Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 573: Từng Nét Vẽ Cho Tổ Ấm Mới

Ánh nắng ban mai rót đầy qua khung cửa sổ bằng kính mờ, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ óng ả của căn phòng khách quen thuộc. Không còn là cái nắng gay gắt chói chang của những ngày hè oi ả, mà là thứ nắng dịu dàng, trong lành của một buổi sáng sớm miền Bắc, mang theo hơi sương mỏng vừa tan sau một đêm dài. Không khí ngập tràn mùi hoa sữa thoang thoảng từ góc vườn nhỏ bên ngoài, hòa quyện cùng hương trà lài thanh thoát còn vương lại từ tách trà nóng hổi trên bàn. Lê An ngồi đó, giữa một "núi" tạp chí nội thất đủ màu sắc, đủ phong cách, từ cổ điển đến hiện đại, từ tối giản đến cầu kỳ. Tóc cô búi cao gọn gàng, vài sợi tóc con lòa xòa trước trán càng tôn lên vẻ thanh thoát, dịu dàng. Chiếc áo sơ mi trắng đơn giản làm nổi bật làn da trắng hồng và đôi mắt đen láy, lúc này đang long lanh ánh cười.

Gương mặt cô rạng rỡ, không còn chút dấu vết của những dằn vặt hay tiếc nuối từ quá khứ. Mọi thứ trong ánh mắt cô giờ đây chỉ còn đong đầy sự háo hức, mong chờ một khởi đầu mới, một chương mới của cuộc đời. Ngón tay thon dài của Lê An nhẹ nhàng lướt trên từng trang giấy bóng loáng, chạm khẽ vào những hình ảnh nội thất được bài trí tinh tế. Cô như lạc vào một thế giới khác, nơi mỗi món đồ, mỗi gam màu đều mang một câu chuyện, một ý nghĩa riêng. Đôi lúc, cô dừng lại thật lâu ở một bức ảnh chụp phòng khách với bộ sofa màu be sữa, điểm xuyết vài chiếc gối tựa màu xanh ngọc, hay một gian bếp nhỏ xinh với bàn ăn gỗ sồi ấm cúng. Cô mỉm cười một mình, nụ cười ấy như đóa hoa sớm mai vừa hé nở, trong trẻo và thanh khiết.

Bên cạnh cô là một cuốn sổ nhỏ bìa da màu xanh pastel và một cây bút chì. Thỉnh thoảng, cô lại cẩn thận ghi chú vài dòng, phác thảo vài nét vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy tâm huyết. Đó là những ý tưởng cho ngôi nhà sắp tới của cô và Huy, một tổ ấm mà cô hằng mơ ước. "Phòng ngủ sẽ có một cửa sổ lớn nhìn ra vườn, đón nắng sớm... tủ quần áo âm tường để tiết kiệm diện tích... đèn ngủ màu vàng ấm để tạo cảm giác thư thái... à, còn một góc nhỏ để đặt giá sách và chiếc ghế bành đọc sách nữa chứ." Cô độc thoại nội tâm, từng câu chữ đều mang theo sự tỉ mỉ và tình yêu thương. Cô hình dung ra cảnh mình và Huy cùng ngồi đọc sách vào những buổi tối yên bình, hay cùng nhau chuẩn bị bữa sáng trong căn bếp ấm cúng. Những hình ảnh ấy hiện lên rõ nét trong tâm trí cô, chân thực đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, nghe thấy tiếng cười khúc khích của chính mình.

Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn bạc nhỏ xinh trên ngón áp út, một món quà Huy đã tặng cô nhân dịp kỷ niệm một năm yêu nhau, trước khi cầu hôn. Chiếc nhẫn không quá cầu kỳ, chỉ là một vòng bạc mỏng với một viên đá nhỏ lấp lánh, nhưng nó mang theo một ý nghĩa lớn lao – một lời hứa, một sự đảm bảo cho một tương lai vững chắc. Cảm giác mát lạnh từ chiếc nhẫn lan tỏa trên ngón tay, mang theo sự bình yên và tin tưởng. "Nếu như ngày đó," Lê An bỗng nghĩ, một thoáng hồi ức về quá khứ chợt lướt qua như một làn gió thoảng. Nhưng rồi, rất nhanh, hình ảnh của Trần Hạo và những "lời nói không thành" đã không còn làm cô day dứt. Cái "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách họ, giờ đây đã trở thành một cây cầu bắc qua một dòng sông cũ, dẫn cô đến một bến bờ khác, nơi có sự rõ ràng, sự quan tâm và một tình yêu được bày tỏ.

