Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 572: Chốn Phồn Hoa, Trái Tim Lạnh Lùng
Tiếng nhạc piano từ bên trong vẫn vọng ra, nhưng ở đây, nơi Trần Hạo đang đứng lặng giữa hành lang vắng, nó trở nên nhỏ bé và xa vời hơn, nhường chỗ cho tiếng gió đêm mơn man qua những khung cửa kính lớn, lạnh lẽo. Toàn bộ thế giới hào nhoáng xung quanh anh bỗng chốc tan biến khi hình ảnh Lê An rạng rỡ trên màn hình điện thoại cứ thế đóng băng tâm trí. Nụ cười ấy, cái nụ cười chân thật, không chút vướng bận mà anh chưa từng thấy ở cô khi họ còn bên nhau, dù chỉ một lần, giờ đây cứ thế đâm sâu vào lồng ngực anh, sắc lẹm như một nhát dao. Nó không phải là nụ cười gượng gạo, lịch sự như những gì anh thường thấy ở những buổi tiệc xã giao này, mà là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, một nụ cười thật sự hạnh phúc, không còn chút vương vấn nào của quá khứ.
Anh đứng sững sờ, ngón tay siết chặt chiếc điện thoại, đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Ly rượu vang trong tay anh run nhẹ, chất lỏng màu đỏ sẫm sóng sánh, như muốn đổ tràn. Mắt anh dán chặt vào khuôn mặt cô, vào cánh tay cô nép vào người Nguyễn Hoàng Huy, vào dòng chú thích giản dị nhưng đầy tình cảm của Huy: "Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc. Cảm ơn em, An, vì đã mang hạnh phúc đến bên anh và gia đình." Kèm theo đó là biểu tượng trái tim và tag tên Lê An. Mùi nước hoa đắt tiền của những vị khách lướt qua anh, tiếng ly cốc lanh canh từ đại sảnh, tất cả đều trở thành một mớ hỗn độn xa lạ, không thể chạm tới nỗi đau đang gặm nhấm tâm hồn anh.
“Đau nhói…” Anh thì thầm, giọng khản đặc, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. “Tại sao lại là lúc này?” Tại sao anh phải nhìn thấy điều này ngay lúc anh đang lạc lõng giữa thành công và sự cô độc? Nụ cười ấy, sự bình yên ấy, nó lẽ ra phải là của anh. Lẽ ra anh mới là người đứng cạnh cô, cùng cô xây dựng cái "bến đỗ an yên" đó. Anh nhớ lại những "lời nói không thành" của mình, những "khoảng cách vô hình" đã ngăn cách anh và Lê An. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có được mọi thứ, anh sẽ có thể quay về và giành lại cô. Nhưng giờ đây, nhìn nụ cười ấy, anh hiểu rằng, anh đã "chậm một nhịp", chậm quá nhiều nhịp. Cái "nếu như ngày đó" mà anh vẫn thường tự hỏi, giờ đây chỉ còn là một nỗi đau không thể gọi tên, một vết sẹo mãi mãi khắc sâu trong tâm khảm.
Đúng lúc đó, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cánh tay anh. Trần Hạo giật mình, khẽ rụt lại theo phản xạ. Anh quay đầu, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Hải Yến. Cô mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc, tôn lên dáng người thanh mảnh và làn da trắng sứ. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, tinh tế của cô thoảng qua, khác hẳn với sự nồng nàn, sang trọng của những người phụ nữ khác trong buổi tiệc. Dù vậy, nó cũng không thể xua đi cái mùi khói bụi của thành phố vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh, hay cái mùi biển sông quen thuộc của thị trấn cũ, thứ mùi đã ám ảnh anh suốt bao năm.
“Anh Hạo, anh không sao chứ? Trông anh có vẻ không vui.” Giọng Hải Yến cất lên, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, chứa đựng sự quan tâm chân thành. Anh nhìn cô, ánh mắt vô hồn, trống rỗng. Mái tóc đen nhánh của cô được búi cao thanh lịch, để lộ chiếc cổ thon dài và đôi xương quai xanh gợi cảm, nhưng tất cả những vẻ đẹp đó đều không thể chạm tới được trái tim đang hóa đá của anh.
