Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 570: Bữa Tiệc Ấm Cúng: Lời Hứa Chân Thành
Đồng hồ đã điểm gần nửa đêm. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm tĩnh mịch bao trùm, chỉ còn tiếng gió se lạnh xào xạc qua kẽ lá. Lê An và Huy vẫn ngồi đó, lặng lẽ bên nhau, tận hưởng những giây phút bình yên cuối cùng của một ngày dài. Huy đột nhiên đưa điện thoại cho Lê An, màn hình sáng lên. Đó là trang cá nhân của anh trên mạng xã hội. Anh đã đăng tải những bức ảnh hạnh phúc của họ, những khoảnh khắc cô cười rạng rỡ nhất, cùng một dòng chú thích ngắn gọn, nhưng đầy ý nghĩa: “Khoảnh khắc bình yên bên em.” Anh không quên gắn thẻ cô vào bài đăng, như một lời khẳng định công khai về tình cảm và hạnh phúc của họ với thế giới.
Lê An nhìn dòng chữ đó, trong lòng cô dấy lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Anh không ngại thể hiện tình cảm, không ngại chia sẻ hạnh phúc của họ với mọi người. Đó là điều mà trước đây cô chưa từng có được. Cô nhớ lại những lần mình đã từng khao khát một sự công khai, một lời khẳng định từ một người khác, nhưng tất cả chỉ là sự im lặng và lảng tránh. Giờ đây, Huy đã làm điều đó một cách tự nhiên, không chút ngần ngại. Đó là sự trân trọng, là sự tin tưởng mà anh dành cho cô.
“Anh muốn mọi người biết anh hạnh phúc thế nào khi có em,” Huy khẽ nói, giọng anh trầm ấm, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên tay cô, siết nhẹ.
Lê An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Ánh mắt cô tràn đầy sự chấp nhận và bình yên. Cô biết, những bức ảnh này, những khoảnh khắc hạnh phúc này, sẽ là minh chứng cho lựa chọn của cô, cho cuộc đời mới mà cô đang xây dựng. Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng bạc vắt vẻo trên những mái nhà, vẽ nên những bóng hình kỳ ảo trên nền trời đêm. Những ký ức cũ, những hình ảnh về bờ sông cũ, về những buổi tan học chung đường, về những lời nói không thành, về những khoảng cách vô hình, tất cả như một cuốn phim lướt qua nhanh chóng trong tâm trí cô. Nhưng lạ thay, chúng không còn để lại bất cứ vết gợn nào trong lòng. Không còn nỗi đau, không còn sự day dứt, không còn tiếc nuối "nếu như ngày đó".
Cô đã thực sự buông bỏ. Buông bỏ những ảo mộng, buông bỏ những kỳ vọng không thành, buông bỏ cả một phần quá khứ mà cô đã từng nghĩ sẽ mãi mãi ám ảnh mình. Cô đã tìm thấy sự bình yên, không phải ở một nơi xa xôi, mà ngay trong chính hiện tại này, bên cạnh người đàn ông này. Huy đã mang đến cho cô một cuộc sống chân thật, không mộng mị, nhưng đủ đầy. Cô tin rằng, cuộc đời mình giờ đây đã tìm được bến đỗ. Một bến đỗ không rực rỡ hào nhoáng, nhưng vững vàng và ấm áp.
Huy khẽ ôm Lê An vào lòng, nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên tóc cô. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ anh, cảm nhận sự an toàn và che chở. Đây là hạnh phúc mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, một hạnh phúc giản dị, bình dị, nhưng chân thật đến từng hơi thở. Cô không biết, rằng những bức ảnh được Huy đăng lên mạng xã hội kia, ngay trong khoảnh khắc này, đang bắt đầu hành trình của nó, để rồi sẽ sớm trở thành một mũi dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Trần Hạo, nhắc nhở anh về cái giá của sự im lặng và những cơ hội đã vụt mất. Nhưng đêm nay, trong vòng tay của Huy, Lê An không còn biết đến điều đó nữa. Tâm hồn cô hoàn toàn thanh thản, bình yên, và trọn vẹn.
