Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 568: Bến Đỗ Bình Yên: Nụ Cười Của Hiện Tại
Đêm dài của Trần Hạo trôi qua trong sự dằn vặt và trống rỗng, nhưng ở một nơi khác, cách xa những tòa nhà chọc trời và ánh đèn rực rỡ của thành phố, một buổi sáng mới đang hé lộ với vẻ đẹp bình yên vốn có của nó. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng con đường nhỏ dẫn vào công viên thị trấn, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đã bắt đầu một ngày mới đầy ắp những khoảnh khắc giản dị mà đong đầy hạnh phúc.
Ánh nắng vàng óng như mật ong, lọt qua tán lá cây cổ thụ xanh um, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá đã mòn nhẵn dấu chân thời gian. Làn gió buổi sáng mơn man, mang theo hơi sương mát lành và mùi cỏ cây xanh tươi đặc trưng của miền quê. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cao, hòa cùng tiếng lá xào xạc khi gió lùa qua, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Lê An mặc một chiếc váy hoa nhí màu xanh ngọc, chất liệu cotton mềm mại, nhẹ tênh theo từng bước chân. Mái tóc dài ngang lưng khẽ bay trong gió, để lộ khuôn mặt thanh tú với nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như sương mai. Cô nắm tay Huy, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang lại cho cô một cảm giác an toàn đến lạ.
“Em có thấy thoải mái không? Anh thấy công viên hôm nay đẹp hơn mọi ngày,” Huy khẽ thì thầm, cúi xuống nhìn cô với ánh mắt trìu mến. Giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành. Anh mặc chiếc áo phông trắng giản dị, quần jean sẫm màu, trông trẻ trung và gần gũi.
Lê An khẽ siết nhẹ bàn tay anh, ngước nhìn lên tán cây cổ thụ cao vút, nơi những tia nắng nhảy nhót. “Đẹp lắm anh ạ. Em cảm thấy rất bình yên.” Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, như tiếng suối chảy. Sự bình yên này không phải là sự cố gắng xua đi những ồn ào trong tâm trí, mà là một trạng thái tự nhiên, đến từ sâu thẳm trái tim cô, một sự mãn nguyện mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Nó khác xa với những cảm xúc chênh vênh, những chờ đợi mỏi mòn của một thời tuổi trẻ, khi mà cô luôn khao khát một lời nói, một cử chỉ, để rồi chỉ nhận lại những khoảng cách vô hình.
Huy mỉm cười, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui. Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, nơi có chiếc ghế đá cũ kỹ đã nhuốm màu thời gian. “Vậy mình chụp vài tấm ảnh kỷ niệm nhé? Để sau này nhìn lại…” Anh rút chiếc điện thoại di động (loại đời cũ, nhưng vẫn chụp ảnh khá tốt) từ túi quần ra, gương mặt rạng rỡ. Anh muốn lưu giữ từng khoảnh khắc bình yên này, từng nụ cười của cô, như một minh chứng cho hạnh phúc mà họ đang cùng nhau vun đắp.
Lê An ban đầu hơi e dè. Cô không phải là người thích chụp ảnh nhiều, đặc biệt là khi phải tạo dáng. “Em hơi ngại…” cô thì thầm, má ửng hồng. Nhưng nhìn ánh mắt đầy mong chờ của Huy, cô lại không nỡ từ chối. Hơn nữa, cô cũng muốn có những kỷ niệm đẹp đẽ này.
Huy nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, ánh mắt trấn an. “Không sao đâu. Cứ tự nhiên thôi, anh muốn chụp những khoảnh khắc chân thật nhất của em.” Anh đưa điện thoại lên, ngắm nghía. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng mà thật lòng. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, sự quan tâm mà anh dành cho cô. Những cảm xúc này, cô biết, là thật, là đáng tin cậy.
Họ tiếp tục dạo bước, băng qua một cây cầu nhỏ bắc ngang hồ nước trong xanh. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những áng mây trắng lững lờ trôi. Những chú cá nhỏ tung tăng bơi lội dưới làn nước trong vắt, đôi khi lại táp nhẹ vào những phiến lá sen còn đọng sương. Lê An dừng lại ở giữa cầu, đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước. “Nước mát quá anh ạ,” cô nói, giọng đầy thích thú.
Huy đứng phía sau, nhẹ nhàng ôm eo cô. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, bao bọc lấy cô. “Bình yên thế này, em có thích không?” anh hỏi, tựa cằm lên vai cô.