Cô biết, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc không đủ dũng khí để nói ra. Cô đã từng chờ đợi, từng hy vọng, từng mệt mỏi với sự im lặng và những điều không rõ ràng. Giờ đây, cô không còn tìm kiếm một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng đến mức có thể thiêu rụi mọi thứ, mà là một bến đỗ an yên, một nơi cô có thể là chính mình, được yêu thương và trân trọng. Và Huy đã mang đến cho cô điều đó. Anh không nói những lời hoa mỹ, nhưng từng hành động, từng ánh mắt, từng cử chỉ đều thể hiện sự chân thành và tình yêu sâu sắc.

Lê An lật sang trang tạp chí tiếp theo, đến phần giới thiệu về các loại cây cảnh trong nhà. Cô thích những chậu cây nhỏ xinh, mang đến không khí tươi mát và sự sống động cho không gian sống. Một cây lưỡi hổ đặt ở góc phòng khách, vài chậu sen đá nhỏ trên bàn làm việc, hay một giỏ lan hồ điệp treo ở ban công... Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, dưới bàn tay sắp đặt của cô, sẽ biến một ngôi nhà đơn thuần thành một tổ ấm thực sự. Cô tưởng tượng ra cảnh mình và Huy cùng chăm sóc những chậu cây, cùng ngắm nhìn chúng lớn lên từng ngày, như tình yêu của họ vậy. Mọi thứ đều tràn ngập sắc màu hy vọng và niềm vui. Nụ cười trên môi Lê An càng lúc càng rạng rỡ, một nụ cười mãn nguyện, bình yên, như thể cô đã tìm thấy tất cả những gì mình từng tìm kiếm, và hơn thế nữa.

***

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Lê An thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man về ngôi nhà mơ ước. Cô khẽ giật mình, rồi vội vàng gấp cuốn tạp chí lại, đặt cây bút chì vào giữa những trang đã ghi chú. "Chắc là Huy đến," cô thì thầm, một tia sáng vui tươi lướt qua đôi mắt. Vừa mở cửa, mùi thơm của món bún chả quen thuộc đã lan tỏa khắp căn phòng, khiến bụng cô bất giác réo lên. Nguyễn Hoàng Huy đứng đó, với nụ cười hiền lành và đôi mắt ấm áp thường thấy. Anh cao ráo, dáng người vững chãi trong chiếc áo phông đơn giản và quần jeans. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, hơi rối nhẹ vì vừa đội mũ bảo hiểm, càng làm tăng thêm vẻ nam tính, gần gũi. Trên tay anh là một túi đồ ăn trưa còn nóng hổi, tỏa ra hương thơm hấp dẫn.

"Anh đến rồi," Lê An cười tươi, đón lấy túi đồ ăn từ tay anh. "Em đang định gọi anh đây."

Huy bước vào, ánh mắt anh lướt qua những cuốn tạp chí và mẫu vật liệu chất đống trên bàn, rồi dừng lại ở gương mặt rạng rỡ của Lê An. "Em lại đang biến căn nhà thành một xưởng thiết kế sao? Chắc là nhiều ý tưởng lắm đây." Giọng anh trầm ấm, mang theo chút trêu chọc nhẹ nhàng nhưng đầy yêu chiều.

Lê An bĩu môi, phụng phịu. "Em đang nghiêm túc đấy chứ! Đây là tổ ấm của chúng ta mà, phải thật đẹp và ấm cúng chứ." Cô đặt hộp cơm lên bàn ăn nhỏ trong phòng khách, rồi kéo ghế mời anh ngồi. Huy ngồi xuống bên cạnh cô, mở hộp bún chả, mùi thơm lừng của thịt nướng, rau sống và nước chấm chua ngọt lập tức kích thích vị giác.

"Đúng vậy, nên anh muốn em là người kiến tạo nó," Huy nói, gắp một miếng chả thơm lừng vào bát Lê An. "Em cứ chọn những gì em thích, anh sẽ lo phần còn lại. Về chi phí, hay những việc lặt vặt như tìm thợ, giám sát công trình, cứ để anh lo." Anh nhìn cô, ánh mắt kiên định và đầy tin cậy. Đó không phải là một lời nói suông, mà là một sự đảm bảo vững chắc, một lời hứa anh sẽ luôn là chỗ dựa cho cô.

