Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 586: Vết Sẹo Ngày Đính Hôn
Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn đá cẩm thạch của văn phòng làm việc. Từ tầng hai mươi lăm của tòa nhà chọc trời, Trần Hạo có thể bao quát cả một góc thành phố đang dần bừng tỉnh, với những dòng xe cộ tấp nập như đàn kiến và những khối nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh dưới nền trời xanh ngắt. Thành phố này, nơi anh đã dành gần một thập kỷ để xây dựng sự nghiệp, nơi anh đạt được mọi thành công mà nhiều người mơ ước, bỗng chốc trở nên xa lạ và vô vị lạ thường. Tiếng lạch cạch đều đều từ bàn phím máy tính của anh hòa lẫn với âm thanh nhỏ nhẹ của điều hòa, tạo nên một bản giao hưởng khô khan, vô cảm, chẳng thể nào xoa dịu được nỗi bất an đang cuộn trào trong lồng ngực.
Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, cố gắng tập trung vào các số liệu và báo cáo tài chính đang nhảy múa trước mắt. Những con số khô khan, những biểu đồ phức tạp, những kế hoạch đầu tư trị giá hàng triệu đô la – tất cả đều là thế giới anh thuộc về, là minh chứng cho trí tuệ và sự kiên định của anh. Nhưng hôm nay, chúng cứ nhòe đi, chồng chéo lên nhau, chẳng thể nào neo giữ được tâm trí anh khỏi những luồng suy nghĩ hỗn độn. Tâm trí anh, tựa như một cuộn phim cũ kỹ, cứ tua đi tua lại những hình ảnh, những mảnh ký ức về thị trấn ven sông yên bình, về một cô gái có nụ cười trong trẻo như nắng mai, và về cái “ngày vui” mà anh vô tình đọc được trên một trang mạng xã hội cách đây vài ngày.
Anh nhấp một ngụm cà phê đen đặc, vị đắng gắt lan tỏa trong khoang miệng, nhưng chẳng thể nào xoa dịu được vị chát xót đang cào xé trái tim anh. Cà phê nóng, nhưng lòng anh lại lạnh buốt. Anh biết, hôm nay là ngày đính hôn của Lê An. Dù anh cố gắng phủ nhận, cố gắng vùi mình vào công việc, nhưng cái ý nghĩ đó vẫn cứ lởn vởn, ám ảnh, như một vết thương cũ vừa bị xát muối. Anh đã cố gắng không tìm kiếm thông tin, không quan tâm, nhưng thế giới này nhỏ bé đến mức nào, khi chỉ cần một bài đăng, một bức ảnh chụp vội của ai đó, cũng đủ sức kéo anh về với hiện thực phũ phàng. Lê An của anh, hay đúng hơn, Lê An mà anh từng nghĩ là của anh, giờ đây đã thuộc về một người khác, một người đàn ông chu đáo, ổn định mà cô đã lựa chọn.
“Anh Hạo, báo cáo này cần anh duyệt gấp.”
Giọng Hải Yến vang lên, kéo Trần Hạo về thực tại. Cô đứng bên bàn làm việc của anh, trên tay cầm một tập hồ sơ dày cộp. Hôm nay cô mặc một bộ vest công sở màu xanh than, tôn lên vóc dáng thanh mảnh và vẻ ngoài thông minh, chỉn chu. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sắc sảo. Cô luôn là một người phụ nữ hoàn hảo, từ ngoại hình đến năng lực, nhưng ánh mắt cô dành cho Trần Hạo luôn ẩn chứa một sự quan tâm đặc biệt, một chút gì đó vượt trên mối quan hệ đồng nghiệp thông thường.
Trần Hạo ngước lên, đôi mắt anh đỏ hoe, mệt mỏi. Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng khóe môi chỉ khẽ nhếch. “Cứ để đó, anh sẽ xem sau.” Giọng anh khàn đặc, yếu ớt, khác hẳn với sự mạnh mẽ, quyết đoán thường ngày. Anh biết Hải Yến đã nhận ra sự bất thường này, bởi cô luôn là người tinh tế, luôn để ý đến mọi cảm xúc dù là nhỏ nhất của anh.
Hải Yến đặt tập hồ sơ xuống bàn, khẽ nhíu mày. “Trông anh có vẻ không được khỏe, Anh Hạo. Anh có muốn em pha cho anh ly trà gừng không?” Giọng cô ấm áp, đầy lo lắng. Cô thậm chí còn vươn tay ra, như muốn chạm vào trán anh để kiểm tra thân nhiệt, nhưng rồi lại khẽ rụt lại, giữ một khoảng cách vô hình mà cô tự đặt ra.
