Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 583: Níu Kéo Vô Vọng: Ranh Giới Cuối Cùng
Ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng bóng tối trong lòng Trần Hạo còn dày đặc hơn cả ngoài kia. Anh vẫn đứng đó, trước ngôi nhà cũ của Lê An, một pho tượng của nỗi buồn và sự hối tiếc. Thời gian dường như ngưng đọng, chỉ có gió heo may từ phía bờ sông thổi về, luồn qua từng thớ vải áo, găm vào da thịt anh một cái lạnh buốt xương. Nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm tháp gì so với sự tê tái đang gặm nhấm tâm can anh. Anh đã đứng đó bao lâu rồi? Một giờ? Hai giờ? Hay cả một đời? Anh không biết, cũng không còn quan tâm. Cái cảm giác trống rỗng mênh mông bủa vây anh, biến anh thành một phần của cảnh vật u buồn ấy.
Mãi đến khi những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm, và ánh đèn vàng vọt từ những ngôi nhà xung quanh bật lên, Trần Hạo mới cất bước. Từng bước chân anh nặng nề, lê lết trên con đường quen thuộc, như thể mỗi bước đi đều kéo theo cả một gánh nặng ký ức và những lời nói không thành. Anh không biết mình đi đâu, chỉ biết mình không thể ở lại đó thêm một giây phút nào nữa. Ngôi nhà ấy, giàn hoa giấy ấy, cánh cổng khép hờ ấy, tất cả đều đang gào thét vào tai anh về một sự thật phũ phàng: Lê An đã không còn ở đó, và anh đã vĩnh viễn mất đi cô.
Anh tìm đến một nhà nghỉ nhỏ quen thuộc ở thị trấn, thuê một căn phòng đơn giản. Căn phòng trống trải, lạnh lẽo, chẳng có gì đặc biệt, nhưng nó lại giống như một tấm gương phản chiếu tâm hồn anh lúc này. Trần Hạo ngã vật xuống chiếc giường, không buồn cởi áo khoác. Mắt anh mở thao láo nhìn lên trần nhà trắng bệch, nơi những vết nứt nhỏ chạy ngoằn ngoèo như những dòng sông khô cạn. Mọi thứ xung quanh anh đều chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó vọng lại, càng làm tăng thêm sự cô độc.
Nhưng trong tâm trí anh, một thước phim không ngừng chiếu lại: hình ảnh ngôi nhà cũ của Lê An. Không, không phải ngôi nhà tĩnh lặng mà anh vừa rời đi, mà là một ngôi nhà sống động, ấm cúng, đầy ắp tiếng cười nói. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh ấy, nhưng chúng càng hiện lên rõ nét hơn, chi tiết hơn. Anh hình dung cảnh Lê An đang chuẩn bị cho một ngày mới, có thể là cùng với Nguyễn Hoàng Huy. Anh tự hỏi, giờ này, cô ấy đang làm gì? Có phải đang cùng Huy dùng bữa sáng, nói những chuyện phiếm hàng ngày? Có phải đang cười, nụ cười rạng rỡ mà anh đã quá lâu không được nhìn thấy?
Nỗi đau như một dòng điện chạy dọc cơ thể anh, mạnh mẽ và tê tái. Nó không phải là một nhát dao sắc lẹm, mà là hàng ngàn mũi kim châm vào từng tế bào, từng mạch máu. Anh cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng thở dốc, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn cứ lăn dài xuống thái dương, thấm vào gối. Đã bao lâu rồi anh không khóc? Từ cái ngày mẹ anh mất? Hay từ cái ngày anh nhận ra mình đã đánh mất An? Anh không rõ, nhưng những giọt nước mắt này mang theo tất cả sự hối tiếc, tuyệt vọng và cả một chút yếu đuối mà anh đã chôn giấu bấy lâu nay.
"Làm sao để anh có thể…?" Giọng anh khản đặc, thì thầm trong bóng tối. Anh muốn nói gì? Làm sao để anh có thể quay ngược thời gian? Làm sao để anh có thể sửa chữa tất cả những sai lầm? Làm sao để anh có thể níu kéo cô ấy lại, mang cô ấy về bên mình, về cái nơi mà cô ấy đáng lẽ phải thuộc về? Nhưng rồi, một giọng nói khác, lạnh lùng và lý trí hơn, vang lên trong đầu anh: "Không, không thể được."
