Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 584: Bến Đỗ Bình Yên: Chuyến Hẹn Hò Giữa Lòng Chuẩn Bị

Sáng hôm sau, khi Trần Hạo rời khỏi bờ sông cũ, mang theo nỗi đau và sự chấp nhận cay đắng, thì ở một góc khác của thị trấn, Lê An lại đang đắm mình trong một không khí hoàn toàn trái ngược. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rọi xuống căn phòng khách rực rỡ sắc màu của hoa tươi và tiếng cười nói rộn ràng. Nắng tháng ba ấm áp, không còn cái lạnh se sắt của mùa đông, cũng không quá gay gắt như mùa hè, chỉ dịu dàng vuốt ve mọi vật, như thể đang chúc phúc cho những khởi đầu mới. Lê An cảm nhận được sự ấm áp đó đang lan tỏa khắp cơ thể mình, một thứ hơi ấm không chỉ đến từ ánh mặt trời, mà còn từ sự quan tâm, chăm sóc mà cô đang nhận được mỗi ngày.

Cô đang ngồi giữa Nguyễn Hoàng Huy và mẹ anh, bà Nguyễn Thị Mai, tại một trung tâm thương mại lớn ở thành phố lân cận, nơi ánh đèn điện lấp lánh hòa cùng ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa kính khổng lồ. Không khí nơi đây lúc nào cũng náo nhiệt, ồn ào nhưng không hề khó chịu, mà ngược lại, mang đến một cảm giác tươi mới, tràn đầy sức sống. Tiếng nhạc nền nhẹ nhàng từ một cửa hàng thời trang nào đó hòa lẫn với tiếng trò chuyện râm ran của những người mua sắm, tiếng rao hàng dứt khoát của một vài quầy khuyến mãi, và tiếng bước chân nhộn nhịp trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Hương nước hoa thoang thoảng từ những gian hàng mỹ phẩm quyện với mùi cà phê rang xay và mùi bánh ngọt mới ra lò từ khu ẩm thực, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đầy quyến rũ. Lê An khẽ hít một hơi sâu, cảm thấy lồng ngực mình căng tràn một niềm vui nhẹ nhõm, một sự bình yên mãn nguyện.

Họ đang đi giữa các gian hàng sang trọng, chọn lựa những món đồ nhỏ nhưng quan trọng cho lễ đính hôn sắp tới. Bà Mai, với vẻ mặt rạng rỡ và sự nhiệt tình không che giấu, liên tục chỉ trỏ, đưa ra những gợi ý về màu sắc, kiểu dáng khăn trải bàn, lọ hoa, hay những bộ tách trà sứ tinh xảo. Bà là một người phụ nữ nhanh nhẹn, nói chuyện rõ ràng và có phần dứt khoát, nhưng ánh mắt lúc nào cũng ánh lên sự hài lòng và yêu thương khi nhìn Lê An.

"An này, con xem cái bộ ấm chén này có hợp với tông màu chủ đạo của buổi lễ không? Mẹ thấy hoa văn này đẹp đấy chứ?" Bà Mai cầm lên một chiếc tách sứ trắng muốt, điểm xuyết những cành hoa đào nhỏ li ti, đưa về phía Lê An.

Lê An mỉm cười, ánh mắt lướt qua những đường nét tinh xảo, rồi khẽ gật đầu. "Dạ, con thấy đẹp ạ. Màu sắc này cũng trang nhã, dễ phối với các thứ khác."

Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông luôn đứng cạnh Lê An như một chỗ dựa vững chắc, lập tức cúi xuống xem xét kỹ lưỡng hơn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt, vạt áo bỏ ngoài quần âu đơn giản, toát lên vẻ ngoài tự tin, lịch lãm nhưng cũng rất gần gũi. Anh có một mái tóc đen cắt gọn gàng, đôi mắt sáng và nụ cười luôn thường trực trên môi, mang đến cho người đối diện cảm giác an tâm, tin cậy. Khi Lê An gật đầu, anh liền quay sang bà Mai, giọng nói rành mạch, rõ ràng. "Mẹ thấy An ưng ý thì mình lấy thôi ạ. Quan trọng là An thích, mẹ nhỉ?"

