Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 578: Gánh Nặng Thiệp Hồng: Lời Nói Dối Hay Sự Thật Đau Lòng?
Lê An nhìn nụ cười phúc hậu của bà Mai, nhìn những chậu hoa cúc đang khoe sắc dưới nắng vàng, nhìn con đường làng yên ả, và rồi ánh mắt cô dừng lại ở bờ sông cũ xa xa, nơi dòng nước vẫn êm đềm trôi. Cô nhận ra rằng, thị trấn này, dòng sông này, và cả bản thân cô, đều đã thay đổi. Không còn những tiếc nuối day dứt, không còn những "nếu như ngày đó" ám ảnh, chỉ còn lại sự bình yên và một niềm tin vững chắc vào tương lai. Cô đã từng "chậm một nhịp", đã từng để những "lời nói không thành" tạo nên "khoảng cách vô hình", nhưng giờ đây, cô đã tự mình bước qua những rào cản đó, tìm thấy bến đỗ an yên của cuộc đời mình.
Sự bình yên và hạnh phúc này, Lê An biết, là thứ cô đã lựa chọn. Nó không phải là một giấc mơ rực rỡ, nhưng là một bến đỗ an yên, vững chãi, nơi trái tim cô cuối cùng cũng tìm thấy sự thanh thản sau bao năm chờ đợi. Và, dù biết rằng ở một nơi nào đó, tin tức này rồi sẽ đến tai một người, cô vẫn tin vào lựa chọn của mình, tin rằng cô xứng đáng với hạnh phúc này. Tiếng chuông gió ngoài hiên khẽ ngân lên, như một lời thì thầm của số phận, báo hiệu rằng một chương mới đã thực sự bắt đầu, không chỉ cho riêng cô, mà còn cho cả những người xung quanh, và cả những người đã từng đi qua cuộc đời cô.
***
Sáng muộn, chợ Dân Sinh đã nhộn nhịp từ lâu. Nắng nhẹ như rót mật lên những mái che tạm bợ, xuyên qua từng kẽ lá, vẽ lên nền đất những mảng sáng tối đan xen. Âm thanh huyên náo đặc trưng của một phiên chợ quê cứ thế cuộn lên, hòa quyện vào nhau: tiếng rao hàng the thé mời mua cá tươi, rau xanh mướt; tiếng trả giá mặc cả lanh lảnh của các bà, các chị; tiếng dao thớt lách cách từ quầy thịt, tiếng xay bột rì rầm đâu đó. Mùi hương cũng không kém phần đa dạng và sống động: mùi thực phẩm tươi sống thoang thoảng mùi tanh của cá, mùi hăng nồng của hành tỏi, mùi thanh mát của rau củ, và cả mùi đất ẩm vương vấn từ những gánh hàng vừa dỡ xuống. Tất cả tạo nên một bức tranh sinh động, ồn ào và đầy sức sống, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn một nhịp so với thế giới bên ngoài.
Tại một góc chợ nhỏ, dưới mái che bằng bạt đã sờn màu thời gian, Thanh Tùng đang lúi húi sắp xếp lại mấy bó rau cải tươi non vừa nhập về. Vóc người anh cao, hơi gầy, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt và điệu nghệ. Khuôn mặt anh rạng rỡ với nụ cười hiền hậu thường trực, dù có chút mệt mỏi vì phải dậy sớm. Anh là chủ của một quầy hàng nhỏ chuyên bán rau củ sạch tự trồng, một công việc tuy vất vả nhưng anh lại tìm thấy niềm vui trong sự gần gũi với đất đai và con người. Anh biết rõ từng câu chuyện của những người hàng xóm, những vị khách quen thuộc, và họ cũng vậy, coi anh như một thành viên trong đại gia đình chợ búa này.
Đang định cúi xuống lau dọn sàn nhà, Thanh Tùng chợt nghe thấy tiếng gọi lảnh lót quen thuộc: "Thằng Tùng ơi, nhìn xem này! Con An nhà mình sắp lấy chồng rồi! Thiệp hồng đây!"
Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười phúc hậu của bà Mai đang tiến lại gần. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, bộ áo bà ba gụ màu nâu đất quen thuộc, đang cầm trên tay một tấm thiệp hồng rực rỡ, vẻ mặt hớn hở, rạng rỡ hơn bao giờ hết. Ánh mắt bà lấp lánh niềm vui, như thể chính con cháu bà vừa tìm được bến đỗ.
"Thật hả bà? Nhanh vậy sao ạ?" Thanh Tùng buông tay ra khỏi bó rau, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Anh vội vã nhận lấy tấm thiệp từ tay bà Mai. Cảm giác mát lạnh và trơn mịn của giấy thiệp, cùng với màu hồng pastel nhẹ nhàng, như một lời khẳng định cho sự thật anh vừa nghe.
Bà Mai gật đầu lia lịa, nụ cười càng tươi hơn. "Đúng rồi, thằng Huy nó hiền lành, lại khéo lo. Hai đứa hợp nhau lắm! Cả làng ai cũng mừng cho con bé." Giọng bà vẫn the thé nhưng tràn đầy tình cảm, pha chút hồ hởi của người lớn tuổi được chứng kiến hạnh phúc của lớp trẻ. Bà tiếp tục, kể lể rành rọt như thể mình là người chứng kiến mọi chuyện từ đầu đến cuối: "Con bé An nó cũng chịu nhiều thiệt thòi rồi. Giờ tìm được người như thằng Huy, biết chăm lo, biết vun vén, vậy là tốt rồi. Hôm qua con bé An nó sang nhà đưa thiệp, mặt mũi nó rạng rỡ hẳn lên. Cô thấy vậy mà vui trong bụng lắm. Cứ nghĩ bụng, con bé An nhà mình cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc."
Thanh Tùng lật mở tấm thiệp, những dòng chữ in trang trọng cùng hình ảnh Lê An và Huy mỉm cười hạnh phúc hiện ra trước mắt. Lê An trong chiếc váy trắng giản dị nhưng thanh thoát, nép mình bên Huy, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt lấp lánh một niềm tin an nhiên. Nụ cười của cô không còn chút vương vấn nào của quá khứ, chỉ có sự bình yên và mãn nguyện của hiện tại. Trái tim Thanh Tùng thoáng chốc dâng lên một niềm vui mừng chân thành cho cô bạn thanh mai trúc mã. Anh biết Lê An đã trải qua nhiều điều, và cô xứng đáng với hạnh phúc này.
"Đúng là tin vui thật bà ạ," Thanh Tùng đáp, giọng anh trầm hơn một chút, pha lẫn niềm vui và một cảm xúc khó gọi tên. Anh vẫn nhìn chằm chằm vào tấm thiệp, ngón tay cái khẽ miết nhẹ lên tấm hình. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học cùng nhau, ba đứa Thanh Tùng, Lê An, và Trần Hạo, cùng nhau đi bộ trên con đường làng rợp bóng cây. Nhớ những lần Trần Hạo lặng lẽ nhường cho Lê An chiếc ô duy nhất khi trời mưa, hay những lần anh bạn ít nói ấy lén lút mua cho Lê An món chè đậu xanh yêu thích. Ai cũng tưởng, ai cũng mặc định rằng Lê An và Trần Hạo sẽ là một đôi. Nhưng rồi, "khoảng cách vô hình" đã hình thành, và "lời nói không thành" đã khiến họ "chậm một nhịp".
Bà Mai không để ý đến sự trầm tư thoáng qua của Thanh Tùng. Bà vẫn huyên thuyên những câu chuyện nhỏ nhặt của xóm làng, về việc ai sẽ đến phụ giúp, ai sẽ gói bánh, ai sẽ chuẩn bị cỗ bàn. "Cô đi khắp chợ rồi đấy, ai cũng mừng cho con bé An. Mấy bà hàng cá, hàng thịt cũng hẹn nhau hôm đính hôn sẽ nghỉ bán một buổi để sang chung vui. Thấy không, con bé An nhà mình được lòng người lắm!"