Lê An gật đầu, khẽ nghiêng đầu tựa vào anh. “Thích lắm. Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm thấy một sự bình yên như thế này.” Lời nói của cô chân thành, không chút giả dối. Nó là sự thật về hành trình dài mà cô đã trải qua, từ những năm tháng chờ đợi mỏi mòn, đến quyết định dứt khoát buông tay, và giờ đây, là bến đỗ an yên mà cô đã chọn. Những dòng cảm xúc ấy lướt qua tâm trí cô như những thước phim quay chậm, nhưng không hề mang theo sự nuối tiếc hay dằn vặt. Chỉ còn lại sự chấp nhận và lòng biết ơn.
Huy siết nhẹ vòng tay, như muốn bảo vệ khoảnh khắc quý giá này. “Anh sẽ luôn cố gắng để mang lại sự bình yên này cho em,” anh hứa, giọng nói kiên định. Anh không phải là người nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng mỗi lời anh nói ra đều là sự chân thành và trách nhiệm. Với anh, Lê An là tất cả. Cô là người đã mang lại ánh sáng cho cuộc đời anh, là người mà anh muốn dành trọn cả cuộc đời để yêu thương và che chở.
Họ tiếp tục đi, tiếng cười nói giòn tan của Lê An vang vọng trong không gian yên tĩnh của công viên, hòa vào tiếng chim hót và tiếng gió xào xạc. Mỗi bước chân là một sự khẳng định cho lựa chọn của cô, cho hạnh phúc mà cô đang nắm giữ. Cô không còn là cô gái của những "nếu như ngày đó", không còn mắc kẹt trong những "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình". Cô đã chọn bước tiếp, và bước đi đó đã dẫn cô đến một hiện tại đẹp đẽ, nơi có Huy luôn nắm chặt tay cô.
***
Khi đồng hồ điểm trưa, ánh nắng đã trở nên chói chang hơn một chút, nhưng không khí vẫn còn khá dễ chịu nhờ những tán cây xanh mát. Lê An và Huy dừng chân ở một khu vực công viên rộng rãi hơn, nơi có nhiều khách bộ hành và cũng là nơi thường có những người chụp ảnh dạo tụ tập. Bầu không khí ở đây có phần vui tươi và nhộn nhịp hơn so với sự tĩnh lặng của những con đường vắng vẻ ban sáng.
Huy nhìn thấy một chàng trai trẻ đang lúi húi chỉnh máy ảnh. Anh ta trông có vẻ nghệ sĩ, với mái tóc xoăn nhẹ và chiếc áo sơ mi linen màu be phóng khoáng. Cổ anh ta đeo một chiếc máy ảnh film cũ kỹ, trông rất chuyên nghiệp. Huy nắm tay Lê An, khẽ huých cô. “Hay là mình nhờ anh ấy chụp cho vài tấm kỷ niệm thật đẹp nhỉ?”
Lê An hơi lưỡng lự. “Nhưng… anh ấy chụp chuyên nghiệp, chắc tốn kém lắm anh.” Cô vẫn còn thói quen tiết kiệm, không muốn lãng phí vào những thứ không cần thiết.
Huy mỉm cười trấn an. “Không sao đâu, anh muốn giữ những khoảnh khắc này một cách trọn vẹn nhất. Hơn nữa, thỉnh thoảng mới có dịp mà.” Anh kéo Lê An lại gần chàng trai chụp ảnh dạo.
Chàng trai ngẩng đầu lên, nụ cười tươi rói. “Hai anh chị có muốn chụp một bức ảnh kỷ niệm không ạ? Em có thể giúp hai anh chị có những tấm hình ưng ý nhất!” Giọng anh ta tự nhiên, vui vẻ, mang theo một chút nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Huy nhìn Lê An, ánh mắt hỏi ý cô. Thấy cô gật đầu nhẹ, anh quay sang chàng trai. “Có chứ. Cậu giúp chúng tôi chụp vài tấm nhé.”
Chàng trai chụp ảnh dạo rất chuyên nghiệp. Anh ta nhanh chóng chọn được một vị trí đẹp dưới bóng cây cổ thụ, nơi có ánh sáng tự nhiên tuyệt vời. “Hai anh chị cứ tự nhiên nhé! Cứ coi như không có em ở đây. Cứ là chính mình thôi ạ.” Anh ta nhanh chóng cài đặt máy ảnh, rồi bắt đầu hướng dẫn họ tạo dáng một cách khéo léo.
