Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 574: Bến Đỗ An Nhiên, Hẹn Ước Tương Lai

Bầu trời đêm đã điểm những vì sao lấp lánh. Gió đêm mát lành thổi qua khung cửa sổ, mang theo hơi sương và mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ. Lê An nhìn ra xa, về phía những ánh đèn thành phố đang lấp lánh như một dải ngân hà. Cô không còn cảm thấy lạc lõng hay trống rỗng. Trái tim cô giờ đây tràn đầy, trọn vẹn. Cô đã "sai một bước" trong quá khứ, nhưng cô đã tìm thấy con đường đúng đắn cho mình. Cô không "lỡ cả một đời", mà cô đã tìm thấy một đời sống ý nghĩa, một cuộc sống mà cô đã tự mình kiến tạo nên, với tất cả sự bình yên và hạnh phúc. Cô biết, phía trước là một hành trình mới, một cuộc sống hôn nhân đầy ắp những điều bất ngờ và thú vị. Và cô đã sẵn sàng để đón nhận tất cả. Cô đã sẵn sàng để viết tiếp chương mới của cuộc đời mình, với một trái tim tràn đầy hy vọng và một niềm tin vững chắc vào tình yêu.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng óng ả như mật rót qua khung cửa sổ lớn trong căn hộ của Lê An, đánh thức không gian bằng một vẻ tươi mới, tràn đầy sức sống. Không khí trong lành của buổi sớm mai mang theo hơi sương thoang thoảng và mùi hoa sữa còn vương vấn từ đêm qua, len lỏi vào từng ngóc ngách. Tiếng chim hót líu lo từ tán cây xanh ngoài ban công như một bản hòa ca nhẹ nhàng, dịu êm, khẽ khàng xoa dịu những lo toan, bộn bề của cuộc sống. Mùi cà phê mới pha thơm lừng, sánh đậm, lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, quyện với hương bánh mì nướng giòn tan, tạo nên một khởi đầu ngày mới thật ấm cúng và an yên.

Lê An và Hoàng Huy ngồi đối diện nhau tại bàn ăn bằng gỗ sồi màu sáng, nơi ánh nắng ban mai rọi thẳng, làm bừng sáng những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Trên mặt bàn, giữa tách cà phê nóng hổi của Huy và ly sữa ấm của Lê An, trải ra vài cuốn tạp chí cưới bóng loáng với những hình ảnh cô dâu chú rể rạng rỡ, những sảnh tiệc lộng lẫy như trong mơ. Xen kẽ đó là những tấm danh thiếp sang trọng của các nhà hàng tiệc cưới, được sắp xếp ngăn nắp. Lê An, với mái tóc xõa ngang vai óng ả và gương mặt không trang điểm, ánh mắt cô rạng rỡ lạ thường, một niềm vui thầm kín nhưng mãnh liệt bừng lên từ sâu thẳm tâm hồn. Cô chỉ vào một trang tạp chí, nơi có hình ảnh một sảnh tiệc được trang trí theo phong cách rustic với tông màu xanh lá và trắng ngà, những chùm đèn lồng giấy và hoa tươi treo lủng lẳng.

“Em thích phong cách này, có vẻ ấm cúng và gần gũi. Không quá phô trương nhưng vẫn rất tinh tế,” Lê An nói, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng ẩn chứa sự háo hức không giấu giếm. Cô ngẩng đầu nhìn Hoàng Huy, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả một bầu trời trong xanh. “Anh thấy sao?”

Hoàng Huy, với vẻ ngoài điềm đạm và nụ cười hiền lành thường trực, đang chăm chú lắng nghe từng lời của cô. Anh đặt tách cà phê xuống, hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt lướt qua những hình ảnh trên tạp chí. Anh không chỉ nhìn bằng đôi mắt của một người đang chiêm ngưỡng cái đẹp, mà còn bằng tư duy thực tế của một người đàn ông muốn xây dựng một tổ ấm vững chắc. Anh dùng ngón tay thon dài, khẽ chạm vào tấm ảnh, rồi lại lướt sang một trang khác.