Thanh Tùng khẽ gật đầu, cố gắng mỉm cười đáp lại bà Mai, nhưng trong lòng anh, một nỗi băn khoăn mơ hồ bắt đầu len lỏi. Niềm vui cho Lê An vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó bị trộn lẫn bởi một cảm giác khó tả, như có một tảng đá nhỏ vừa rơi vào lòng hồ tĩnh lặng. Tấm thiệp hồng trên tay anh bỗng trở nên nặng trĩu hơn, không phải vì trọng lượng vật lý của nó, mà là vì những suy nghĩ bắt đầu quẩn quanh trong tâm trí. Trần Hạo. Anh bạn thân của anh. Hạo sẽ nghĩ gì khi nghe tin này? Anh nhớ đến Trần Hạo, người bạn đã cùng anh và Lê An lớn lên "bên bờ sông cũ", người mà anh biết rõ hơn ai hết đã từng dành cho Lê An một tình cảm sâu sắc, dù không bao giờ dám nói ra.
"Thanh Tùng này, con có nhớ thằng Hạo không?" Bà Mai đột ngột hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. "Lâu lắm rồi không thấy nó về thăm quê. Nghe nói nó làm ăn phát đạt lắm ở thành phố, nhưng mà có vẻ bận rộn quá, ít khi về. Con bé An nhà mình có lẽ cũng ít gặp nó nhỉ?"
Câu hỏi của bà Mai như một gáo nước lạnh tạt vào những băn khoăn của Thanh Tùng. Anh gượng cười, "Dạ... cháu cũng ít gặp Hạo, bà ạ. Nó bận công việc." Anh biết, Trần Hạo không chỉ bận, mà anh còn cố tình giữ một khoảng cách nhất định với thị trấn này, với những kỷ niệm gắn liền với Lê An. Những lần anh gọi điện cho Trần Hạo, câu chuyện thường xoay quanh công việc, đôi khi là về gia đình, và thi thoảng, chỉ thi thoảng thôi, Trần Hạo sẽ hỏi vu vơ: "Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!" Câu hỏi ấy, dù chỉ là một câu hỏi xã giao, nhưng Thanh Tùng hiểu rõ hơn ai hết, nó chất chứa bao nhiêu niềm hy vọng và tiếc nuối của Trần Hạo.
Thanh Tùng nhìn tấm thiệp hồng trên tay, lại nhìn về phía bà Mai đang vui vẻ trò chuyện với một người hàng xóm khác. Nụ cười của Lê An trên tấm thiệp như một lời nhắc nhở về sự thật hiển nhiên: cuộc đời cô đã bước sang một trang mới, và cô hoàn toàn mãn nguyện với trang mới ấy. Nhưng còn Trần Hạo? Thanh Tùng thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm cho Lê An, nhưng lại nặng trĩu cho người bạn thân đang ở nơi xa. Anh không biết nên làm gì với tin tức này. Nên giữ im lặng, để Trần Hạo không phải đối mặt với nỗi đau? Hay nên báo tin, để anh ấy biết rằng "nếu như ngày đó" đã mãi mãi trôi qua? Chợ vẫn ồn ào, nhộn nhịp, nhưng trong lòng Thanh Tùng, một sự tĩnh lặng đến khó chịu đang bao trùm. Tấm thiệp hồng rực rỡ bỗng trở thành một gánh nặng vô hình, đè nén lên trái tim anh.
***
Chiều tà, quán cà phê 'Góc Yên Bình' nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của thị trấn, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của chợ Dân Sinh ban sáng. Không khí nơi đây dịu mát và tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ rì rào qua những tán cây cổ thụ, mang theo chút hương hoa đại thoang thoảng. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc, những chậu cây cảnh xanh tươi, và ánh đèn vàng ấm áp tạo nên một không gian thư thái, đúng như tên gọi của quán.
