Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 576: Dòng Thời Gian Lặng Lẽ: Thị Trấn Trong Ký Ức
Trần Hạo uống cạn ly rượu, cảm giác ấm nóng từ chất lỏng sánh đỏ lan tỏa trong khoang miệng rồi dần dần xuống thực quản, nhưng nó không xua đi được cái lạnh giá, khô khan đang ngự trị trong lòng anh. Anh đặt ly xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm mặt đá kêu khẽ trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt anh vẫn xa xăm, nhìn về một điểm vô định nào đó ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang chìm trong ánh đèn lấp lánh và màn đêm sâu thẳm. Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh quen thuộc hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim cũ kỹ nhưng không bao giờ phai mờ. Đó là Lê An, với nụ cười hiền hậu, ánh mắt trong veo như mặt nước "bên bờ sông cũ" vào một buổi chiều nắng. Anh nhớ về những ngày tháng ở thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ của họ được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã dành cho cô. Anh nhớ lời hứa "không quên em" của mình, một lời hứa yếu ớt, không đủ sức níu giữ khi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị.
Lê An của ngày ấy, dịu dàng nhưng cũng có giới hạn chịu đựng, đã dần mệt mỏi với sự im lặng của anh, với cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra. Cô đã chấp nhận một mối quan hệ mới – không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm và một bến đỗ an yên. Anh đã biết điều đó, anh đã nhìn thấy điều đó, nhưng anh vẫn không thể thốt ra lời nào. Sự e dè, không dám bày tỏ, đã khiến anh "chậm một nhịp", một nhịp chậm định mệnh đã làm "lỡ cả một đời" anh. Lời khuyên của mẹ, những câu chữ giản dị nhưng đầy yêu thương, lại càng làm anh nhận ra khoảng trống mênh mông trong cuộc đời mình. Một khoảng trống mà không thành công nào, không tiền bạc nào có thể lấp đầy. Anh có tất cả những gì người đời khao khát, nhưng lại thiếu đi điều quan trọng nhất: một người để cùng sẻ chia, một mái ấm gia đình. Cái cảm giác cô đơn và dằn vặt gặm nhấm anh mỗi ngày, mỗi đêm, không ngừng nhắc nhở anh về sai lầm lớn nhất của cuộc đời mình. "Mẹ không biết con đã từng có người mà con muốn cùng đi hết quãng đời này..." anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không khí. "Nhưng con đã bỏ lỡ. Con đã để cô ấy đi, chỉ vì con không đủ dũng cảm để nói ra lời yêu." Một nỗi đau nhói, âm ỉ từ tận sâu thẳm trái tim, lan tỏa khắp cơ thể anh. Nó không phải là một cơn đau dữ dội, mà là một sự day dứt dai dẳng, như tiếng vọng của những điều đã mất, của những "lời nói không thành". "Liệu có còn cơ hội nào nữa không?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, nhưng anh biết, câu trả lời đã quá rõ ràng.
Trần Hạo đứng dậy, bước chân anh hướng về phía cửa sổ kính, nơi ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ nhưng lại chẳng thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Anh vặn nhỏ tiếng nhạc jazz, tiếng piano buồn bã hòa vào không gian tĩnh mịch, càng làm tăng thêm sự u hoài trong căn phòng rộng lớn. Anh nhìn về phía xa xăm, như muốn tìm kiếm điều gì đó đã mất, một bóng hình, một kỷ niệm, hay một tương lai đã không còn thuộc về anh. Sự day dứt và hối tiếc của Trần Hạo trong khoảnh khắc này, giữa căn penthouse sang trọng nhưng lạnh lẽo, là tiền đề cho một sự sụp đổ cảm xúc mạnh mẽ hơn khi anh nghe tin về lễ đính hôn của Lê An. Lời khuyên của mẹ về việc "tìm một người để chia sẻ" chỉ càng làm nổi bật rằng anh đang thiếu thốn điều đó một cách trầm trọng, trong khi Lê An đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình. Anh biết, anh đã mất cô vĩnh viễn, và đó là cái giá phải trả cho sự "chậm một nhịp" của mình.
