Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 567: Màn Đêm Thành Công, Bóng Hình Dằn Vặt
Trần Hạo ngồi bất động tại bàn, ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh tự bao giờ, lớp váng sữa đặc lại trên bề mặt như một tấm màn mờ đục che lấp đi cái vị đắng lẽ ra phải có. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua ô cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm, hắt vào không gian quán cà phê ‘Góc Yên Bình’ một vẻ u hoài, làm nổi bật lên vẻ mặt đờ đẫn, thất thần của anh. Từng thớ cơ trên khuôn mặt Trần Hạo dường như co rút lại, căng cứng, như thể đang cố gắng gồng mình chống đỡ một lực nén vô hình từ bên trong. Anh biết, anh đã biết điều này sẽ đến, đã chuẩn bị tinh thần cho nó, nhưng không ngờ, ngay cả khi đã chuẩn bị, cú sốc vẫn giáng xuống đau đớn và tàn nhẫn đến vậy.
“Hạnh phúc sao? Cô ấy thực sự đã hạnh phúc như vậy rồi sao? Còn mình thì sao?” Câu hỏi ấy như một nhát dao xoáy sâu vào lồng ngực Trần Hạo, mỗi chữ là một đợt sóng dữ dội xô vào bờ cát tâm hồn anh, cuốn đi tất cả những thành lũy anh đã cố gắng dựng xây. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, mùi gỗ cũ quen thuộc hòa quyện với chút hương hoa nhài từ vườn nhỏ bên ngoài, tất cả những mùi hương vốn dĩ mang lại sự an yên giờ đây chỉ càng làm tâm trí anh thêm hỗn loạn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương trong quán bỗng hóa thành những âm thanh hỗn độn, mỗi nốt nhạc như một lời chế giễu cho sự cô đơn đang gặm nhấm anh. Tiếng máy xay cà phê rì rì, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách, tiếng chim hót lảnh lót từ cây xanh bên ngoài, tất cả đều trở nên xa lạ, vô nghĩa. Anh như bị tách biệt khỏi thế giới xung quanh, chìm đắm trong một vực thẳm của riêng mình.
“Sau bao nhiêu năm chờ đợi…” Lời của Thanh Tùng vẫn văng vẳng bên tai anh, như một lời nguyền rủa, một bản án không thể chối cãi. Trần Hạo nhớ lại những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những ánh mắt trao nhau mà chẳng cần một lời nói thành. Anh đã để cô chờ đợi, chờ đợi trong im lặng, chờ đợi trong hy vọng rồi dần dà là tuyệt vọng. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có địa vị, anh sẽ quay về, anh sẽ cho cô một cuộc sống tốt đẹp nhất. Nhưng anh đã lầm. Anh đã sai một bước, để rồi lỡ cả một đời. Cái “bến đỗ an yên” mà Thanh Tùng nhắc đến, lẽ ra phải là anh. Lẽ ra anh phải là người che chở, là người công khai cô trước mọi người, là người quan tâm cô từng chút một. Nhưng anh đã không làm, đã không dám. Và giờ đây, khi anh đã có tất cả, thứ duy nhất anh muốn níu giữ lại đã vĩnh viễn tuột khỏi tầm tay.
Nỗi đau nhói không đơn thuần là sự mất mát, mà là sự hối tiếc trộn lẫn với cảm giác tội lỗi. Anh đã tự tay đẩy cô đi, đã tự tay tạo ra cái khoảng cách vô hình ấy. Cái đồng hồ cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, biểu tượng của sự thành đạt, giờ đây chỉ còn là một vật trang sức vô nghĩa, lạnh lẽo, không thể sưởi ấm trái tim đang tan chảy của anh. Anh có thể xây dựng những dự án triệu đô, điều hành cả một tập đoàn lớn, nhưng anh lại không thể nói ra ba từ đơn giản “anh yêu em” đúng lúc. Anh đã cho rằng tình yêu không cần vội vàng, rằng sự nghiệp là trên hết. Nhưng cuộc đời đã dạy cho anh một bài học nghiệt ngã: có những thứ, một khi đã chậm một nhịp, sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể quay lại.
Mắt anh vô hồn nhìn ra cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng cuối mùa đang chao nghiêng trong gió se lạnh. Chúng cũng như anh, đang cố gắng níu giữ chút gì đó của quá khứ, của những ngày tươi đẹp đã qua, nhưng rồi cũng đành buông xuôi để gió cuốn đi. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một khối đá tảng đè nặng lên trái tim. Hô hấp trở nên khó khăn, mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự dằn vặt. Anh cố gắng kiểm soát bản thân, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang muốn vỡ òa, nhưng vô ích. Hình ảnh Lê An mỉm cười bên người đàn ông khác, hình ảnh một "bến đỗ an yên" mà cô tìm thấy, không phải là anh, cứ xoáy sâu vào tâm trí anh.