“Chị An, anh Huy, hai anh chị cứ nhìn vào mắt nhau đi ạ. Đúng rồi! Tình cảm quá!” Tiếng shutter máy ảnh kêu tách tách liên tục. “Anh Huy vòng tay ôm eo chị An đi ạ. Chị An tựa đầu vào vai anh Huy, cười thật tươi nhé!”
Lê An ban đầu còn ngại ngùng. Nụ cười của cô có chút gượng gạo, ánh mắt hơi lảng tránh. Cô không quen với việc đứng trước ống kính, đặc biệt là khi có người lạ nhìn. Nhưng Huy, luôn ở bên cạnh cô, siết nhẹ vòng tay, thì thầm những lời động viên. “Không sao đâu em, cứ thoải mái. Đây là khoảnh khắc của chúng ta mà.” Anh nhìn cô với ánh mắt đầy yêu thương, khiến sự lo lắng trong lòng cô dần tan biến.
Dưới sự hướng dẫn của chàng trai chụp ảnh dạo, và đặc biệt là sự dịu dàng, kiên nhẫn của Huy, Lê An dần thả lỏng. Cô không còn gượng gạo nữa. Nụ cười của cô trở nên tự nhiên hơn, rạng rỡ hơn, và ánh mắt cô nhìn Huy cũng tràn đầy sự tin tưởng và hạnh phúc.
Họ tạo dáng dưới gốc cây, bên bãi cỏ xanh mướt. Huy ôm Lê An từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai cô, ánh mắt anh nhìn về phía trước nhưng khóe môi khẽ cong lên, đầy mãn nguyện. Lê An dựa hẳn vào lòng anh, cảm nhận sự vững chãi, hơi ấm quen thuộc. Có lúc, Huy quay sang hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả sự trân trọng và yêu thương anh dành cho cô. Khoảnh khắc ấy, Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận làn môi mềm mại của anh, và một cảm giác bình yên, ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể. Tiếng shutter máy ảnh lại kêu lên, bắt trọn khoảnh khắc thiêng liêng đó.
Chàng trai chụp ảnh dạo liên tục tấm tắc. “Hai anh chị tình cảm quá, cứ tự nhiên như ở nhà là đẹp nhất ạ!” Anh ta liên tục thay đổi góc máy, từ những tấm cận cảnh nắm tay, đến những tấm toàn cảnh hai người đứng tựa vào nhau, hay ngồi cạnh nhau trên ghế đá, cùng nhìn về một phía xa xăm. Mỗi tấm ảnh đều là một câu chuyện, một lời khẳng định cho tình yêu mà họ đang vun đắp.
Lê An cười rạng rỡ, nắm chặt bàn tay Huy. Cô không còn nghĩ ngợi về bất cứ điều gì nữa. Không còn những dằn vặt về quá khứ, không còn những bận tâm về tương lai. Chỉ có hiện tại, chỉ có giây phút này, cô và anh, bên nhau, dưới ánh nắng vàng óng của một ngày hè. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc là một thứ gì đó xa vời, khó nắm bắt, nhưng giờ đây, cô nhận ra, hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều giản dị như thế này: một cái nắm tay, một nụ hôn nhẹ, một ánh mắt yêu thương, và một lời hứa chân thành.
Cô không biết rằng, những bức ảnh này, những khoảnh khắc hạnh phúc giản dị này, sẽ một ngày nào đó trở thành những vết cứa sắc lẹm trong tâm trí của một người đang chìm đắm trong nỗi hối tiếc. Nhưng vào lúc này, trong vòng tay ấm áp của Huy, cô chỉ cảm nhận được sự bình yên tuyệt đối, một bến đỗ mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay.
***
Đầu giờ chiều, sau buổi đi dạo và chụp ảnh, Lê An và Huy tìm đến một quán cà phê quen thuộc trong thị trấn để nghỉ chân và tránh cái nắng gắt. Quán cà phê nhỏ nhắn, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, với kiến trúc cổ kính và nội thất gỗ mộc mạc. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ, hòa cùng tiếng ly cốc va chạm lách cách và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách khác, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với mùi bánh ngọt nhẹ, len lỏi vào từng giác quan, mang lại cảm giác dễ chịu vô cùng.
Họ chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khoảng sân vườn xanh mướt với vài chậu hoa giấy đang khoe sắc. Lê An gọi một ly cà phê sữa đá, còn Huy chọn một ly trà đào mát lạnh. Khi đồ uống được mang ra, Huy đưa cho Lê An chiếc điện thoại của mình.