Anh bật dậy, ngồi phắt dậy trên giường. Cái giường kêu cót két một tiếng nhỏ trong sự tĩnh lặng của căn phòng. Anh không thể nằm yên. Sự dằn vặt, day dứt, và một khao khát điên rồ đang trỗi dậy trong lòng anh, thôi thúc anh phải làm một điều gì đó. Anh đi lại trong phòng, từng bước chân nặng nề, tiếng đế giày cọ xát vào nền gạch nghe khô khốc. Ánh mắt anh thất thần, quét qua những bức tường trắng, những món đồ nội thất đơn giản, nhưng chẳng nhìn thấy gì ngoài hình bóng Lê An.
Anh nhớ lại lời hứa "không quên em" của mình ngày nào, lời hứa đã bị áp lực thành thị, tham vọng và sự im lặng của chính anh làm cho mờ nhạt. Anh nhớ lại những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã dành cho cô. Tất cả những mảnh ghép ấy giờ đây chắp vá lại thành một bức tranh bi thảm của những cơ hội đã mất, của một "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể xảy ra.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu Trần Hạo: Anh sẽ tìm gặp Lê An. Anh sẽ gõ cửa nhà cô, mặc kệ tất cả. Anh sẽ nói hết những lời anh đã giữ kín bao nhiêu năm qua, những lời thổ lộ anh đã thốt ra quá muộn màng. Anh sẽ nói rằng anh yêu cô, yêu hơn bất cứ điều gì trên đời. Anh sẽ xin cô một cơ hội, dù chỉ là một cơ hội nhỏ nhoi nhất. Anh sẽ làm tất cả, làm mọi thứ để níu kéo cô lại, để sửa chữa cái "sai một bước" đã khiến anh "lỡ cả một đời" này.
Cái ý nghĩ ấy như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng anh, xua đi phần nào cái lạnh giá của sự tuyệt vọng. Anh nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau nhói. Nhưng rồi, lý trí lại một lần nữa kéo anh trở về thực tại phũ phàng.
"Níu kéo... nhưng níu kéo bằng cái gì?" Giọng nói nội tâm của anh vang lên, đầy chua chát. "Bằng những gì anh đã bỏ lỡ ư? Bằng những năm tháng cô đơn, mỏi mòn chờ đợi của cô ấy ư? Bằng cái khoảng cách vô hình mà chính anh đã tạo ra giữa hai người ư?"
Anh dừng lại, đứng sững giữa căn phòng. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn lên trần nhà. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ. Anh biết rõ, anh không còn tư cách. Cô ấy đã có một cuộc sống mới, một bến đỗ an yên mới. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc bên một người đàn ông khác, một người biết quan tâm, biết trân trọng cô ấy hơn anh. Anh đã tự tay đánh mất cô, tự tay đẩy cô vào vòng tay người khác. Giờ đây, anh không thể ích kỷ phá vỡ hạnh phúc mà cô đã vất vả lắm mới tìm được.
Cảm giác trống rỗng lại bủa vây anh, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió nào. Anh đã từng nghĩ rằng mình đã chấp nhận, đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này sau khi nhận tin về lễ đính hôn của cô. Nhưng khi đối diện với nó, nỗi đau vẫn cứ xoáy sâu vào tận cùng tâm can, như một vết cắt mới toanh trên vết thương cũ. Anh quay lưng lại, dựa vào tường, trượt dần xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh vùi mặt vào đầu gối, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong cái thế giới hỗn loạn của riêng mình. "An...", anh lại thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió đêm. Đó không phải là một lời gọi, mà là một tiếng nấc nghẹn ngào từ sâu thẳm trái tim. "Đã quá muộn rồi."
***
Trời tờ mờ sáng, không khí se lạnh của buổi sớm vẫn còn vương vấn khắp thị trấn. Trần Hạo, sau một đêm dài dằn vặt và mất ngủ, rời khỏi nhà nghỉ. Anh không thể chịu đựng sự ngột ngạt trong căn phòng đã chứng kiến nỗi đau của anh. Anh cần không khí, cần một nơi nào đó để hít thở, dù cho mỗi hơi thở đều nặng trĩu.
Anh tìm đến công viên thị trấn, nơi anh và Lê An đã có vô vàn kỷ niệm. Những hàng cây cổ thụ vươn mình trong sương sớm, những chiếc ghế đá còn đọng hơi sương, con đường lát gạch quen thuộc dẫn lối. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả đều tạo nên một bản hòa tấu bình yên của buổi bình minh. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ xanh tươi, mùi hoa dại phảng phất trong không khí, gợi lên những ký ức xa xưa, nhưng giờ đây, chúng chỉ làm trái tim anh thêm nặng trĩu.