Trần Hạo siết chặt bàn tay lại, những khớp ngón tay trắng bệch. Lực siết mạnh đến nỗi anh cảm thấy đau nhói, nhưng nó không thấm vào đâu so với nỗi đau đang cuộn trào trong lòng. Anh không thể ngồi yên thêm một giây phút nào nữa. Mọi thứ trong quán, từ tiếng nhạc, mùi hương, đến những khuôn mặt xa lạ đang trò chuyện vui vẻ, đều như đang chế giễu anh, đang nhắc nhở anh về sự thất bại thảm hại của mình trong việc giữ lấy hạnh phúc. Anh cần phải đi, cần phải thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những lời nói của Thanh Tùng, thoát khỏi cái cảm giác mất mát đang nhấn chìm anh.
Bất ngờ, anh đứng phắt dậy, động tác đột ngột đến mức chiếc ghế gỗ cũ kỹ phía sau anh kêu lên ken két, suýt chút nữa thì đổ nghiêng. Một vài ánh mắt tò mò ngoái lại nhìn, nhưng Trần Hạo không còn bận tâm. Ánh mắt anh kiên quyết, pha lẫn một nỗi hoảng loạn khó tả, như thể anh đang chạy trốn khỏi chính bản thân mình, khỏi những lời nói của Thanh Tùng và cảm giác mất mát đang dâng trào. Anh bước vội vã ra khỏi quán, từng bước chân nặng nề như muốn xé toạc mặt đất. Tiếng chuông gió treo ở cửa kêu leng keng một cách vô tư, như lời tiễn biệt cho một linh hồn đang lạc lối. Anh hòa mình vào dòng người tấp nập trên phố, nhưng tâm hồn anh vẫn ở lại nơi quán cà phê cũ, chìm đắm trong bóng tối của sự hối tiếc. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho việc anh phải chấp nhận hậu quả của sự im lặng, một hậu quả mà anh sẽ phải mang theo suốt phần đời còn lại. Màn đêm buông xuống, lạnh lẽo và tăm tối, như chính tâm hồn anh lúc này.
***
Mấy ngày sau đó, văn phòng làm việc của Trần Hạo tại tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời luôn sáng đèn đến tận đêm khuya. Bên ngoài cửa sổ kính lớn, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đan xen vào nhau tạo thành một tấm màn mờ ảo, khiến thành phố về đêm càng thêm lạnh lẽo và tĩnh mịch. Trần Hạo vùi đầu vào công việc, cố gắng dùng những con số khô khan, những bản kế hoạch phức tạp và những cuộc họp triền miên để lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm trí. Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng đầy vẻ tập trung đến khắc nghiệt. Xung quanh anh là những chồng tài liệu cao ngất, những biểu đồ phức tạp được in ra và dán đầy trên tường kính, những mô hình kiến trúc thu nhỏ của các dự án mới trải dài trên mặt bàn gỗ óc chó sang trọng.
Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, một người đàn ông trung niên cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đã gọi điện cho anh lần thứ ba trong tối. “Hạo, cậu vẫn ở công ty à? Dự án mới quan trọng, nhưng cũng phải giữ sức khỏe chứ. Cậu đã làm việc liên tục mấy ngày nay rồi đấy.” Giọng Anh Long qua điện thoại vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quan tâm chân thành.
Trần Hạo day day thái dương, giọng anh khàn đặc vì ít nói và thiếu ngủ. “Vâng, sếp. Sắp xong rồi. Tôi chỉ muốn hoàn thiện nốt vài chi tiết nữa thôi.” Anh cố gắng phát ra những âm điệu bình thường nhất có thể, nhưng chính anh cũng nhận ra sự mệt mỏi đã ăn sâu vào từng câu chữ. Anh Long thở dài nhẹ ở đầu dây bên kia. “Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng sức khỏe là vàng. Đừng để mình kiệt sức.”
