Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 579: Lời Thông Báo Từ Thị Trấn Xa Xôi
Tiếng chuông gió ngoài hiên quán cà phê lại khẽ ngân lên, một âm thanh trong trẻo nhưng lại vang vọng trong lòng Thanh Tùng như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy của thời gian. Anh biết, quyết định của anh, dù là gì đi nữa, cũng sẽ không thay đổi được sự thật. Nhưng làm thế nào để truyền tải sự thật ấy, lại là cả một vấn đề. Anh thở dài thêm lần nữa, nặng nề hơn. Tấm thiệp hồng vẫn nằm đó, một lời thông báo hạnh phúc cho người này, nhưng lại là một án tử cho nỗi hy vọng của người khác.
Thanh Tùng khẽ đặt điện thoại xuống, tay anh vẫn còn đặt trên màn hình. Anh không bấm gọi. Cũng không soạn tin nhắn. Anh cần thêm thời gian để suy nghĩ, để tìm ra cách tốt nhất để đối mặt với gánh nặng này. Hoặc có lẽ, anh chỉ đang trì hoãn một điều không thể tránh khỏi. Anh biết, dù bằng cách nào, Trần Hạo rồi cũng sẽ biết. Và khi đó, cơn bão cảm xúc sẽ ập đến, không chỉ với Trần Hạo, mà còn với chính anh, người bạn thân đã chứng kiến tất cả.
***
Khoảnh khắc đó, ánh nắng chiều muộn đã bắt đầu ngả vàng, len lỏi qua tán cây xanh mướt bên ngoài cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ cũ kỹ của quán cà phê 'Góc Yên Bình'. Quán vẫn chìm trong bầu không khí yên bình vốn có, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ khẽ len lỏi vào từng ngóc ngách, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách vãng lai. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, phảng phất đâu đó mùi gỗ cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhỏ bên hiên, tạo nên một không gian vừa lãng mạn, vừa trầm mặc.
Thanh Tùng ngồi đó, tách cà phê đã nguội lạnh từ lâu, nhưng anh không hề hay biết. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc thiệp hồng đặt trên mặt bàn gỗ sẫm màu, như thể nó là một vật thể sống đang thở, đang ám ảnh tâm trí anh. Tên Lê An và Nguyễn Hoàng Huy in trên thiệp, cùng với ngày tháng đính hôn, cứ như những vết khắc sâu vào lương tâm anh. Anh đã chứng kiến bao nhiêu mùa trôi đi bên bờ sông cũ này, chứng kiến tình cảm thanh mai trúc mã giữa Trần Hạo và Lê An lớn dần, rồi lại lặng lẽ phai tàn, chỉ vì những "lời nói không thành", vì sự "chậm một nhịp" của người con trai ấy.
Anh cầm điện thoại lên lần nữa, ngón cái lại tự động lướt đến tên Trần Hạo trong danh bạ. Hàng trăm lần, hàng ngàn lần, anh đã định gọi, định nhắn, nhưng rồi lại buông xuống. Nỗi lo lắng cho Trần Hạo cứ đè nặng lên trái tim anh. Hạo là người kiên cường, anh biết, nhưng cũng là người chất chứa quá nhiều tâm tư. Cái vỏ bọc thành công, sự nghiệp rực rỡ ở thành phố lớn chỉ càng làm nổi bật thêm sự cô đơn ẩn sâu trong đôi mắt anh mỗi khi về thăm quê. Thanh Tùng sợ rằng tin tức này sẽ là giọt nước tràn ly, sẽ phá vỡ mọi thứ mà Trần Hạo đã cố gắng gầy dựng, hoặc ít nhất là đánh sập bức tường mạnh mẽ mà anh đã xây lên để che giấu nỗi đau của mình.
"Phải nói thôi... càng để lâu càng đau khổ," anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến mức chính anh cũng khó nghe thấy. Nhưng nói bằng cách nào đây? Gọi điện trực tiếp? Không, Thanh Tùng biết Hạo sẽ không chịu nổi. Giọng nói của anh có thể sẽ run rẩy, hoặc Hạo sẽ im lặng đến đáng sợ, và anh không biết mình có đủ dũng khí để đối mặt với sự im lặng ấy hay không. "Tin nhắn có lẽ tốt hơn," anh suy nghĩ. Ít nhất thì Trần Hạo có thể đọc nó trong sự riêng tư, có thời gian để hấp thụ, để đối mặt với cú sốc ấy một mình, không có ai chứng kiến sự sụp đổ của anh.