Bà Mai cười phá lên, tiếng cười giòn giã thu hút vài ánh mắt tò mò từ những người xung quanh. "Đúng rồi, đúng rồi! Con bé An mắt tinh lắm, cứ để nó chọn là đẹp nhất. Con bé này có gu thẩm mỹ cao, từ ngày nó về nhà mình, cái gì nó chọn cũng đẹp, cũng hợp ý mẹ cả." Bà vừa nói vừa kéo nhẹ tay Lê An, ánh mắt đầy trìu mến.

Lê An hơi đỏ mặt, cảm thấy có chút ngượng ngùng nhưng trong lòng lại dâng lên một sự ấm áp khó tả. Cô khẽ liếc nhìn Huy, anh chỉ mỉm cười dịu dàng, như thấu hiểu mọi cảm xúc của cô. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, đan những ngón tay mình vào giữa các ngón tay cô, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao sự quan tâm, bao bọc. Giữa dòng người tấp nập, ồn ào, bàn tay anh thật ấm áp và vững chãi, như một sợi dây vô hình níu giữ cô, nhắc nhở cô rằng cô không hề đơn độc.

Họ tiếp tục đi qua khu trang sức. Ánh đèn halogen sáng rực chiếu vào những viên đá quý lấp lánh, phản chiếu muôn vàn màu sắc lên trần nhà. Huy dừng lại trước một tủ kính trưng bày những chiếc nhẫn đính hôn tinh xảo. "Em thích kiểu nào, An? Đừng ngại, cứ chọn cái em ưng ý nhất. Đây là của em mà." Anh nói, giọng điệu kiên nhẫn và đầy yêu chiều.

Lê An chăm chú ngắm nhìn, cô không phải là người quá cầu kỳ hay thích những thứ xa hoa, nhưng cô muốn chiếc nhẫn này phải là biểu tượng của một khởi đầu mới, một lời hứa bền chặt. Cô chỉ vào một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản, điểm một viên kim cương nhỏ ở giữa, không quá phô trương nhưng rất thanh lịch. "Con thích chiếc này ạ. Nó... rất bình dị mà vẫn đẹp."

Bà Mai liền gật gù: "Đúng rồi, cái này hợp với con. Trông thanh tao mà vẫn sang trọng. An nhà mình có mắt chọn đồ tinh tế thật đấy."

Huy không nói gì, chỉ mỉm cười hài lòng. Anh đã chủ động thử các mẫu trang sức, khăn trải bàn, hay các vật phẩm trang trí khác cùng Lê An, luôn lắng nghe ý kiến của cô trước khi đưa ra quyết định. Anh không bao giờ ép buộc cô phải chọn thứ anh thích, mà luôn đặt cảm nhận của cô lên hàng đầu. Sự kiên nhẫn và chu đáo của anh khiến Lê An cảm thấy được tôn trọng và yêu thương.

Cô tựa nhẹ đầu vào vai anh, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang. Trong thâm tâm, Lê An thầm nghĩ: *Sự hiện diện này... thật khác.* Nó khác với sự im lặng đầy mơ hồ của quá khứ, khác với sự chờ đợi mỏi mòn mà cô từng trải qua. Đây là một sự hiện diện rõ ràng, vững chắc, không cần phải đoán định hay mong ngóng. Nó là một bến đỗ an yên, nơi cô có thể thả lỏng và cảm nhận được sự bình yên thực sự. Cô nhìn anh, thấy trong đôi mắt anh không chỉ có tình yêu mà còn có cả sự trân trọng. Một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi cô, không còn sự day dứt, chỉ còn sự chấp nhận và mong chờ. Cô biết, mình đã không sai khi lựa chọn anh.

***

Buổi chiều dần tàn, ánh nắng vàng nhạt xiên qua những tán cây trước sân nhà Lê An, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch hoa cũ kỹ. Sau khi mua sắm về, Lê An và Huy cùng Chi Mai ngồi trong phòng khách, một không gian ấm cúng và quen thuộc. Căn phòng tràn ngập tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa giòn tan, xua đi mọi vệt lo âu hay muộn phiền. Mùi thức ăn nhẹ từ vài món bánh Chi Mai mang đến quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tràn đầy sức sống.

Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt lanh lợi, không ngừng trêu chọc Lê An. Cô là một người bạn thân thiết, luôn thẳng thắn và hài hước, nhưng cũng rất mực ủng hộ mọi quyết định của Lê An. "Mày nhìn xem, ai đó cứ cười tủm tỉm từ nãy đến giờ, chắc sắp làm cô dâu rồi!" Chi Mai dí nhẹ vào sườn Lê An, khiến cô bật cười khúc khích. "Mặt mày cứ hớn hở như nhặt được vàng ấy. Có khi nào là nhặt được chồng vàng không hả?"