“Anh vừa nhận được ảnh từ cậu bé chụp ảnh dạo gửi qua rồi. Mình xem thử đi em.” Anh nói, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ.
Lê An cầm điện thoại, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Từng tấm ảnh hiện ra, như những viên ngọc quý, ghi lại trọn vẹn những khoảnh khắc hạnh phúc của họ. Nụ cười của cô rạng rỡ, tự nhiên hơn bao giờ hết. Ánh mắt Huy tràn đầy yêu thương và sự dịu dàng. Có tấm ảnh chụp cô đang tựa đầu vào vai anh, tấm khác là anh ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên tóc cô, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính với niềm hạnh phúc không thể giấu diếm.
“Anh nhìn xem, tấm này đẹp quá! Em trông thật hạnh phúc,” Lê An thốt lên, giọng đầy ngạc nhiên và thích thú khi nhìn thấy tấm ảnh Huy đang ôm cô từ phía sau, nụ hôn nhẹ nhàng trên tóc cô. Khuôn mặt cô ửng hồng. “Anh đã hôn trán em lúc nào mà em không biết nhỉ?”
Huy mỉm cười, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô. “Anh muốn giữ mãi nụ cười này của em,” anh nói, ánh mắt trìu mến. “Thấy em vui vẻ, anh cũng vui lây.”
Lê An tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh. Sự bình yên này, cô biết, không phải là thứ dễ dàng có được. Nó là kết quả của một quá trình dài chấp nhận, buông bỏ, và tin tưởng vào một khởi đầu mới. Cô đã từng là cô gái của những đợi chờ, của những lời nói không thành, của những khoảng cách vô hình. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
“Cảm ơn anh, Huy,” cô thì thầm, giọng nói chân thành, chất chứa bao nhiêu cảm xúc. “Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm thấy sự bình yên như thế này.” Lời nói của cô không chỉ là lời cảm ơn, mà còn là sự xác nhận cho quyết định của mình, rằng cô đã đi đúng hướng, rằng bến đỗ này chính là nơi thuộc về cô. Sự mãn nguyện hiện rõ trong từng ánh mắt, từng cử chỉ của cô.
Huy khẽ siết nhẹ bàn tay cô, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng. “Chỉ cần em hạnh phúc, là đủ rồi.” Anh hiểu những gì Lê An đã trải qua, anh biết về quá khứ của cô, về những nỗi buồn mà cô đã mang theo. Anh không đòi hỏi cô phải quên đi tất cả, anh chỉ muốn ở bên cạnh cô, cùng cô vun đắp một tương lai mới, nơi không còn chỗ cho những tiếc nuối hay dằn vặt.
Một lúc sau, Huy mở trang cá nhân của mình trên mạng xã hội. Anh chọn ra vài tấm ảnh đẹp nhất, những tấm ảnh mà nụ cười của Lê An rạng rỡ nhất, và đăng lên kèm một dòng trạng thái ngắn gọn: “Khoảnh khắc bình yên bên em.” Anh không quên gắn thẻ (tag) Lê An vào bài đăng, như một lời khẳng định công khai về tình cảm của mình.
Lê An nhìn anh làm, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Anh không ngại thể hiện tình cảm, không ngại chia sẻ hạnh phúc của họ với mọi người. Đó là điều mà trước đây cô chưa từng có được. Cô biết, những bức ảnh này, những khoảnh khắc hạnh phúc này, sẽ là minh chứng cho lựa chọn của cô, cho cuộc đời mới mà cô đang xây dựng.
Buổi chiều dần buông, ánh nắng vàng nhạt dần, nhuộm đỏ cả một góc trời thị trấn. Tiếng chim hót líu lo gọi đàn, báo hiệu một ngày sắp kết thúc. Lê An và Huy vẫn ngồi đó, tay trong tay, lặng lẽ thưởng thức những giây phút bình yên. Trong tâm trí Lê An, quá khứ đã thực sự lùi lại phía sau, không còn ám ảnh, không còn day dứt. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những ảo mộng về Trần Hạo, về một tình yêu đã "chậm một nhịp", để đón nhận trọn vẹn hạnh phúc hiện tại. Cô tin rằng, cuộc đời mình giờ đây đã tìm được bến đỗ, một bến đỗ không mộng mị, nhưng chân thật và đủ đầy. Và cô không biết, những bức ảnh được Huy đăng lên mạng xã hội kia, sẽ sớm trở thành một mũi dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Trần Hạo, nhắc nhở anh về cái giá của sự im lặng và những cơ hội đã vụt mất.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.