Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 575: Lời Nhắn Từ Khoảng Trống

Tiếng điện thoại reo vang, dứt Lê An khỏi dòng suy nghĩ miên man về những hình ảnh lung linh của buổi lễ đính hôn sắp tới. Đầu dây bên kia, Chi Mai vẫn không ngừng trêu chọc, giọng cô bạn thân tràn đầy sự hồn nhiên và phấn khởi. “Thật hả? Trời ơi, tớ mừng cho bà quá! Nghe bà kể mà tớ cũng thấy rạo rực lây. Bao giờ thì đãi tớ ăn đây, cô dâu tương lai?”

Lê An cười phá lên, tiếng cười trong trẻo như chuông gió trước hiên nhà. “Bà cứ từ từ! Rồi sẽ có ngày đó thôi. Mà này, tớ kể cho bà nghe…” Cô tiếp tục câu chuyện về buổi tham quan địa điểm, về việc họ đã hình dung ra buổi lễ đính hôn của mình sẽ diễn ra như thế nào. Nụ cười không tắt trên môi cô, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Ánh sáng ấy dường như cũng nhảy múa trong tâm hồn cô, vẽ nên những nét chấm phá cho bức tranh hạnh phúc đang dần thành hình.

Hoàng Huy ngồi đối diện trên chiếc ghế bành bọc da màu kem, tay cầm một tờ báo tài chính nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua Lê An. Anh mỉm cười mãn nguyện khi nghe tiếng cười vui vẻ của cô, cảm nhận được sự hạnh phúc đang lan tỏa khắp căn phòng, len lỏi qua từng ngóc ngách, sưởi ấm cả không gian. Anh không xen vào cuộc trò chuyện của hai cô gái, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc bình yên này. Đối với anh, niềm vui của Lê An chính là niềm vui lớn nhất của cuộc đời mình, một niềm vui dịu dàng, sâu lắng như dòng sông quê hương cô, không ồn ào nhưng chảy mãi không ngừng.

Sau một lúc lâu, Lê An đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn còn vương vấn niềm hạnh phúc vừa được sẻ chia. Cô quay sang Huy, gương mặt cô rạng rỡ như một đóa hoa vừa hé nở dưới nắng ban mai. “Mai nó cứ trêu em mãi,” cô nói, giọng điệu có chút nũng nịu, ngọt ngào.

Huy nhẹ nhàng gấp tờ báo lại, đặt sang một bên. Anh nhìn cô trìu mến, ánh mắt anh chứa đựng một tình yêu thương sâu sắc và sự tin tưởng tuyệt đối, không một chút gợn sóng hay nghi ngờ. “Kệ cô ấy, em vui là được rồi. Anh cũng rất vui,” anh nói, rồi vươn tay nắm lấy bàn tay cô. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, xoa dịu những cảm xúc đang bùng cháy trong lòng cô, làm chúng lắng xuống thành một dòng chảy êm đềm, ngọt ngào. Đó không phải là một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng đến mức khiến người ta phải mờ mắt, mà là một tình yêu chân thành, ổn định, dịu dàng như dòng sông chảy qua thị trấn quê hương cô. Một tình yêu mang lại sự an toàn, bình yên tuyệt đối, một bến đỗ mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay.

Lê An và Huy cùng nhau xem lại những hình ảnh của trung tâm tiệc cưới mà họ đã chụp trên điện thoại. Họ bàn bạc thêm về những chi tiết nhỏ cho buổi đính hôn, từ việc chọn nhạc nền cho đến danh sách khách mời. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi cái chạm nhẹ đều là sự khẳng định cho một tình yêu đang đơm hoa kết trái, một tương lai đang được dệt nên từ những sợi chỉ bình yên và tin cậy. Họ cùng nhau uống một tách trà nóng, cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc đang đong đầy trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim.

Lê An tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận được sự vững chãi từ anh, một chỗ dựa mà cô biết sẽ không bao giờ lung lay. Cô không còn cảm thấy day dứt về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" hay "chậm một nhịp" nữa. Những ký ức về "bên bờ sông cũ" vẫn còn đó, nhưng chúng đã trở thành một phần của quá khứ, là những nốt trầm cần thiết để bản nhạc cuộc đời cô thêm phần sâu lắng, thêm phần ý nghĩa. Giờ đây, cô đã có một bến đỗ an yên, một người đàn ông luôn ở bên cô, cùng cô kiến tạo nên tương lai. Cô biết, hạnh phúc là phải thế. Hạnh phúc không phải là một lời hứa hẹn suông, mà là những hành động cụ thể, những sự quan tâm chân thành, và trên hết, là sự bình yên trong tâm hồn khi ở bên một người. Cô đã "sai một bước" trong quá khứ, nhưng cô đã không "lỡ cả một đời". Thay vào đó, cô đã tìm thấy một cuộc đời trọn vẹn, được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, trân trọng và tình yêu.

