Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 571: Ánh Đèn Phồn Hoa, Nỗi Cô Đơn Xa Vời

Hoàng hôn buông mình trên thành phố, nhuộm đỏ rực tầng mây phía tây, như một vết son môi vương lại trên tấm màn nhung của bầu trời sắp tối. Trong căn hộ penthouse nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, Trần Hạo đứng lặng lẽ trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ. Ánh sáng vàng cam cuối ngày hắt qua bức tường kính toàn cảnh, đổ bóng anh dài và đơn độc xuống sàn gỗ sồi bóng loáng. Anh đang mặc lên mình bộ vest vải cashmere màu than chì, từng đường kim mũi chỉ tinh xảo, ôm sát thân hình cao ráo, lịch lãm. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt sapphire lấp lánh, dây da cá sấu mềm mại, lạnh lẽo chạm vào cổ tay anh, nặng trĩu. Nó là biểu tượng của thành công, của những giá trị vật chất mà anh đã miệt mài theo đuổi suốt bao năm tháng qua, nhưng trong mắt anh, nó chỉ là một vật vô tri, một gánh nặng thêm vào sự trống rỗng đang ngự trị bên trong.

Không gian căn hộ rộng lớn, thiết kế mở, tối giản và hiện đại theo phong cách Bắc Âu. Những gam màu xám, trắng, đen chủ đạo mang đến vẻ sang trọng, tinh tế, nhưng cũng phảng phất một sự lạnh lẽo khó tả. Từ quầy bar mini chất đầy những chai rượu vang đắt tiền, đến phòng gym riêng biệt với những thiết bị tối tân, mọi thứ đều hoàn hảo đến từng chi tiết, như một bức tranh tĩnh vật được sắp đặt tỉ mỉ. Tuy nhiên, sự hoàn hảo ấy lại càng làm nổi bật sự vắng lặng. Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz du dương rất khẽ từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, và thỉnh thoảng là tiếng tủ lạnh kêu khe khẽ. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa, mùi nước hoa nam tính mà anh vừa xịt lên người, và thoang thoảng mùi rượu vang từ ly rượu còn dang dở trên bàn – tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí xa hoa, nhưng cũng tĩnh mịch đến đáng sợ.

Trần Hạo nhấc chiếc cà vạt lụa màu xanh đậm lên, thuần thục thắt một nút Windsor hoàn hảo. Động tác của anh chậm rãi, cẩn trọng, như thể đang thực hiện một nghi lễ quan trọng. Mỗi buổi tiệc xã giao, mỗi sự kiện lớn, anh đều chuẩn bị kỹ lưỡng như thế này. Không phải vì anh yêu thích sự phô trương, mà vì đó là một phần của vai diễn, của hình ảnh một Trần Hạo thành đạt, không tì vết mà anh đã dày công xây dựng. Anh vuốt phẳng vạt áo, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương. Người đàn ông trong gương có một vẻ ngoài hoàn hảo, ánh mắt sắc bén, nụ cười lịch thiệp luôn thường trực trên môi khi cần thiết. Nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy, giờ đây, lại chất chứa một nỗi trống rỗng không thể che giấu. Anh biết, đằng sau lớp mặt nạ của sự thành công, anh chỉ là một kẻ cô độc.

“Thêm một buổi tiệc vô nghĩa… nhưng mình không thể từ chối.” Giọng nói nội tâm của anh vang vọng trong đầu, mang một chút mệt mỏi, một chút chán chường. Anh không còn nhớ lần cuối cùng mình thực sự mong chờ một sự kiện xã hội là khi nào. Tất cả chỉ là những vòng xoáy không ngừng của công việc, của các mối quan hệ lợi ích, của những nụ cười giả tạo và những lời khen rỗng tuếch. Anh thèm một sự chân thành, một khoảng lặng đúng nghĩa, một sự bình yên mà anh đã đánh mất từ rất lâu rồi.