“Anh thấy cũng đẹp, rất có gu. Nhưng mình cần xem xét thêm không gian có đủ rộng cho khách hai bên không,” Huy nói, giọng anh trầm ấm và rõ ràng, mang theo sự quan tâm tỉ mỉ. Anh lại chỉ vào một chi tiết nhỏ trên bức ảnh. “Với lại, ánh sáng ở đây có vẻ tự nhiên, sẽ chụp ảnh đẹp. Nhưng nếu thời tiết xấu thì sao? Mình có phương án dự phòng không?”

Lê An mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện bừng sáng trên môi. Cái cách anh luôn nghĩ đến mọi khía cạnh, từ những điều lớn lao đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất, khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm. “Anh luôn nghĩ chu đáo như vậy,” cô nói, trong lời nói của cô không chỉ là lời khen ngợi mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối. Cô cảm nhận được sự vững chãi mà anh mang lại, một bờ vai để cô có thể tựa vào mà không cần phải lo lắng về những cơn sóng gió bất chợt của cuộc đời.

Huy nắm lấy tay cô, ngón tay anh khẽ vuốt ve chiếc nhẫn bạc lấp lánh trên ngón áp út của Lê An. Hơi ấm từ bàn tay anh lan tỏa, xua tan đi những suy nghĩ miên man về quá khứ, về cái gọi là "khoảng cách vô hình" hay "lời nói không thành" mà cô từng trải qua. Bây giờ, cô chỉ còn cảm nhận được sự hiện hữu rõ ràng, chân thực của anh. “Chuyện trăm năm mà em, phải kỹ lưỡng chứ,” anh nói, ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến. “Anh muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, như em vậy.”

Họ cùng nhau lướt qua từng lựa chọn, thảo luận về số lượng khách mời dự kiến, ngân sách cho phép, và phong cách tổng thể mà họ muốn buổi lễ đính hôn của mình sẽ mang lại. Lê An dựa nhẹ vào vai Huy, cảm nhận được sự bình yên hiếm có đang lan tỏa trong từng tế bào. Cô nhớ lại những tháng ngày đã qua, những khoảnh khắc "chậm một nhịp" đã khiến cô tưởng chừng như đánh mất niềm tin vào tình yêu. Nhưng giờ đây, cô đã hiểu, cuộc đời luôn có những ngã rẽ bất ngờ, và đôi khi, những "sai một bước" lại dẫn lối đến một bến đỗ an yên hơn, một hạnh phúc thực sự. Cô không còn cảm thấy day dứt về "nếu như ngày đó" nữa, bởi vì "ngày đó" đã qua, và "ngày hôm nay" đang rực rỡ hơn bao giờ hết. Mỗi chi tiết nhỏ trong cuộc trò chuyện, từ việc chọn tông màu chủ đạo cho đến việc quyết định loại hoa trang trí, đều được họ chia sẻ và thống nhất một cách hòa hợp, tựa như hai mảnh ghép hoàn hảo đang dần dần kiến tạo nên một bức tranh trọn vẹn của hạnh phúc.

***

Buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt vẫn còn vương vấn, nhuộm một sắc màu lãng mạn lên con đường dẫn đến Trung tâm hội nghị tiệc cưới Bến Sông Xanh. Đây là một địa điểm khá mới mẻ, nằm ở ngoại ô thị trấn ven sông, được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ xanh mát và một nhánh sông nhỏ uốn lượn. Kiến trúc của trung tâm tiệc cưới này kết hợp giữa nét hiện đại sang trọng và vẻ đẹp mộc mạc của thiên nhiên, với những bức tường kính lớn đón trọn ánh sáng tự nhiên và một khu vườn nhỏ xinh xắn. Khi Lê An và Hoàng Huy bước vào, một luồng không khí mát lạnh từ hệ thống điều hòa bao trùm lấy họ, xua đi cái nóng nhẹ của buổi chiều. Tiếng nhạc nền jazz blues nhẹ nhàng, du dương vang vọng khắp sảnh chính, hòa cùng tiếng bước chân khẽ khàng của nhân viên và tiếng xì xào của những cặp đôi khác đang tham khảo. Một mùi hương dịu nhẹ của hoa hồng và lily tươi, quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng từ khu vực sảnh chờ, đánh thức mọi giác quan, tạo nên một không khí trang trọng nhưng không quá xa cách, ấm cúng và lãng mạn.

