Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 581: Vết Cắt Định Mệnh: Khúc Ca Thanh Xuân Vỡ Nát

Gió vẫn rít lên từng hồi, mạnh mẽ và lạnh buốt, tạt thẳng vào mặt Trần Hạo, cuốn đi mái tóc rối bời của anh. Những giọt nước mắt nóng hổi vẫn không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn vào cái lạnh giá của màn đêm thành phố, làm nhòe đi ánh đèn lung linh phía dưới. Anh vẫn tựa người vào lan can kính cường lực, cơ thể run rẩy từng đợt, không phải vì lạnh, mà vì một cơn đau nhói đang xé toạc lồng ngực. Tiếng "bốp" khô khốc từ cú đấm vào kim loại vẫn còn vang vọng trong không trung, một âm thanh lạc lõng giữa bản giao hưởng của gió và sự tĩnh lặng đầy tuyệt vọng của riêng anh.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra khỏi cổ họng, nhưng vô ích. Mỗi nhịp thở đều như một lưỡi dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu. Trái tim anh thắt lại, đau đớn đến tận cùng, như có một tảng băng khổng lồ đang đè nặng, nghiền nát từng tế bào. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong tâm trí, cố gắng phủ nhận cái tin tức tàn nhẫn vừa giáng xuống anh như một đòn chí mạng. "Không thể nào... Không thể là sự thật...", anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc đi trong tiếng gió. Đó không thể là An của anh. An đã hứa, hay ít nhất, anh đã tự huyễn hoặc mình rằng cô sẽ chờ đợi. Anh đã tự an ủi bản thân bằng một niềm hy vọng mong manh, một bến đỗ bình yên luôn sẵn sàng đón anh trở về, dù cho cuộc đời anh có bão tố phong ba đến đâu.

Nhưng giờ đây, bến đỗ ấy đã có chủ. Bến đỗ ấy đã không còn là của anh nữa rồi.

Lý trí anh gào thét rằng điều đó là không thể, rằng anh vẫn còn cơ hội, rằng chỉ cần anh cố gắng hơn một chút, nhanh hơn một chút, thì tất cả sẽ khác. Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần khác của anh – phần yếu ớt và sợ hãi nhất – đã biết rằng mọi chuyện đã chấm dứt. Cú sốc ban đầu dần nhường chỗ cho một nỗi tuyệt vọng lạnh lẽo, thấm vào từng mạch máu, từng thớ thịt. Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, không phải cơn đau thể xác do tự đấm mình, mà là một nỗi đau tinh thần dữ dội, như có gì đó vừa vỡ tan thành ngàn mảnh, không thể nào hàn gắn lại được. Nó không chỉ là một trái tim tan vỡ, mà là cả một thế giới, một tương lai mà anh từng mường tượng, đã sụp đổ hoàn toàn.

Ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy, lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian, nhưng qua đôi mắt đẫm lệ của Trần Hạo, chúng trở nên mờ ảo, nhòe nhoẹt, chẳng còn ý nghĩa gì. Anh siết chặt tay vào lan can, kim loại lạnh buốt cọ vào lòng bàn tay, in hằn những vết hằn đỏ ửng. Anh ước gì cơn đau thể xác này có thể lấn át được nỗi đau tinh thần, nhưng nó chỉ là một lời nhắc nhở phũ phàng rằng dù anh có cố gắng đến đâu, vết thương trong lòng anh vẫn sâu sắc hơn vạn lần. Một dòng ký ức ùa về, không phải do anh cố ý gọi, mà do nỗi đau này đã tự động kích hoạt, như một cơ chế phòng vệ cuối cùng của tâm hồn anh, đưa anh trở về những tháng ngày xưa cũ, nơi mọi chuyện vẫn còn có thể khác.

Anh nhắm mắt lại, và khi mở ra, mọi thứ đã không còn là sân thượng lạnh giá của thành phố nữa. Anh thấy mình đứng giữa một thị trấn ven sông yên bình, nơi mà thời gian dường như đã ngủ quên. Nắng vàng dịu nhẹ trải dài trên triền đê xanh mướt, những cơn gió nhẹ mang theo mùi hương của đất ẩm và cây cỏ dại. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, khắc sâu vào tâm trí anh.

