Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 569: Nụ Cười Không Hối Tiếc

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống thị trấn ven sông yên bình. Những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng, rải rắc ánh sáng vàng dịu xuống con đường còn vương vấn hơi ẩm của buổi chiều tà. Lê An và Hoàng Huy rời quán cà phê, bước đi chậm rãi trên vỉa hè quen thuộc, bàn tay vẫn đan chặt vào nhau. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang cô, xua tan chút se lạnh của gió đêm. Trong lòng Lê An là một cảm giác bình yên đến lạ lùng, một sự mãn nguyện không cần phải tìm kiếm từ những điều xa xôi, mà hiện hữu ngay trong khoảnh khắc này, bên cạnh người đàn ông này.

Về đến căn hộ của Huy, một căn nhà nhỏ nhắn nhưng ấm cúng nằm ở ngoại ô thị trấn, ánh sáng vàng dịu từ đèn trần hắt xuống không gian bếp và phòng khách, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và thân mật. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi thức ăn ấm nóng vừa được dọn ra trên bàn ăn gỗ sồi. Huy đã chuẩn bị bữa tối, món cá nướng giấy bạc thơm lừng cùng một đĩa rau luộc xanh mướt, đơn giản nhưng đầy đủ sự chu đáo. Tiếng bát đĩa lách cách nhẹ nhàng khi cả hai ngồi xuống đối diện nhau, cùng với tiếng nhạc acoustic không lời nhỏ nhẹ phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và hạnh phúc.

Huy gắp một miếng cá nướng mềm, đặt vào bát Lê An, ánh mắt anh tràn đầy trìu mến. “Em ăn đi, hôm nay đi chơi nhiều chắc em đói rồi.” Anh nói, giọng nói trầm ấm và dịu dàng.

Lê An mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và chân thành. “Cảm ơn anh. Món anh làm lúc nào cũng ngon nhất.” Cô thật sự cảm nhận được tình cảm anh gửi gắm vào từng món ăn. Sau một ngày dài với những cảm xúc thăng hoa, bữa ăn này như một liều thuốc an thần, giúp cô cảm thấy lòng mình lắng dịu và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Khi bữa ăn gần kết thúc, Huy bắt đầu kể về một ngày làm việc của mình, về những dự án mới và những trăn trở trong công việc. Anh không ngại chia sẻ những áp lực, nhưng cũng không quên nói về những thành công nhỏ mà anh đạt được. Lê An lắng nghe, đôi khi đặt ra những câu hỏi nhỏ, đôi khi chỉ đơn giản là mỉm cười và gật đầu. Cô cảm nhận được sự tin tưởng mà Huy dành cho mình, một sự tin tưởng không cần phải nói ra bằng lời, mà thể hiện qua từng câu chuyện, từng cử chỉ anh dành cho cô. Anh không giống bất kỳ ai cô từng biết. Anh vững vàng, kiên định, và trên hết, anh luôn đặt cô vào vị trí quan trọng trong mọi suy nghĩ và kế hoạch của mình.

Đến khi những câu chuyện về công việc tạm lắng xuống, Huy nhìn sâu vào mắt Lê An, ánh mắt anh lấp lánh một niềm tin tưởng và hy vọng. “Anh đã xem vài mảnh đất ở khu vực ngoại ô thị trấn, định bụng sẽ xây một căn nhà nhỏ,” anh bắt đầu, giọng nói anh trầm hơn một chút, chứa đựng bao nhiêu mơ ước. “Có vườn cây, có sân cho em trồng hoa. Em thích hoa gì, mình sẽ trồng thật nhiều. Sẽ có một góc nhỏ để em đọc sách, và một ban công rộng để mình có thể ngồi ngắm sông vào mỗi buổi chiều…”

Lê An nghe những lời anh nói, trái tim cô như được sưởi ấm. Cô hình dung ra ngôi nhà nhỏ đó, với những luống hoa khoe sắc dưới bàn tay chăm sóc của mình, với tiếng cười đùa của hai người vang vọng trong không gian. Nó không phải là một lâu đài tráng lệ, không phải là một căn hộ xa hoa giữa lòng thành phố, nhưng nó là một nơi bình yên, một tổ ấm đúng nghĩa. “Nghe có vẻ yên bình lắm… Em tin anh sẽ làm được,” cô thì thầm, giọng nói cô chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối. Cô tựa cằm vào bàn tay, ánh mắt nhìn anh không rời.