Anh lắc đầu nhẹ, kéo khóe môi tạo thành một nụ cười gượng gạo, nhợt nhạt. “Không có gì, chỉ là hơi mệt chút thôi.” Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi, hờ hững đến mức chính anh cũng cảm thấy ngạc nhiên. Anh buông thõng tay, chiếc điện thoại vẫn nằm yên trong lòng bàn tay, màn hình vẫn hiển thị hình ảnh nụ cười của Lê An. Anh không muốn ai nhìn thấy, đặc biệt là Hải Yến.
Hải Yến vẫn đứng đó, ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt Trần Hạo, dừng lại ở chiếc điện thoại đang được anh nắm chặt. Cô hiểu rõ Trần Hạo là người ít khi thể hiện cảm xúc ra ngoài, nhưng cái vẻ thất thần, đau khổ này của anh lại khiến cô không khỏi lo lắng. Cô biết anh không bao giờ chia sẻ những vấn đề cá nhân, nhất là với cô. Cô đã cố gắng nhiều lần, nhưng anh luôn giữ một bức tường vô hình, một "khoảng cách vô hình" mà cô không thể nào vượt qua.
“Em thấy anh đã đứng đây khá lâu rồi. Có muốn ra ngoài hít thở chút không?” Hải Yến đề nghị, giọng cô vẫn đầy vẻ quan tâm. Cô đưa tay định chạm vào cánh tay anh một lần nữa, như một cử chỉ động viên, nhưng Trần Hạo đã khẽ rụt lại, ánh mắt không chút thay đổi, nhìn cô với vẻ khách sáo, xa cách. Anh không phải cố tình làm vậy, chỉ là, trong khoảnh khắc này, mọi sự tiếp xúc đều khiến anh cảm thấy ngột ngạt, khó chịu. Cả cơ thể anh như bị đóng băng, chỉ có nỗi đau là vẫn sống động, gặm nhấm từng chút một. Anh đã đánh đổi điều gì để có được tất cả những thứ hào nhoáng này? Anh đã đánh đổi tình yêu, đánh đổi hạnh phúc, đánh đổi cả sự bình yên trong tâm hồn mình. Anh đã bỏ lỡ Lê An, bỏ lỡ nụ cười ấy, bỏ lỡ cái "bến đỗ an yên" mà cô đã tìm thấy bên người đàn ông khác. Nỗi đau và sự hối tiếc cứ thế cuộn xoáy, nhấn chìm anh trong cái góc tối của buổi tiệc, giữa sự xa hoa và lạnh lẽo.
Anh biết, dù thành công đến đâu, anh vẫn sẽ mãi mãi tìm kiếm một điều gì đó đã mất, một điều mà anh đã tự tay đánh mất. Anh không thể tìm thấy nó trong ánh mắt quan tâm của Hải Yến, hay trong bất kỳ sự hào nhoáng nào khác của thành phố này. Chỉ còn lại một khoảng trống rỗng, một nỗi cô đơn thăm thẳm.
Trần Hạo gật đầu nhẹ, chỉ đủ để Hải Yến hiểu là anh đồng ý. Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhích người, bước đi về phía cửa thoát hiểm, nơi có một hành lang dẫn ra ngoài ban công. Hải Yến lặng lẽ đi theo sau anh, giữ một khoảng cách nhất định. Cô đã quá quen với sự lạnh lùng và những bức tường vô hình mà anh dựng lên. Cô biết rằng, dù cố gắng đến mấy, cô cũng không thể phá vỡ được chúng. Ánh mắt cô dõi theo bóng lưng anh, một bóng lưng cao lớn, thành đạt, nhưng lại ẩn chứa một nỗi cô đơn đến thấu xương.
***
Trần Hạo rời khỏi buổi tiệc mà không một lời từ biệt, để lại Hải Yến đứng lặng lẽ giữa hành lang. Anh không thể chịu đựng thêm dù chỉ một giây phút nào nữa trong cái không khí ngột ngạt, giả tạo đó. Anh cần phải đi, cần phải thoát khỏi tất cả những thứ này. Anh bước nhanh ra bãi đậu xe, mở cửa chiếc xe sang trọng của mình, ngồi vào và khởi động máy. Tiếng động cơ gầm gừ phá tan sự tĩnh lặng của đêm khuya.