***
Vài ngày sau, ngôi nhà của Nguyễn Hoàng Huy như được khoác lên mình một tấm áo mới, rộn ràng và ấm cúng hơn bao giờ hết. Chiều tà buông xuống, những tia nắng vàng cuối cùng của ngày trải dài trên sân gạch, xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên những bức tường trắng tinh và rèm cửa màu kem nhạt, tạo nên một không gian vừa trang nhã vừa thân thiện. Ngôi nhà khang trang, được xây theo kiến trúc hiện đại nhưng vẫn giữ nét truyền thống của thị trấn ven sông, giờ đây tràn ngập những âm thanh lách cách của dao thớt, tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước, cùng mùi thơm nồng nàn của các món ăn đang được chế biến. Tiếng nhạc nền nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ, những bản tình ca vượt thời gian, càng làm dịu đi sự tất bật và tăng thêm vẻ lãng mạn cho buổi chiều chuẩn bị.
Lê An, trong chiếc váy vải linen màu xanh ngọc bích, mái tóc buông xõa tự nhiên, đang cùng bà Hiền, mẹ Huy, tất bật bày biện mâm cỗ. Bà Hiền, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, vẫn giữ nụ cười hiền lành trên môi dù tay không ngừng làm việc. Hương thơm của nem rán, cá kho tộ, canh măng vịt, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Lê An có chút hồi hộp, một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lồng ngực. Hôm nay không chỉ là một bữa cơm gia đình thông thường, mà là buổi ra mắt chính thức, là lời khẳng định cho một mối quan hệ, một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời cô. Cô thoáng lo lắng, không biết liệu cha mẹ cô có hài lòng với gia đình Huy, và ngược lại.
Huy, thấy vẻ mặt hơi đăm chiêu của cô, liền bước đến, vòng tay qua eo cô từ phía sau, khẽ siết nhẹ. Hơi thở ấm áp của anh phả vào tóc cô. “Em hồi hộp à? Đừng lo, mọi người sẽ quý em thôi,” anh thì thầm, giọng anh trầm ấm, mang theo sự trấn an quen thuộc. Bàn tay anh nắm lấy tay cô, truyền cho cô sự ấm áp và tin cậy.
Lê An khẽ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt trìu mến của anh. Nụ cười của anh như xua đi một phần nào những lo lắng trong lòng cô. “Em… em chỉ mong mọi chuyện suôn sẻ,” cô nói, giọng hơi nhỏ lại, vẫn còn chút e dè. Cô biết, mình đã tìm thấy sự bình yên bên Huy, nhưng khoảnh khắc hai gia đình chính thức gặp gỡ vẫn mang một ý nghĩa đặc biệt, một sự kiện không thể làm lại. Nó giống như việc đặt những viên gạch đầu tiên cho một ngôi nhà, cần phải vững chắc và hài hòa.
Bà Hiền quay lại, nhìn hai đứa trẻ, ánh mắt bà tràn đầy yêu thương. “An hiền lành, khéo léo thế này, mẹ nào mà chẳng ưng!” Bà nói, giọng ấm áp, rồi quay sang Lê An, đặt tay lên vai cô, “Con cứ tự nhiên như ở nhà, đừng căng thẳng. Mẹ thấy con với Huy hợp nhau lắm, cả hai gia đình cũng đều quý mến nhau rồi.” Lời nói của bà Hiền như một làn gió mát, xua đi những gánh nặng vô hình trong lòng Lê An. Cô cảm nhận được sự ấm áp, chân thành từ gia đình anh, một sự đón nhận không hề khách sáo.
Cô mỉm cười nhẹ nhõm, gật đầu. Cô giúp bà Hiền bày biện những đĩa thức ăn lên bàn ăn rộng rãi trong phòng khách. Huy thì đang sắp xếp lại những chiếc ghế, đảm bảo mọi thứ đều tươm tất và thoải mái nhất. Mùi hương của hoa ly và hoa cúc được cắm trang trọng trên bàn tỏa ra thoang thoảng, hòa quyện với hương vị thức ăn, tạo nên một không gian thật sự mời gọi. Cứ thế, trong sự hối hả nhưng đầy ắp tình yêu thương, ngôi nhà dần sẵn sàng cho một buổi tối quan trọng, một buổi tối sẽ là điểm khởi đầu cho một chặng đường mới của Lê An và Huy. Ánh sáng vàng dịu của đèn chùm bắt đầu thắp sáng, thay thế dần ánh hoàng hôn đang phai nhạt, báo hiệu một đêm ấm áp và đầy ý nghĩa sắp đến.
