Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 580: Tấm Thiệp Vô Hình: Khoảng Trống Vĩnh Viễn

Cơn gió đêm rít qua khe cửa sổ văn phòng tổng giám đốc, mang theo hơi lạnh lẽo của thành phố về khuya, nhưng không thể xua tan đi bầu không khí ngột ngạt đang vây lấy Trần Hạo. Anh vẫn gục mặt xuống bàn, cơ thể run lên bần bật trong bóng tối, tiếng nức nở nghẹn ngào chìm trong tiếng gió, lạc lõng giữa sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Chiếc điện thoại, vật mang đến tin dữ, vẫn nằm chỏng chơ trên sàn nhà lạnh lẽo, màn hình đã tắt ngúm, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về hiện thực anh đang cố gắng chối bỏ.

Mỗi thớ thịt trên cơ thể anh dường như đang gào thét, căng cứng trong cơn co thắt của nỗi đau. Hàng ngàn mảnh vỡ của ký ức vỡ tan trong tâm trí anh, sắc nhọn như những mảnh thủy tinh, cứa sâu vào từng tế bào. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể anh phản bội, nặng trĩu như đeo chì. Bằng một ý chí kiên cường đến cùng cực, anh từ từ ngẩng đầu lên. Ánh đèn đường từ xa vọng vào, hắt lên khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, và những vệt nước mắt mặn chát vẫn còn vương trên gò má. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi mắt vô hồn, trống rỗng, như thể cả thế giới xung quanh anh đã sụp đổ thành tro bụi.

Anh từ từ đưa tay ra, những ngón tay run rẩy chạm vào chiếc điện thoại. Cảm giác lạnh buốt từ lớp kính truyền đến, xộc thẳng vào tim, nhắc nhở anh rằng đây không phải là một giấc mơ tồi tệ, mà là một sự thật nghiệt ngã. Anh nhặt nó lên, ánh mắt trống rỗng dán chặt vào màn hình đen kịt. Phải mất một lúc lâu, anh mới có đủ dũng khí để mở khóa, và dòng tin nhắn từ Thanh Tùng hiện ra, một lần nữa, như lưỡi dao sắc lạnh cứa vào vết thương lòng chưa kịp lành.

“Lê An... cô ấy sắp đính hôn rồi... với Huy... Thiệp mời đã gửi đi khắp nơi rồi.”

Anh lướt qua từng chữ, từng câu, cố gắng tìm kiếm một lỗi sai, một sự hiểu lầm nào đó, một khe hở nhỏ để bám víu vào hy vọng. Nhưng không có. Mỗi từ ngữ đều rõ ràng, rành mạch, không thể chối cãi. "Lễ đính hôn... Lê An... Nguyễn Hoàng Huy..." Mỗi từ như một nhát dao được tẩm độc, từ từ thấm sâu vào tim anh, khiến anh chết lặng. Sự bàng hoàng ban đầu dần chuyển thành một nỗi đau nhói, một cảm giác không thể tin nổi. Anh đã từng nghĩ, từng hy vọng, rằng thời gian có thể chữa lành, rằng sự thành công của anh có thể bù đắp cho những gì đã mất. Nhưng giờ đây, tất cả những ảo tưởng đó vỡ tan tành, không còn sót lại mảnh vụn nào.

Không... không thể nào... Quá nhanh... Quá muộn rồi...

Anh thì thầm, giọng khản đặc, yếu ớt đến thảm hại. Một cảm giác ngột ngạt dâng lên trong lồng ngực, như thể có hàng ngàn tảng đá đang đè nặng. Anh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay, móng tay hằn sâu vào da thịt đến đau điếng, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh đứng dậy, bước đi loanh quanh trong phòng, từng bước chân nặng nề, tiếng giày da vang vọng trong không gian trống trải, như tiếng trống tang điểm nhịp cho một mối tình vừa chết.

Anh bước đến bên cửa sổ kính lớn, nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, ánh đèn điện lấp lánh như hàng vạn vì sao trên mặt đất. Đây là thành quả của anh, là biểu tượng của sự nghiệp anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tình yêu. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, một món đồ xa xỉ mà nhiều người ao ước, nhưng giờ đây, nó chỉ như một chiếc cùm vô hình, xiềng xích anh vào sự cô đơn và trống rỗng.