Trần Hạo chỉ ừ hữ cho qua, rồi nhanh chóng ngắt máy. Anh không muốn ai chạm vào cái vỏ bọc mà anh đang cố gắng dựng lên, càng không muốn ai nhìn thấy sự hỗn loạn bên trong mình. Anh Long nói đúng, thành phố này không ngủ, và anh cũng không cho phép mình ngủ. Chỉ có công việc, chỉ có sự tập trung tuyệt đối vào những con số, những đường nét kiến trúc, những chiến lược kinh doanh mới có thể khiến anh ngừng nghĩ, ngừng đau. Mỗi khi tâm trí anh thoáng chốc lơ đãng, hình ảnh Lê An lại hiện về, mỉm cười rạng rỡ bên một người đàn ông khác, cái cụm từ "bến đỗ an yên" lại vang vọng trong đầu anh như một điệu nhạc tang thương. Và rồi, anh lại phải tự ép mình quay trở lại với công việc, với những deadline chồng chất, với những áp lực tự tạo ra.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một món quà tự thưởng cho thành công của một dự án lớn, lấp lánh dưới ánh đèn LED trắng xóa của văn phòng. Từng tiếng tích tắc nhỏ bé của nó dường như đếm ngược thời gian anh đang cố gắng lãng quên. Anh đã xây dựng một đế chế vững chắc, một sự nghiệp lẫy lừng mà bao người mơ ước, nhưng càng lên cao, anh lại càng cảm thấy cô đơn. Sự thành công mà anh từng khao khát như một vị thuốc chữa lành mọi nỗi đau, giờ đây chỉ còn là một bức tường lạnh lẽo, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, và quan trọng hơn, với chính cảm xúc thật của mình.
Anh miệt mài làm việc, duyệt từng con số trong báo cáo tài chính, chỉnh sửa từng đường nét trong bản thiết kế nội thất của một khách sạn sang trọng mới. Đôi lúc, anh sẽ uống một ngụm cà phê đen đặc không đường, vị đắng chát xộc lên cổ họng, tạm thời xua tan đi cảm giác mệt mỏi và những suy nghĩ không mời. Mùi gỗ và da trong văn phòng, mùi mực in và giấy mới, tất cả tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự nghiệp, của tham vọng, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của cuộc sống. Anh đứng dậy, vươn vai vài cái cho đỡ mỏi, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những ánh đèn thành phố lập lòe như những vì sao rơi, rồi lại quay trở lại bàn làm việc, tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải tập trung, phải vượt qua. Anh không thể gục ngã. Không thể vào lúc này.
Nhưng dù anh có cố gắng đến đâu, dù anh có vùi mình vào công việc đến mức nào, thì sâu thẳm bên trong, một vết thương vẫn rỉ máu không ngừng. Sự trống rỗng vẫn ở đó, dai dẳng và ám ảnh. Anh có thể lừa dối tất cả mọi người bằng vẻ ngoài điềm tĩnh, lạnh lùng của một doanh nhân thành đạt, nhưng anh không thể lừa dối chính mình. Mỗi khi màn đêm buông xuống, và anh là người duy nhất còn lại trong văn phòng rộng lớn, sự tĩnh lặng lại trở thành một thứ tra tấn. Nó cho phép những ký ức không mời gọi ùa về, những hình ảnh về một thị trấn ven sông yên bình, về một cô gái với nụ cười hiền hậu, về một tình yêu đã từng ở rất gần, nhưng lại bị anh bỏ lỡ vì sự chậm một nhịp của chính mình. Mưa vẫn rơi tí tách ngoài cửa kính, như những giọt nước mắt vô hình đang khóc than cho một mối tình đã lỡ, và cho một trái tim đang dần hóa đá.
***
Một buổi tối cuối tuần, Trần Hạo có mặt tại nhà hàng Pháp ‘Le Rêve’, nơi ánh nến lung linh trên mỗi bàn ăn, và tiếng nhạc cổ điển du dương lấp đầy không gian. Kiến trúc Pháp cổ điển của nhà hàng với trần cao, đèn chùm pha lê lấp lánh, tường được trang trí bằng những bức tranh vẽ tinh xảo và những chiếc gương lớn mang đến một bầu không khí sang trọng, lãng mạn. Bàn ghế bọc vải nhung êm ái, khăn trải bàn trắng tinh tươm, cùng những bình hoa tươi đặt ở giữa mỗi bàn, tất cả đều được sắp đặt một cách hoàn hảo. Mùi thức ăn Pháp tinh tế hòa quyện với mùi rượu vang hảo hạng, thoang thoảng thêm hương hoa trên bàn và mùi nước hoa cao cấp của những vị khách sang trọng, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan. Thế nhưng, trong không gian lãng mạn và tinh tế ấy, Trần Hạo lại cảm thấy một sự xa cách đến lạ lùng.