Anh thấy mình là một cậu bé gầy gò, mái tóc cắt ngắn, đôi mắt ngây thơ, chạy nhảy vô tư trên triền đê. Bên cạnh anh, một cô bé với mái tóc đen mượt buộc đuôi gà, đôi mắt to tròn lấp lánh, nụ cười trong trẻo như ánh nắng ban mai. Đó là Lê An của anh, thuở ấu thơ, vô tư và hồn nhiên. "Hạo, xem con bướm này đẹp chưa!", giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên, ngọt ngào như tiếng chuông gió. Cô bé chỉ vào một con bướm đủ màu sắc đang đậu trên một bông hoa dại, ánh mắt lấp lánh sự thích thú. Trần Hạo của ngày đó chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt ửng hồng. Anh nhớ cảm giác bàn tay Lê An nhỏ xíu, mềm mại lướt qua tay mình khi cả hai cùng cúi xuống nhặt những viên đá cuội lấp lánh dưới đáy sông cạn. Một cảm giác ấm áp lan tỏa, nhưng cùng với đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ, không tên. Anh đã định nắm lấy bàn tay ấy, đã định giữ chặt, nhưng rồi lại rụt về, như một phản xạ vô điều kiện.

Những lời lẽ yêu thương, những cảm xúc non nớt cứ chực chờ trên môi, nhưng chưa bao giờ được thốt ra. Chúng cứ mắc kẹt lại nơi cổ họng, hóa thành những "lời nói không thành" mà anh sẽ phải hối tiếc mãi về sau. Anh thấy mình đứng lặng nhìn Lê An cười rạng rỡ, ánh nắng chiều hắt lên mái tóc cô, tạo thành một vầng hào quang lung linh. Trong lòng anh tràn ngập một cảm giác ấm áp, an yên, nhưng cũng đầy sợ hãi. Sợ hãi rằng nếu anh nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi. Sợ hãi rằng cô sẽ không đón nhận, và anh sẽ mất đi cả tình bạn quý giá này. Cái sự e dè, không dám bày tỏ, đã ăn sâu vào tâm hồn anh từ những năm tháng thơ bé ấy. Anh đã luôn tin rằng chỉ cần ở bên cạnh cô, chỉ cần quan tâm cô theo cách riêng của mình, thì một ngày nào đó, cô sẽ hiểu. Cô sẽ hiểu anh yêu cô nhiều đến mức nào, dù anh chẳng hề nói ra.

Ký ức trôi đi, thời gian như một dòng sông chảy xiết, cuốn trôi tuổi thơ và đưa anh đến những năm tháng cấp ba đầy mộng mơ và hoài bão. Cảnh vật chuyển sang một quán cà phê quen thuộc, mang tên "Góc Yên Bình", nơi mà họ thường lui tới sau mỗi buổi học. Kiến trúc quán giản dị, ấm cúng với những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, những chậu cây xanh nhỏ đặt trên bậu cửa sổ. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi hoa lài dịu nhẹ, tạo nên một không gian đặc trưng mà anh đã khắc sâu vào ký ức.

Trần Hạo và Lê An ngồi đối diện nhau, những cuốn sách giáo khoa mở hờ trên bàn, nhưng ánh mắt của anh lại không ngừng dõi theo cô. Ánh hoàng hôn đổ dài trên mái tóc Lê An, nhuộm đỏ một phần mái tóc đen mượt của cô, khiến cô trông như một nàng thơ bước ra từ câu chuyện cổ tích. Tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế, tiếng cười nói khe khẽ của những vị khách khác, tất cả đều trở thành phông nền cho khoảnh khắc quan trọng này. Anh nhớ mình đã định nói ra, đã chuẩn bị cả câu từ, từng lời, từng chữ, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. Lồng ngực anh thắt lại, cảm giác như có một sợi dây vô hình đang siết chặt.