Huy khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp và tự tin. “Chỉ cần có em bên cạnh, anh tin mình sẽ làm được tất cả.” Lời nói của anh không chỉ là một lời hứa hẹn, mà còn là một sự khẳng định về vị trí của cô trong cuộc đời anh. Lê An cảm nhận được sự vững chãi từ anh, một bến đỗ thực sự sau bao nhiêu năm tháng chênh vênh. Cô nhớ lại những ngày tháng cũ, khi cô vẫn còn là cô gái của những đợi chờ, của những lời nói không thành, của những khoảng cách vô hình. Khi ấy, cô chỉ biết im lặng chờ đợi một tín hiệu, một lời tỏ tình, một sự khẳng định mà cuối cùng lại tan biến vào hư không. Giờ đây, mọi thứ đã khác. Huy không để cô phải chờ đợi, không để cô phải tự hỏi. Anh luôn rõ ràng, luôn kiên định, và luôn thể hiện tình cảm của mình một cách chân thành nhất. Sự bình yên này, cô biết, không phải là thứ dễ dàng có được. Nó là kết quả của một quá trình dài chấp nhận, buông bỏ, và tin tưởng vào một khởi đầu mới. Cô đã từng là cô gái của những ảo mộng, nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy một hạnh phúc chân thật, không mộng mị, nhưng đủ đầy.

Khi bữa tối kết thúc, Huy chủ động dọn dẹp bát đĩa, không để Lê An phải động tay. Anh pha cho cô một tách trà hoa cúc nóng hổi, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, xua đi những mệt mỏi còn vương vấn. Lê An ngồi trên chiếc sofa êm ái, ngắm nhìn bóng lưng anh trong bếp, lòng cô dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc. Anh không chỉ là người mang lại cho cô sự quan tâm, mà còn là người thấu hiểu, trân trọng và chấp nhận con người cô, với tất cả những gì đã qua. Cô biết, mình đã đi đúng hướng. Bến đỗ này, chính là nơi cô thuộc về.

***

Đêm đã về khuya, không khí bên ngoài cửa sổ trở nên thanh tịnh và mát mẻ hơn. Ánh trăng bạc xuyên qua những tán lá cây, rọi những vệt sáng mơ hồ lên tấm rèm cửa. Lê An và Huy ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa mềm mại trong phòng khách, ánh sáng từ chiếc đèn ngủ nhỏ cạnh đó hắt xuống, tạo nên một khoảng không gian riêng tư và ấm áp. Trên màn hình điện thoại của Huy là những bức ảnh mà chàng trai chụp ảnh dạo đã gửi.

Huy cầm điện thoại, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Từng tấm ảnh hiện ra, như tái hiện lại toàn bộ hành trình của họ trong ngày hôm đó. Có tấm ảnh Huy ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên tóc cô, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính với niềm hạnh phúc không thể giấu diếm. Có tấm ảnh cô cười rạng rỡ khi anh bất ngờ hôn lên trán cô. Và rất nhiều khoảnh khắc tự nhiên, không sắp đặt khác, nơi nụ cười của Lê An rạng rỡ hơn bao giờ hết.

“Em xem này, bức này đẹp thật. Nụ cười của em rất tự nhiên,” Huy nói, giọng anh đầy tự hào, chỉ vào một tấm ảnh chụp cô đang cười khúc khích khi anh thì thầm điều gì đó vào tai cô. Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại qua từng sợi tóc.

Lê An tựa đầu vào vai Huy, ngón tay cô cũng lướt nhẹ trên màn hình. Cô nhìn nụ cười của chính mình trong ảnh, một nụ cười thật sự an nhiên, không chút gượng gạo, không hề mang theo bất cứ vết gợn buồn nào từ quá khứ. Nó là nụ cười của một người phụ nữ tìm thấy sự bình yên, không còn phải cố gắng gồng mình, không còn phải che giấu những vết thương lòng. Cô nhận ra, đây là nụ cười mà cô đã đánh mất từ rất lâu rồi, một nụ cười không còn gánh nặng của những điều chưa nói, của những mong chờ không thành. “Là vì em thật sự hạnh phúc, Huy ạ,” cô thì thầm, giọng nói chân thành, từ tận đáy lòng. Cô ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào mắt anh, ánh mắt cô tràn đầy sự biết ơn và tình yêu thương.

Huy siết nhẹ vòng tay ôm cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô, mùi hương quen thuộc của cô. Anh hiểu, lời nói đó của Lê An không chỉ là một lời khẳng định tình yêu, mà còn là sự thừa nhận cho cả một quá trình. Anh biết, cô đã phải trải qua nhiều điều, đã phải tự mình vượt qua những nỗi buồn, những tiếc nuối từ quá khứ. Anh không phải là người thay thế, anh là người đến sau, nhưng anh nguyện ý là người ở lại, là bến đỗ an yên cho cô. “Anh biết,” anh khẽ nói, nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu cô. “Chỉ cần em hạnh phúc, là đủ rồi.”

Lê An lại tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp đập trái tim anh đều đặn, mạnh mẽ. Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi hương của anh, cảm thấy mọi lo toan, mọi phiền muộn đều tan biến. Trong tâm trí cô, những ký ức về Trần Hạo, về mối tình thanh mai trúc mã đã "chậm một nhịp" đó, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn mờ nhạt, không còn khả năng làm cô đau lòng hay day dứt. Cô không hối tiếc về những gì đã qua, cũng không oán trách những gì không thành. Cô hiểu rằng, mỗi người đều có con đường riêng của mình, và con đường của cô đã dẫn cô đến đây, đến bên Huy, đến với một hạnh phúc giản dị nhưng chân thật.