Lê An cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô không cần một người đàn ông phải lãng mạn bay bổng, hứa hẹn những điều xa vời. Cô cần một người thực tế, biết cách chăm sóc và bảo vệ cô bằng những hành động cụ thể, bằng sự quan tâm chân thành. Và Huy chính là người như vậy. Anh không chỉ nói, mà anh còn làm. Anh không chỉ ủng hộ những ý tưởng của cô, mà còn biến những ý tưởng ấy thành hiện thực.

"Nhưng đây là nhà của cả hai mà," Lê An đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự trân trọng. Cô muốn cùng anh xây dựng tổ ấm này, không phải chỉ riêng mình cô. Cô muốn cảm nhận sự gắn kết trong từng chi tiết nhỏ nhất.

Huy mỉm cười, nắm lấy bàn tay cô đặt trên bàn, siết nhẹ. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, mang đến cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối. "Anh biết. Nhưng anh tin vào mắt thẩm mỹ của em. Em có thể chọn màu sơn, kiểu đèn, chất liệu rèm cửa... Anh sẽ là người thực hiện mọi ý tưởng đó cho em." Anh vừa nói vừa kiên nhẫn lắng nghe những ý tưởng của cô về việc trang trí nhà cửa. Lê An hào hứng chỉ vào từng mẫu thiết kế, giải thích về tông màu cô muốn cho phòng khách, kiểu gạch lát cho gian bếp, hay cách sắp xếp đồ đạc để tối ưu không gian.

Huy chăm chú lắng nghe, không ngắt lời cô dù chỉ một câu. Thỉnh thoảng, anh lại chỉ vào một mẫu thiết kế và đưa ra lời khuyên rất thực tế. "Màu này đẹp đấy, nhưng liệu có dễ bám bẩn không em? Hay là mình chọn tông màu trung tính hơn một chút, rồi điểm xuyết bằng đồ trang trí?" hay "Chiếc bàn này nhìn sang trọng thật, nhưng nó có đủ bền không? Nhà mình có trẻ con sau này, cần cái gì đó chắc chắn một chút." Những góp ý của anh không hề dập tắt sự sáng tạo của Lê An, mà ngược lại, còn giúp cô nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện hơn, thực tế hơn. Anh không chỉ là người yêu, mà còn là một người bạn đồng hành, một người cố vấn đáng tin cậy.

Sau bữa trưa, Huy cùng Lê An ngồi lại, cùng nhau xem xét những cuốn tạp chí. Anh kiên nhẫn lật từng trang, dừng lại ở những bức ảnh Lê An yêu thích, rồi cùng cô thảo luận. Tiếng lật trang giấy sột soạt, tiếng trò chuyện nhẹ nhàng của họ hòa vào không khí yên bình của buổi trưa nắng dịu. Lê An cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Mọi lo lắng, mọi áp lực về việc chuẩn bị cho hôn nhân dường như tan biến hết khi có Huy bên cạnh. Anh đã biến những gánh nặng thành niềm vui, biến những bận rộn thành những khoảnh khắc đáng nhớ. Cô biết, mình đã chọn đúng người, một người đàn ông sẽ luôn đồng hành cùng cô, xây dựng một tổ ấm vững chãi, bình yên.

***

Buổi chiều, thành phố ngập tràn trong ánh nắng vàng ươm, trải dài trên những con phố tấp nập và những tòa nhà cao tầng. Lê An và Huy cùng nhau đến một trung tâm thương mại lớn ở ngoại ô, nơi có khu nội thất rộng lớn và đa dạng. Vừa bước vào, một không khí khác lạ đã bao trùm lấy họ. Mùi gỗ mới hòa quyện với mùi vải vóc, mùi sơn và đôi khi là mùi hoa giả từ các gian hàng trang trí. Âm thanh huyên náo của người qua lại, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng từ hệ thống loa, và tiếng va chạm lách cách của đồ vật tạo nên một bản giao hưởng đô thị sôi động. Lê An đeo một chiếc váy hoa nhí màu xanh pastel, mái tóc thả dài bồng bềnh, trông thật tươi tắn và rạng rỡ. Huy đi bên cạnh cô, tay anh khẽ đặt lên eo cô, một cử chỉ quan tâm đầy tinh tế giữa đám đông.