***
Không gian phòng khách rộng rãi của nhà Huy giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn chùm pha lê treo giữa trần tỏa xuống, làm bừng sáng những họa tiết hoa văn trên bộ sofa bọc vải nhung màu kem, và cả những bức tranh phong cảnh đồng quê treo trên tường. Mùi hương của các món ăn truyền thống như bún chả, nem công chả phượng, gà tần hạt sen, lan tỏa khắp căn phòng, quyện lẫn với hương trà xanh dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa thân mật. Tiếng cười nói rộn ràng bắt đầu lấp đầy không gian tĩnh lặng ban đầu, xen lẫn tiếng chén đũa lách cách, tiếng cụng ly vang lên lanh canh.
Gia đình Lê An đã đến. Cha cô, ông Lê Văn Năm, với mái tóc đã điểm bạc nhưng dáng người vẫn còn phong độ, mặc chiếc áo sơ mi gấm màu xanh đậm, toát lên vẻ nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự hiền hậu. Mẹ cô, bà Phan Thị Sáu, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười dịu dàng, trong bộ áo dài lụa màu tím than, tay cầm theo một giỏ quà được gói ghém cẩn thận. Bên cạnh họ là Chi Mai, cô bạn thân của Lê An, với mái tóc ngắn cá tính, chiếc váy suông năng động và nụ cười tươi tắn, rạng rỡ như thường lệ. Cô nàng không quên mang theo một bó hoa hướng dương rực rỡ, tượng trưng cho những lời chúc tốt đẹp nhất.
Ông Phúc, cha của Huy, dáng người gầy gò, chất phác, nhưng ánh mắt lại rất tinh anh, cùng với bà Hiền, niềm nở ra tận cổng đón khách. Bà Hiền, với nụ cười phúc hậu luôn thường trực, nắm tay bà Sáu thật chặt. “Mời ông bà vào nhà, đường xa chắc mệt. An đã kể về mọi người nhiều lắm rồi,” bà Hiền nói, giọng nhẹ nhàng, đầy tình cảm. Sự thân thiện và nồng hậu của bà khiến những giây phút khách sáo ban đầu nhanh chóng tan biến.
Ông Năm gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi. “Chào ông bà thông gia, chúng tôi đến rồi đây ạ!” Ông đáp, giọng trầm ấm, rồi đưa giỏ quà cho ông Phúc. Hai người đàn ông bắt tay nhau, tuy ít lời nhưng ánh mắt trao nhau đã nói lên sự tin tưởng và hài lòng.
Lê An đứng cạnh Huy, trong lòng vừa mừng vừa có chút xúc động khi nhìn thấy hai gia đình mình gặp gỡ. Cô cảm thấy một sự kết nối vô hình đang được dệt nên, một sợi dây bền chặt cho tương lai của cô. Huy nắm tay cô thật chặt, khẽ mỉm cười, ánh mắt anh như muốn nói: “Em thấy không, mọi chuyện tốt đẹp cả mà.”
Chi Mai không thể kìm được sự hào hứng, ngay lập tức chạy đến ôm chầm lấy Lê An. “Bà An nay có người rước rồi nha, không còn ai FA với tui nữa đâu!” cô nàng trêu chọc, giọng lanh lảnh, khiến mọi người bật cười. Cô còn không quên liếc nhìn Huy với ánh mắt tinh nghịch, như một lời cảnh báo ngầm hãy chăm sóc tốt cho bạn thân của cô.
Lê An giả vờ đánh yêu vào vai Chi Mai, mặt cô đỏ ửng nhưng lòng lại thấy ấm áp. Sự hiện diện của Chi Mai khiến không khí trở nên thoải mái và vui vẻ hơn rất nhiều. Cả hai gia đình nhanh chóng ngồi vào bàn, những lời thăm hỏi, giới thiệu bắt đầu diễn ra. Ông Năm và bà Sáu, dù lần đầu gặp mặt gia đình Huy, cũng nhanh chóng cảm thấy thoải mái trước sự thân thiện, chất phác của ông Phúc và sự niềm nở, chu đáo của bà Hiền. Những câu chuyện về tuổi thơ của Lê An và Huy, về thị trấn ven sông, về những kỷ niệm chung bắt đầu được kể ra, nối gần khoảng cách giữa những con người xa lạ.