Anh nhớ lại lời của Lê An, "thích thì không đủ." Lúc đó, anh đã không hiểu hết ý nghĩa của nó, hoặc cố tình không muốn hiểu. Anh đã nghĩ, chỉ cần anh thành công, anh quay về, mọi thứ sẽ lại như xưa. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không phải là một phép toán, không phải là một món hàng có thể cất giữ rồi lấy ra khi cần. Nó là một cái cây, cần được vun trồng, chăm sóc mỗi ngày. Và anh, đã bỏ quên cái cây ấy, để nó héo úa trong sự im lặng của mình.

"Nếu như ngày đó..." Cụm từ ấy vang vọng trong đầu anh, day dứt không nguôi. Nếu như ngày đó, anh không e dè, không sợ hãi, không để những gánh nặng và tham vọng nơi thành thị che mờ đi tình cảm thật sự của mình. Nếu như ngày đó, anh đã dám nói ra "anh thích em", thay vì giữ những "lời nói không thành" ấy chôn chặt trong lòng. Nếu như ngày đó, anh không "chậm một nhịp", không để Lê An mỏi mòn chờ đợi trong sự im lặng của anh. Giờ đây, tất cả chỉ là sự hối tiếc muộn màng, là những vết sẹo không bao giờ lành. "Khoảng cách vô hình" giữa anh và cô, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua. Mùi cà phê đậm đặc còn vương trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ óc chó và mùi da cao cấp, tạo nên một thứ hương thơm của thành công, nhưng lại là hương vị đắng chát của sự cô độc. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, hơi thở trở nên khó khăn hơn bao giờ hết, như thể anh đang ở đáy một đại dương sâu thẳm, nơi không khí trở nên quá loãng để duy trì sự sống. Anh cần phải ra khỏi đây, ra khỏi cái không gian ngột ngạt, sang trọng nhưng trống rỗng này. Anh cần một luồng khí lạnh, một cơn gió mạnh để xé toạc nỗi đau đang gặm nhấm linh hồn anh.

***

Trần Hạo bước ra khỏi Phòng Tổng Giám Đốc, bóng anh đổ dài trên hành lang lát đá cẩm thạch sáng bóng, dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh. Dáng vẻ anh tiều tụy, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt vẫn còn vương những quầng thâm và nét vô hồn, như thể anh vừa trải qua một trận chiến khốc liệt trong chính tâm hồn mình. Anh lướt qua những bức tranh trừu tượng đắt tiền treo trên tường, những chậu cây xanh được chăm sóc cẩn thận, những biểu tượng của sự thành công và đẳng cấp mà anh đã gây dựng. Nhưng tất cả giờ đây, dưới con mắt anh, chỉ là những vật vô tri vô giác, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng.

Tiếng giày da của anh gõ nhịp trên sàn, âm vang đều đều, chậm rãi, như tiếng bước chân của một người đang đi trong vô định. Anh không hề để ý đến Anh Long, giám đốc dự án cấp cao, đang đứng cách đó không xa, tay cầm điện thoại, giọng nói trầm ấm đang trao đổi công việc. Anh Long, với vóc dáng cao ráo, bộ vest lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đang xoay lưng về phía Trần Hạo, hoàn toàn chìm đắm trong cuộc gọi. Mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy tờ và mực in, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của môi trường công sở cao cấp.

"Vâng, tôi hiểu rồi, sẽ gửi bản báo cáo cho anh trước sáng mai. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy," Anh Long nói vào điện thoại, khẽ cười, rồi cúp máy. Đúng lúc đó, anh quay người lại, bắt gặp Trần Hạo đang lướt qua mình như một bóng ma. Anh Long hơi ngạc nhiên. Vị tổng giám đốc trẻ tuổi, luôn tràn đầy năng lượng và quyết đoán, giờ đây lại mang một vẻ mặt tiều tụy đến khó tin.

"Hạo, anh ổn chứ? Trông anh không được khỏe," Anh Long hỏi, giọng nói pha chút lo lắng, dù bình thường anh là người khá nghiêm nghị. Anh Long nhìn kỹ hơn, nhận ra đôi mắt Trần Hạo đỏ hoe và sự trống rỗng trong ánh nhìn của anh. "Có chuyện gì không ổn sao? Hay áp lực công việc quá lớn?"