Một nhân viên lễ tân trẻ tuổi, với nụ cười thân thiện và tác phong chuyên nghiệp, nhanh chóng đến chào đón họ. “Chào anh chị, rất vui được đón tiếp. Anh chị đã có hẹn trước chưa ạ?”

Hoàng Huy lịch sự trả lời, “Chúng tôi đã đặt lịch hẹn với cô An, để tham khảo sảnh tiệc cho lễ đính hôn.”

“Dạ vâng, xin mời anh chị đi lối này ạ.” Người nhân viên dẫn họ qua một hành lang rộng rãi, được trang trí bằng những bức tranh nghệ thuật và những chậu cây xanh tươi tốt. Lê An ngắm nhìn từng chi tiết trang trí, ánh mắt cô lấp lánh như những vì sao. Cô cố gắng hình dung ra ngày đính hôn của mình sẽ diễn ra như thế nào tại nơi này, với những người thân yêu và bạn bè cùng chia sẻ niềm vui.

Họ bước vào sảnh chính – một không gian rộng lớn với trần nhà cao vút và những chùm đèn pha lê lấp lánh. Toàn bộ sảnh được bao phủ bởi những tấm rèm lụa trắng muốt, tạo cảm giác mềm mại, thanh lịch. Những bàn tiệc mẫu được bày trí sẵn, với khăn trải bàn tinh tươm, ly tách sáng bóng và những bó hoa tươi thắm. “Đây là sảnh chính ạ. Chúng cháu có thể trang trí theo tông màu và chủ đề anh chị mong muốn,” người nhân viên giới thiệu, giọng nói cô ấy vang vọng nhẹ trong không gian rộng lớn. “Anh chị có thể thấy, không gian rất thoáng đãng, phù hợp cho cả tiệc lớn và tiệc ấm cúng.”

Lê An không giấu nổi sự phấn khích. Cô buông tay Huy ra và bước nhẹ nhàng đến gần một bàn tiệc mẫu, chạm nhẹ vào cánh hoa hồng nhung đang nở rộ. “Em thích góc này,” cô nói, chỉ tay về phía một khoảng trống được tô điểm bằng một bức tường cây xanh nhân tạo. “Mình có thể đặt một cổng hoa nhỏ ở đây, hoặc một backdrop lãng mạn để khách chụp ảnh lưu niệm.” Đôi mắt cô ánh lên niềm mơ ước, vẽ nên một bức tranh sống động trong tâm trí mình.

Hoàng Huy đi đến bên cạnh cô, nắm lấy tay cô một lần nữa, bàn tay anh ấm áp và vững chãi. Anh không chỉ lắng nghe mà còn quan sát rất kỹ, đánh giá từng chi tiết từ góc độ thực tế. “Anh nghĩ mình nên chọn kiểu bàn tròn, mọi người sẽ dễ trò chuyện hơn. Hơn nữa, khoảng cách giữa các bàn cũng cần rộng rãi để khách di chuyển thoải mái,” anh thì thầm vào tai cô, giọng anh đủ nhỏ để chỉ mình cô nghe thấy, nhưng vẫn đủ rõ ràng để thể hiện sự chu đáo của mình. “Em thấy sao, An?”