Trần Hạo lắc đầu, cố gắng đẩy lùi sự quan tâm của cô. “Không sao đâu. Anh ổn. Có lẽ do tối qua làm việc hơi khuya thôi.” Anh nói dối, nhưng anh biết Hải Yến không tin. Cô luôn nhìn thấu sự mệt mỏi trong đôi mắt anh, sự cô đơn ẩn sâu trong dáng vẻ điềm tĩnh của anh.
Anh quay lại màn hình máy tính, giả vờ tập trung, nhưng ánh mắt anh lại vô thức liếc về phía chiếc điện thoại di động nằm úp trên bàn. Một thói quen vô thức, một hành động nhằm che giấu sự phân tâm mà anh không thể kiểm soát. Anh chẳng mong chờ tin nhắn nào, chẳng mong chờ cuộc gọi nào, nhưng hành động đó như một tấm bình phong, che đi nỗi trống rỗng đang gặm nhấm anh từ bên trong. Mỗi lần chạm vào chiếc điện thoại, anh lại cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, sợ rằng mình sẽ vô tình thấy thêm một hình ảnh, một dòng trạng thái nào đó liên quan đến Lê An, đến cái ngày trọng đại của cô.
Đúng lúc đó, Minh, một đồng nghiệp trẻ tuổi, năng động, bước vào phòng với vẻ mặt lanh lợi thường thấy. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro trẻ trung, tóc vuốt keo gọn gàng, mang theo một làn gió tươi mới, vui vẻ. “Anh Hạo, chiều nay đội mình đi ăn mừng dự án nhỏ, anh tham gia chứ?” Minh hỏi, giọng điệu hồ hởi. “Anh em đã đặt chỗ ở quán lẩu mới mở rồi, nghe nói ngon lắm đó anh!”
Trần Hạo khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo vẫn chưa tắt hẳn trên môi. “Hôm nay anh có việc riêng rồi, các cậu cứ đi đi.” Anh nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể. Anh biết, Minh và các đồng nghiệp khác sẽ không hỏi thêm, họ tôn trọng sự riêng tư của anh, nhưng anh cũng biết, họ sẽ thắc mắc về sự vắng mặt của anh. Anh luôn là người tiên phong trong mọi hoạt động của công ty, là người lãnh đạo tài ba, nhưng hôm nay, anh chỉ muốn trốn tránh, muốn vùi mình vào một góc tối nào đó, nơi không ai có thể nhìn thấy sự tan vỡ trong tâm hồn anh.
Minh có vẻ hơi thất vọng, nhưng vẫn gật đầu hiểu chuyện. “Thôi được rồi anh. Vậy anh ở lại nghỉ ngơi nhé. Em đi báo mọi người đây.” Cậu ta nói rồi quay lưng bước đi, để lại Trần Hạo một mình trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Trần Hạo vuốt nhẹ thái dương, cảm nhận sự nhức nhối đang lan tỏa từ hai bên thái dương. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố. Dòng sông chảy qua thành phố, uốn lượn như một dải lụa mềm mại, nhưng không mang theo vẻ yên bình như dòng sông quê nhà. Dòng sông ấy, nơi anh và Lê An đã từng ngồi bên nhau hàng giờ liền, nơi những lời hứa hẹn, những mơ ước tuổi thơ được dệt nên, giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xăm, bị ngăn cách bởi những khối nhà cao tầng và những khoảng cách vô hình mà thời gian và sự lựa chọn đã tạo ra.
Anh nhớ lại lời hứa “không quên em” mà anh đã nói với Lê An ngày cô tiễn anh lên thành phố học. Một lời hứa non nớt, ngây thơ của một chàng trai trẻ, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, đeo đẳng anh suốt những năm tháng sau này. Anh đã không quên cô, chưa bao giờ quên. Nhưng anh đã để cô phải chờ đợi, để cô phải đơn độc đối mặt với những thử thách, để cô phải tự mình tìm kiếm một bến đỗ bình yên. Và giờ đây, khi anh đã có tất cả, anh lại mất đi điều quan trọng nhất. Cái cảm giác “nếu như ngày đó” lại dội về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như ngày đó anh nói ra lời yêu sớm hơn một nhịp, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng cuộc đời không có hai chữ “nếu như”. Chỉ có hiện thực phũ phàng, và những vết sẹo hằn sâu trong tim. Ánh mắt anh đờ đẫn, nhìn về một phương trời xa xăm, nơi mà anh biết, Lê An đang hạnh phúc. Và anh, chỉ có thể đứng đây, giữa đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại chìm sâu trong hố sâu của nỗi cô đơn và hối tiếc.
