Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 582: Ngôi Nhà Trống Rỗng: Hồi Ức Vỡ Tan
Tiếng gió vẫn rít lên từng hồi trên sân thượng tầng thượng, lạnh buốt thấu xương, cuốn đi những âm thanh còn sót lại của thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Trần Hạo đứng đó, bóng dáng cô độc in trên nền trời đêm thành phố, như một bức tượng của sự tiếc nuối và cô đơn vĩnh cửu. Anh đã thì thầm lời tuyên bố đầy bi thương: "Mãi mãi... lỡ rồi...", một sự chấp nhận đau đớn cho một thực tại không thể thay đổi. Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời anh sẽ vĩnh viễn thiếu đi một mảnh ghép quan trọng, một khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Anh sẽ phải sống với sự hối tiếc này, mãi mãi. Nỗi đau tột cùng và sự chấp nhận mất mát này đã là điểm khởi đầu cho một giai đoạn trầm tư, một sự thay đổi lớn trong cách anh nhìn nhận cuộc sống và giá trị của hạnh phúc cá nhân. Sự trống rỗng trong lòng anh, dù thành công, giờ đây sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm ý nghĩa khác trong cuộc đời, một hành trình tự vấn nội tâm dài. Và việc anh nhớ về "những cơ hội đã bỏ lỡ" đã củng cố chủ đề chính của truyện, khiến anh tự hứa sẽ không lặp lại sai lầm này trong các mối quan hệ tương lai, nếu có.
Đêm đó, Trần Hạo không ngủ. Anh không về căn hộ xa hoa của mình, không gọi cho bất kỳ ai. Anh chỉ ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá lạnh lẽo ở sân thượng, mặc cho gió thổi, mặc cho thời gian trôi. Ánh đèn thành phố nhấp nháy dưới chân anh, như vô vàn vì sao rơi rụng, phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm hồn anh. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh Lê An lại hiện về, rõ nét đến từng chi tiết: nụ cười hiền, ánh mắt trong veo, mái tóc dài buông xõa trên bờ vai gầy. Kèm theo đó là những lời nói, những cử chỉ anh đã bỏ lỡ, những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn nằm lại trong câm lặng. Anh nhớ lại đêm anh đứng trước nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ. Đó là một trong vô vàn những quyết định sai lầm, những "bước sai" đã dẫn anh đến ngày hôm nay. Anh tự hỏi, nếu như ngày đó, chỉ một lần thôi, anh dũng cảm hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, không ngừng nghỉ, như một vòng xoáy không lối thoát. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng, không chỉ là mệt mỏi về thể xác vì thiếu ngủ, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần, về một trái tim đã quá sức chịu đựng. Khi những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh bắt đầu len lỏi qua các tòa nhà chọc trời, nhuộm hồng cả một góc trời, Trần Hạo mới chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt anh trũng sâu, thâm quầng, nhưng ánh nhìn không còn vô hồn như đêm qua. Thay vào đó, là một sự quyết định, dù còn mơ hồ, nhưng đủ để anh hành động. Anh cần phải đi. Đi đến nơi mà mọi thứ đã bắt đầu, nơi những ký ức của anh và Lê An được dệt nên, nơi anh đã từng hạnh phúc nhất và cũng đau khổ nhất.
Trần Hạo rời khỏi tòa nhà, đón một chiếc taxi. Anh không về nhà, mà trực tiếp đến bến xe khách liên tỉnh. Buổi sáng sớm, bến xe đã ồn ào và hối hả một cách đặc trưng. Tiếng còi xe khách hú lên từng hồi, xé tan bầu không khí còn vương hơi lạnh của đêm. Tiếng loa thông báo oang oang, lặp đi lặp lại những tuyến đường, những chuyến xe, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự dịch chuyển. Người người chen chúc nhau, kéo theo những chiếc vali cồng kềnh, tiếng nói cười, tiếng mặc cả, tiếng gọi khách vang vọng khắp nơi. Một mùi hương tổng hợp của xăng dầu, khói xe, hơi ẩm mốc của những chuyến xe đường dài và mùi thức ăn đường phố – phở, bánh mì, cà phê sữa đá – xộc thẳng vào mũi anh, quen thuộc đến kỳ lạ. Đó là mùi của những cuộc hành trình, những cuộc chia ly và những cuộc đoàn tụ.