Anh bắt đầu gõ, từng chữ một, cẩn trọng như thể đang đặt từng viên gạch xây nên một bức tường chắn gió cho bạn mình. "Hạo à... Có chuyện này tao cần nói với mày." Dòng chữ đầu tiên hiện lên, khô khan và nặng nề. Anh xóa đi. Không, nó quá đột ngột. "Hạo, dạo này mày vẫn khỏe chứ?" Lại xóa. Quá khách sáo, quá giả tạo trong hoàn cảnh này.
Anh thở hắt ra, ánh mắt vô thức lướt qua khung cửa sổ, nơi một chiếc lá vàng cuối cùng cũng lìa cành, xoay tròn vài vòng trong gió rồi đậu xuống mặt đất, như một biểu tượng của thời gian trôi đi, của những điều không thể níu giữ. Điều này càng làm tăng thêm sự day dứt trong lòng Thanh Tùng. Anh nhớ lại những lần Trần Hạo nhắc về Lê An, dù chỉ là những câu hỏi bâng quơ về cuộc sống của cô ở thị trấn, hay những lần anh cố gắng giấu đi ánh mắt tiếc nuối khi nhìn về phía con đường cũ dẫn đến nhà Lê An. Anh biết, cái "nếu như ngày đó" vẫn còn ám ảnh Trần Hạo, vẫn còn là một vết sẹo khó lành trong tâm hồn anh.
Sau nhiều lần chỉnh sửa, xóa đi rồi viết lại, cuối cùng Thanh Tùng cũng hoàn thành tin nhắn. Những câu chữ đơn giản, nhưng mang theo sức nặng của cả một gánh nặng lương tâm và nỗi đau âm ỉ. Anh cố gắng chọn lọc từ ngữ để nó không quá đột ngột, nhưng cũng không quá vòng vo.
"Hạo à, là Thanh Tùng đây. Mọi chuyện ở thị trấn vẫn ổn. Nhưng có một tin này tao nghĩ mày nên biết. Lê An... cô ấy sắp đính hôn rồi, với Huy. Thiệp mời đã gửi đi khắp nơi rồi."
Anh đọc lại tin nhắn một lần nữa, hai bàn tay siết chặt lấy chiếc điện thoại. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh biết, tin nhắn này không chỉ là một thông báo, mà còn là một bản án, một lời tuyên bố kết thúc cho một chương đã từng được viết trong trái tim Trần Hạo. Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại trong giây lát, như thể đang chuẩn bị cho một cú nhảy vọt xuống vực sâu. Ngón tay anh run rẩy chạm vào nút "Gửi".
Một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại, báo hiệu tin nhắn đã đi. Thanh Tùng mở mắt. Cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn tội lỗi và buồn bã ập đến. Anh đã làm điều mà anh nghĩ là đúng, là cần phải làm. Nhưng anh cũng biết, anh vừa đẩy người bạn thân của mình vào một vực thẳm cảm xúc mà anh không thể nào cứu vớt. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, chỉ còn lại màn đêm buông xuống, nuốt chửng mọi thứ vào bóng tối.
***
Trong căn phòng tổng giám đốc nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh, Trần Hạo đang ngồi trước bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, ánh mắt mệt mỏi nhìn vào màn hình máy tính. Ngoài cửa sổ kính cường lực trong suốt, toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn về đêm trải dài dưới chân anh, lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Căn phòng rộng lớn, nội thất tối giản nhưng cực kỳ sang trọng, từ chiếc ghế da cao cấp anh đang ngồi cho đến những tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên tường, tất cả đều toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của anh vừa kết thúc một báo cáo tài chính phức tạp, và tiếng điều hòa không khí rì rì là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi cà phê đậm đặc vừa được pha mới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi gỗ và da đặc trưng của căn phòng.