Trần Hạo khẽ khàng lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, yếu ớt đến mức khó nghe: "Không sao." Anh không dừng lại, không nhìn vào mắt Anh Long. Câu trả lời của anh không phải là một lời nói dối để che giấu, mà là một sự thật phũ phàng: anh không còn cảm nhận được điều gì là "ổn" nữa. Mọi thứ trong anh đã vỡ vụn. Anh chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những ánh mắt tò mò, thoát khỏi những câu hỏi dù có ý tốt nhưng lại như xát muối vào lòng.

Anh tiếp tục bước đi, lướt qua cả Chị Nguyệt, thư ký riêng của mình, người đang chỉnh lại chồng tài liệu trên bàn làm việc. Chị Nguyệt, xinh đẹp và thanh lịch trong bộ váy công sở, mái tóc búi cao gọn gàng, ánh mắt chuyên nghiệp và hiệu quả, cũng thoáng ngẩng đầu lên nhìn khi nghe thấy tiếng bước chân lạ thường của tổng giám đốc.

"Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 2 giờ chiều mai với đối tác Nhật Bản. Tôi đã chuẩn bị sẵn tài liệu và phòng họp," Chị Nguyệt nói, giọng nói vẫn giữ sự chuyên nghiệp thường thấy, nhưng cũng có chút tò mò khi thấy vẻ mặt bơ phờ của anh. Bình thường, Trần Hạo sẽ gật đầu xác nhận hoặc đưa ra chỉ thị gì đó. Nhưng lần này, anh chỉ tiếp tục bước đi, như thể không nghe thấy lời cô nói, hoặc không còn đủ sức để phản ứng.

Chị Nguyệt cau mày nhẹ, nhìn theo bóng lưng Trần Hạo. Đây không phải là tổng giám đốc mà cô quen biết. Ánh mắt cô dừng lại ở cánh cửa thang máy đang mở ra, nơi Trần Hạo vừa bước vào. Anh không ấn nút xuống tầng trệt, mà là nút lên tầng cao nhất: Sân Thượng. Một cái nhíu mày nhẹ hiện trên khuôn mặt thanh tú của Chị Nguyệt. Tổng giám đốc lên sân thượng vào giờ này sao? Cô chưa từng thấy anh làm vậy. Thường thì sân thượng chỉ dành cho những buổi thư giãn hiếm hoi của nhân viên, hoặc để ngắm cảnh, chứ không phải là nơi làm việc của vị tổng giám đốc bận rộn này.

Cánh cửa thang máy đóng lại, mang theo Trần Hạo đi lên. Trong khoang thang máy chật hẹp và lạnh lẽo, anh tựa lưng vào vách kim loại sáng bóng, hít thở từng hơi khó nhọc. Mùi kim loại đặc trưng của thang máy hòa lẫn với mùi điều hòa lạnh giá, cũng không thể xua đi cái mùi ngột ngạt của thất vọng và tuyệt vọng đang bủa vây anh. Anh nhìn lên bảng đèn số tầng, từng con số nhảy lên, 10, 15, 20... mỗi con số là một nhịp đập nặng nề trong lồng ngực anh. Anh muốn lên cao, muốn được đứng giữa không gian rộng lớn, nơi anh có thể hít thở, nơi anh có thể đối mặt với nỗi đau của mình mà không bị bất kỳ ai nhìn thấy. Ánh sáng nhân tạo trong thang máy phản chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật thêm vẻ tiều tụy, xanh xao. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh, bên cạnh một người đàn ông khác. Nhưng hình ảnh đó cứ bám riết lấy anh, như một lời nguyền, một sự trừng phạt cho tất cả những gì anh đã chần chừ, đã bỏ lỡ.

***

Cánh cửa kim loại nặng nề của sân thượng bật mở, và Trần Hạo bước ra, đón lấy một luồng gió mạnh mẽ, lạnh buốt tạt thẳng vào mặt. Gió rít lên từng hồi, cuốn đi mái tóc rối bời của anh, nhưng anh không cảm thấy lạnh. Anh bước đến gần lan can bằng kính cường lực, tựa người vào lớp kim loại lạnh lẽo. Dưới chân anh, thành phố trải dài tít tắp, rực rỡ ánh đèn như một tấm thảm dệt kim cương khổng lồ. Những chiếc xe cộ nối đuôi nhau di chuyển, tạo thành những dòng sáng liên tục, nhưng tất cả đều xa xăm và vô nghĩa đối với anh lúc này. Những ánh đèn ấy, từng là biểu tượng của tham vọng và thành công mà anh luôn theo đuổi, giờ đây lại như đang chế giễu sự cô đơn cùng cực của anh.