Lê An nhìn quanh, từ nụ cười rạng rỡ của mẹ cô, ánh mắt hài lòng của cha cô, đến sự ấm áp của gia đình Huy, và cả sự tinh nghịch của Chi Mai. Cô nhận ra rằng, đây chính là những gì cô hằng mong muốn: một gia đình trọn vẹn, một mối quan hệ được chấp thuận và chúc phúc. Cô đã từng khao khát một sự công khai, một sự thừa nhận từ một người khác, nhưng tất cả chỉ là sự chờ đợi mỏi mòn. Giờ đây, Huy đã mang đến cho cô không chỉ một lời công khai, mà còn là một mái ấm, một gia đình mới, một bến đỗ bình yên mà cô chưa từng dám mơ tới. Trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian. Mọi ký ức về "nếu như ngày đó" đều đã tan biến, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc hiện tại, chân thật và vững chắc như những viên gạch đang được đặt nền móng cho cuộc đời cô.
***
Bữa tiệc đã diễn ra được một lúc, không khí trong nhà Nguyễn Hoàng Huy trở nên sôi động và ấm cúng hơn bao giờ hết. Tiếng cụng ly vang lên lanh canh, tiếng trò chuyện rôm rả xen lẫn những tràng cười sảng khoái. Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên những gương mặt rạng rỡ, tràn đầy niềm vui. Những món ăn truyền thống được bày biện đẹp mắt, hương vị thơm lừng lan tỏa khắp phòng, khiến mọi người đều cảm thấy ngon miệng và hài lòng. Lê An, trong chiếc váy xanh ngọc bích, gương mặt ửng hồng vì hạnh phúc và chút men rượu, nở nụ cười rạng rỡ, cô cảm thấy như mình đang sống trong một giấc mơ đẹp, nhưng đây lại là thực tại, chân thật đến từng hơi thở.
Giữa lúc bữa tiệc đang vui vẻ, Nguyễn Hoàng Huy đứng dậy, tay cầm ly rượu, ánh mắt kiên định và tràn đầy tình cảm. Anh nhìn Lê An, rồi nhìn sang hai bên gia đình, một sự trang trọng lan tỏa khắp căn phòng, khiến mọi người đều ngừng trò chuyện và hướng về phía anh. Huy, trong bộ vest lịch lãm nhưng không kém phần gần gũi, hắng giọng nhẹ nhàng.
“Thưa ba má hai bên, thưa toàn thể gia đình,” Huy bắt đầu, giọng anh trầm ấm và rõ ràng, “Con xin phép có đôi lời muốn nói.” Anh khẽ siết nhẹ tay Lê An đang đặt trên đùi mình, truyền cho cô sự tự tin. “Từ ngày gặp An, cuộc đời con như có thêm ánh sáng. An là một cô gái hiền lành, nhân hậu, và đã mang lại cho con những cảm xúc mà con chưa từng có được. Con biết, để có được ngày hôm nay, là nhờ sự vun đắp của ba má hai bên, và cả sự tin tưởng của An.”
Lê An ngước nhìn Huy, trái tim cô đập rộn ràng. Cô cảm nhận được sự chân thành, không chút giả dối nào trong từng lời nói của anh. Đây là điều mà cô đã luôn khao khát, một sự bày tỏ rõ ràng, một lời hứa hẹn không chút mập mờ, khác xa với những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" trong quá khứ.
Huy tiếp tục, ánh mắt anh không rời khỏi Lê An. “Con xin hứa với ba má hai bên, và đặc biệt là với An, con sẽ luôn yêu thương, chăm sóc An thật tốt. Con sẽ cố gắng hết sức mình để mang lại cho An một cuộc sống bình yên, hạnh phúc, một bến đỗ vững chắc. Con mong rằng, hai bên gia đình sẽ tạo điều kiện, để con và An được chính thức ‘qua lại’, để chúng con có thể cùng nhau xây dựng tổ ấm và tiến tới hôn nhân.” Anh nói xong, cúi đầu một cách trang trọng trước hai bên gia đình.
Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, đôi mắt bà đã rưng rưng từ lúc nào. Bà quay sang nhìn chồng mình, ông Lê Văn Năm, ánh mắt như muốn hỏi ý kiến. Ông Năm, với vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày, giờ đây đã dịu đi rất nhiều. Ông khẽ gật đầu, rồi nhìn Huy với ánh mắt đầy tin tưởng. “Thằng Huy là đứa tốt,” ông Năm cất giọng, tuy vẫn trầm nhưng chứa chan sự hài lòng. “Ba mẹ tin tưởng giao phó con gái cho con. Con nói được, thì phải làm được. An đã chịu nhiều thiệt thòi rồi.” Lời nói của ông Năm vừa là lời chúc phúc, vừa là lời dặn dò, và cũng là một sự chấp thuận không thể rõ ràng hơn.
Ông Phúc, cha của Huy, tuy ít nói nhưng cũng gật đầu tán thành. Ông mỉm cười hiền hậu. “Chúng ta là một nhà rồi. Cứ vui vẻ đi các con!” ông nói, giọng chất phác nhưng ấm áp. Bà Hiền thì không giấu nổi niềm xúc động, bà lấy khăn giấy chấm nhẹ khóe mắt, rồi nắm chặt tay bà Sáu, nở một nụ cười mãn nguyện. “Thế là từ nay, chúng ta có con dâu rồi!” bà nói, giọng run run vì vui mừng.
Lê An, trong khoảnh khắc đó, cảm thấy như một dòng suối ấm áp chảy qua trái tim mình. Cô tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ anh, và nở một nụ cười mãn nguyện. Nụ cười không chỉ vì lời cầu hôn gián tiếp của Huy, không chỉ vì sự chấp thuận của hai bên gia đình, mà còn vì cô nhận ra rằng, mình đã đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất cuộc đời mình. Cô đã tìm thấy một người đàn ông không chỉ yêu cô, mà còn trân trọng cô, và quan trọng hơn, không ngại thể hiện tình yêu đó một cách công khai, vững vàng.
Chi Mai, bạn thân của Lê An, vỗ tay thật to, kéo theo những tràng pháo tay khác từ các thành viên trong gia đình. “Chúc mừng hai đứa nha! Hạnh phúc viên mãn!” cô nàng reo lên, giọng đầy nhiệt huyết.
Mọi người cùng cụng ly, những lời chúc phúc ấm áp vang lên khắp căn phòng. Lê An nhìn vào ánh mắt của Huy, thấy trong đó một tương lai rõ ràng, không mộng mị, nhưng vững chắc. Đây chính là "bến đỗ an yên" mà cô đã luôn tìm kiếm, một nơi không cần phải chờ đợi, không cần phải suy đoán, mọi thứ đều hiện hữu, rõ ràng và ấm áp. Sự ủng hộ nhiệt tình từ cả hai gia đình là bước đệm vững chắc cho một cuộc sống mới, một đám cưới hạnh phúc mà cô tin rằng sẽ sớm diễn ra. Cô hoàn toàn mãn nguyện với hiện tại, không còn một chút vương vấn nào về quá khứ, về "nếu như ngày đó", hay về những điều đã mất. Điều này sẽ càng làm tăng sự đau đớn và hối tiếc của Trần Hạo khi anh nhận ra, rằng cô đã thực sự buông bỏ. Buổi tiệc ấm cúng này, tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương, là lời khẳng định ngầm về hạnh phúc trọn vẹn của Lê An, một hình ảnh sẽ đối lập gay gắt với sự cô đơn và trống rỗng của Trần Hạo ở thành phố xa xôi.
Cô tin tưởng rằng, cuộc đời mình giờ đây đã tìm được đúng hướng, không còn lạc lối giữa những "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành". Tất cả những gì cô cần, đều đang ở đây, ngay lúc này, trong vòng tay của người đàn ông này và trong sự ấm áp của hai gia đình. Lê An nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương của hạnh phúc đang bao trùm lấy mình. Đây là thứ hạnh phúc chân thật nhất mà cô từng nếm trải.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.