Anh vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng với đối tác nước ngoài, kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ. Đã gần mười giờ tối, nhưng công việc dường như không bao giờ có hồi kết. Anh khẽ day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói đang âm ỉ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire phản chiếu ánh đèn LED dịu nhẹ, chỉ rõ thời gian. Đối với anh, thời gian là tiền bạc, là cơ hội, là những dự án khổng lồ. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông trẻ có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, tài sản đồ sộ, vị thế xã hội cao. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này, anh lại cảm thấy một khoảng trống rỗng vô hình, một sự thiếu hụt mà không tiền bạc hay quyền lực nào có thể lấp đầy.
Chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn bỗng rung nhẹ, báo một tin nhắn mới. Trần Hạo không mấy để tâm. Anh thường nhận rất nhiều tin nhắn công việc, hoặc những lời hỏi thăm xã giao từ bạn bè, đối tác. Anh lẩm bẩm trong miệng, giọng nói trầm khẽ, pha chút mệt mỏi: "Lại là Thanh Tùng sao? Chắc lại chuyện vặt vãnh ở nhà." Anh nghĩ, có lẽ Tùng muốn hỏi về chuyến về quê sắp tới của anh, hoặc kể về một vài chuyện lặt vặt ở thị trấn nhỏ bé, yên bình kia. Những câu chuyện ấy đôi khi làm anh mỉm cười, đôi khi lại khiến anh thở dài, nhớ về một thời tuổi trẻ đã qua, về những con người đã từng rất thân thuộc nhưng giờ lại xa cách.
Anh thờ ơ cầm điện thoại lên, ngón cái lướt nhẹ mở khóa. Màn hình sáng lên, hiển thị nội dung tin nhắn. Ánh mắt anh lướt qua dòng chữ đầu tiên, "Hạo à, là Thanh Tùng đây," không một chút cảm xúc đặc biệt. Nhưng rồi, khi đọc đến dòng thứ hai, "Mọi chuyện ở thị trấn vẫn ổn. Nhưng có một tin này tao nghĩ mày nên biết," đôi mày anh khẽ nhíu lại. Có gì đó không đúng. Giọng điệu của Tùng không giống mọi khi.
Tim anh bỗng nhiên đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác bất an mơ hồ ập đến. Anh tiếp tục đọc, từng chữ, từng chữ một, như thể mỗi từ đều là một nhát dao đang từ từ cứa vào da thịt. "Lê An... cô ấy sắp đính hôn rồi, với Huy. Thiệp mời đã gửi đi khắp nơi rồi."
Cả thế giới xung quanh Trần Hạo dường như chững lại. Ánh đèn thành phố ngoài kia bỗng trở nên nhòe nhoẹt. Tiếng điều hòa rì rì, tiếng gõ phím nhẹ nhàng của anh, tất cả đều biến mất, chỉ còn lại một âm thanh ong ong trong tai. Ánh mắt anh giãn ra vì bất ngờ, rồi từ từ co lại vì đau đớn, như thể có một lực vô hình đang bóp chặt lấy lồng ngực anh. Dòng chữ cuối cùng, "Thiệp mời đã gửi đi khắp nơi rồi," cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lời khẳng định tàn nhẫn về sự thật không thể chối cãi.
Chiếc điện thoại trong tay anh bỗng trở nên nặng trĩu. Các ngón tay anh bỗng chốc mất hết sức lực. Chiếc điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống mặt bàn gỗ óc chó lạnh lẽo, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng lại vang vọng như tiếng sấm trong không gian tĩnh mịch. Anh không kịp phản ứng. Toàn thân anh như hóa đá. Mọi giác quan dường như bị tê liệt, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng đến cùng cực.
***
Trần Hạo ngồi bất động tại ghế, như một bức tượng được tạc từ đá. Cơ thể anh cứng đờ, không một cử động nhỏ, chỉ có lồng ngực là phập phồng một cách khó nhọc, như thể anh đang cố gắng hít thở trong một không gian thiếu oxy. Ánh mắt anh vô hồn nhìn về phía xa xăm ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh rực rỡ, nhưng đối với anh lúc này, chúng chỉ như những đốm lửa ma trơi, trêu ngươi sự cô đơn và trống rỗng đang bao trùm lấy anh.