Anh ngồi đối diện Hải Yến, một nữ đồng nghiệp xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu và chuyên nghiệp. Cô là một trong số ít những người có thể theo kịp nhịp độ làm việc điên cuồng của anh, và cũng là một trong những mối quan hệ xã giao hời hợt mà anh duy trì để lấp đầy cái khoảng trống bên trong. Hải Yến luôn có một vẻ đẹp sắc sảo, tự tin, nhưng hôm nay, cô ấy dường như cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường từ anh.
“Anh Hạo có vẻ không được vui lắm. Công việc nhiều quá sao?” Hải Yến khẽ hỏi, giọng cô dịu dàng, pha chút quan tâm. Ánh mắt cô quét qua khuôn mặt Trần Hạo, cố gắng tìm kiếm một tia cảm xúc nào đó ngoài sự mệt mỏi và xa cách.
Trần Hạo khẽ nhếch môi, nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Chỉ là hơi mệt chút thôi. Em thấy dự án mới của chúng ta thế nào?” Anh cố lái câu chuyện về công việc, như một phản xạ tự nhiên để tránh né bất kỳ sự đào sâu nào vào cảm xúc cá nhân. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lại lấp lánh dưới ánh nến, biểu tượng của một con người thành đạt, lịch lãm, nhưng bên trong lại trống rỗng đến tột cùng.
Hải Yến hiểu ý, cô cũng là người tinh tế. Cô không truy hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng chuyển hướng. “Dự án rất tiềm năng, anh. Tôi đã xem xét kỹ lưỡng các báo cáo và tin rằng nó sẽ mang lại lợi nhuận vượt trội. Tuy nhiên, có một vài điểm nhỏ trong chiến lược marketing mà tôi nghĩ chúng ta nên cân nhắc thêm về đối tượng khách hàng mục tiêu ở khu vực phía Nam…”
Cô tiếp tục phân tích một cách chuyên nghiệp, nhưng Trần Hạo không thực sự lắng nghe. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ sóng sánh, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, nhưng không thể xua đi vị đắng chát trong lòng. Ánh mắt anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh lung linh nhưng cũng đầy cô độc. Anh duy trì một sự lịch thiệp tối thiểu, gật đầu, ừ hữ một cách máy móc, nhưng tâm trí anh đã trôi dạt về một nơi nào đó xa xôi, về một thị trấn nhỏ ven sông, về một cô gái mà anh đã đánh mất.
Những mối quan hệ xã giao như thế này, những bữa ăn tối sang trọng, những cuộc trò chuyện xoay quanh công việc và những kế hoạch tương lai của công ty, tất cả đều là một phần của cái vỏ bọc mà anh đã tạo ra. Chúng không mang lại cho anh sự kết nối cảm xúc chân thật, không thể lấp đầy cái khoảng trống mênh mông mà Lê An đã để lại. Hải Yến, dù xinh đẹp và thông minh đến mấy, cũng không thể chạm tới nội tâm của anh. Cô ấy chỉ là một phần của thế giới mà anh đang sống, một thế giới của sự nghiệp, của thành công vật chất, nhưng thiếu đi hơi ấm của tình yêu và sự thấu hiểu.
Anh Long đã nói, thành phố này không ngủ. Và anh cũng không. Anh đã vùi mình vào công việc, đã cố gắng xây dựng một cuộc sống hoàn hảo theo tiêu chuẩn của xã hội, nhưng anh lại quên mất rằng, có những thứ không thể mua được bằng tiền bạc hay địa vị. Sự hạnh phúc, sự an yên, và một tình yêu chân thành. Anh đã đánh đổi tất cả để đạt được thành công, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn đó. Mỗi lời nói của Hải Yến, mỗi ánh nến lung linh trong nhà hàng, mỗi tiếng ly cốc chạm vào nhau, tất cả đều trở thành những lời nhắc nhở về sự cô đơn tột cùng mà anh đang phải gánh chịu. Anh biết, anh sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc thực sự trong những mối quan hệ thay thế này, bởi vì Lê An là duy nhất. Một sự thật đau lòng mà anh phải chấp nhận.
***
Đêm khuya, sau bữa tối xã giao tại ‘Le Rêve’, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình, nằm ở một trong những tòa nhà chọc trời nhất thành phố. Căn phòng rộng lớn, sang trọng, với kiến trúc hiện đại và nội thất đắt tiền, nhưng lại trống trải đến lạnh lẽo. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đứng hắt lên, tạo nên một cái bóng đơn độc của anh trên sàn gỗ bóng loáng. Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, một bức tranh sống động và rực rỡ, nhưng đối với anh, nó lại mang một vẻ đẹp xa xăm, vô hồn. Tiếng gió đêm hiu quạnh thổi qua khe cửa, tạo thành những âm thanh vo ve nhỏ, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch của không gian.