Lê An giả vờ đánh yêu vào tay bạn. "Bà này! Cũng tại cái người nào đó cứ chiều chuộng quá, khiến tôi vui vẻ thế này chứ sao." Cô liếc nhìn Nguyễn Hoàng Huy, người đang đứng trong bếp, thoăn thoắt pha trà và chuẩn bị một vài món ăn nhẹ mà anh đã mua sẵn trên đường về. Anh quay sang nhìn cô, nụ cười hiền lành nở rộ trên môi, ánh mắt ấm áp như muốn xua tan mọi mệt mỏi.

"Là vinh hạnh của anh thôi, để vợ tương lai không phải suy nghĩ nhiều." Huy nói vọng ra, giọng nói chất chứa sự yêu chiều mà không một chút ngượng ngùng. Anh đặt tách trà nóng vào tay Lê An, rồi tiện tay xoa nhẹ lên tóc cô, một cử chỉ âu yếm đã trở thành thói quen. Mái tóc mềm mại của Lê An khẽ lướt qua kẽ tay anh, mang theo mùi hương dịu nhẹ của dầu gội.

Chi Mai quan sát khung cảnh đó, khóe môi khẽ cong lên. Cô gật đầu hài lòng, ánh mắt ánh lên vẻ tán thành. "Đấy! Mày thấy chưa? Có người yêu chiều thế kia mà không cười tủm tỉm thì phí của giời. Đúng là có phúc mà hưởng nhé, cô An của tôi."

Lê An uống một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ của trà hòa quyện với hương sen thơm dịu, khiến cô cảm thấy lòng mình thanh thản lạ thường. Cô nhìn Huy, người đang ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng bóc vỏ một quả quýt đưa cho cô. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong lòng, như những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng. Đó là một sự bình yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, một sự bình yên không cần phải tranh đấu, không cần phải chờ đợi trong vô vọng.

Cô nhớ lại những ngày tháng đã qua, những năm tháng dài đằng đẵng của tuổi thanh xuân, khi cô vẫn còn chìm đắm trong một thứ tình cảm mơ hồ, không dám gọi tên, không dám hy vọng. Trần Hạo, người bạn thanh mai trúc mã, đã từng là cả thế giới của cô. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng rồi, tất cả chỉ còn là những mảnh vụn ký ức, những "nếu như ngày đó" không thể quay ngược.

Cái "khoảng cách vô hình" đã dần lớn lên giữa họ, được dệt nên từ sự e dè, không dám bày tỏ của Trần Hạo và sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An. Cuối cùng, cô đã mệt mỏi với sự im lặng, với những lời nói không thành. Cô cần một bến đỗ, một sự quan tâm rõ ràng, một tình yêu không chỉ tồn tại trong những suy nghĩ thầm kín mà phải được thể hiện ra bằng hành động. Và Huy đã đến, đúng lúc cô cần nhất. Anh không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng lại mang đến cho cô sự an toàn và ấm áp mà cô luôn khao khát.

Lê An khẽ nắm lấy bàn tay Huy, ngón tay cô lướt nhẹ trên mu bàn tay anh. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt như hỏi có chuyện gì. Cô chỉ lắc đầu, mỉm cười nhẹ. "Không có gì. Chỉ là... cảm ơn anh."

Huy siết nhẹ tay cô. "Ngốc ạ. Em không cần cảm ơn anh vì những điều anh muốn làm cho em." Anh nói, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, mang theo một sự chân thành khiến trái tim Lê An rung động.

Chi Mai xen vào, giọng trêu chọc: "Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Hai cái người này cứ sến sẩm mãi không chán à?"

Lê An bật cười, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường. Cô đã chọn đúng. Không phải một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, mà là một tình yêu bình dị, chân thành, đủ để sưởi ấm trái tim cô, đủ để cô cảm thấy an toàn và được nâng niu. Đó là một bến đỗ mà cô thực sự cần, một nơi cô có thể yên tâm mà gửi gắm cả cuộc đời.