Anh thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, nhưng nặng trĩu. Tiếng nhạc jazz vẫn tiếp tục, bản "Autumn Leaves" buồn bã như đang cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lòng anh, nhưng vô vọng. Anh lấy chìa khóa xe từ trên bàn đá cẩm thạch, ánh mắt liếc qua chiếc điện thoại di động vẫn nằm yên vị. Có nên kiểm tra tin nhắn không? Hay email? Không, tất cả đều có thể đợi. Điều duy nhất anh muốn lúc này là một chút bình yên, nhưng có lẽ, đó là thứ xa xỉ nhất mà anh không thể có được. Anh rời căn hộ, để lại phía sau một không gian sang trọng nhưng lạnh lẽo, một lời nhắc nhở không ngừng về sự cô đơn tột cùng của mình.

***

Đêm khuya, thành phố lên đèn rực rỡ, như một dải ngân hà lấp lánh trải dài đến tận chân trời. Trần Hạo bước vào đại sảnh khách sạn 5 sao, nơi đang diễn ra buổi tiệc ra mắt dự án mới của tập đoàn. Không khí bên trong đối lập hoàn toàn với sự tĩnh mịch trong căn hộ của anh. Trần cao vút, những chùm đèn pha lê khổng lồ tỏa ánh sáng lấp lánh như hàng ngàn vì sao, phản chiếu trên sàn lát đá cẩm thạch bóng loáng, tạo nên một không gian vừa lộng lẫy, vừa choáng ngợp. Tiếng nhạc piano nhẹ nhàng hòa cùng tiếng ly rượu va chạm leng keng, tiếng nói chuyện xôn xao của hàng trăm người. Một mùi hương tổng hợp của nước hoa cao cấp, hoa tươi trang trí và mùi rượu vang lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí trang trọng, xa hoa nhưng cũng vô cùng bận rộn.

Anh nhanh chóng hòa mình vào đám đông, nụ cười xã giao quen thuộc hiện lên trên môi. Anh di chuyển một cách khéo léo, tự tin, như một con cá bơi trong dòng nước quen thuộc. Bắt tay những đối tác quan trọng, trao đổi danh thiếp, và lắng nghe những lời khen ngợi về thành công của dự án. Tất cả đều là những động tác được lập trình sẵn, không cần suy nghĩ, không cần cảm xúc.

“Cậu làm tốt lắm, Hạo. Dự án lần này thành công rực rỡ.” Anh Long, cấp trên kiêm đồng nghiệp của Trần Hạo, vỗ vai anh, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo, ăn mặc lịch sự, luôn là người ủng hộ và tự hào về thành công của Trần Hạo. “Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cậu đã nắm bắt rất tốt.”

Trần Hạo gật đầu, nở một nụ cười khách sáo. “Cảm ơn anh, Long. Cũng nhờ có sự chỉ đạo của anh.” Anh nâng ly rượu vang đỏ lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi. Anh không phải là người thích rượu, nhưng nó là một phần không thể thiếu trong những buổi tiệc thế này.

Không lâu sau, một bóng dáng thanh mảnh, quyến rũ tiến đến. Đó là Hải Yến, đồng nghiệp của anh, người phụ nữ xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu và có một sự tự tin đến mức kiêu ngạo. Cô luôn tìm cách thu hút sự chú ý của anh, và anh biết rõ điều đó. Cô nở một nụ cười tươi tắn, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào anh.

“Anh Hạo, em tìm anh mãi.” Giọng cô ngọt ngào, pha chút nũng nịu. “Anh lúc nào cũng là tâm điểm của mọi sự chú ý. Công việc bận rộn đến mức anh không có thời gian nghĩ đến em sao?”

Trần Hạo vẫn giữ nụ cười lịch thiệp. “Hải Yến, em nói gì vậy? Anh luôn tập trung vào công việc thôi. Em hôm nay rất đẹp.” Anh đáp lời một cách khéo léo, vừa đủ lịch sự để không làm cô phật lòng, nhưng cũng đủ lạnh nhạt để không tạo ra bất kỳ hiểu lầm nào. Anh biết, Hải Yến có tình cảm đơn phương với anh, nhưng trái tim anh đã đóng băng từ lâu, không còn chỗ cho bất kỳ ai khác bước vào. Dù cô có xinh đẹp đến đâu, có tài giỏi đến đâu, cô cũng không thể lấp đầy khoảng trống mà Lê An đã để lại trong anh.