Anh cầm trên tay một quyển sách bìa cũ, một tập thơ tình mà anh đã từng đọc khi còn là một chàng trai trẻ đầy mộng mơ. Anh không thực sự đọc, chỉ lật giở từng trang một cách vô thức. Đột nhiên, từ giữa những trang sách đã úa màu thời gian, một tờ giấy note nhỏ, cũ kỹ, khẽ lật mình rơi ra. Nó đáp xuống mặt sàn một cách nhẹ nhàng, như một lời thì thầm từ quá khứ.
Trần Hạo chậm rãi cúi xuống nhặt tờ giấy. Ánh mắt anh dừng lại trên những nét chữ đã phai mờ, nhưng vẫn đủ để anh nhận ra nét chữ của chính mình. Đó là một bản phác thảo cũ của một câu thơ, hay có lẽ chỉ là một dòng cảm xúc vu vơ anh từng viết cho Lê An trong một buổi chiều bên bờ sông cũ. Mùi giấy cũ thoang thoảng xộc lên mũi, mang theo cả ký ức về những ngày tháng ấy, những ngày tháng mà anh đã từng có tất cả trong tay, mà không hề hay biết.
“Mình đã cố gắng đến mức nào để quên đi... để chôn vùi tất cả. Nhưng tại sao... chỉ một mảnh giấy nhỏ này cũng đủ để mọi thứ sống dậy?” Anh thì thầm, giọng nói khàn khàn hòa vào không khí tĩnh lặng của căn phòng. Nỗi hối tiếc cuộn trào, mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn sóng nào anh từng trải qua. Anh đã vùi mình vào công việc, đã xây dựng một bức tường thành công vững chắc xung quanh mình, đã cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống bằng những mối quan hệ hời hợt. Nhưng chỉ một mảnh giấy nhỏ bé, một chi tiết tưởng chừng vô hại, cũng đủ để phá vỡ tất cả.
Ký ức ùa về, rõ ràng và đau đớn như thể mới hôm qua. Anh nhớ lại hình ảnh Lê An, cô gái dịu dàng, mái tóc đen dài bay trong gió, nụ cười hiền hậu và ánh mắt trong veo như dòng sông quê hương. Anh nhớ những buổi chiều hai đứa cùng đạp xe, những lần anh lén nhìn cô từ phía sau, và cả những lời nói không thành mà anh đã giữ kín trong lòng. Tất cả những khoảnh khắc ấy, giờ đây trở thành những vết cứa sâu vào tâm hồn anh, không thể nào lành lại. Anh đã từng nghĩ, thời gian sẽ chữa lành tất cả. Nhưng anh đã lầm. Thời gian chỉ làm những vết thương cũ trở nên chai sạn hơn, nhưng chúng vẫn ở đó, âm ỉ và đau nhói mỗi khi có gì đó chạm vào.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi và dằn vặt của một con người đã có được tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất. Anh buông tờ giấy xuống bàn, để nó nằm cạnh quyển sách cũ. Nó như một lời nhắc nhở thường trực về cái giá mà anh đã phải trả cho sự im lặng của mình.
“Thành công này... có ý nghĩa gì khi mình lại cảm thấy trống rỗng đến vậy?” Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời. Thành phố lấp lánh ánh đèn dưới chân anh, biểu tượng của mọi tham vọng và vinh quang, bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Anh đã xây dựng một đế chế, nhưng lại để mất đi vương miện của trái tim mình. Anh đã có được sự ngưỡng mộ từ thế giới bên ngoài, nhưng lại đánh mất sự an yên trong tâm hồn.
Trần Hạo quay lưng lại với khung cảnh thành phố và đi thẳng vào phòng ngủ. Anh không bật đèn, chỉ để ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào, tạo nên một không gian mờ ảo, chìm trong bóng tối. Anh trượt vào giường, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ trong sự trống rỗng và dằn vặt. Anh biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, một đêm mà những ký ức về Lê An sẽ lại hiện về, ám ảnh anh, nhắc nhở anh về những gì anh đã để mất. Và anh biết, nỗi hối tiếc này sẽ còn đeo bám anh, không chỉ đêm nay, mà là suốt phần đời còn lại. Nó là hậu quả của sự im lặng, một hậu quả mà anh đã chấp nhận, nhưng không bao giờ có thể nguôi ngoai.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.