"Hạo này, cậu có gì muốn nói với tớ không?", Lê An hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như rót mật vào tai, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên vẻ thăm dò, như thể cô đã cảm nhận được điều gì đó. Anh thấy mình trong ký ức, cúi gằm mặt xuống cuốn sách, cố gắng lảng tránh ánh mắt cô, đôi tay siết chặt dưới gầm bàn. Cái sự sợ hãi vô hình, cái rào cản mang tên "lời nói không thành" lại một lần nữa chiến thắng anh. Anh chỉ khẽ lắc đầu, trái tim đau nhói. Thay vào đó, anh lại dùng một câu hỏi bâng quơ về bài tập khó nhằn, hay một lời hứa hẹn vu vơ về tương lai xa xôi không rõ ràng, để che đậy đi những cảm xúc thật sự đang trào dâng.

"Không... không có gì đâu, chỉ là... bài toán này khó quá", anh đã nói thế, và anh nhớ rõ vẻ mặt hơi hụt hẫng của cô, dù chỉ thoáng qua. Khi đó, anh đã không biết rằng đó là một cơ hội vàng, một cánh cửa đã mở ra cho anh, nhưng anh lại chọn cách đóng sập nó lại. Anh đã sợ hãi, đã hèn nhát, đã để nỗi sợ hãi ấy chiến thắng tất cả. Lê An, cô gái dịu dàng nhưng cũng có giới hạn chịu đựng, đã không thể mãi chờ đợi một lời nói không bao giờ được thốt ra. "Sợ hãi đã thắng ta", anh nghĩ, cảm thấy cay đắng. Mỗi khoảnh khắc im lặng đó, mỗi lời nói không thành đó, đều là một viên gạch xây nên "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ trở thành bức tường kiên cố, không thể nào phá vỡ.

Dòng hồi ức tiếp tục cuốn anh đi, đến một ngày định mệnh, nơi "bên bờ sông cũ" – nơi tuổi thơ của anh và cô đã được dệt nên, nơi giờ đây lại trở thành chứng nhân cho sự kết thúc. Không phải bờ Hồ Gươm lung linh, mà chính là con sông quen thuộc của thị trấn, dòng nước vẫn chảy êm đềm, nhưng tâm trạng anh lúc đó thì sóng cuộn. Trời chiều, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi ẩm của đất và cỏ. Đây là lần gặp lại sau nhiều năm xa cách, khi anh đã thành đạt và quay về, mang theo hy vọng mong manh rằng mọi thứ vẫn còn kịp. Anh nhớ rõ từng chi tiết của khoảnh khắc đó, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh.

Anh đứng đối diện Lê An, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Sau bao nhiêu năm, bao nhiêu dằn vặt, anh cuối cùng đã lấy hết can đảm, thốt ra những lời mà anh đã giữ kín bấy lâu. "Ngày đó... anh đã rất thích em", anh nói, giọng nói run rẩy, xen lẫn sự hối tiếc và niềm hy vọng cuối cùng. Anh đã nhìn sâu vào mắt cô, mong chờ một tia sáng, một sự thấu hiểu, một sự đáp lại. Nhưng điều anh nhận được chỉ là một nụ cười bình thản. Nụ cười đó không hề có sự trách móc, không hề có giận dữ, nhưng chính sự bình thản ấy lại như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tim anh, chậm rãi và dứt khoát.

"Em biết", Lê An đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như ngày nào, nhưng lại mang theo một sự kiên định lạ lùng. "Nhưng thích thì không đủ."

"Thích thì không đủ." Ba từ đó, giản dị đến đau lòng, đã đâm xuyên qua trái tim anh, khiến anh chết lặng. Nó không phải là sự phủ nhận tình cảm của anh, mà là một lời tuyên bố rõ ràng về thực tại tàn khốc. Không phải tình yêu anh dành cho cô không đủ sâu đậm, mà là nó đã đến chậm hơn một nhịp. Cô đã chờ anh quá lâu rồi, đã chờ đến mỏi mòn, và khi anh cuối cùng cũng chịu nói ra, cô đã không còn sức để chờ đợi nữa. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên khác, một nơi mà cô được quan tâm, được yêu thương một cách rõ ràng, không cần phải chờ đợi hay phỏng đoán.