Trần Hạo bước đi chậm rãi trên con đường lát gạch, ánh mắt xa xăm. Từng chiếc ghế đá anh đi qua, từng hàng cây anh lướt nhìn, đều như một cuốn phim quay chậm, tái hiện lại những khoảnh khắc của tuổi thơ. Anh nhớ cô gái nhỏ với mái tóc dài bồng bềnh ngồi đợi anh trên chiếc ghế đá cũ kỹ, tay cầm quyển sách. Anh nhớ những lần anh lén lút nhìn cô cười khúc khích khi anh kể những câu chuyện ngốc nghếch. Anh nhớ những buổi chiều tà, hai đứa trẻ cùng nhau chạy nhảy, rượt đuổi, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp công viên. Tất cả, tất cả đều là những kỷ niệm tươi đẹp, giờ đây lại trở thành những mũi dao găm vào tim anh.
Anh ngồi xuống một chiếc ghế đá, nơi anh và cô thường ngồi. Chiếc ghế lạnh ngắt, hơi sương còn đọng lại trên mặt đá, nhưng anh chẳng cảm thấy gì. Ánh mắt anh dõi theo những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Trong lòng anh, một khao khát điên rồ lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh muốn tìm gặp Lê An, dù chỉ là một lần cuối, để níu kéo, để nói hết những lời anh đã giữ kín bao năm qua.
"Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút..." Anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm yếu ớt. Nếu anh đã đủ dũng cảm để bày tỏ tình cảm của mình, nếu anh không quá e dè, không quá sợ hãi sự từ chối, liệu mọi chuyện có khác? Liệu cô ấy có còn ở bên anh không? Liệu cô ấy có còn là của anh không? Hàng ngàn câu hỏi "nếu như" cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, tạo thành một cơn lốc xoáy không lối thoát.
Khao khát ấy cháy bỏng đến mức anh gần như có thể cảm nhận được hơi ấm của nó trong lồng ngực. Anh hình dung cảnh anh đứng trước mặt cô, ánh mắt cầu khẩn, giọng nói run rẩy, thổ lộ tất cả những gì anh đã chôn giấu. Anh sẽ nói rằng anh không thể sống thiếu cô, rằng cuộc đời anh sẽ trống rỗng nếu không có cô. Anh sẽ hứa hẹn, sẽ van xin...
Nhưng rồi, một bức tường vô hình lại hiện ra, ngăn cản anh. "Níu kéo... nhưng níu kéo bằng cái gì?" Giọng nói nội tâm chua chát ấy lại vang lên. "Bằng những lời nói sáo rỗng ư? Bằng những lời hứa muộn màng ư? Cô ấy có còn muốn nghe không? Cô ấy có còn tin anh không?"
Anh nắm chặt bàn tay, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Anh biết, anh không thể. Anh đã từng nói "ngày đó... anh đã rất thích em", và cô đã đáp lại "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, dù bình thản, lại như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Nó đã định nghĩa tất cả. Nó đã đóng lại tất cả. Cô ấy đã không còn chờ đợi anh nữa. Cô ấy đã bước tiếp.
Và anh, Trần Hạo, người đàn ông thành đạt ở thành phố lớn, giờ đây đang ngồi cô độc trên chiếc ghế đá lạnh lẽo trong công viên thị trấn nhỏ bé, cảm thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Anh là một người xa lạ ở chính nơi anh đã lớn lên, nơi anh đã từng có tất cả. Anh đã đánh mất An, và cùng với đó, anh đã đánh mất một phần của chính mình. Sự cô đơn không thể lấp đầy bủa vây anh, một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mà không có gì có thể bù đắp được.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, những tia nắng vàng rực rỡ b��t đầu nhuộm đỏ bầu trời. Một ngày mới lại bắt đầu, nhưng đối với anh, nó lại mang theo một nỗi đau cũ, một sự hối tiếc không nguôi. Anh đứng dậy, rũ bỏ những hạt sương còn vương trên áo. Anh biết mình không thể chìm đắm mãi trong những suy nghĩ này. Anh cần phải bước tiếp, dù cho mỗi bước đi đều nặng trĩu.
***
Sau khi rời công viên, Trần Hạo đi bộ đến bờ sông. Dòng sông, người bạn cũ của tuổi thơ, vẫn ở đó, lững lờ trôi, phản chiếu ánh nắng ban mai lấp lánh. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió rì rào mang theo hơi nước mát lạnh, mùi phù sa đặc trưng của con sông, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Nơi đây từng là "thiên đường" của hai đứa trẻ, nơi họ cùng nhau trò chuyện, cùng nhau ước mơ, cùng nhau dệt nên những kỷ niệm đẹp nhất. Giờ đây, bờ sông vẫn mênh mông, thoáng đãng, lãng mạn trong quá khứ, nhưng lại mang một vẻ cô quạnh, lạnh lẽo trong mắt Trần Hạo.