Lê An quay sang nhìn anh, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa thu. “Em thấy rất ưng ý. Mọi thứ đều rất hoàn hảo,” cô nói, trái tim cô đập rộn ràng một niềm hạnh phúc giản dị mà chân thật. Cái cảm giác được cùng anh xây dựng nên những điều này, từng chi tiết nhỏ nhặt đều được anh quan tâm và chia sẻ, khiến cô cảm thấy mình không hề đơn độc. Cô nhớ về những "khoảng cách vô hình" từng tồn tại trong quá khứ, những lúc cô phải tự mình đối mặt với những suy nghĩ và quyết định. Nhưng giờ đây, cô và Huy là một thể thống nhất, cùng nhau hướng về một tương lai chung. Anh không để cô phải "chờ đợi mãi mãi", mà anh luôn ở đó, cùng cô kiến tạo từng khoảnh khắc.

Họ đi dạo quanh sảnh, kiểm tra ánh sáng, không gian, vị trí sân khấu. Huy hỏi về hệ thống âm thanh, về màn hình LED, về các gói dịch vụ đi kèm. Anh không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, đảm bảo mọi thứ phải thật suôn sẻ trong ngày trọng đại. Lê An thì mê mẩn với những chi tiết trang trí, hình dung ra những bó hoa sẽ được đặt ở đâu, những dải lụa sẽ bay phấp phới thế nào. Họ hình dung đám cưới của mình và trao nhau ánh mắt hạnh phúc, những ánh mắt chứa đựng một lời hẹn ước không cần phải thốt thành lời. Từng bước chân họ đi, từng lời nói họ trao đổi, đều là những viên gạch vững chắc xây nên tổ ấm tương lai, xóa nhòa đi mọi "nếu như ngày đó" hay "chậm một nhịp" đã từng ám ảnh cô. Nơi này, dưới ánh đèn pha lê lấp lánh và mùi hoa tươi quyến rũ, họ đã tìm thấy sự bình yên, sự trọn vẹn mà bấy lâu nay Lê An vẫn hằng mong ước.

***

Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi se lạnh của gió cuối thu, căn hộ của Lê An lại trở về với vẻ ấm cúng quen thuộc. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn trần hình tròn lan tỏa khắp không gian phòng khách, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng từ chiếc máy xông hơi nhỏ đặt trên bàn trà, xoa dịu mọi mệt mỏi sau một ngày dài di chuyển và bàn bạc. Không khí trong căn phòng tràn ngập một niềm vui khó tả, một sự mãn nguyện dịu dàng mà cả Lê An và Hoàng Huy đều có thể cảm nhận được.

Lê An ngồi trên chiếc sofa êm ái, chân co lại, chiếc điện thoại áp sát tai. Khuôn mặt cô rạng rỡ, đôi môi nở nụ cười tươi tắn, và tiếng cười khúc khích của cô thỉnh thoảng lại vang lên, hòa vào sự tĩnh lặng của buổi tối. Cô đang trò chuyện với Chi Mai, cô bạn thân luôn là người đầu tiên chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn của cô.

“Mai ơi, mình chốt được địa điểm rồi! Đẹp lắm, đúng kiểu mình thích luôn!” Lê An hào hứng nói, giọng cô tràn đầy năng lượng và niềm phấn khích. Cô kể cho Chi Mai nghe về sảnh tiệc Bến Sông Xanh, về những chi tiết trang trí mà họ đã chọn, về sự chu đáo của Huy khi anh luôn quan tâm đến mọi thứ, từ không gian đến ánh sáng. Cô không thể ngừng kể, như muốn chia sẻ từng khoảnh khắc hạnh phúc của mình với người bạn thân nhất.

Đầu dây bên kia, Chi Mai cũng không giấu được sự vui mừng. “Thật hả? Trời ơi, tớ mừng cho bà quá! Nghe bà kể mà tớ cũng thấy rạo rực lây. Bao giờ thì đãi tớ ăn đây, cô dâu tương lai?” Giọng Chi Mai vẫn tự nhiên, có chút trêu chọc nhưng tràn đầy sự chân thành. Cô hiểu Lê An đã trải qua những gì, những tháng ngày "chờ đợi mỏi mòn" và "khoảng cách vô hình" đã từng khiến cô bạn thân của mình gục ngã. Giờ đây, nhìn thấy Lê An rạng rỡ như vậy, Chi Mai cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Cô biết rằng, bạn mình cuối cùng đã tìm thấy "đúng người".