Cái cảm giác bình yên này, nó không phải là sự bùng cháy của một tình yêu mãnh liệt, không phải là sự phấn khích của những cuộc hẹn hò lãng mạn như trong phim ảnh. Nó là sự tĩnh lặng, là sự an toàn, là cảm giác được che chở, được là chính mình. Nó là sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông đang ôm cô trong vòng tay. Huy đã mang đến cho cô một cuộc sống mà cô chưa bao giờ dám mơ tới, một cuộc sống không mộng mị, nhưng vững chắc như rễ cây bám sâu vào lòng đất. Anh đã lấp đầy khoảng trống mà trước đây cô không biết mình đang mang. Khoảng cách vô hình giữa cô và hạnh phúc đã được anh xóa bỏ bằng sự chân thành và kiên định. Cô không còn phải chờ đợi, không còn phải suy đoán. Mọi thứ đều rõ ràng, ấm áp và hiện hữu.

***

Đồng hồ đã điểm gần nửa đêm. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm tĩnh mịch bao trùm, chỉ còn tiếng gió se lạnh xào xạc qua kẽ lá. Lê An và Huy vẫn ngồi đó, lặng lẽ bên nhau, tận hưởng những giây phút bình yên cuối cùng của một ngày dài. Huy đột nhiên đưa điện thoại cho Lê An, màn hình sáng lên. Đó là trang cá nhân của anh trên mạng xã hội. Anh đã đăng tải những bức ảnh hạnh phúc của họ, những khoảnh khắc cô cười rạng rỡ nhất, cùng một dòng chú thích ngắn gọn, nhưng đầy ý nghĩa: “Khoảnh khắc bình yên bên em.” Anh không quên gắn thẻ cô vào bài đăng, như một lời khẳng định công khai về tình cảm và hạnh phúc của họ với thế giới.

Lê An nhìn dòng chữ đó, trong lòng cô dấy lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Anh không ngại thể hiện tình cảm, không ngại chia sẻ hạnh phúc của họ với mọi người. Đó là điều mà trước đây cô chưa từng có được. Cô nhớ lại những lần mình đã từng khao khát một sự công khai, một lời khẳng định từ một người khác, nhưng tất cả chỉ là sự im lặng và lảng tránh. Giờ đây, Huy đã làm điều đó một cách tự nhiên, không chút ngần ngại. Đó là sự trân trọng, là sự tin tưởng mà anh dành cho cô.

“Anh muốn mọi người biết anh hạnh phúc thế nào khi có em,” Huy khẽ nói, giọng anh trầm ấm, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên tay cô, siết nhẹ.

Lê An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Ánh mắt cô tràn đầy sự chấp nhận và bình yên. Cô biết, những bức ảnh này, những khoảnh khắc hạnh phúc này, sẽ là minh chứng cho lựa chọn của cô, cho cuộc đời mới mà cô đang xây dựng. Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng bạc vắt vẻo trên những mái nhà, vẽ nên những bóng hình kỳ ảo trên nền trời đêm. Những ký ức cũ, những hình ảnh về bờ sông cũ, về những buổi tan học chung đường, về những lời nói không thành, về những khoảng cách vô hình, tất cả như một cuốn phim lướt qua nhanh chóng trong tâm trí cô. Nhưng lạ thay, chúng không còn để lại bất cứ vết gợn nào trong lòng. Không còn nỗi đau, không còn sự day dứt, không còn tiếc nuối "nếu như ngày đó".

Cô đã thực sự buông bỏ. Buông bỏ những ảo mộng, buông bỏ những kỳ vọng không thành, buông bỏ cả một phần quá khứ mà cô đã từng nghĩ sẽ mãi mãi ám ảnh mình. Cô đã tìm thấy sự bình yên, không phải ở một nơi xa xôi, mà ngay trong chính hiện tại này, bên cạnh người đàn ông này. Huy đã mang đến cho cô một cuộc sống chân thật, không mộng mị, nhưng đủ đầy. Cô tin rằng, cuộc đời mình giờ đây đã tìm được bến đỗ. Một bến đỗ không rực rỡ hào nhoáng, nhưng vững vàng và ấm áp.

Huy khẽ ôm Lê An vào lòng, nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên tóc cô. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ anh, cảm nhận sự an toàn và che chở. Đây là hạnh phúc mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, một hạnh phúc giản dị, bình dị, nhưng chân thật đến từng hơi thở. Cô không biết, rằng những bức ảnh được Huy đăng lên mạng xã hội kia, ngay trong khoảnh khắc này, đang bắt đầu hành trình của nó, để rồi sẽ sớm trở thành một mũi dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Trần Hạo, nhắc nhở anh về cái giá của sự im lặng và những cơ hội đã vụt mất. Nhưng đêm nay, trong vòng tay của Huy, Lê An không còn biết đến điều đó nữa. Tâm hồn cô hoàn toàn thanh thản, bình yên, và trọn vẹn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free