Họ đi dạo qua các gian hàng, Lê An hào hứng chỉ vào từng món đồ. "Anh nhìn kìa, chiếc đèn chùm pha lê này có hợp với phòng khách mà em chọn không?" hay "Bộ bàn ăn này đơn giản mà tinh tế quá, nhưng liệu có quá nhỏ không nhỉ?" Cô như một đứa trẻ lạc vào thế giới đồ chơi, đôi mắt mở to, ánh lên sự thích thú. Huy kiên nhẫn đi theo, ánh mắt anh không ngừng dõi theo cô, chất chứa sự cưng chiều. Anh thỉnh thoảng cúi xuống thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm ấm. "Em thích thì mình cứ thử xem sao. Mình cứ đi một vòng, xem hết rồi hãy quyết định."

Họ dừng lại ở một gian hàng đồ gốm sứ. Lê An bị thu hút bởi một bộ cốc chén bằng sứ trắng tinh khôi, được vẽ tay những bông hoa cúc nhỏ li ti màu vàng nhạt. "Cái này có hợp với màu tường mà em thích không anh?" cô hỏi, nâng niu chiếc cốc trong tay. Cảm giác trơn láng, mát lạnh của sứ truyền qua lòng bàn tay, mang đến một sự dễ chịu.

Huy nhìn chiếc cốc, rồi nhìn Lê An. "Hợp chứ. Mà quan trọng là em thích nó. Nó sẽ làm căn phòng ấm áp hơn." Anh nói, rồi khẽ xoa đầu cô. Đối với anh, sự hài lòng và niềm vui của Lê An mới là điều quan trọng nhất. Anh không cần những món đồ đắt tiền hay quá cầu kỳ, chỉ cần những thứ mang lại sự thoải mái và hạnh phúc cho người con gái anh yêu. Anh biết Lê An là một người phụ nữ tinh tế, yêu cái đẹp giản dị và luôn muốn tạo ra một không gian sống ấm cúng.

Cuối cùng, sau một hồi đi dạo và cân nhắc, họ quyết định mua một chiếc đèn ngủ nhỏ đặt đầu giường. Chiếc đèn có chụp đèn bằng vải lụa màu kem, chân đèn bằng gỗ sồi chạm khắc đơn giản nhưng tinh xảo. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn khi bật lên sẽ tạo ra một không gian lãng mạn và ấm áp cho phòng ngủ của họ. Khi họ cầm chiếc đèn trên tay, Lê An cảm thấy như mình đang nắm giữ một phần của tương lai, một khởi đầu ngọt ngào cho ngôi nhà chung. Mỗi lựa chọn đều chất chứa sự cẩn trọng và niềm vui của một cặp đôi đang xây dựng tổ ấm. Họ không mua quá nhiều, nhưng mỗi món đồ đều được chọn lựa kỹ càng, gửi gắm vào đó biết bao nhiêu kỳ vọng và tình yêu.

Lê An nhìn Huy, đôi mắt cô lấp lánh hạnh phúc. "Cảm ơn anh," cô nói nhỏ, giọng nói đầy xúc động. "Vì đã luôn kiên nhẫn với em."

Huy mỉm cười, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng. "Ngốc ạ. Anh thích nhìn em vui vẻ như thế này mà." Anh nắm chặt tay cô, hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang cô, xua đi cái lạnh lẽo của những vật dụng vô tri. Giữa dòng người hối hả của trung tâm thương mại, họ đi bên nhau, tựa như hai mảnh ghép hoàn hảo, cùng nhau kiến tạo nên một bức tranh cuộc sống đầy màu sắc.

***

Tối muộn, quán cà phê quen thuộc trong thành phố vẫn tấp nập khách. Tiếng nhạc nền jazz blues nhẹ nhàng hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran, tiếng ly tách lanh canh, tạo nên một không khí ấm cúng, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa lyly đặt trên mỗi bàn nhỏ xộc vào cánh mũi, đánh thức mọi giác quan. Lê An ngồi đối diện với Chi Mai, cô bạn thân với mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt lanh lợi và nụ cười tươi tắn thường trực trên môi. Lê An vừa kể cho Chi Mai nghe về buổi chiều đi mua sắm cùng Huy, về chiếc đèn ngủ nhỏ xinh mà họ đã chọn. Tay cô vẫn còn đeo chiếc nhẫn bạc, lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu của quán.

