Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 577: Thiệp Hồng Bay Khắp Thị Trấn
Tiếng nhạc jazz buồn bã từ căn penthouse sang trọng của Trần Hạo đã tắt hẳn. Đêm thành phố chìm vào một sự tĩnh mịch giả tạo, chỉ còn lại tiếng điều hòa rì rầm và ánh sáng hắt ra từ màn hình máy tính đang hiển thị bài báo về thị trấn ven sông. Trần Hạo đã nhắm mắt, tựa lưng vào ghế, để mặc cho những nỗi hoài niệm và tiếc nuối cuộn xoáy trong tâm trí, tự hỏi liệu Lê An có còn nhớ đến anh, đến những ký ức "bên bờ sông cũ" như anh vẫn nhớ. Anh không biết rằng, ngay lúc này, ở nơi ấy, nơi thị trấn đã thay đổi và phát triển, Lê An cũng đang sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của hạnh phúc, từng chút một kiến tạo nên một tương lai mà không có bóng dáng anh.
***
Trong căn phòng khách quen thuộc của nhà Lê An, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên những xấp thiệp đính hôn được xếp ngay ngắn trên bàn trà gỗ mun. Chiều tối đã buông, mang theo một làn gió mát nhẹ từ dòng sông, luồn qua khung cửa sổ đang hé mở, làm lay động tấm rèm voan trắng. Mùi cơm chiều thoang thoảng từ bếp, quyện cùng hương trà hoa cúc dìu dịu trong không khí, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ.
Lê An ngồi cạnh Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt cô dịu dàng lướt qua từng tấm thiệp. Chất liệu giấy mỹ thuật dày dặn, màu xanh ngọc bích điểm xuyết họa tiết hoa sen trắng tinh khôi, tượng trưng cho sự thuần khiết và thanh tao, đúng như tính cách của cô. Từng dòng chữ tên cô và Huy được in nổi, lấp lánh dưới ánh đèn, như một lời khẳng định về một khởi đầu mới. Huy đang cẩn trọng dán tem lên từng phong bì, động tác anh chậm rãi, tỉ mỉ, như thể anh đang nâng niu từng lời hứa về một tương lai hạnh phúc. Đôi khi, anh khẽ cau mày, tập trung cao độ, rồi lại giãn ra khi miếng tem được dán ngay ngắn. Lê An mỉm cười nhìn anh, cảm thấy ấm áp đến lạ. Sự chu đáo, tỉ mỉ của anh Huy chưa bao giờ khiến cô thất vọng.
"Em xem lại lần cuối đi, có ai sót không?" Huy khẽ hỏi, giọng nói anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành. Anh đặt tấm thiệp vừa dán xong xuống, đưa mắt nhìn cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và thấu hiểu. "Với lại, thiệp nhà bác Năm mình nên đưa trực tiếp thì hơn. Bác ấy là người lớn tuổi, lại quý em như con gái, mình gửi bưu điện e không phải phép."
Lê An gật đầu, nhẹ nhàng lật từng tấm thiệp đã được ghi địa chỉ. Ngón tay cô miết nhẹ lên những nét chữ viết tay của mình, những cái tên thân thuộc hiện ra, gợi về bao kỷ niệm. Cô đã dành cả ngày để kiểm tra danh sách, đảm bảo không bỏ sót bất kỳ ai trong số những người đã yêu thương và gắn bó với cô suốt những năm qua. "Không sót đâu anh," cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. "Em đã kiểm tra kỹ rồi. Từ họ hàng, bạn bè thân thiết cho đến những cô chú hàng xóm, ai em cũng đã ghi vào hết. À, mà anh nhớ gọi điện cho Chi Mai trước nhé, không nó lại giận." Cô khẽ cười khúc khích, nhớ đến tính cách sôi nổi, thẳng thắn của cô bạn thân.
Huy bật cười thành tiếng, nụ cười anh hiền lành, rạng rỡ, làm sáng bừng cả căn phòng. Anh nhẹ nhàng vuốt tóc Lê An, lọn tóc mềm mại lướt qua kẽ tay anh. "Được rồi, nghe lời vợ tương lai." Giọng anh pha chút trêu chọc nhưng cũng đầy cưng chiều. Lê An cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, từ cái chạm nhẹ nhàng ấy. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự bình yên len lỏi qua từng tế bào. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ người anh, pha chút hương gỗ nhẹ, khiến cô thấy thật dễ chịu.