Anh lái xe một mình trên con đường trung tâm thành phố rực rỡ ánh đèn. Những tòa nhà cao tầng lướt qua như những bóng ma, phản chiếu ánh sáng chói lòa từ các biển hiệu quảng cáo, từ những màn hình LED khổng lồ rực rỡ sắc màu. Thành phố này không ngủ, nó luôn hối hả, nhộn nhịp, ngay cả vào nửa đêm. Tiếng xe cộ, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ những quán bar, quán ăn vỉa hè vẫn vọng vào khoang xe kín mít, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hỗn độn. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố và cả mùi nước hoa của những người đi bộ lướt qua kính xe, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của đô thị, một thứ mùi khiến anh cảm thấy ngột ngạt, khó thở.
Anh không bật nhạc, chỉ có tiếng động cơ và tiếng còi xe vọng vào, như một lời nhắc nhở về sự cô độc của chính anh giữa cái chốn phồn hoa này. Anh lướt nhanh qua dòng xe cộ, ánh mắt vô định nhìn về phía trước. "Phồn hoa này... rốt cuộc để làm gì?", anh độc thoại nội tâm. Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, không ngừng gặm nhấm tâm trí. Anh đã dành cả tuổi thanh xuân, cả những năm tháng quan trọng nhất của cuộc đời để chạy theo nó, để đạt được nó. Anh đã nghĩ rằng, có được tất cả những thứ này, anh sẽ có được hạnh phúc, có được sự bình yên. Anh đã nghĩ rằng, khi anh thành công, anh sẽ có thể quay về, và Lê An sẽ vẫn ở đó, đợi anh.
Nhưng anh đã sai rồi. Sai một bước, lỡ cả một đời. Cái "bến đỗ an yên" mà anh hằng mơ ước được mang đến cho cô, giờ đã thuộc về người đàn ông khác. Nụ cười của Lê An, ánh mắt bình yên của cô trong bức ảnh, cứ thế ám ảnh anh, bóp nghẹt trái tim anh. Anh tháo lỏng cà vạt, cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn đường, một vật phẩm đắt giá, một biểu tượng của thành công, nhưng nó cũng không thể xua đi nỗi trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Anh rẽ vào một con đường vắng hơn, ven sông. Gió đêm se lạnh, luồn qua khe cửa sổ xe đã hạ xuống một chút, mơn man trên khuôn mặt anh. Làn gió ấy mang theo hơi ẩm của sông, một mùi hương quen thuộc đến lạ lùng, gợi nhớ về "bên bờ sông cũ" nơi anh và Lê An đã cùng nhau lớn lên. Những kỷ niệm ùa về, như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết. Nụ cười của cô khi anh kể chuyện tiếu lâm, ánh mắt cô khi anh trao cho cô cành hoa dại, cái nắm tay vội vàng khi tan học. Tất cả đều là những "lời nói không thành", những cảm xúc bị chôn giấu, những cơ hội đã bị bỏ lỡ.
"Em đã tìm thấy bến đỗ rồi, An à. Còn anh...", anh lại độc thoại nội tâm, một câu hỏi không lời đáp, một sự so sánh nghiệt ngã. Anh đã ở đỉnh cao của sự nghiệp, có tất cả mọi thứ mà người khác mơ ước, nhưng anh lại không có được điều quan trọng nhất: sự bình yên trong tâm hồn, và người con gái anh yêu. Nỗi đau ấy, nỗi đau của sự hối tiếc, của cái "nếu như ngày đó", giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời của anh, một gánh nặng vô hình mà anh phải mang vác trên vai. Thành phố rộng lớn, phồn hoa này bỗng chốc trở nên chật chội, bức bối đến lạ. Anh cảm thấy mình lạc lõng giữa biển người, giữa những ánh đèn rực rỡ, một mình đối diện với nỗi cô đơn thăm thẳm.
Anh cứ thế lái xe, không biết đi đâu, về đâu. Anh chỉ muốn trốn chạy, trốn chạy khỏi thực tại nghiệt ngã, trốn chạy khỏi chính bản thân mình. Anh đã từng nghĩ, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, thành công sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng không, thời gian chỉ làm cho nỗi đau thêm sâu sắc, thành công chỉ làm cho nỗi trống rỗng thêm mênh mông. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã khiến anh lỡ cả một đời.