***
Đêm đã về khuya, ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời vẫn lấp lánh như hàng triệu vì sao bị giam cầm trên mặt đất, nhưng lại chẳng thể sưởi ấm được sự lạnh lẽo trong căn penthouse rộng lớn của Trần Hạo. Anh quay trở lại chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ sồi sang trọng, nơi chiếc laptop vẫn mở, màn hình vẫn còn hiển thị những dòng mã phức tạp anh vừa hoàn thành. Căn phòng được thiết kế theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, toát lên vẻ tinh tế nhưng cũng đầy xa cách. Mùi gỗ mới, mùi da từ chiếc ghế bành, hòa với mùi nước hoa nam tính phảng phất, tạo nên một bầu không khí của sự thành đạt, của một cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Thế nhưng, trong không gian tĩnh mịch ấy, chỉ có tiếng điều hòa đều đều và tiếng nhạc jazz dịu nhẹ từ hệ thống âm thanh vòm là những người bạn trung thành của anh.
Trần Hạo không còn muốn làm việc. Sự mệt mỏi không chỉ đến từ những con số, những dự án khổng lồ, mà còn từ chính sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Anh trượt ngón tay trên bề mặt lạnh lẽo của chiếc bàn đá cẩm thạch, cảm nhận sự mịn màng vô tri. Thành công, danh vọng, tiền bạc… anh đã có tất cả. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, phiên bản giới hạn, lấp lánh dưới ánh đèn LED thông minh, là minh chứng cho địa vị của anh. Thế nhưng, nó cũng không thể lấp đầy cái khoảng trống mênh mông mà lời nhắn của mẹ đã khơi dậy. Mẹ anh muốn anh tìm một "người hợp ý", một người để sẻ chia. Nhưng anh biết, người ấy đã ở rất gần, đã từng là tất cả những gì anh mong muốn. Và chính anh, bằng sự e dè, sự im lặng, bằng những "lời nói không thành", đã đẩy cô ấy ra xa, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa.
Anh thở dài, một âm thanh lạc lõng trong sự yên tĩnh. Chiếc laptop vẫn mở, ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi và ưu tư. Anh lướt ngón tay trên bàn phím, những tiếng lạch cạch nhỏ vang lên, vô thức mở một trình duyệt web. Không có mục đích cụ thể, chỉ là tìm kiếm một sự giải khuây tạm thời, một điều gì đó để lấp đầy khoảng trống. Anh lướt qua các trang tin tức kinh tế, xã hội, những bài báo về thị trường chứng khoán, công nghệ... Những thứ mà trước đây anh luôn say mê, giờ đây bỗng trở nên vô vị. Ánh mắt anh vô định, lướt qua hàng loạt tiêu đề, cho đến khi một dòng chữ nổi bật xuất hiện, như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí anh, khiến mọi giác quan của anh chợt bừng tỉnh.
***
Dòng tiêu đề ấy, in đậm trên nền trắng của trang báo điện tử, như có ma lực hút chặt lấy ánh mắt Trần Hạo: "Thị trấn ven sông: Bức tranh đổi thay trên nền ký ức xưa". Tựa đề ấy, giản dị mà đầy sức gợi, lập tức đưa anh về một miền ký ức xa xăm, nơi anh đã từng là một cậu bé với trái tim trong trẻo, và nơi có một cô gái với ánh mắt trong veo như mặt nước. Bàn tay anh chợt dừng lại, không còn lướt trên trackpad nữa. Một cảm giác nhói nhẹ, âm ỉ trỗi dậy trong lồng ngực. Anh nín thở, chậm rãi nhấp chuột vào bài báo.
Trang web tải nhanh chóng, và trước mắt anh hiện ra một loạt những bức ảnh với màu sắc sống động, tươi mới, đối lập hoàn toàn với những gam màu nhuốm màu thời gian trong ký ức anh. Từng hình ảnh như một cú đấm nhẹ, đánh thức những mảnh vỡ ký ức đã ngủ yên. Cầu bê tông bắc qua sông, vững chãi và hiện đại, thay thế cho chiếc cầu gỗ ọp ẹp ngày xưa anh và Lê An vẫn thường đạp xe qua mỗi buổi tan trường. Con đường lát gạch sạch sẽ, uốn lượn "bên bờ sông cũ", nơi những đêm trăng họ từng ngồi trò chuyện vu vơ, giờ đã được tô điểm bằng những hàng đèn lồng lung linh, những chậu hoa rực rỡ. Khu chợ cũ kỹ, ồn ào với mùi cá, mùi rau, mùi xôi cô Bảy quen thuộc, đã được quy hoạch lại thành một khu thương mại nhỏ, ngăn nắp và hiện đại hơn.