"Mọi thứ cứ như mơ vậy..." Lê An khẽ thì thầm, ánh mắt cô lạc đi đâu đó, nhìn vào khoảng không trước mặt. Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón áp út, viên kim cương nhỏ nhưng sáng lấp lánh, như một ngôi sao nhỏ dẫn lối cho cuộc đời cô. Chiếc nhẫn không quá cầu kỳ, nhưng lại vô cùng tinh tế, đúng như cách Huy đã chọn, và đúng như những gì cô mong muốn. Nó không phải là một món trang sức xa hoa, mà là một lời hứa, một biểu tượng cho sự gắn kết thiêng liêng.
Huy siết nhẹ vòng tay, ôm lấy cô chặt hơn một chút. "Mơ thật thì càng phải trân trọng, em à." Anh nói, giọng nói đầy chân thành và kiên định. "Anh muốn biến giấc mơ này thành sự thật, thành cuộc sống của chúng ta." Lê An ngước lên nhìn anh, ánh mắt cô tràn đầy sự biết ơn và tin tưởng. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ mãi "chậm một nhịp" trong tình yêu, mãi loay hoay với những "lời nói không thành" và những "khoảng cách vô hình" đã tạo nên từ quá khứ. Nhưng giờ đây, bên cạnh Huy, mọi lo lắng, mọi hoài niệm dường như tan biến. Anh mang đến cho cô một sự ổn định, một sự bình yên mà cô chưa từng cảm nhận được một cách trọn vẹn.
Họ cùng nhau hoàn tất việc gói ghém những tấm thiệp cuối cùng. Tiếng giấy sột soạt, tiếng kéo cắt băng ruy băng, tiếng cười khúc khích của Lê An khi Huy cố gắng buộc nơ một cách vụng về, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng của hạnh phúc. Ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng căn phòng khách nhà Lê An vẫn sáng bừng, không chỉ bởi ánh đèn, mà còn bởi sự ấm áp của tình yêu và niềm hy vọng. Lê An biết, đây chính là bến đỗ mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, một bến đỗ không rực rỡ như những giấc mơ tuổi trẻ, nhưng lại vững vàng và an yên đến vô cùng. Cô tin rằng, dù có "nếu như ngày đó" xảy ra đi chăng nữa, cô vẫn sẽ chọn con đường này, con đường mà cô đã tìm thấy hạnh phúc đích thực.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng dịu bắt đầu trải dài trên những mái ngói rêu phong của thị trấn, Lê An đang ngồi bên khung cửa sổ, thưởng thức tách cà phê sữa nóng hổi. Mùi thơm của cà phê quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ, tạo nên một khởi đầu ngày mới đầy thư thái. Gió heo may khẽ lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh se se của buổi sớm, làm lay động những cánh hoa mỏng manh. Cô mặc một chiếc váy linen màu be giản dị, mái tóc buông xõa tự nhiên, ánh mắt xa xăm nhìn ra con đường nhỏ đã bắt đầu tấp nập những người đi chợ sớm. Thị trấn vẫn vậy, bình yên và thân thuộc.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên bần bật, màn hình hiện tên "Chi Mai". Lê An mỉm cười, lòng biết ngay cô bạn thân đã nhận được thiệp. Vừa nhấc máy, một giọng nói phấn khích đến độ vỡ òa đã vang lên, gần như át cả tiếng nhạc nền trong quán cà phê nào đó mà Chi Mai đang ngồi.
"Trời ơi, Lê An! Bà! Cuối cùng bà cũng chịu yên bề gia thất rồi! Mừng quá là mừng! Thiệp đẹp quá trời luôn, chúc mừng bà nhé! Kể tôi nghe hết mọi chuyện đi, đám cưới thế nào, đính hôn ra sao?" Chi Mai nói một tràng, không kịp lấy hơi, giọng điệu vừa vui mừng, vừa có chút "ghen tị" dễ thương. Lê An hình dung ra khuôn mặt rạng rỡ, mái tóc ngắn cá tính của Chi Mai, và không kìm được tiếng cười khúc khích.
"Bà từ từ đã, tôi còn chưa kịp nói gì mà. Sao mà bà nhanh thế, vừa nhận được đã gọi rồi." Lê An nhẹ nhàng đáp, giọng nói cô cũng ánh lên niềm vui.
"Không nhanh sao được! Bà biết tôi chờ tin này của bà bao lâu rồi không hả? Lâu lắm rồi mới có tin vui thế này! Nói thật, tôi cứ tưởng bà sẽ... mãi mãi chờ đợi một người không bao giờ đến chứ!" Giọng Chi Mai nhỏ lại một chút ở đoạn cuối, nhưng vẫn đủ để Lê An nghe thấy.