Nỗi đau trong lòng anh bùng nổ, không thể kìm nén thêm được nữa. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rồi giọt thứ hai, thứ ba, hòa cùng nước mưa hay nước mắt, anh cũng không rõ, vì gió quá mạnh. Anh đưa tay quệt ngang, nhưng những dòng lệ vẫn cứ tuôn trào, không ngừng nghỉ. Mọi khoảnh khắc với Lê An, từ thuở ấu thơ bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ anh và cô được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, đến lần gặp lại định mệnh bên bờ sông cũ sau nhiều năm xa cách, và lời thổ lộ muộn màng của anh, tất cả ùa về như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết.

Tiếng cười trong trẻo của cô khi anh kể một câu chuyện ngốc nghếch, ánh mắt dịu dàng cô nhìn anh khi anh lén lút quan tâm cô, mái tóc đen mượt vương vấn mùi hoa sữa mỗi khi cô ngang qua. Rồi cả sự im lặng của anh, sự e dè, không dám bày tỏ, những "lời nói không thành" đã mãi mãi bị chôn chặt. Tất cả đều là những mảnh ghép của một giấc mơ đã vỡ tan, không thể nào hàn gắn lại được nữa.

"An... anh xin lỗi..." Trần Hạo thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, lạc đi trong tiếng gió rít. "Anh xin lỗi... anh đã sai rồi..." Anh đấm mạnh vào lan can kim loại lạnh lẽo, một tiếng "bốp" khô khốc vang lên, nhưng không đủ để xua đi nỗi đau đang giày vò anh. Cơn đau từ bàn tay truyền đến, nhói buốt, nhưng lại chẳng thấm vào đâu so với vết thương lòng đang rỉ máu. Anh ôm lấy đầu, gục xuống sàn sân thượng lát gạch chống trượt, mặc cho gió lạnh cứ thế quật vào người, cuốn đi tiếng nức nở của anh vào không gian vô tận.

Chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn thành phố, phản chiếu những vì sao trên bầu trời đêm. Nó là biểu tượng lạnh lẽo cho những gì anh đã đạt được: sự nghiệp, tiền bạc, danh vọng. Nhưng đồng thời, nó cũng là minh chứng cho những gì anh đã mất: tình yêu, hạnh phúc, một tương lai với người con gái anh yêu. Nó nhắc nhở anh rằng, thành công vật chất chẳng thể nào lấp đầy khoảng trống cảm xúc mênh mông khi mất đi một người quan trọng.

Anh đã ưu tiên sự nghiệp, đã chạy theo tham vọng, đã để Lê An chờ đợi trong mỏi mòn. Anh đã "chậm một nhịp". Và giờ đây, cái giá phải trả cho sự "chậm một nhịp" đó, cho những "lời nói không thành" đó, là quá đắt. Lê An đã chọn một bến đỗ an yên, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình bên một người đàn ông khác. Cô đã không còn chờ anh nữa.

Sự sụp đổ này không chỉ là nỗi đau của một người đàn ông mất đi người yêu. Đó là sự sụp đổ của một niềm tin, một hy vọng mong manh anh vẫn luôn giữ trong thâm tâm. Anh đã nghĩ, dù có thế nào, Lê An vẫn sẽ ở đó, như một bến đỗ bình yên chờ anh quay về. Nhưng bến đỗ ấy giờ đây đã có chủ. Không có "nếu như ngày đó" nào có thể cứu vãn được nữa. Không có "lời nói không thành" nào có thể được nói ra nữa. Khoảng cách vô hình giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, được xây bằng những tấm thiệp hồng, bằng một lời hứa hôn, bằng một cuộc đời mới mà Lê An đã chọn.

Anh đã mất cô. Mất vĩnh viễn.

"Sai một bước... lỡ cả một đời..."

Trần Hạo gục mặt xuống đầu gối, tiếng nức nở của anh hòa lẫn vào tiếng gió, trở thành một bản giao hưởng của nỗi đau và sự hối tiếc. Thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, vẫn ồn ào và vội vã, nhưng đối với anh, tất cả đều chìm trong màn đêm thăm thẳm của sự tuyệt vọng. Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời anh sẽ vĩnh viễn thiếu đi một mảnh ghép quan trọng, một khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Và anh, sẽ phải sống với sự hối tiếc này, mãi mãi.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free