***
Tối đó, Trần Hạo ngồi đối diện Hải Yến tại một chiếc bàn ăn sang trọng trong Nhà Hàng Pháp 'Le Rêve'. Không gian nhà hàng được thiết kế theo kiến trúc Pháp cổ điển với trần cao vút, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh rủ xuống như những giọt sương đêm. Tường được trang trí bằng những bức tranh sơn dầu phong cảnh và những chiếc gương lớn viền vàng, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ nến và đèn, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, tinh tế và trang trọng. Bàn ghế bọc vải nhung mềm mại, khăn trải bàn trắng tinh được là phẳng phiu, trên đó đặt những bộ dao dĩa bạc sáng bóng và những lọ hoa tươi nhỏ xinh, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Tiếng nhạc cổ điển du dương vang lên khe khẽ, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách, tiếng dao dĩa khẽ khàng và những tiếng trò chuyện thì thầm đủ để giữ sự riêng tư mà vẫn tạo nên một sự sống động nhất định. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang nồng nàn và mùi nước hoa cao cấp của những thực khách xung quanh tạo nên một hỗn hợp hương thơm dễ chịu, khơi gợi vị giác.
Trần Hạo tham gia buổi tiệc xã giao này như một cái máy. Anh mặc một bộ vest đen lịch lãm, cà vạt thắt chỉnh tề, nhưng vẻ điềm tĩnh thường thấy của anh hôm nay lại pha lẫn một chút thờ ơ, lãnh đạm. Từng lời nói, từng cử chỉ của anh đều mang vẻ hờ hững, như thể tâm hồn anh đã trôi dạt về một nơi rất xa, nơi mà anh biết, một lễ đính hôn đang diễn ra. Anh cố gắng lắng nghe những câu chuyện phiếm của các đối tác, cố gắng đáp lại bằng những nụ cười xã giao, nhưng tất cả đều chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu đi sự hỗn loạn bên trong.
Hải Yến ngồi đối diện anh, xinh đẹp và quyến rũ trong chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích. Cô cố gắng bắt chuyện, kể cho anh nghe về một dự án mới, về một chuyến công tác sắp tới. Đôi lúc, cô khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay anh khi muốn nhấn mạnh một điều gì đó, nhưng ngay lập tức cảm nhận được sự lạnh lẽo từ làn da anh, và một khoảng cách vô hình mà anh luôn vô thức tạo ra.
“Anh Hạo, anh có vẻ mệt mỏi,” Hải Yến nói, giọng cô đầy quan tâm, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. “Có chuyện gì không ổn sao? Em thấy anh không được vui như mọi khi.” Cô nhìn anh, cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn sâu trong đôi mắt trầm tư của anh. Cô đã quá quen với vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh của Trần Hạo, nhưng hôm nay, cô cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm, một sự trống rỗng mà cô chưa từng thấy ở anh.
Trần Hạo khẽ cười nhạt, nụ cười không chạm đến mắt. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, cảm nhận vị chát xót lan tỏa trong cổ họng. Vị rượu mạnh mẽ, nhưng không thể át đi vị đắng ngắt của nỗi lòng. “Không có gì,” anh đáp, giọng anh vẫn trầm nhưng mang theo vẻ mệt mỏi. “Chỉ là công việc hơi nhiều thôi. Đợt này có vài dự án lớn cần phải theo sát.”
Hải Yến nhìn anh, ánh mắt cô lộ rõ vẻ hụt hẫng. Cô biết anh đang nói dối. Cô hiểu rằng có điều gì đó đang gặm nhấm tâm trí anh, nhưng anh lại không chịu chia sẻ. Cô đã cố gắng rất nhiều để tiếp cận anh, để trở thành một phần trong cuộc sống của anh, nhưng anh luôn giữ một bức tường vô hình, một ranh giới không thể vượt qua. “Anh cứ giữ kín như vậy, làm sao em giúp được?” Cô nói, giọng cô khẽ trùng xuống, pha chút buồn bã. Cô thực sự muốn ở bên anh, muốn chia sẻ gánh nặng với anh, nhưng anh lại không cho cô cơ hội đó.