***

Cùng lúc đó, tại một căn hộ penthouse sang trọng nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố, Trần Hạo đang ngồi trước chiếc laptop mở hờ, ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự mệt mỏi đã in hằn sâu dưới quầng mắt. Không gian xung quanh anh rộng lớn, hiện đại với thiết kế mở, toàn bộ tường là kính nhìn ra thành phố đang lên đèn lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu tối giản, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng những chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch, tạo nên một vẻ đẹp tinh tế nhưng cũng phảng phất chút lạnh lẽo. Gần đó là một quầy bar mini được trang bị đầy đủ và một phòng tập gym riêng, tất cả đều là biểu tượng của sự thành đạt và cuộc sống xa hoa mà anh đã dày công xây dựng.

Trong căn hộ yên tĩnh đến lạ thường ấy, gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài vọng vào. Chỉ có tiếng nhạc jazz dìu dặt, nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh vòm, tiếng điều hòa không khí rì rầm hoạt động và thỉnh thoảng là tiếng tủ lạnh khẽ kêu. Không khí thoang thoảng mùi gỗ mới, mùi da từ chiếc ghế bành đắt tiền, và chút hương nước hoa nam tính phảng phất quanh người anh. Mùi rượu vang còn vương lại trên chiếc ly thủy tinh đặt trên bàn cà phê, bằng chứng cho một buổi tối dài đằng đẵng của công việc và những suy tư.

Trần Hạo vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến kéo dài, mọi việc đều suôn sẻ, các đối tác đã gật đầu đồng ý với bản kế hoạch đầy tham vọng của anh. Công việc của anh, sự nghiệp mà anh đã đổi bằng bao mồ hôi, nước mắt và cả những đánh đổi vô hình, đang ở đỉnh cao. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông trẻ có thể khao khát: tiền bạc, danh vọng, quyền lực. Nhưng trái tim anh lại không cảm thấy trọn vẹn, một sự trống rỗng lạ lùng vẫn cứ lẩn khuất, dai dẳng bám lấy anh như một cái bóng.

"Mọi thứ đều hoàn hảo," anh tự nhủ, giọng nói thầm thì trong tâm trí, "đúng như những gì mình đã đặt ra. Nhưng sao lại thiếu một mảnh ghép?" Anh day nhẹ thái dương, cảm giác nhức mỏi vẫn không tan. Thành công vật chất mà anh đang nắm giữ, một tòa tháp kiên cố mà anh đã cất công xây dựng, dường như không thể lấp đầy cái khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Nó giống như một căn phòng rộng lớn được trang hoàng lộng lẫy nhưng lại thiếu đi hơi ấm, thiếu đi sự sống, thiếu đi một người để cùng sẻ chia. Anh nhìn ra ngoài cửa kính, hàng triệu ánh đèn của thành phố nhấp nháy, mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Có bao nhiêu người trong số đó đang cảm thấy cô đơn như anh, giữa biển người và ánh sáng rực rỡ này?

Trần Hạo thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo bao nhiêu phiền muộn không tên. Anh từ từ tắt chiếc laptop, màn hình tối sầm lại, trả lại không gian cho ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn LED thông minh trong căn hộ. Anh đứng dậy, bước chân anh nặng nề như thể đang mang vác một gánh nặng vô hình. Anh đi ra ban công rộng lớn, nơi không khí đêm se lạnh ùa vào, khẽ mơn man làn da. Gió nhẹ lùa qua mái tóc, mang theo hơi thở của thành phố về đêm, mùi khói bụi và cả sự hối hả vẫn còn vương vấn đâu đó. Anh chống tay lên lan can kính, ngắm nhìn khung cảnh ngoạn mục bên dưới. Những con đường uốn lượn như dải lụa, những chiếc xe cộ di chuyển như đàn kiến nhỏ. Tất cả đều hối hả, đều có mục đích, nhưng anh lại cảm thấy mình đang lạc lõng, đứng ngoài cuộc.