Trần Hạo đứng giữa dòng người đông đúc ấy, nhưng cảm giác cô độc không hề vơi bớt. Anh như một hòn đảo giữa đại dương, mọi âm thanh ồn ào xung quanh dường như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong tâm hồn anh. Anh đi thẳng đến quầy vé, không chút do dự. "Một vé về thị trấn ven sông," anh nói, giọng khàn đặc, đôi mắt vẫn chưa thoát khỏi vẻ mệt mỏi của đêm không ngủ. Cô nhân viên bán vé nhìn anh một cách kỳ lạ, có lẽ vì vẻ ngoài tiều tụy nhưng lại toát lên khí chất của một người thành đạt. Anh chỉ mang theo một chiếc túi xách gọn nhẹ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo và những vật dụng cần thiết, biểu tượng cho một cuộc rời đi đột ngột, không chút chuẩn bị. Anh không muốn mang theo bất cứ thứ gì từ thành phố này, từ cuộc sống anh đã dày công xây dựng, bởi vì tất cả chúng đều nhắc nhở anh về cái giá mà anh đã phải trả.
Nhận tấm vé trên tay, Trần Hạo đi đến khu vực chờ. Anh tìm một chỗ trống cạnh cửa sổ, nép mình vào góc tường, cố gắng tránh xa sự ồn ào của đám đông. Tiếng loa lại vang lên, thông báo chuyến xe của anh sắp khởi hành. Anh đứng dậy, bước lên chiếc xe màu xanh quen thuộc, mùi dầu diesel và mùi nệm ghế cũ kỹ ập vào. Anh chọn một ghế sát cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy rõ ràng thành phố đang dần lùi lại phía sau. Từng tòa nhà cao tầng, từng con đường tấp nập, từng ánh đèn đường còn chưa tắt hẳn, tất cả đều nhỏ dần, mờ dần trong làn sương sớm. Anh cảm thấy một sự giải thoát nhẹ nhõm khi rời xa nơi này, nơi đã chứng kiến sự thăng hoa trong sự nghiệp của anh, nhưng cũng là nơi đã bóp nghẹt trái tim anh bằng những tin tức đau lòng. Nhưng đồng thời, một cảm giác trống rỗng khác lại dâng lên. Trốn chạy không phải là giải pháp, anh biết. Nhưng ít nhất, vào lúc này, anh chỉ muốn thoát khỏi những bức tường bê tông lạnh lẽo, những con người xa lạ và những kỳ vọng không ngừng nghỉ. Anh muốn trở về nơi mà mọi thứ đã bắt đầu, nơi có Lê An, dù chỉ còn trong ký ức. Anh tựa đầu vào khung cửa sổ lạnh ngắt, nhắm mắt lại. Tiếng động cơ xe gầm gừ, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường, rồi dần dần, tất cả chìm vào một sự mơ hồ, đưa anh vào một giấc ngủ chập chờn, mệt mỏi. Trong giấc ngủ ấy, anh thấy mình lại đang đứng "bên bờ sông cũ", nơi Lê An vẫn đang chờ anh, với nụ cười trong veo của những ngày thanh xuân.
Chuyến xe dài lê thê, nhưng Trần Hạo không còn cảm nhận được sự mệt mỏi. Anh đã ngủ một giấc không sâu, nhưng đủ để lấy lại một chút sức lực. Khi anh mở mắt, ánh nắng đã dịu dàng len lỏi qua khung cửa sổ, báo hiệu một buổi trưa yên bình. Chiếc xe chậm rãi dừng lại ở đầu thị trấn, nơi có một tấm biển cũ kỹ đã bạc màu theo thời gian: "Chào mừng đến với thị trấn ven sông." Trần Hạo bước xuống xe, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây trong lành hơn hẳn thành phố, mang theo mùi đất ẩm, mùi cây cỏ xanh non và phảng phất mùi nước sông quen thuộc. Nhưng khác với cảm giác quen thuộc của mùi hương, mọi thứ dường như đã thay đổi.
