi tối đầu đông, nhưng bên trong quán lại ấm cúng vô cùng.

Huy nắm tay Lê An, dẫn cô đi sâu vào trong. Từ xa, cô đã nhìn thấy Vân Anh và Quốc Trung đang vẫy tay gọi. Vân Anh, cô gái năng động với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười tươi rói, lập tức đứng dậy, bước nhanh đến ôm chầm lấy Lê An một cách thân mật.

"An à, cuối cùng thì cũng chịu ra mắt rồi nhé!" Vân Anh reo lên, giọng điệu vui vẻ, nhiệt tình. "Lâu lắm rồi Huy mới chịu dắt 'người trong mộng' ra mắt đấy! Cứ tưởng cậu ấy muốn giữ riêng cho mình chứ!"

Lê An bật cười, cảm giác ngượng ngùng ban đầu dường như tan biến trước sự cởi mở của Vân Anh. "Chào Vân Anh, rất vui được gặp cậu."

Quốc Trung, một chàng trai vui tính, dễ gần với thân hình hơi mập mạp và cặp kính cận, cũng đứng dậy bắt tay Huy một cách mạnh mẽ. "Thằng Huy nay có vợ là bỏ anh em rồi! Mấy bữa nay cứ úp úp mở mở, giờ mới chịu cho ra mặt." Anh liếc nhìn Lê An với ánh mắt trêu chọc nhưng rất thiện chí. "Chào em, Lê An. Anh là Quốc Trung, bạn thân của thằng Huy từ thời còn cởi truồng tắm mưa."

Lê An khẽ cúi đầu chào, nụ cười trên môi cô giãn ra hoàn toàn. "Chào mọi người, em là Lê An. Rất vui được làm quen."

Huy đẩy nhẹ vai Quốc Trung, giả vờ trách móc. "Mấy đứa bớt trêu đi, để An còn ăn. Mới đầu mà đã làm người ta sợ rồi." Anh kéo ghế cho Lê An ngồi cạnh mình, rồi quay sang ra hiệu cho nhân viên mang thêm đồ ăn.

Các món ăn nhanh chóng được dọn ra: những đĩa thịt bò thái lát mỏng, ba chỉ heo cuộn nấm kim châm, tôm tươi, rau xanh mướt, cùng một nồi lẩu Thái chua cay thơm lừng. Mọi người bắt đầu nướng thịt, trò chuyện rôm rả. Tiếng xèo xèo của thịt chạm vào vỉ nướng, tiếng ly chạm vào nhau khi nâng cốc, tiếng cười giòn tan của Vân Anh và Quốc Trung làm cho không khí càng thêm phần náo nhiệt.

Vân Anh quay sang Lê An, ánh mắt đầy tò mò nhưng cũng rất thân thiện. "Nghe Huy kể em làm thiết kế phải không? Chắc là khéo tay lắm nhỉ? Mấy cái váy em mặc toàn là do em tự chọn, trông gu lắm luôn đó!"

Lê An cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cô nhẹ nhàng chia sẻ về công việc của mình, về những dự án gần đây, về niềm đam mê với những đường nét, màu sắc. "Vâng, em làm thiết kế thời trang. Cũng may là được làm công việc mình yêu thích nên không thấy áp lực lắm ạ."

Quốc Trung chen vào. "Này Huy, cậu sướng nhé. Vợ vừa xinh vừa khéo, lại còn có gu ăn mặc nữa chứ. Khéo tay thế này chắc về nhà nấu ăn ngon lắm đây."

Huy mỉm cười nhìn Lê An, ánh mắt anh tràn đầy sự tự hào. Anh không ngừng gắp những miếng thịt nướng vừa chín tới vào bát cô, rồi cẩn thận bóc vỏ tôm. "An nấu ăn cũng được lắm đấy. Nhưng anh không nỡ để An vất vả đâu."

Hành động nhỏ của Huy, sự quan tâm ân cần và ánh mắt trìu mến của anh, không chỉ khiến Lê An cảm thấy ấm lòng mà còn ngầm khẳng định tình cảm sâu sắc của anh trước mặt bạn bè. Điều đó khiến cô cảm thấy được trân trọng, được thuộc về, như thể cô đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh và vòng tròn bạn bè của anh. Cô lắng nghe những câu chuyện vui vẻ của Vân Anh về công việc agency đầy áp lực nhưng cũng không kém phần sáng tạo, hay những lời than thở hài hước của Quốc Trung về việc phải chạy deadline cho những dự án kiến trúc phức tạp. Lê An cũng chia sẻ những câu chuyện nhỏ về công việc của mình, về những khách hàng khó tính nhưng cũng đầy cảm hứng.