***
Khi Trần Hạo về đến căn hộ penthouse sang trọng của mình, những tia nắng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu hé rạng nơi chân trời, vẽ lên một dải màu cam hồng ảo diệu trên nền trời xám xịt của thành phố. Anh không bật đèn, để ánh sáng yếu ớt từ thành phố hắt vào qua cửa kính lớn, soi rọi căn phòng rộng lớn, hiện đại đến lạnh lẽo. Căn hộ của anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Có một quầy bar mini và phòng tập gym riêng, tất cả đều là những tiện nghi mà bất cứ ai cũng mơ ước.
Nhưng trong khoảnh khắc này, tất cả những sự xa hoa đó chỉ càng làm nổi bật sự cô độc của một người đàn ông thành đạt nhưng trống rỗng. Không có tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh tự động, tiếng điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động, tạo nên một thứ âm thanh nền tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi gỗ mới, mùi da từ những chiếc ghế sofa, mùi nước hoa nam tính của chính anh và một chút mùi rượu vang còn vương lại từ đêm qua, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí sang trọng, hiện đại, nhưng cũng đầy lạnh lẽo.
Anh cởi áo khoác, ném hờ lên ghế sofa da màu xám tro, nặng nề đến lạ. Anh không cảm thấy đói, cũng không thấy buồn ngủ, chỉ có một nỗi mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể và tâm trí. Anh tiến ra ban công, dựa người vào lan can kính lạnh lẽo, nhìn xuống thành phố vẫn còn rải rác ánh đèn. Dưới kia, dòng xe cộ đã bắt đầu tấp nập, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu, một vòng quay hối hả không ngừng nghỉ.
"Anh đã nghĩ, có được tất cả những thứ này, anh sẽ không còn hối tiếc... nhưng anh đã sai rồi", anh độc thoại nội tâm. Anh đã sai, sai một cách đau đớn. Anh đã đánh đổi quá nhiều, hy sinh quá nhiều, chỉ để nhận ra rằng, điều quan trọng nhất lại tuột khỏi tầm tay. "Nếu như ngày đó", anh đã đủ dũng cảm để nói ra "lời nói không thành" ấy, nếu như anh không để "khoảng cách vô hình" ấy ngày một lớn dần, liệu mọi chuyện có khác không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng dày vò.
Chiếc điện thoại vẫn nằm trong túi áo, một vật vô tri, nhưng lại chứa đựng hình ảnh hạnh phúc của người con gái anh đã từng yêu, và giờ đã mất mãi mãi. Anh không muốn nhìn lại nó nữa, nhưng hình ảnh nụ cười của Lê An đã khắc sâu vào tâm trí anh, không thể nào xóa nhòa. "Lê An, em đã quên anh rồi phải không?", anh thì thầm, một câu hỏi mang đầy sự tuyệt vọng. Anh biết, câu trả lời là có. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, tìm thấy bến đỗ an yên mà cô xứng đáng có được. Cô ấy đã buông bỏ quá khứ, buông bỏ anh.
Anh thở dài, một hơi thở nặng nề và mệt mỏi, mang theo tất cả nỗi tiếc nuối và sự chấp nhận cay đắng. Nắng sớm bắt đầu chiếu rọi, hắt lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ tiều tụy và đôi mắt sâu thẳm đầy ám ảnh. Anh nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng vẫn đang vươn mình lên trời xanh, vững chãi và kiêu hãnh. Nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một bức tranh vô nghĩa, một khung cảnh trống rỗng. Anh đã có tất cả, nhưng lại không có gì. Anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời", và giờ đây, anh phải sống với cái giá của sự im lặng, của những lựa chọn đã qua. Nỗi cô đơn và trống rỗng ngày càng sâu sắc của anh, dù thành công, báo hiệu rằng anh sẽ còn phải đối mặt với nhiều dằn vặt và có thể tìm cách đối diện với quá khứ một lần nữa, nhưng không phải bằng cách giành lại, mà là bằng cách chấp nhận.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.