Lê An cười phá lên. “Bà cứ từ từ! Rồi sẽ có ngày đó thôi. Mà này, tớ kể cho bà nghe…” Cô tiếp tục câu chuyện về buổi tham quan địa điểm, về việc họ đã hình dung ra buổi lễ đính hôn của mình sẽ diễn ra như thế nào. Nụ cười không tắt trên môi cô, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu.

Hoàng Huy ngồi đối diện trên chiếc ghế bành, tay cầm một tờ báo tài chính nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua Lê An. Anh mỉm cười mãn nguyện khi nghe tiếng cười vui vẻ của cô, cảm nhận được sự hạnh phúc đang lan tỏa khắp căn phòng. Anh không xen vào cuộc trò chuyện của hai cô gái, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc bình yên này. Đối với anh, niềm vui của Lê An chính là niềm vui lớn nhất của cuộc đời mình.

Sau một lúc lâu, Lê An đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn còn vương vấn niềm hạnh phúc vừa được chia sẻ. Cô quay sang Huy, gương mặt cô rạng rỡ như một đóa hoa vừa hé nở. “Mai nó cứ trêu em mãi,” cô nói, giọng điệu có chút nũng nịu.

Huy nhẹ nhàng gấp tờ báo lại, đặt sang một bên. Anh nhìn cô trìu mến, ánh mắt anh chứa đựng một tình yêu thương sâu sắc và sự tin tưởng tuyệt đối. “Kệ cô ấy, em vui là được rồi. Anh cũng rất vui,” anh nói, rồi vươn tay nắm lấy bàn tay cô. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, xoa dịu những cảm xúc đang bùng cháy trong lòng cô. Đó không phải là một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng đến mức khiến người ta phải mờ mắt, mà là một tình yêu chân thành, ổn định, dịu dàng như dòng sông chảy qua thị trấn quê hương cô. Một tình yêu mang lại sự an toàn, bình yên tuyệt đối.

Lê An và Huy cùng nhau xem lại những hình ảnh của trung tâm tiệc cưới mà họ đã chụp trên điện thoại. Họ bàn bạc thêm về những chi tiết nhỏ cho buổi đính hôn, từ việc chọn nhạc nền cho đến danh sách khách mời. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi cái chạm nhẹ đều là sự khẳng định cho một tình yêu đang đơm hoa kết trái. Họ cùng nhau uống một tách trà nóng, cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc đang đong đầy trong từng hơi thở.

Lê An tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận được sự vững chãi từ anh. Cô không còn cảm thấy day dứt về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" hay "chậm một nhịp" nữa. Những ký ức về "bên bờ sông cũ" vẫn còn đó, nhưng chúng đã trở thành một phần của quá khứ, là những nốt trầm cần thiết để bản nhạc cuộc đời cô thêm phần sâu lắng. Giờ đây, cô đã có một bến đỗ an yên, một người đàn ông luôn ở bên cô, cùng cô kiến tạo nên tương lai. Cô biết, hạnh phúc là phải thế. Hạnh phúc không phải là một lời hứa hẹn suông, mà là những hành động cụ thể, những sự quan tâm chân thành, và trên hết, là sự bình yên trong tâm hồn khi ở bên một người. Cô đã "sai một bước" trong quá khứ, nhưng cô đã không "lỡ cả một đời". Thay vào đó, cô đã tìm thấy một cuộc đời trọn vẹn, được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, trân trọng và tình yêu. Những chi tiết về địa điểm, phong cách trang trí, và sự hòa hợp của Lê An và Huy báo hiệu một lễ đính hôn sắp tới sẽ diễn ra tốt đẹp và lãng mạn, một minh chứng cho tình yêu của họ. Và sự mãn nguyện, kiên định của Lê An trong chương này càng làm nổi bật sự chia ly không thể cứu vãn giữa cô và Trần Hạo, chuẩn bị cho những cảm xúc tiếc nuối sâu sắc hơn từ phía anh.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free