Nụ cười trên môi Lê An chợt tắt hẳn, thay vào đó là một thoáng buồn bã lướt qua ánh mắt. Từ "người không bao giờ đến" như một lưỡi dao vô hình, khẽ khứa vào miền ký ức đã ngủ yên. Cô nhớ về những chiều tan học "bên bờ sông cũ", những buổi tối trò chuyện vu vơ, những cái nắm tay hờ hững và những "lời nói không thành" đã chôn vùi trong tim. Cô nhớ về chính mình của những năm tháng tuổi trẻ, ngây thơ và đầy hy vọng, đã từng tin rằng tình yêu định mệnh sẽ luôn tìm thấy đường về. Nhưng rồi, thực tại đã dạy cô rằng "chậm một nhịp" có thể đánh đổi cả một đời.
Tuy nhiên, khoảnh khắc ấy chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ. Lê An hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhanh chóng trở lại vẻ bình thản và kiên định. Những năm tháng qua đã đủ dài để cô hiểu rằng, hạnh phúc không phải là sự chờ đợi vô vọng, mà là sự chủ động nắm bắt và trân trọng những gì mình đang có. "Không đâu. Tôi tìm được bến đỗ rồi." Cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. "Anh Huy rất tốt. Anh ấy là người mà tôi có thể tin tưởng, nương tựa."
Chi Mai nghe vậy thì reo lên lần nữa, vui vẻ hẳn. "Tôi biết mà! Vừa nhìn thấy ảnh anh rể tương lai là tôi đã thấy ưng cái bụng rồi! Trông anh ấy hiền lành, lại chiều bà nữa. Phải rồi, bà kể đi, chuẩn bị đến đâu rồi? Bà có cần tôi sang phụ không? Tôi sẽ là phù dâu xinh đẹp nhất của bà, đảm bảo!"
Lê An bật cười hạnh phúc. Cô bắt đầu kể cho Chi Mai nghe về những chuẩn bị cho lễ đính hôn, về việc chọn địa điểm, về những món quà cảm ơn dành cho khách mời, về chiếc váy cưới đơn giản mà cô yêu thích. Giọng cô rạng rỡ, tràn đầy niềm vui, không còn chút gợn buồn nào của quá khứ. Ánh nắng ban mai rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ như đang ôm lấy cô, sưởi ấm tâm hồn cô. Cô biết, Chi Mai, giống như nhiều người khác, đã từng chứng kiến cô trải qua những khoảng lặng, những nỗi buồn không tên. Và giờ đây, được chia sẻ niềm vui này với bạn bè, được thấy mọi người chúc phúc cho mình, Lê An cảm thấy trái tim mình thật sự bình yên và mãn nguyện. Cô đã không còn là cô bé Lê An đợi chờ trong vô vọng của ngày xưa. Cô là Lê An của hiện tại, là người phụ nữ đã tự mình tìm thấy hạnh phúc, và dám bước tiếp trên con đường của riêng mình, dù cho con đường ấy có mang theo một "khoảng cách vô hình" với một phần ký ức tuổi thơ.
***
Chưa đầy một giờ sau cuộc điện thoại với Chi Mai, khi Lê An đang ra vườn tưới những chậu hoa cúc vàng rực rỡ thì một bóng người quen thuộc xuất hiện trước cổng. Đó là Bà Mai, người hàng xóm thân thiết đã gắn bó với gia đình cô từ bao đời nay. Bà Mai năm nay đã ngoài sáu mươi, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền hậu, và bà thường mặc chiếc áo bà ba gụ truyền thống. Hôm nay, bà mặc một chiếc áo màu nâu đất, tay bưng một đĩa bánh gai thơm lừng, còn nóng hổi. Mùi thơm đặc trưng của lá gai, nếp dẻo và đậu xanh lan tỏa trong không khí buổi sáng trong lành.
Bà Mai chậm rãi bước vào sân, ánh mắt bà ấm áp dừng lại trên Lê An, trên chiếc váy linen nhẹ nhàng và trên nụ cười rạng rỡ của cô. "An ơi, con ơi! Cô mừng cho con quá!" Bà vừa nói vừa đưa đĩa bánh gai về phía Lê An. "Nhận được thiệp của con mà cô vui từ tối qua đến giờ. Thằng Huy nó hiền lành, tốt bụng, con về làm dâu nhà nó là nhất rồi." Giọng bà Mai the thé nhưng đầy tình cảm, pha chút hồ hởi của một người lớn tuổi được chứng kiến hạnh phúc của lớp trẻ.