Hải Yến hơi bĩu môi, nhưng vẫn không từ bỏ. “Anh Hạo, anh có bao giờ nghĩ đến em không? Dù chỉ một chút thôi?” Cô hỏi, ánh mắt đầy thăm dò.

“Anh nghĩ đến những con số, những hợp đồng, những kế hoạch cho tương lai của công ty.” Trần Hạo trả lời, giọng trầm và đều, không có chút cảm xúc thừa thãi nào. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn làm tổn thương cô. Sự thật là anh không nghĩ đến cô, hay bất kỳ ai khác, theo cái cách mà cô muốn.

Hải Yến thất vọng rõ rệt, nhưng cô vẫn cố giữ vẻ mặt tươi tắn. Cô biết, Trần Hạo là một tảng băng khó lòng làm tan chảy. Cô chỉ có thể kiên nhẫn.

Trần Hạo tiếp tục di chuyển qua đám đông. Anh lắng nghe những câu chuyện phiếm, những lời chúc tụng, những dự định lớn lao mà mọi người đang chia sẻ. Anh là một phần của thế giới này, một người đàn ông thành đạt đứng trên đỉnh cao sự nghiệp, được mọi người ngưỡng mộ. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh lại cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc, một linh hồn lạc lõng giữa ánh đèn phồn hoa, giữa những tiếng cười nói rộn ràng. “Tất cả những thứ này… để làm gì?” Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một lời thì thầm đầy chua chát. Anh có tất cả mọi thứ mà người khác mơ ước, nhưng anh lại không có được điều quan trọng nhất: hạnh phúc và sự bình yên trong tâm hồn. Sự nghiệp thăng hoa, tiền tài vô kể, nhưng anh vẫn cô đơn, vẫn trống rỗng. Cái cảm giác ấy cứ bám riết lấy anh, như một bóng ma không thể xua đuổi. Anh cảm thấy lạc lõng giữa những người đang vui vẻ, giữa những khuôn mặt rạng rỡ. Ánh đèn chùm lấp lánh trên cao, những bộ trang phục dạ hội sang trọng, tiếng nhạc piano nhẹ nhàng, tiếng ly rượu va chạm – tất cả chỉ càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Anh cần một khoảng lặng, một nơi để thở, để thoát khỏi cái vỏ bọc hào nhoáng mà anh đang khoác lên.

***

Tìm một góc khuất ít người qua lại, gần ban công nhìn ra thành phố, Trần Hạo thở phào nhẹ nhõm. Ánh đèn lộng lẫy của thành phố về đêm trải dài vô tận trước mắt anh, nhưng không thể xua đi cái không khí se lạnh, trống rỗng trong lòng. Anh đưa tay vào túi áo, rút chiếc điện thoại di động ra. Anh không có ý định làm gì cụ thể, chỉ muốn tìm một điểm tựa vô tri để thoát khỏi sự ồn ào và những ánh mắt dò xét. Tiếng nhạc piano từ bên trong vẫn vọng ra, nhưng ở đây, nó trở nên nhỏ bé và xa vời hơn, nhường chỗ cho tiếng gió đêm mơn man qua những khung cửa kính.

Vô thức, ngón tay anh lướt trên màn hình cảm ứng, mở ứng dụng mạng xã hội. Anh hiếm khi dùng mạng xã hội, chỉ thỉnh thoảng lướt qua để nắm bắt thông tin hoặc cập nhật tin tức công việc. Nhưng đêm nay, anh lại muốn tìm một thứ gì đó khác, một sự xao nhãng khỏi những suy nghĩ đang vây lấy mình. Mắt anh lướt qua những dòng trạng thái, những bức ảnh được đăng tải liên tục, đủ mọi sắc thái. Và rồi, anh khựng lại.

Toàn bộ thế giới hào nhoáng xung quanh Trần Hạo bỗng chốc tan biến. Tiếng nhạc, tiếng nói chuyện, ánh đèn lấp lánh – tất cả đều biến mất, chỉ còn lại hình ảnh đang hiển thị rõ nét trên màn hình điện thoại, và một nỗi đau nhói lên tận tim anh, sắc lẹm như một nhát dao. Đó là Lê An.