Buổi tối trôi qua thật nhanh trong tiếng cười nói không ngớt. Lê An hoàn toàn thả lỏng, không còn chút e dè nào. Cô nhận ra rằng, những người bạn của Huy không chỉ vui tính, cởi mở mà còn rất chân thành. Họ không chỉ chấp nhận cô mà còn chào đón cô một cách nồng nhiệt, khiến cô cảm thấy như đã quen biết họ từ rất lâu. Sự chấp nhận nồng nhiệt này, cô biết, là một dấu hiệu rõ ràng cho một tương lai gắn bó vững chắc hơn với Huy. Cô nhìn Huy, ánh mắt anh vẫn luôn dõi theo cô, đầy ắp yêu thương và sự quan tâm. Ở bên anh, cô không chỉ cảm thấy an toàn mà còn cảm thấy mình thật sự được là chính mình, không cần phải che giấu hay gồng mình lên để làm hài lòng ai. Mùi thịt nướng đã bay đi, thay vào đó là mùi hương nhẹ nhàng của không khí đêm, nhưng dư vị của buổi gặp gỡ vẫn còn đọng lại, ngọt ngào và ấm áp.

***

Sau buổi ăn tối náo nhiệt, Huy và Lê An quyết định đi dạo một chút trước khi về nhà. Họ chọn công viên gần đó, nơi ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống những hàng cây cổ thụ, tạo nên một không gian yên bình và lãng mạn đến lạ kỳ. Gió đêm se lạnh, khẽ vuốt ve mái tóc Lê An, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi và thoang thoảng hương hoa nhài từ những bụi cây ven đường. Tiếng chim hót đã im bặt, thay vào đó là tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những cặp đôi khác đang tản bộ, và đôi khi là tiếng gió thổi xào xạc qua những tán lá cây, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của màn đêm.

Lê An khoác tay Huy, đầu cô tựa nhẹ vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp từ cơ thể anh. Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình tràn ngập sự nhẹ nhõm và hạnh phúc. Buổi tối hôm nay đã vượt xa mọi mong đợi của cô.

"Em... em cảm thấy rất vui, Huy ạ," Lê An thì thầm, giọng cô dịu dàng như một làn gió thoảng. "Bạn bè anh thật tốt, thật dễ mến. Em không ngờ mọi người lại chào đón em như vậy." Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn đường. "Và em thấy... em thật may mắn khi có anh."

Huy dừng lại dưới một tán cây lớn, nhẹ nhàng xoay người để đối mặt với cô. Anh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc mai của cô, ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương. "Anh cũng rất vui khi thấy em thoải mái và hạnh phúc. Anh đã nói rồi mà, em cứ là chính em, mọi người sẽ yêu quý em thôi." Anh khẽ mỉm cười. "Anh muốn em biết anh thật lòng với em như thế nào, và mọi người cũng vậy. Anh muốn em cảm thấy được thuộc về, không phải chỉ là người yêu của anh, mà còn là một phần trong cuộc sống của anh, trong vòng tròn bạn bè của anh."

Lời nói của anh như một lời khẳng định chắc nịch, xua tan mọi lo lắng cuối cùng còn sót lại trong lòng Lê An. Cô cảm thấy như một tảng đá nặng trĩu vừa được gỡ bỏ. Cô đã từng e dè, đã từng sợ hãi việc bước vào một mối quan hệ nghiêm túc, một phần vì những vết sẹo của quá khứ, một phần vì bản tính cô vốn dĩ nhút nhát. Nhưng Huy, bằng sự chân thành, kiên nhẫn và tình yêu thương vô bờ bến của anh, đã dần dần xóa đi những nỗi sợ đó.

"Em hiểu mà," Lê An nói, giọng cô nghẹn lại vì xúc động. "Em cảm ơn anh rất nhiều, Huy. Anh luôn khiến em cảm thấy an toàn, và được yêu thương." Cô nhón chân lên, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh. "Em thật sự rất hạnh phúc."

Huy nhẹ nhàng siết chặt tay Lê An, bàn tay anh ấm áp bao bọc lấy bàn tay cô. Hai người cùng im lặng, bước đi chậm rãi trên con đường lát đá, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm có. Không cần những lời nói hoa mỹ, không cần những cử chỉ lớn lao, chỉ cần sự hiện diện của đối phương, sự gắn kết sâu sắc đang lớn dần giữa họ đã đủ để sưởi ấm cả không gian se lạnh của đêm. Lê An tựa đầu vào vai Huy một lần nữa, cảm nhận nhịp đập đều đặn từ trái tim anh. Cô biết, mình đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, những ký ức về "bên bờ sông cũ" hay "lời nói không thành" giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép xa xăm, không còn chút vương vấn hay day dứt nào. Cô đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, một bến đỗ không mộng mị, mà chân thực và an toàn. Sự bình yên này, cô biết, là điều mà cô đã khao khát bấy lâu.

Ánh đèn đường hắt bóng họ in dài trên mặt đất, như hai cái bóng đơn lẻ nhưng lại gắn kết không rời. Lê An cảm thấy trái tim mình nhẹ bẫng, tràn ngập một cảm giác thuộc về và an yên. Cô không còn những "nếu như ngày đó" hay "chậm một nhịp" để dằn vặt bản thân. Mọi thứ đều đã đúng lúc, đúng người. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ Huy, và biết rằng, đây chính là hạnh phúc mà cô đã chờ đợi. Sự chấp nhận nồng nhiệt từ bạn bè Huy là một lời hứa hẹn, một dấu hiệu rõ ràng cho một tương lai gắn bó vững chắc, một cột mốc quan trọng sắp đến trong cuộc đời cô. Cô đã sẵn sàng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free