"Tớ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được cảm giác bình yên đến thế này, Mai ạ," Lê An nói, nhấp một ngụm trà sữa ấm nóng. Đôi mắt cô long lanh, không phải vì nước mắt, mà vì một niềm hạnh phúc trong trẻo. Cô kể về những dự định, những lựa chọn cho ngôi nhà mới, về việc Huy đã kiên nhẫn thế nào, chu đáo ra sao. Từng chi tiết nhỏ nhặt của việc chuẩn bị nhà cửa, từ màu sơn đến kiểu rèm cửa, đều được cô kể lại một cách đầy say mê.

Chi Mai lắng nghe, đôi lúc cô bạn thân của Lê An lại bật cười khúc khích, trêu chọc vài câu. "Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Nghe bà kể mà tớ cứ tưởng bà đang viết tiểu thuyết lãng mạn ấy." Nhưng trong ánh mắt của Chi Mai, không hề có sự đùa cợt, mà chỉ có sự vui mừng và ủng hộ chân thành. Cô hiểu Lê An đã trải qua những gì, những dằn vặt, những chờ đợi mỏi mòn. Và giờ đây, nhìn thấy bạn mình rạng rỡ như vậy, Chi Mai cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

"Thế là đúng người rồi đó bà," Chi Mai nói, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Hạnh phúc là phải thế chứ! Phải là người khiến mình cảm thấy an toàn, bình yên, và được là chính mình. Không phải là những lời hứa hẹn suông, hay những điều phải chờ đợi mãi mãi. Tớ mừng cho bà thật đấy, Lê An."

Những lời nói của Chi Mai như chạm đến tận đáy lòng Lê An. "Đúng người," cô thầm nhắc lại trong tâm trí. Đúng vậy, Huy chính là "đúng người". Anh đã không để cô phải chờ đợi, không để cô phải mệt mỏi với "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành". Anh đã đến đúng lúc, bằng một tình yêu chân thành và thực tế, giúp cô xây dựng một bến đỗ an yên. Cô không còn cảm thấy day dứt về "nếu như ngày đó", hay "chậm một nhịp" nữa. Quá khứ đã là quá khứ. Nó là một phần của cô, nhưng nó không còn chi phối cuộc sống hiện tại và tương lai của cô nữa.

Lê An mỉm cười, một nụ cười thật tươi, thật mãn nguyện. "Ừ, tớ cũng nghĩ thế. Tớ cảm thấy rất bình yên, Mai ạ." Cô đưa tay siết nhẹ tay Chi Mai, như một lời cảm ơn thầm lặng. Họ ngồi đó, giữa không gian ấm cúng của quán cà phê, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện, những dự định cho tương lai. Những vật dụng nội thất được lựa chọn cẩn thận, những kế hoạch cho ngôi nhà mới, tất cả sẽ trở thành một phần quen thuộc trong tổ ấm của Lê An và Huy, là chứng nhân cho cuộc sống hôn nhân của họ. Chúng sẽ là minh chứng cho một tình yêu được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, trân trọng và bình yên.

Bầu trời đêm đã điểm những vì sao lấp lánh. Gió đêm mát lành thổi qua khung cửa sổ, mang theo hơi sương và mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ. Lê An nhìn ra xa, về phía những ánh đèn thành phố đang lấp lánh như một dải ngân hà. Cô không còn cảm thấy lạc lõng hay trống rỗng. Trái tim cô giờ đây tràn đầy, trọn vẹn. Cô đã "sai một bước" trong quá khứ, nhưng cô đã tìm thấy con đường đúng đắn cho mình. Cô không "lỡ cả một đời", mà cô đã tìm thấy một đời sống ý nghĩa, một cuộc sống mà cô đã tự mình kiến tạo nên, với tất cả sự bình yên và hạnh phúc. Cô biết, phía trước là một hành trình mới, một cuộc sống hôn nhân đầy ắp những điều bất ngờ và thú vị. Và cô đã sẵn sàng để đón nhận tất cả. Cô đã sẵn sàng để viết tiếp chương mới của cuộc đời mình, với một trái tim tràn đầy hy vọng và một niềm tin vững chắc vào tình yêu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free