Trần Hạo đặt ly rượu xuống, chạm nhẹ vào vành ly thủy tinh lạnh buốt. “Cảm ơn em, nhưng anh ổn.” Anh nói, rồi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn của nhà hàng. Bên ngoài, ánh đèn thành phố lấp lánh như những giọt nước mắt, hàng triệu đốm sáng lung linh trải dài đến vô tận. Trong khoảnh khắc đó, anh không còn thấy những ánh đèn rực rỡ của một đô thị phồn hoa, mà chỉ thấy hình ảnh Lê An. Cô mặc một chiếc váy đính hôn trắng muốt, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, nắm tay Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc. Họ đứng bên nhau, trao nhau ánh nhìn trìu mến, nhận những lời chúc phúc từ gia đình và bạn bè. Hình ảnh đó, dù chỉ là trong tưởng tượng của anh, cũng đủ sức cứa vào tim anh một nhát dao sắc lẹm.
Anh dùng dao dĩa một cách máy móc, gắp từng miếng thức ăn cho vào miệng mà chẳng cảm nhận được hương vị gì. Món gan ngỗng áp chảo béo ngậy, món bít tết hảo hạng, hay ly rượu vang đắt tiền, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ muốn thời gian trôi qua thật nhanh, muốn thoát khỏi buổi tiệc này, muốn thoát khỏi những ánh mắt dò xét và những lời hỏi han không ngừng. Anh cảm thấy mình như một diễn viên đang cố gắng diễn một vai diễn mà anh không hề muốn.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, một món quà từ đối tác, lấp lánh dưới ánh đèn. Nó là minh chứng cho thành công vật chất của anh, cho địa vị và quyền lực mà anh đã vất vả gây dựng. Nhưng giờ đây, nó lại giống như một gông cùm vô hình, trói buộc anh vào một cuộc sống mà anh cảm thấy trống rỗng. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi điều quan trọng nhất: sự bình yên trong tâm hồn, và một người để chia sẻ. Hải Yến vẫn đang nói chuyện, nhưng giọng cô cứ văng vẳng xa dần, không thể chạm tới được anh. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không, vào những ánh đèn thành phố, vào hình ảnh ảo ảnh của Lê An, và tự hỏi, liệu cô có đang thực sự hạnh phúc như những gì anh tưởng tượng? Liệu nụ cười đó có phải là nụ cười mãn nguyện thật sự, hay chỉ là sự cam chịu, thản nhiên mà cô đã chọn? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một mũi khoan vô hình, khoét sâu thêm vào vết thương lòng. Anh biết, anh không có quyền hỏi, không có quyền được biết. Anh đã đánh mất cái quyền đó từ rất lâu rồi, từ cái ngày anh để cô phải chờ đợi, từ cái ngày anh không dám nói ra lời yêu.
***
Đêm khuya, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình, nằm ở một trong những khu vực đắt đỏ nhất thành phố. Căn hộ rộng lớn với thiết kế hiện đại, nội thất sang trọng, tối giản nhưng tinh tế, phản ánh rõ gu thẩm mỹ và sự thành đạt của chủ nhân. Mùi gỗ quý và da thuộc thoang thoảng trong không khí, tạo cảm giác ấm cúng nhưng lại không thể xua đi nỗi trống rỗng đang bao trùm anh. Bên ngoài, trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng và những vì sao lấp lánh, cùng với ánh đèn đường hắt lên từ xa, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch đến đáng sợ. Gió đêm khẽ thổi qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vu như tiếng thở dài của chính anh.
Trần Hạo cởi bỏ chiếc áo vest, ném nó lên ghế sofa một cách thờ ơ. Anh bước đến quầy bar mini, đổ đầy ly thủy tinh một loại rượu mạnh màu hổ phách. Tiếng chất lỏng sóng sánh chạm vào thành ly thủy tinh lạnh buốt nghe thật khô khốc, như chính tâm hồn anh lúc này. Anh cầm ly rượu, bước đến bên cửa sổ kính lớn, ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da sang trọng. Từ đây, anh có thể nhìn xuống cả thành phố đang say ngủ, rực rỡ ánh đèn như một tấm thảm dệt kim khổng lồ. Nhưng những ánh đèn lung linh ấy, thay vì mang lại vẻ đẹp lộng lẫy, lại khiến anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Chúng giống như hàng triệu đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào anh, vào nỗi đau không tên mà anh đang che giấu.