Thanh Tùng ngồi một mình tại một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm vắng. Tách cà phê đen đá của anh đã nguội lạnh từ lúc nào, những viên đá đã tan chảy hết, để lại một màu nâu đục lờ lững. Tấm thiệp hồng của Lê An và Huy vẫn đặt trên bàn, ngay trước mặt anh, như một vật thể nặng trĩu chứa đựng cả một tấn suy tư. Anh lật đi lật lại tấm thiệp, ngón tay cái miết nhẹ lên những đường nét hoa văn trang trí tinh xảo. Mỗi lần như vậy, những dòng chữ in trang trọng, và đặc biệt là hình ảnh Lê An cùng Huy đang mỉm cười hạnh phúc, lại hiện rõ mồn một, đập thẳng vào mắt anh.
Nụ cười ấy của Lê An, nó chân thật và bình yên đến lạ. Không còn chút gì vương vấn của những năm tháng chờ đợi mỏi mòn, không còn sự e dè hay lo âu. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ an yên của cuộc đời mình, một nụ cười mà Thanh Tùng chưa từng thấy ở cô bạn thân kể từ khi Trần Hạo rời đi thành phố. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả niềm vui và nỗi băn khoăn. Vui cho Lê An, vì cuối cùng cô cũng đã tìm được hạnh phúc, một hạnh phúc có thể không rực rỡ như những câu chuyện cổ tích, nhưng lại vững chãi và chân thật. Nhưng nỗi băn khoăn, nó lại dành cho Trần Hạo.
"Hạo mà biết chuyện này... nó sẽ thế nào đây?" Thanh Tùng độc thoại nội tâm, giọng anh khẽ thì thầm trong không gian tĩnh lặng của quán, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí yên bình đang bao trùm. Anh nhắm mắt lại, trong tâm trí anh hiện lên rõ mồn một hình ảnh của Trần Hạo. Hạo, người bạn thân thiết, ít nói, sống nội tâm và luôn che giấu cảm xúc của mình một cách khéo léo. Trần Hạo của ngày xưa, với ánh mắt luôn dõi theo Lê An mỗi khi cô cười, mỗi khi cô buồn. Trần Hạo của những buổi chiều "bên bờ sông cũ", lặng lẽ ngồi cạnh Lê An, không nói một lời nhưng ánh mắt lại chứa chan bao điều.
Anh nhớ lại lần gần nhất Trần Hạo gọi điện cho anh, cách đây vài tháng. Sau những câu chuyện xã giao về công việc, về cuộc sống ở thành phố, Trần Hạo đã hỏi, một cách rất đỗi tự nhiên nhưng lại đầy ẩn ý: "Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!" Thanh Tùng đã cố gắng giữ cho giọng mình bình thường nhất có thể khi đáp lại: "Nó vẫn khỏe, vẫn đi dạy ở trường làng. Cuộc sống của nó cũng bình yên lắm." Anh đã không dám nói thêm gì về những người đang theo đuổi Lê An, hay về việc cô đã cởi mở hơn với những mối quan hệ mới. Anh biết, Trần Hạo vẫn còn "nhớ An nhiều lắm", dù anh ấy đã cố gắng chôn giấu nó thật sâu.
Giờ đây, tấm thiệp hồng này như một nhát dao sắc lẻm, đâm thẳng vào cái "nếu như ngày đó" mà Trần Hạo có lẽ vẫn đang ôm ấp. Anh biết Trần Hạo là người kiên cường, thành công trong sự nghiệp, nhưng tình cảm lại là một điểm yếu cố hữu. Anh đã chứng kiến Trần Hạo dằn vặt, day dứt như thế nào khi phải rời xa Lê An để lên thành phố học. Anh cũng hiểu, sự im lặng của Trần Hạo, sự "chậm một nhịp" của anh ấy, không phải vì không yêu, mà vì quá nhiều nỗi lo toan, quá nhiều gánh nặng của tuổi trẻ và trách nhiệm. Và chính những "lời nói không thành" ấy đã tạo nên "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy giữa họ.
Thanh Tùng nhấp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh đặt tách cà phê xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không. Ngoài cửa sổ, một chiếc lá vàng khẽ rơi, xoay tròn vài vòng trong gió rồi đậu xuống mặt đất. Nó như một biểu tượng của thời gian trôi đi, của những điều không thể níu giữ.