Anh chậm rãi đi bộ trên con đường lát gạch cũ kỹ, từng viên gạch đã mòn vẹt dưới gót chân của bao thế hệ. Quán nước của cô Bảy, nơi anh và Lê An thường ghé sau mỗi buổi học, vẫn đó, nhưng giờ đã treo thêm một tấm biển hiệu mới, với những hình ảnh quảng cáo nước ngọt sặc sỡ. Vẫn là chiếc bàn gỗ ọp ẹp và những chiếc ghế nhựa cũ kỹ, nhưng không còn dáng người cô Bảy hiền lành ngồi phe phẩy quạt mo. Thay vào đó là một cô gái trẻ với mái tóc nhuộm màu thời thượng đang lướt điện thoại. Trần Hạo thoáng thấy một cảm giác hụt hẫng. Mọi thứ vẫn tồn tại, nhưng dường như đã bị một lớp bụi thời gian và sự thay đổi phủ lên, khiến chúng trở nên xa lạ.
Anh tiếp tục bước đi, qua những con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi những đứa trẻ ngày xưa thường chơi trốn tìm. Giờ đây, những con hẻm ấy vẫn vang tiếng cười nói, nhưng những gương mặt non nớt ấy không còn là những người bạn cùng anh lớn lên. Anh thấy mình như một người xa lạ, một bóng ma của quá khứ lạc bước giữa hiện tại. Cái cảm giác ấy không chỉ là sự tiếc nuối, mà còn là một nỗi cô đơn sâu sắc. Anh đã từng là một phần của nơi này, đã từng thuộc về nơi này. Nhưng giờ đây, anh như một vị khách không mời, một người đến từ một thế giới khác, chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Anh đi ngang qua quán cà phê của chú Nam, nơi anh đã từng ngồi hàng giờ liền, giả vờ đọc sách chỉ để nhìn trộm Lê An. Cánh cửa gỗ cũ kỹ vẫn đó, màu sơn đã bong tróc, nhưng bên trong, những chiếc bàn ghế đã được thay mới, hiện đại hơn, và tiếng nhạc thịnh hành vọng ra. Anh lướt mắt qua, không dừng lại. Anh không muốn phá vỡ cái hình ảnh đẹp đẽ của quán cà phê trong ký ức mình, nơi anh đã từng có những khoảnh khắc vụng dại, ngại ngùng nhưng đầy ắp yêu thương. "Nếu như ngày đó...", anh lại thầm nghĩ, "nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm để bước vào, để gọi tên em, để nói ra những lời anh đã giấu kín, liệu quán cà phê này có còn là một kỷ niệm day dứt không?" Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm can anh, nhắc nhở anh về những "lời nói không thành" đã trở thành gánh nặng đeo đẳng suốt những năm tháng qua.
Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó. Mùi hương ấy gợi cho anh nhớ về những buổi tối cùng Lê An tản bộ "bên bờ sông cũ", nơi họ đã chia sẻ những ước mơ, những dự định còn non nớt của tuổi thanh xuân. Anh nhìn lên bầu trời, nắng dịu, không một gợn mây, nhưng lòng anh lại nặng trĩu. Mọi thứ ở đây, dù đã thay đổi hay vẫn còn nguyên vẹn, đều như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh đã mất. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ tồn tại giữa anh và Lê An, mà còn giữa anh và chính quá khứ của mình, giữa anh và cái thị trấn đã từng là tất cả đối với anh. Anh vẫn là Trần Hạo, nhưng anh đã không còn là Trần Hạo của thị trấn ven sông này nữa. Anh đã trở thành một người đàn ông thành đạt ở thành phố lớn, nhưng cái giá phải trả lại là sự lạc lõng, là nỗi cô đơn không thể lấp đầy. Anh tiếp tục bước đi, từng bước chân chậm rãi, nặng nề, như thể đang mang trên vai cả một gánh nặng ký ức và hối tiếc.