Lê An vội vàng ��ặt vòi tưới nước xuống, lau vội tay vào vạt váy và chạy lại đón bà. "Dạ cháu cảm ơn cô Mai. Cô vào nhà uống nước ạ, cháu vừa pha ấm trà hoa cúc nóng." Cô cầm lấy đĩa bánh, cảm nhận hơi ấm từ đĩa bánh truyền qua lòng bàn tay. Mùi thơm của bánh gai đánh thức những ký ức tuổi thơ, khi bà Mai vẫn thường xuyên làm món bánh này cho cô mỗi khi cô buồn hay có chuyện vui.
Bà Mai xua tay, nụ cười vẫn thường trực trên môi. "Không cần đâu con, cô chỉ ghé qua chút thôi. Sáng giờ mấy bà bên xóm trên cứ gọi điện cho cô, hỏi han về chuyện đính hôn của con đấy. Cả xóm ai cũng mừng cho con, ai cũng bảo con bé An nhà mình cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc. Mấy bà còn hỏi xem bao giờ thì tổ chức để còn sang phụ giúp, nấu nướng, bày biện." Bà khẽ nháy mắt với Lê An, ánh mắt tinh nghịch nhưng đầy yêu thương. Bà Mai, giống như cả thị trấn này, đã chứng kiến Lê An lớn lên, chứng kiến những thăng trầm trong cuộc đời cô, và giờ đây, họ đều mừng cho cô.
Nghe những lời chân thành từ bà Mai, Lê An cảm thấy xúc động vô cùng. Cô biết, thị trấn này, những con người nơi đây, luôn là hậu phương vững chắc cho cô. Họ không chỉ là hàng xóm, mà còn là một phần gia đình lớn của cô. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ những lời chúc phúc giản dị nhưng đầy ý nghĩa. "Dạ... cháu cũng thấy hạnh phúc lắm cô ạ." Lê An khẽ thì thầm, ánh mắt cô lấp lánh như có một hạt sương mai đọng lại. Cô đưa bàn tay đeo chiếc nhẫn đính hôn lên, ngón tay cô khẽ chạm vào viên kim cương nhỏ, cảm nhận sự mát lạnh và vững chãi của nó.
Bà Mai nắm lấy bàn tay Lê An, ân cần nhìn ngắm chiếc nhẫn trên ngón tay cô. "Đẹp lắm con ạ. Viên đá này tuy không lớn, nhưng nó sáng rực rỡ, như hạnh phúc của con vậy." Bà nói, giọng bà đầy vẻ mãn nguyện. Cái chạm tay của bà Mai tuy chỉ nhẹ nhàng, nhưng lại truyền cho Lê An một cảm giác bình yên đến lạ. Nó như một lời khẳng định, một lời chúc phúc từ cả một cộng đồng đã dõi theo cô.
Lê An nhìn nụ cười phúc hậu của bà Mai, nhìn những chậu hoa cúc đang khoe sắc dưới nắng vàng, nhìn con đường làng yên ả, và rồi ánh mắt cô dừng lại ở "bờ sông cũ" xa xa, nơi dòng nước vẫn êm đềm trôi. Cô nhận ra rằng, thị trấn này, dòng sông này, và cả bản thân cô, đều đã thay đổi. Không còn những tiếc nuối day dứt, không còn những "nếu như ngày đó" ám ảnh, chỉ còn lại sự bình yên và một niềm tin vững chắc vào tương lai. Cô đã từng "chậm một nhịp", đã từng để những "lời nói không thành" tạo nên "khoảng cách vô hình", nhưng giờ đây, cô đã tự mình bước qua những rào cản đó, tìm thấy bến đỗ an yên của cuộc đời mình.
Sự bình yên và hạnh phúc này, Lê An biết, là thứ cô đã lựa chọn. Nó không phải là một giấc mơ rực rỡ, nhưng là một bến đỗ an yên, vững chãi, nơi trái tim cô cuối cùng cũng tìm thấy sự thanh thản sau bao năm chờ đợi. Và, dù biết rằng ở một nơi nào đó, tin tức này rồi sẽ đến tai một người, cô vẫn tin vào lựa chọn của mình, tin rằng cô xứng đáng với hạnh phúc này. Tiếng chuông gió ngoài hiên khẽ ngân lên, như một lời thì thầm của số phận, báo hiệu rằng một chương mới đã thực sự bắt đầu, không chỉ cho riêng cô, mà còn cho cả những người xung quanh, và cả những người đã từng đi qua cuộc đời cô.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.