Trong đầu anh, lời của Thanh Tùng cứ vang vọng, lặp đi lặp lại không ngừng, mỗi lần là một nhát dao sắc lẻm cứa sâu hơn vào trái tim anh. "Lê An... cô ấy sắp đính hôn rồi... với Huy... Thiệp mời đã gửi đi khắp nơi rồi." Hình ảnh Lê An, người con gái với nụ cười dịu dàng, mái tóc đen mượt, và đôi mắt trong veo như dòng nước bên bờ sông cũ, bỗng hiện lên rõ mồn một. Nhưng lần này, bên cạnh cô không phải là anh, mà là một người đàn ông khác, một người mà anh biết là Nguyễn Hoàng Huy, người đã xuất hiện trong cuộc đời Lê An khi anh vẫn còn mải mê chạy theo những tham vọng nơi thành thị.
"Không... không thể nào..." Trần Hạo thì thầm, giọng anh khản đặc, yếu ớt đến mức chính anh cũng không nghe rõ. Anh vẫn không thể tin vào những gì mình vừa đọc. Lê An đính hôn? Nhanh đến vậy sao? Mới hôm nào, anh vẫn còn tự nhủ rằng cô vẫn còn đang chờ anh, vẫn còn giữ một khoảng trống nào đó cho mối tình thanh mai trúc mã của họ. Anh vẫn luôn nuôi một hy vọng mong manh, một cái "nếu như ngày đó" vô nghĩa, rằng một ngày nào đó, khi anh đã đủ vững vàng, đủ thành công, anh sẽ quay về, và mọi thứ sẽ trở lại như xưa.
Cái "nếu như ngày đó" giờ đây như một lời nguyền rủa, một vết cứa sâu hoắm vào tâm hồn anh. Nếu như ngày đó, anh không e dè, không sợ hãi, không để những gánh nặng và tham vọng nơi thành thị che mờ đi tình cảm thật sự của mình. Nếu như ngày đó, anh đã dám nói ra "anh thích em", thay vì giữ những "lời nói không thành" ấy chôn chặt trong lòng. Nếu như ngày đó, anh không "chậm một nhịp", không để Lê An mỏi mòn chờ đợi trong sự im lặng của anh.
Anh đã có tất cả, sự nghiệp, tiền bạc, danh vọng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, chiếc bàn làm việc sang trọng, căn phòng nhìn ra toàn cảnh thành phố... tất cả đều là biểu tượng của thành công. Nhưng giờ đây, tất cả những thứ đó bỗng trở nên vô nghĩa, trống rỗng đến tột cùng. Chúng không thể lấp đầy "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa anh và Lê An, một khoảng cách mà chính anh đã tạo ra bằng sự chần chừ và im lặng của mình.
Anh hít thở khó khăn, như thể có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực anh, bóp nghẹt mọi hơi thở. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể, khiến anh rùng mình. Anh từ từ đưa tay lên, ôm lấy đầu, đôi mắt nhắm nghiền lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những lời nói đang tra tấn tâm trí anh. Nhưng càng cố gắng, chúng lại càng hiện rõ mồn một, càng khắc sâu vào nỗi đau của anh.
Đôi bàn tay anh siết chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, tạo nên những vết hằn đỏ ửng. Đau đớn về thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh nhớ lại đêm trước đám cưới của Lê An, khi anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ. Và giờ đây, cái giá phải trả cho quyết định đó, cho sự "chậm một nhịp" đó, là quá đắt.
Anh đã mất cô. Mất vĩnh viễn. Không có "nếu như ngày đó" nào có thể cứu vãn được nữa. Không có "lời nói không thành" nào có thể được nói ra nữa. Khoảng cách vô hình giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, được xây bằng những tấm thiệp hồng, bằng một lời hứa hôn, bằng một cuộc đời mới mà Lê An đã chọn. Trần Hạo cảm thấy một sự suy sụp nặng nề, một cảm giác mất mát không thể vãn hồi, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong tâm hồn anh. Anh gục mặt xuống bàn, cơ thể run lên bần bật trong bóng tối của căn phòng, chỉ còn lại tiếng nức nở nghẹn ngào chìm trong tiếng gió rít nhẹ ngoài cửa sổ và ánh đèn thành phố lạnh lẽo.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.