Cô ấy đang cười. Một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo, không chút vướng bận, mà anh chưa từng thấy ở cô khi họ còn bên nhau, dù chỉ một lần. Khuôn mặt cô tràn đầy sự an yên, mãn nguyện, nép mình vào một người đàn ông – Nguyễn Hoàng Huy. Họ đang ở một buổi tiệc ấm cúng, có thể là buổi gặp mặt gia đình như những gì anh đọc được từ lời chú thích bên dưới. Xung quanh họ là những khuôn mặt tươi cười, ấm áp, những chén rượu cụng nhau, ánh đèn vàng dịu nhẹ. Khung cảnh đó toát lên sự gắn kết, hạnh phúc, một bến đỗ an yên mà Lê An đã luôn tìm kiếm.

Dưới bức ảnh, là dòng chú thích giản dị nhưng đầy tình cảm của Huy: "Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc. Cảm ơn em, An, vì đã mang hạnh phúc đến bên anh và gia đình." Kèm theo đó là biểu tượng trái tim và tag tên Lê An.

Tr���n Hạo đứng sững sờ. Ngón tay anh siết chặt chiếc điện thoại, đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Ly rượu vang trong tay anh run nhẹ, chất lỏng màu đỏ sẫm sóng sánh, như muốn đổ tràn. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt đen sâu thẳm hằn lên sự hối tiếc và mất mát. Nụ cười đó… nụ cười của Lê An… nó ám ảnh anh. Nó không phải là nụ cười gượng gạo, lịch sự như những gì anh thường thấy ở những buổi tiệc này. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, một nụ cười thật sự hạnh phúc, không còn chút vương vấn nào của quá khứ.

“Đau nhói…” Anh thì thầm, giọng khản đặc, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. “Tại sao lại là lúc này?” Tại sao anh phải nhìn thấy điều này ngay lúc anh đang lạc lõng giữa thành công và sự cô độc? Nụ cười ấy, sự bình yên ấy, nó lẽ ra phải là của anh. Lẽ ra anh mới là người đứng cạnh cô, cùng cô xây dựng cái "bến đỗ an yên" đó.

Anh nhớ lại những "lời nói không thành" của mình, những "khoảng cách vô hình" đã ngăn cách anh và Lê An. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có được mọi thứ, anh sẽ có thể quay về và giành lại cô. Nhưng giờ đây, nhìn nụ cười ấy, anh hiểu rằng, anh đã "chậm một nhịp", chậm quá nhiều nhịp. Cái "nếu như ngày đó" mà anh vẫn thường tự hỏi, giờ đây chỉ còn là một nỗi đau không thể gọi tên.

Ly rượu trong tay anh lạnh buốt, nhưng trái tim anh lại nóng rát. Toàn bộ cơ thể anh như bị đóng băng, chỉ có nỗi đau là vẫn sống động, gặm nhấm từng chút một. Anh đã đánh đổi điều gì để có được tất cả những thứ hào nhoáng này? Anh đã đánh đổi tình yêu, đánh đổi hạnh phúc, đánh đổi cả sự bình yên trong tâm hồn mình. Anh đã bỏ lỡ Lê An, bỏ lỡ nụ cười ấy, bỏ lỡ cái "bến đỗ an yên" mà cô đã tìm thấy bên người đàn ông khác.

Trần Hạo nhắm mắt lại, một hình ảnh khác chợt hiện lên trong tâm trí anh: Lê An bên bờ sông cũ, với ánh mắt chờ đợi, với nụ cười gượng gạo khi anh nói lời chia tay. Anh đã từng nghĩ, cô sẽ mãi mãi ở đó, đợi anh. Nhưng cuộc đời không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy. Anh đã sai, sai một bước, và giờ đây, anh đã lỡ cả một đời. Nỗi đau và sự hối tiếc của Trần Hạo cứ thế cuộn xoáy, nhấn chìm anh trong cái góc tối của buổi tiệc, giữa sự xa hoa và lạnh lẽo. Anh biết, dù thành công đến đâu, anh vẫn sẽ mãi mãi tìm kiếm một điều gì đó đã mất, một điều mà anh đã tự tay đánh mất.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free