Cuối cùng, Trần Hạo cũng dừng lại. Anh đứng trước ngôi nhà cũ của Lê An. Nắng chiều vàng nhạt trải dài trên con đường nhỏ, hắt lên bức tường vôi trắng đã ngả màu thời gian, tạo nên một vẻ đẹp buồn bã. Giàn hoa giấy trước cổng vẫn rực rỡ sắc tím, rủ xuống mềm mại như một tấm màn che duyên dáng. Mọi thứ vẫn y nguyên như ngày nào anh rời đi, như ngày anh trở về và thốt lên lời thổ lộ muộn màng. Nhưng có một điều khác biệt rõ rệt: cánh cổng gỗ khép hờ, không có bóng dáng ai. Nó tĩnh lặng đến lạ thường, không còn sự ấm áp, tiếng cười nói hay bóng hình quen thuộc của An chờ đợi anh.
Anh đứng đó, bất động, hàng chục phút trôi qua như cả thế kỷ. Gió heo may từ phía bờ sông thổi về, mang theo chút se lạnh, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự tê tái trong lòng. Đôi mắt anh vô hồn quét qua từng chi tiết nhỏ nhất: chậu cây cảnh đặt bên hiên nhà, chiếc xích đu gỗ đã bạc màu, khung cửa sổ quen thuộc nơi anh thường thấy cô ngồi đọc sách. Tất cả đều là những mảnh ghép của một ký ức xa xăm, giờ đây chỉ còn là những hình ảnh câm lặng. Cảm giác trống rỗng bủa vây anh, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió nào. Anh đã từng nghĩ rằng mình đã chấp nhận, đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này sau khi nhận tin về lễ đính hôn của cô. Nhưng khi đối diện với nó, nỗi đau vẫn cứ xoáy sâu vào tận cùng tâm can, như một vết cắt mới toanh trên vết thương cũ.
Ngôi nhà này, từng là biểu tượng của hy vọng và một tương lai chung, giờ chỉ còn là một bức tranh tĩnh vật của sự mất mát. Nó không còn là nơi có An, không còn là bến đỗ an yên mà anh từng mơ ước. Nó đã trở thành một bảo tàng của những điều đã mất, của những "nếu như ngày đó" không thể nào xảy ra nữa. Anh nhớ lại lời cô nói, "thích thì không đủ." Và giờ đây, anh đứng trước ngôi nhà trống rỗng này, cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết ý nghĩa của ba từ ấy. Anh đã "chậm một nhịp", đã để cô chờ đợi quá lâu, và cái giá phải trả là sự vắng mặt vĩnh viễn của cô trong cuộc đời anh.
Một chiếc lá khô rơi nhẹ xuống trước chân anh, mang theo tiếng xào xạc rất khẽ. Anh cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào chiếc lá. Nó cũng như anh, bị gió cuốn đi, lạc lõng giữa dòng đời. Anh đưa tay lên che mặt, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra, chứa đựng tất cả sự hối tiếc và tuyệt vọng. "An...", anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió chiều. Đó không phải là một lời gọi, mà là một tiếng nấc nghẹn ngào từ sâu thẳm trái tim. "Đã quá muộn rồi."
Anh vẫn đứng đó, bóng dáng cô độc in trên nền đường, như một pho tượng của nỗi buồn. Ngôi nhà của Lê An, giờ đây, không chỉ là một ngôi nhà, mà là một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh. Sự trở về thị trấn, việc anh đối mặt với ngôi nhà cũ của Lê An, chính là bước đầu tiên trong hành trình tự vấn và tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống mới sau mất mát. Nỗi đau sâu sắc và sự trống rỗng mà Trần Hạo cảm nhận lúc này sẽ là động lực mạnh mẽ, có thể khiến anh thay đổi cách tiếp cận cuộc sống và các mối quan hệ trong tương lai, tránh lặp lại sai lầm im lặng. Anh cảm thấy mình là một người xa lạ ở thị trấn cũ, như báo hiệu rằng anh sẽ khó tìm thấy sự bình yên ở đây và cần phải tìm một "bến đỗ" khác cho chính mình, một nơi mà anh có thể thực sự hàn gắn những vết thương lòng, và tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không có Lê An. Anh vẫn đứng đó, dưới ánh nắng chiều tàn, mặc cho thời gian trôi qua, mặc cho nỗi đau gặm nhấm, như thể muốn khắc sâu vào tâm trí mình hình ảnh cuối cùng này, trước khi anh quyết định bước tiếp, trên một con đường không còn bóng dáng cô.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.