"Thị trấn đã thay đổi nhiều đến vậy sao?" Trần Hạo thầm thì, giọng nói lạc đi trong không khí. Anh phóng to từng bức ảnh, ánh mắt dán chặt vào từng chi tiết. Anh nhận ra công viên nhỏ ven sông đã được nâng cấp, có thêm những ghế đá mới, những lối đi lát đá cuội. Anh nhớ như in cái cây cổ thụ già cỗi nơi họ từng khắc tên mình, giờ đây vẫn sừng sững, nhưng xung quanh nó đã có thêm những bồn hoa được chăm sóc kỹ lưỡng. Mùi đất sau mưa, mùi hoa dại ven sông, mùi khói bếp từ những ngôi nhà cũ, mùi xôi cô Bảy – những mùi hương chợt ùa về, sống động đến mức anh như đang hít thở không khí của chính thị trấn ấy. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm nhận được mùi không khí điều hòa lạnh lẽo trong căn penthouse, mùi gỗ mới của nội thất sang trọng, nhắc nhở anh về hiện thực khắc nghiệt.
Anh di chuột xuống, đọc từng dòng chữ trong bài viết, những lời ca ngợi về sự phát triển, về tiềm năng du lịch, về cuộc sống ngày càng khởi sắc của người dân. Mỗi câu chữ như một nhát dao khứa sâu vào trái tim anh, nhắc nhở anh rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, thời gian vẫn trôi, và thị trấn ấy đã tiến lên mà không có anh. Giống như Lê An, cô ấy cũng đã bước tiếp, đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình, trong khi anh vẫn mãi mắc kẹt trong vòng xoáy của sự nghiệp và nỗi cô đơn.
Bàn tay Trần Hạo siết chặt chuột máy tính, các khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi nhớ và tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt anh, hằn sâu trong ánh mắt. "Những ký ức này... liệu còn ai nhớ?" anh tự hỏi, giọng nói khản đặc. Anh biết, thị trấn vẫn ở đó, nhưng thị trấn của những ký ức, của tuổi thơ anh và Lê An, đã mãi mãi chỉ còn trong tâm trí. "Liệu cô ấy... cũng đã quên rồi?" Câu hỏi này vang vọng trong đầu anh, mang theo một nỗi đau khôn tả. Anh biết Lê An sẽ không quên, nhưng liệu cô có còn nhớ đến anh với một chút tình cảm nào không, hay tất cả đã trở thành quá khứ, một phần của dòng sông đã chảy xiết?
Anh nhìn những hình ảnh tươi sáng, tràn đầy sức sống của thị trấn quê hương, và bỗng cảm thấy mình thật lạc lõng. Sự thành công rực rỡ ở thành phố này, tòa penthouse sang trọng này, chiếc đồng hồ cao cấp này... tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất. Anh đã đánh đổi một tình yêu, một mái ấm gia đình, một cuộc sống bình dị nhưng đong đầy hạnh phúc, chỉ để chạy theo những tham vọng không hồi kết. Cái giá phải trả cho sự "chậm một nhịp" của anh, cho "lời nói không thành" đã quá đắt.
Trần Hạo tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Tiếng nhạc jazz buồn bã vẫn vương vấn trong không gian tĩnh mịch. Một làn gió đêm khẽ rít qua khe cửa sổ kính, mơn man trên da thịt anh, mang theo hơi lạnh của thực tại. Thị trấn đã thay đổi và phát triển, không còn là nơi chốn chỉ thuộc về ký ức của riêng anh. Điều đó ngụ ý rằng Lê An cũng đã "thay đổi và phát triển" cuộc sống của mình với người khác, một cách viên mãn và hạnh phúc hơn. Nỗi hoài niệm sâu sắc và sự tiếc nuối mãnh liệt trong khoảnh khắc này, như một tiếng chuông báo hiệu, đang chuẩn bị cho một sự sụp đổ cảm xúc mạnh mẽ hơn khi anh sắp phải đối mặt với tin tức về lễ đính hôn của Lê An. Anh biết, trái tim anh sẽ còn đau hơn thế nữa, khi sự thật về "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô ấy trở nên rõ ràng và không thể chối cãi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.