***

Khi đêm xuống, không gian tĩnh lặng bao trùm ngôi nhà nhỏ của Lê An. Tiếng trò chuyện rôm rả đã lắng xuống, chỉ còn tiếng gió đêm rì rào thổi qua kẽ lá và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn. Mùi hoa lài thoang thoảng từ cây hoa trước hiên nhà bay vào phòng, dịu mát và thanh khiết. Đêm khuya, trời bắt đầu se lạnh, nhưng bên trong căn phòng, Lê An cảm thấy một sự ấm áp lạ thường.

Cô ngồi một mình bên cửa sổ phòng ngủ, ngắm nhìn ánh trăng bạc vắt vẻo trên vòm trời đêm. Ánh trăng dịu dàng, huyền ảo, chiếu sáng lung linh xuống những mái nhà và những hàng cây xanh thẫm. Nó gợi cho cô nhớ về những đêm trăng cũ, khi cô và Trần Hạo thường ngồi bên bờ sông, ngắm nhìn vầng trăng tròn và kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Những ký ức đó ùa về, lướt qua tâm trí cô như một thước phim cũ, mang theo một chút hoài niệm, một chút bâng khuâng.

Trần Hạo... anh ấy đã từng là tất cả. Cái tên đó, cái hình bóng đó, đã từng chiếm trọn cả thanh xuân của cô. Những khoảnh khắc ngọt ngào bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén. Nếu như ngày đó, anh có thể dũng cảm hơn một chút, nói ra những gì anh muốn nói, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời không có "nếu như". Tình yêu của anh đã "chậm một nhịp", và cô đã không thể chờ đợi mãi.

Lê An khẽ thở dài, không phải vì tiếc nuối hay đau khổ, mà là một tiếng thở dài của sự chấp nhận. Cô nhắm mắt lại, để những ký ức về Trần Hạo trôi qua như những đám mây. Khi mở mắt ra, ánh mắt cô đã trở nên trong trẻo, không còn vương vấn những điều đã cũ. Cô đưa bàn tay mình lên, khẽ chạm vào ngón áp út. Cô tưởng tượng chiếc nhẫn đính hôn sẽ lấp lánh trên ngón tay đó, như một lời hứa, một sự khởi đầu.

*Nhưng Huy... Huy là hiện tại, là bến đỗ mà mình thực sự cần.* Cô tự nhủ. *Sự an toàn này, sự quan tâm rõ ràng này, mình đã chờ đợi quá lâu. Mình đã chọn đúng rồi.*

Huy không phải là Trần Hạo. Anh không có những ký ức thanh mai trúc mã sâu đậm với cô, không có những câu chuyện tuổi thơ chung. Nhưng anh lại có những điều mà Trần Hạo đã không thể mang lại: sự rõ ràng, sự chủ động, và một tình yêu được thể hiện bằng hành động. Anh luôn lắng nghe cô, luôn ở bên cô, luôn cho cô cảm giác được nâng niu và trân trọng. Anh là một người đàn ông thực tế, chu đáo, và đáng tin cậy. Chính những điều đó đã lấp đầy khoảng trống trong trái tim cô, xoa dịu những vết thương của quá khứ.

Cô nhớ lại buổi chiều nay ở trung tâm thương mại, cách anh kiên nhẫn lựa chọn cùng cô, cách anh nắm tay cô giữa đám đông, cách anh nói rằng cô không cần phải cảm ơn anh vì những điều anh muốn làm cho cô. Đó là những điều giản dị, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn, mang lại sự bình yên mà cô khao khát.

Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Lê An. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy hạnh phúc của mình, không còn sự day dứt, không còn sự băn khoăn. Cô đã buông bỏ quá khứ, không còn để nó ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai. Chiếc nhẫn đính hôn sắp tới không chỉ là biểu tượng của tình yêu giữa cô và Huy, mà còn là biểu tượng cho sự lựa chọn của chính cô, một lựa chọn mang lại cho cô sự bình yên, mãn nguyện và một tương lai tươi sáng.

Cô quay lưng lại với khung cửa sổ, không còn nhìn ánh trăng hay những kỷ niệm xa xăm. Cô bước về phía giường, lòng tràn ngập sự mong chờ cho ngày mai, cho những bước đi tiếp theo trong cuộc đời mình. Cô biết rằng, mình đã tìm thấy "bến đỗ" mà cô hằng mơ ước, một bến đỗ không mộng mị, mà là một hạnh phúc thực tế, giản dị, nhưng vô cùng trọn vẹn.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free