Anh lấy điện thoại ra khỏi túi, màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị danh bạ. Ngón tay anh khẽ lướt, tìm tên "Trần Hạo". Tên anh bạn thân hiện lên rõ ràng, kèm theo số điện thoại quen thuộc. Anh có nên gọi không? Hay chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn? Hay tốt hơn hết là giữ im lặng, để Trần Hạo tự mình biết, tự mình đối mặt? Sự giằng xé nội tâm trong anh càng lúc càng dữ dội.
Nếu anh báo tin, Trần Hạo sẽ đau khổ đến mức nào? Liệu anh ấy có sụp đổ? Thanh Tùng nhớ lại dáng vẻ thành đạt nhưng phảng phất nét cô đơn của Hạo mỗi khi anh về quê. Một người đàn ông có tất cả về vật chất, nhưng lại thiếu vắng một điều gì đó vô hình, một điều mà chỉ có Lê An mới có thể mang lại. Anh sợ rằng tin tức này sẽ khiến Trần Hạo không thể chịu đựng nổi, rằng nó sẽ phá vỡ mọi thứ mà anh ấy đã cố gắng xây dựng.
Nhưng nếu anh giữ im lặng, điều đó có đúng không? Sẽ là một lời nói dối, hay một sự che giấu sự thật? Rồi sớm muộn gì Trần Hạo cũng sẽ biết. Tin tức về lễ đính hôn của Lê An đã lan rộng khắp thị trấn như một làn sóng. Không sớm thì muộn, nó sẽ đến tai Trần Hạo, dù anh đang ở thành phố xa xôi. Lúc đó, liệu anh có hận Thanh Tùng vì đã không nói cho anh biết? Thanh Tùng cảm thấy một gánh nặng lương tâm đè nén. Anh là bạn thân của cả hai người, anh đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện tình yêu "chậm một nhịp" của họ. Anh ở giữa, mắc kẹt giữa hai người bạn thân thiết, không biết nên nghiêng về phía nào.
Ngón tay anh vẫn lướt đi lướt lại trên màn hình điện thoại, chạm nhẹ vào tên Trần Hạo, rồi lại rút về, do dự. Anh cảm thấy bất lực. Anh muốn bảo vệ Trần Hạo khỏi nỗi đau, nhưng anh biết rằng nỗi đau ấy là không thể tránh khỏi. Nó là cái giá phải trả cho những "nếu như ngày đó", cho những "lời nói không thành". Anh cũng không thể phủ nhận sự thật rằng Lê An đã hoàn toàn bước tiếp, tạo ra một "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy giữa quá khứ và hiện tại của họ.
Tiếng chuông gió ngoài hiên quán cà phê lại khẽ ngân lên, một âm thanh trong trẻo nhưng lại vang vọng trong lòng Thanh Tùng như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy của thời gian. Anh biết, quyết định của anh, dù là gì đi nữa, cũng sẽ không thay đổi được sự thật. Nhưng làm thế nào để truyền tải sự thật ấy, lại là cả một vấn đề. Anh thở dài thêm lần nữa, nặng nề hơn. Tấm thiệp hồng vẫn nằm đó, một lời thông báo hạnh phúc cho người này, nhưng lại là một án tử cho nỗi hy vọng của người khác.
Thanh Tùng khẽ đặt điện thoại xuống, tay anh vẫn còn đặt trên màn hình. Anh không bấm gọi. Cũng không soạn tin nhắn. Anh cần thêm thời gian để suy nghĩ, để tìm ra cách tốt nhất để đối mặt với gánh nặng này. Hoặc có lẽ, anh chỉ đang trì hoãn một điều không thể tránh khỏi. Anh biết, dù bằng cách nào, Trần Hạo rồi cũng sẽ biết. Và khi đó, cơn bão cảm xúc sẽ ập đến, không chỉ với Trần Hạo, mà còn với chính anh, người bạn thân đã chứng kiến tất cả.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.