Anh đứng đó, lặng lẽ nhìn dòng sông vẫn chảy trôi như thời gian không ngừng nghỉ. Nước sông vẫn vậy, nhưng mọi thứ xung quanh đã đổi thay quá nhiều. Hay đúng hơn, chính anh đã đổi thay, và Lê An cũng đã đổi thay. Họ đã không còn là những đứa trẻ vô tư ngày nào. Cuộc sống đã kéo họ đi theo hai hướng khác nhau, tạo nên một "khoảng cách vô hình" mà giờ đây không gì có thể lấp đầy.
Trong khoảnh khắc ấy, lý trí và sự tự trọng của anh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như những con sóng ngầm cuộn trào dưới dòng sông tĩnh lặng. Anh biết, anh không còn tư cách. Anh đã đánh mất cơ hội, đã tự tay đẩy cô đi. Giờ đây, cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình. Cô ấy xứng đáng với hạnh phúc, một hạnh phúc trọn vẹn, không có sự day dứt của anh. Anh không thể ích kỷ phá vỡ hạnh phúc đó, không thể làm tổn thương cô ấy thêm một lần nào nữa.
Anh nhớ lại lời cô nói, "thích thì không đủ." Và giờ đây, anh đứng bên bờ sông, cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết ý nghĩa của ba từ ấy. Tình yêu của anh, dù có sâu đậm đến mấy, cũng đã "chậm một nhịp". Anh đã để cô chờ đợi quá lâu, để cô mỏi mòn trong sự im lặng của anh. Và cái giá phải trả là sự vắng mặt vĩnh viễn của cô trong cuộc đời anh.
Trần Hạo nắm chặt bàn tay, những ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch. Một cảm giác đau đớn đến thấu xương, nhưng đó là một nỗi đau cần thiết, một nỗi đau của sự chấp nhận. Anh phải chấp nhận rằng Lê An đã không còn là của anh. Anh phải chấp nhận rằng câu chuyện của họ đã kết thúc, không có hậu. Anh phải chấp nhận rằng anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời", và không có cách nào quay ngược thời gian để sửa chữa.
"Đã quá muộn rồi." Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn, hòa vào tiếng gió. Lần này, không phải là một tiếng nấc nghẹn ngào, mà là một lời tuyên bố, một sự thật nghiệt ngã mà anh buộc phải khắc sâu vào tâm trí mình. Anh đã chọn không gõ cửa nhà cô đêm trước đám cưới, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, anh sẽ không tìm gặp cô, sẽ không níu kéo, để cô có thể toàn tâm toàn ý với hạnh phúc mới của mình.
Đôi mắt anh, vốn vẫn còn vương nỗi mệt mỏi và tuyệt vọng, dần hiện lên một tia kiên định. Đó là sự kiên định của một người đã trải qua tận cùng nỗi đau và quyết định đối mặt với nó. Anh sẽ không chìm đắm mãi trong quá khứ. Nỗi trống rỗng và cô đơn sâu sắc này, dù vẫn còn đó, sẽ không thể đánh gục anh. Nó sẽ trở thành động lực, dù đau đớn, để anh tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một con đường mà không có Lê An.
Anh quay người lại, rời khỏi bờ sông. Bóng dáng anh in trên nền đường, cô độc nhưng không còn tuyệt vọng như đêm qua. Anh vẫn là Trần Hạo, nhưng anh đã không còn là Trần Hạo của những "nếu như ngày đó" nữa. Anh sẽ phải học cách bước đi trên con đường mới, hàn gắn những vết thương lòng, và tìm thấy một "bến đỗ" khác cho chính mình, một nơi mà anh có thể thực sự bình yên, dù không có Lê An. Sự chấp nhận đau đớn về "tư cách đã mất" này sẽ định hình cách anh đối diện với các mối quan hệ trong tương lai, có thể khiến anh trở nên chủ động và quyết đoán hơn. Việc anh từ bỏ hoàn toàn ý định níu kéo Lê An sẽ mở đường cho một hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống mới và sự phát triển cá nhân của anh, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ. Trần Hạo bước đi, không ngoảnh lại, để lại phía sau bờ sông cũ, để lại những mảnh vỡ của một mối tình đã lỡ, và bắt đầu một chương mới, dù biết rằng nỗi trống rỗng và cô đơn vẫn sẽ là người bạn đồng hành của anh trong một thời gian rất dài.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.