Anh nhớ cảm giác tuyệt vọng khi nhìn nụ cười bình thản của cô, nhìn bóng dáng cô khuất dần trên con đường nhỏ dẫn về nhà. Anh đã biết, vào giây phút đó, rằng mình đã vĩnh viễn đánh mất cô. Không có "nếu như ngày đó" nào có thể cứu vãn được nữa. Không có "lời nói không thành" nào có thể được nói ra nữa, bởi vì nó đã quá muộn. Quá muộn để thay đổi, quá muộn để níu kéo, quá muộn để bắt đầu lại.

Hiện tại, Trần Hạo giật mình tỉnh dậy khỏi dòng hồi ức đau đớn, trở về với thực tại khắc nghiệt trên sân thượng lộng gió. Gió vẫn rít lên từng hồi, lạnh buốt thấu xương, nhưng anh không còn run rẩy như trước nữa. Nỗi đau thể xác do gió lạnh và nỗi đau tinh thần do những ký ức đan xen đã hòa làm một, tạo thành một sự tê dại đến đáng sợ. Anh buông thõng tay, ánh mắt vô hồn nhìn vào chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của mình. Nó lấp lánh dưới ánh đèn thành phố, phản chiếu những vì sao trên bầu trời đêm, một biểu tượng lạnh lẽo cho những gì anh đã đạt được: sự nghiệp, tiền bạc, danh vọng.

Nhưng đồng thời, nó cũng là minh chứng cho những gì anh đã mất: tình yêu, hạnh phúc, một tương lai với người con gái anh yêu. Chiếc đồng hồ ấy nhắc nhở anh rằng, thành công vật chất chẳng thể nào lấp đầy khoảng trống cảm xúc mênh mông khi mất đi một người quan trọng. Anh đã ưu tiên sự nghiệp, đã chạy theo tham vọng, đã để Lê An chờ đợi trong mỏi mòn. Anh đã "chậm một nhịp". Và giờ đây, cái giá phải trả cho sự "chậm một nhịp" đó, cho những "lời nói không thành" đó, là quá đắt.

Anh không còn phủ nhận nữa. Cơn đau vẫn còn đó, sâu sắc và dai dẳng, nhưng sự giằng xé giữa lý trí và cảm xúc đã không còn. Chỉ còn lại sự chấp nhận cay đắng, một sự thật phũ phàng mà anh phải đối mặt. Lê An đã đi một con đường khác, một con đường không có anh. Cô đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, và đó là điều mà anh phải chấp nhận.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh. Anh nhìn thấy tương lai của mình, một tương lai rực rỡ về vật chất, nhưng lại trống rỗng đến cùng cực về mặt cảm xúc. Những ký ức về Lê An, về những khoảnh khắc thanh xuân tươi đẹp, về những cơ hội đã bỏ lỡ, giờ đây đã trở thành dĩ vãng, thành những vết cắt định mệnh không thể nào lành lại.

"Mãi mãi... lỡ rồi...", anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc đi trong tiếng gió. Đó không còn là một lời trách móc, không còn là sự hối tiếc giằng xé, mà là một lời tuyên bố đầy bi thương, một sự chấp nhận đau đớn cho một thực tại không thể thay đổi. Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời anh sẽ vĩnh viễn thiếu đi một mảnh ghép quan trọng, một khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Anh sẽ phải sống với sự hối tiếc này, mãi mãi. Nỗi đau tột cùng và sự chấp nhận mất mát này sẽ là điểm khởi đầu cho một giai đoạn trầm tư và có thể là sự thay đổi lớn trong cách anh nhìn nhận cuộc sống và giá trị của hạnh phúc cá nhân. Sự trống rỗng trong lòng anh, dù thành công, sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm ý nghĩa khác trong cuộc đời, một hành trình tự vấn nội tâm dài. Và việc anh nhớ về "những cơ hội đã bỏ lỡ" sẽ củng cố chủ đề chính của truyện, khiến anh tự hứa sẽ không lặp lại sai lầm này trong các mối quan hệ tương lai, nếu có. Anh đứng thẳng dậy, bóng dáng cô độc in trên nền trời đêm thành phố, như một bức tượng của sự tiếc nuối và cô đơn vĩnh cửu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free