Anh nhấp một ngụm rượu mạnh, vị cay nồng lan tỏa khắp khoang miệng, rồi xuống đến tận dạ dày, như một mũi dao đâm thẳng vào tim. Anh muốn vị cay đó xé toạc mọi cảm xúc, muốn nó đốt cháy đi mọi nỗi đau, mọi sự dằn vặt đang hành hạ anh. Nhưng không, nó chỉ càng làm cho tâm trí anh thêm tỉnh táo, thêm sắc nét, và càng khiến hình ảnh Lê An hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh nhắm mắt lại, và một thước phim quay chậm bắt đầu hiện ra trong tâm trí anh. Lê An, trong chiếc váy đính hôn trắng muốt, mái tóc được búi cao tinh xảo, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng rạng rỡ. Cô mỉm cười, một nụ cười mà anh đã từng rất yêu, một nụ cười giờ đây lại dành cho Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đứng bên cạnh cô. Huy lịch lãm trong bộ vest, ánh mắt anh ta tràn đầy sự tự tin và tình yêu thương khi nhìn Lê An. Họ trao nhau nhẫn, những tiếng vỗ tay chúc mừng vang dội, tiếng nói cười rộn rã. Anh thấy mẹ Lê An, bà Sáu, khẽ lau nước mắt, ánh mắt bà tràn ngập niềm hạnh phúc và sự mãn nguyện. Anh thấy cả Chi Mai, cô bạn thân của Lê An, đứng đó mỉm cười chúc phúc. Mọi thứ thật hoàn hảo, thật viên mãn, như một giấc mơ đẹp mà anh đã không có cơ hội được trở thành một phần. Nỗi đau như một dòng điện chạy dọc cơ thể, xé nát trái tim anh thành từng mảnh.
“Lê An…” Trần Hạo lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc, yếu ớt đến mức chính anh cũng không nhận ra. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. “Em đã thực sự tìm thấy bến đỗ rồi sao? Nơi mà tôi đã không thể cho em…”
Anh tự cười mỉa mai, một nụ cười đầy cay đắng và tự trách. “Chúc mừng em. Và chúc mừng cho sự hèn nhát của tôi. Đã quá muộn rồi…” Lời nói không thành, những lời yêu thương anh đã chôn giấu suốt bao năm, giờ đây chỉ còn là những tiếng thở dài nặng nề, tan vào không gian tĩnh mịch của căn phòng. Cái cụm từ "chậm một nhịp" cứ vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền rủa, một bản án chung thân. Anh đã chậm, chậm một nhịp để nhận ra tình yêu của mình, chậm một nhịp để bày tỏ, và chậm một nhịp để giữ cô lại.
Anh trút hết ly rượu, cảm nhận sự nóng rát xộc lên mũi. Anh đứng dậy, bước đến giá sách lớn chiếm trọn một bức tường. Bàn tay anh lướt qua những cuốn sách bìa cứng, những tập tài liệu chuyên ngành, rồi dừng lại ở một góc khuất. Anh rút ra một cuốn sổ nhỏ, bìa đã sờn cũ, màu xanh lam đã bạc phai theo thời gian. Đó là cuốn sổ lưu bút mà Lê An đã tặng anh vào ngày tốt nghiệp cấp hai, trước khi anh rời thị trấn lên thành phố. Những trang giấy bên trong đã ố vàng, mang theo mùi thời gian và những kỷ niệm. Anh lật giở từng trang, chạm vào những dòng chữ viết tay nắn nót của Lê An, những lời chúc, những hình vẽ ngây thơ của tuổi học trò. “Trần Hạo, đừng quên tớ nhé!” – Dòng chữ đó, giờ đây, giống như một lời chế giễu, một vết cứa sâu vào trái tim anh.
Anh siết chặt cuốn sổ trong tay, cảm nhận sự nhăn nhúm của bìa giấy cũ kỹ, cảm nhận những đường nét chữ viết in hằn trên đầu ngón tay. Nỗi hối tiếc như một dòng sông cuộn chảy, nhấn chìm anh trong sự bất lực. Anh gục đầu xuống, cuốn sổ được áp chặt vào ngực, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng từ một quá khứ đã xa. Anh đã để lạc mất cô, mất đi người con gái đã từng là cả thế giới của anh, chỉ vì sự e dè, sự không dám bày tỏ, và cái “khoảng cách vô hình” mà anh tự tạo ra. Giờ đây, khi cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình, anh mới nhận ra rằng, dù anh có thành công đến đâu, có giàu có đến mức nào, thì cuộc đời anh vẫn mãi mãi thiếu đi một phần, một phần quan trọng đã bị đánh mất vì một bước sai lầm, vì một nhịp chậm. Nỗi đau ấy, như một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, sẽ mãi mãi là lời nhắc nhở về một tình yêu đã lỡ, về một "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể quay lại. Anh biết, anh phải chấp nhận. Chấp nhận sự thật rằng Lê An đã không còn là của anh, và anh, mãi mãi chỉ là một người đứng ngoài nhìn cô hạnh phúc. Và đó, có lẽ, là cái giá phải trả cho sự chậm trễ của anh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.