Đột nhiên, chiếc điện thoại di động đặt trên bàn cạnh ban công rung lên bần bật, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm. Một dòng tin nhắn mới. Trần Hạo quay người, bước đến cầm lấy chiếc điện thoại đời cũ, màn hình đã hơi xước nhưng vẫn hoạt động tốt, nó là vật bất ly thân của anh từ nhiều năm nay. Anh nhìn thấy tên người gửi: Mẹ. Một cảm giác vừa thân thuộc vừa nặng trĩu dâng lên trong lòng. Anh biết, mẹ anh, bà Nguyễn Thị Tư, vẫn luôn là người dõi theo anh, lo lắng cho anh từng chút một, dù anh đã trưởng thành và thành đạt đến mức nào.

***

Trong ánh đèn vàng dịu của căn phòng, Trần Hạo cầm chiếc điện thoại, ngón cái vuốt nhẹ lên màn hình để mở khóa. Ánh mắt anh dừng lại trên dòng tin nhắn, từng chữ như thấm vào tâm trí anh, mang theo cả sự yêu thương và một nỗi lo lắng thầm kín từ người mẹ già.

“Hạo của mẹ dạo này có khỏe không? Công việc vẫn tốt chứ? Mẹ thấy con cũng lớn tuổi rồi, cũng nên tính chuyện gia đình đi con. Có ai hợp ý thì dẫn về ra mắt mẹ nhé, để mẹ con ở nhà đỡ lo.”

Dòng tin nhắn của mẹ Nguyễn Thị Tư, tuy chỉ là những câu chữ đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, đè nén trái tim anh. Giọng văn của bà vẫn dịu dàng, quan tâm, đúng như tính cách của bà. Bà luôn dùng những lời lẽ an ủi, động viên, nhưng trong sâu thẳm, anh biết bà đang mong mỏi điều gì. Mỗi câu chữ, mỗi lời khuyên nhủ từ mẹ, không phải là một áp lực trực tiếp, mà là một nhát dao vô hình khứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh về một khoảng trống mà anh đã cố gắng chôn vùi.

Trần Hạo đọc đi đọc lại tin nhắn, ánh mắt anh xa xăm, xuyên qua lớp kính nhìn ra thành phố về đêm. Anh nhớ đến lần gần nhất về thăm nhà, ánh mắt mong chờ của mẹ khi nhắc đến chuyện vợ con, và cả những câu chuyện về Lê An mà bà khéo léo lảng tránh. Mẹ anh là người tinh tế, bà biết anh vẫn còn nặng lòng, nhưng bà cũng là một người mẹ, bà muốn con mình được hạnh phúc, được yên bề gia thất. Bà không biết rằng, người con trai bà đang mong mỏi tìm kiếm hạnh phúc, đã từng có một người mà anh muốn cùng đi hết quãng đời này, một người mà anh đã để lỡ.

"Mẹ... mẹ vẫn luôn lo cho con như vậy," anh thì thầm, giọng trầm khẽ hòa vào tiếng nhạc jazz buồn bã. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ tình yêu thương của mẹ, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Anh đã thành công trong sự nghiệp, đã có mọi thứ mà người đời mơ ước, nhưng anh lại không thể mang về cho mẹ một nàng dâu, một mái ấm gia đình trọn vẹn. Cái áp lực từ gia đình, tuy không trực tiếp nhưng lại hiện hữu rõ ràng, khiến anh cảm thấy mình thật bất lực.

Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn kính, ánh sáng phản chiếu từ màn hình lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc đồng hồ mà anh đã tự thưởng cho mình sau một dự án lớn. Vật chất thì đầy đủ, nhưng tâm hồn thì trống rỗng. Anh chậm rãi bước về phía quầy bar mini, lấy một ly thủy tinh và rót vào đó một chút rượu vang đỏ. Màu rượu sóng sánh, đỏ thẫm như màu của những tiếc nuối không thể gọi tên. Anh ngồi xuống chiếc ghế bành da, đối mặt với sự tĩnh lặng đến lạnh người của căn hộ và nỗi cô đơn đang gặm nhấm chính mình.

Ly rượu lạnh trong tay, nhưng trái tim anh lại đang nóng ran bởi những suy nghĩ chồng chất. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ mẹ anh biết được, cái "người hợp ý" mà bà nhắc đến, đã từng ở rất gần anh, đã từng là tất cả những gì anh mong muốn? Nhưng rồi, chính anh, bằng sự e dè, sự im lặng và những "lời nói không thành", đã đẩy cô ấy ra xa. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, tưởng chừng chỉ là một sợi chỉ mỏng manh, lại trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách hai người ở hai thế giới khác biệt. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát của vang lan tỏa trên đầu lưỡi, đắng ngắt như chính số phận của anh.

***

Trần Hạo uống cạn ly rượu, cảm giác ấm nóng từ chất lỏng sánh đỏ lan tỏa trong khoang miệng rồi dần dần xuống thực quản, nhưng nó không xua đi được cái lạnh giá, khô khan đang ngự trị trong lòng anh. Anh đặt ly xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm mặt đá kêu khẽ trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt anh vẫn xa xăm, nhìn về một điểm vô định nào đó ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang chìm trong ánh đèn lấp lánh và màn đêm sâu thẳm.

Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh quen thuộc hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim cũ kỹ nhưng không bao giờ phai mờ. Đó là Lê An, với nụ cười hiền hậu, ánh mắt trong veo như mặt nước "bên bờ sông cũ" vào một buổi chiều nắng. Anh nhớ về những ngày tháng ở thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ của họ được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã dành cho cô. Anh nhớ lời hứa "không quên em" của mình, một lời hứa yếu ớt, không đủ sức níu giữ khi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị.

Lê An của ngày ấy, dịu dàng nhưng cũng có giới hạn chịu đựng, đã dần mệt mỏi với sự im lặng của anh, với cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra. Cô đã chấp nhận một mối quan hệ mới – không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm và một bến đỗ an yên. Anh đã biết điều đó, anh đã nhìn thấy điều đó, nhưng anh vẫn không thể thốt ra lời nào. Sự e dè, không dám bày tỏ, đã khiến anh "chậm một nhịp", một nhịp chậm định mệnh đã làm "lỡ cả một đời" anh.

Lời khuyên của mẹ, những câu chữ giản dị nhưng đầy yêu thương, lại càng làm anh nhận ra khoảng trống mênh mông trong cuộc đời mình. Một khoảng trống mà không thành công nào, không tiền bạc nào có thể lấp đầy. Anh có tất cả những gì người đời khao khát, nhưng lại thiếu đi điều quan trọng nhất: một người để cùng sẻ chia, một mái ấm gia đình. Cái cảm giác cô đơn và dằn vặt gặm nhấm anh mỗi ngày, mỗi đêm, không ngừng nhắc nhở anh về sai lầm lớn nhất của cuộc đời mình.

"Mẹ không biết con đã từng có người mà con muốn cùng đi hết quãng đời này..." anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không khí. "Nhưng con đã bỏ lỡ. Con đã để cô ấy đi, chỉ vì con không đủ dũng cảm để nói ra lời yêu." Một nỗi đau nhói, âm ỉ từ tận sâu thẳm trái tim, lan tỏa khắp cơ thể anh. Nó không phải là một cơn đau dữ dội, mà là một sự day dứt dai dẳng, như tiếng vọng của những điều đã mất, của những "lời nói không thành". "Liệu có còn cơ hội nào nữa không?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, nhưng anh biết, câu trả lời đã quá rõ ràng.

Trần Hạo đứng dậy, bước chân anh hướng về phía cửa sổ kính, nơi ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ nhưng lại chẳng thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Anh vặn nhỏ tiếng nhạc jazz, tiếng piano buồn bã hòa vào không gian tĩnh mịch, càng làm tăng thêm sự u hoài trong căn phòng rộng lớn. Anh nhìn về phía xa xăm, như muốn tìm kiếm điều gì đó đã mất, một bóng hình, một kỷ niệm, hay một tương lai đã không còn thuộc về anh. Sự day dứt và hối tiếc của Trần Hạo trong khoảnh khắc này, giữa căn penthouse sang trọng nhưng lạnh lẽo, là tiền đề cho một sự sụp đổ cảm xúc mạnh mẽ hơn khi anh nghe tin về lễ đính hôn của Lê An. Lời khuyên của mẹ về việc "tìm một người để chia sẻ" chỉ càng làm nổi bật rằng anh đang thiếu thốn điều đó một cách trầm trọng, trong khi Lê An đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình. Anh biết, anh đã mất cô vĩnh viễn, và đó là cái giá phải trả cho sự "chậm một nhịp" của mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free