Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 587: Lời Không Nói, Mãi Mãi Lỡ Làng

Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm len qua tấm rèm mỏng, vẽ thành những vệt dài mờ ảo trên sàn gỗ sồi bóng loáng, không đủ để xua đi bóng tối đặc quánh đang bao trùm căn penthouse sang trọng. Trần Hạo nằm bất động trên chiếc giường king-size, cơ thể nặng trĩu như thể vừa trải qua một trận chiến kéo dài. Cảm giác kiệt sức không chỉ đến từ sự thiếu ngủ, mà còn từ nỗi đau âm ỉ, dai dẳng đã dằn vặt anh suốt đêm. Mắt anh mở hé, vô hồn nhìn lên trần nhà trắng muốt, tâm trí trống rỗng một cách đáng sợ, nhưng đồng thời lại tràn ngập những mảnh vụn ký ức, những hình ảnh chắp vá về đêm qua, về một Lê An rạng rỡ trong chiếc váy đính hôn, và một Trần Hạo gục ngã trước sự thật phũ phàng.

Bên cạnh giường, trên chiếc bàn nhỏ bằng đá cẩm thạch, cuốn sổ cũ kỹ màu xanh lam đã bạc phai nằm đó, như một nhân chứng thầm lặng cho nỗi giày vò của anh. Nó vẫn ở đó, như một lời nhắc nhở không ngừng về quá khứ, về những điều đã mất, và về một "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể xảy ra. Mùi giấy cũ, mùi thời gian dường như vẫn còn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ mới của nội thất và chút hương nước hoa nam tính đã phai nhạt. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bìa sổ, cảm nhận sự nhăn nhúm và sờn cũ dưới đầu ngón tay. Đó không chỉ là một cuốn sổ, mà là cả một phần cuộc đời anh, một phần đã vĩnh viễn đóng băng ở một thời điểm nào đó, nơi anh đã từng có cô.

Trần Hạo chậm rãi ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt xuống để lộ bờ vai rộng và vóc dáng vạm vỡ. Anh nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố đang bắt đầu thức giấc. Hàng ngàn ánh đèn nhỏ li ti vẫn còn lấp lánh trên những tòa nhà chọc trời, như những vì sao lạc giữa lòng đất. Dưới kia, dòng xe cộ đã bắt đầu lăn bánh, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống hiện đại. Thế giới vẫn tiếp diễn, vẫn quay cuồng, nhưng thế giới của anh, dường như đã dừng lại từ đêm qua. “Một ngày mới... và mọi thứ đã thay đổi,” anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, yếu ớt đến mức chính anh cũng không nghe rõ. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, như thể một phần linh hồn mình đã bị khoét rỗng. “Đã thực sự mất rồi.” Từ “mất” vang vọng trong tâm trí anh, nặng nề và đau đớn, mang theo cả sự cay đắng của một người biết mình đã tự tay đánh mất điều quý giá nhất.

Căn phòng vốn dĩ sang trọng, hiện đại, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo, tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng điều hòa chạy đều đều, tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự cô đơn bao trùm lấy anh. Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn lạnh lẽo, một cảm giác tê buốt chạy dọc sống lưng, nhưng dường như không thấm tháp vào đâu so với cái lạnh giá trong tim anh. Anh không ăn sáng. Cơn đói vật lý dường như đã bị nỗi đau tinh thần lấn át hoàn toàn. Anh chỉ rót một ly nước lọc lạnh, cảm nhận sự mát lạnh của nước trôi qua cổ họng khô khốc. Mỗi ngụm nước như xoa dịu một phần nào đó của cơ thể, nhưng không thể chạm tới được vết thương lòng đang rỉ máu. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố như một người ngoài cuộc, một người lạc lõng giữa dòng đời hối hả, mang theo một bí mật, một nỗi đau không thể sẻ chia. Hình ảnh Lê An, nụ cười bình yên của cô, hạnh phúc bên một người đàn ông khác, cứ như một thước phim tua đi tua lại không ngừng trong đầu anh, khắc sâu thêm vết sẹo của sự hối tiếc. Anh biết, đây sẽ là một ngày dài, một ngày mà anh phải giả vờ mạnh mẽ, giả vờ như không có gì xảy ra, trong khi thế giới bên trong anh đã sụp đổ hoàn toàn. “Khoảng cách vô hình” giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua, một cái giá quá đắt cho sự e dè và chần chừ của chính anh.

***

Buổi trưa, nắng gắt đổ xuống thành phố qua ba mặt tường kính cường lực trong suốt của phòng Tổng Giám Đốc. Trần Hạo ngồi đó, giữa không gian sang trọng và uy nghi, cố gắng tập trung vào núi công việc đang chất chồng trên bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó. Anh ra vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp trong cuộc họp với Chị Nguyệt về dự án mới. Chị Nguyệt, xinh đẹp và thanh lịch trong bộ suit màu be trang nhã, mái tóc búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng, đang trình bày một cách rành mạch và tự tin. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ máy tính của cô, tiếng giấy tờ sột soạt khi cô lật báo cáo, tất cả đều tạo nên một không khí làm việc hiệu quả và chuyên nghiệp.

“Anh Hạo, báo cáo tài chính quý này có vẻ khả quan,” Chị Nguyệt nói, giọng cô rõ ràng và dứt khoát, ánh mắt chuyên nghiệp nhìn thẳng vào anh. “Lợi nhuận tăng trưởng ổn định ở các mảng chính, đặc biệt là…”

Trần Hạo gật đầu nhẹ, ánh mắt anh lướt qua những con số, những biểu đồ phức tạp trên màn hình chiếu, nhưng tâm trí anh lại lơ lửng ở một nơi rất xa. Hình ảnh Lê An, nụ cười bình yên của cô, lại hiện về, chèn lấn vào giữa những dòng dữ liệu khô khan. Cô ấy đang làm gì vào giờ này? Có lẽ đang cùng Nguyễn Hoàng Huy dùng bữa trưa ấm cúng nào đó, tay trong tay, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc. Nỗi đau nhói lên trong lồng ngực anh, một cảm giác quen thuộc đến mức khó chịu. Anh cố gắng đẩy lùi hình ảnh đó, ép mình quay lại với thực tại, với những con số và kế hoạch. Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê đậm đặc từ ly cà phê đen trên bàn phảng phất vào mũi, trộn lẫn với mùi gỗ và da, tạo nên một sự kết hợp quen thuộc của văn phòng.

“Cứ theo kế hoạch,” anh cắt ngang lời Chị Nguyệt, giọng anh trầm và có vẻ lạnh lùng hơn bình thường, một cách để che giấu sự xao nhãng của mình. “Có gì mới không?” Anh không muốn nghe thêm những chi tiết rườm rà, anh chỉ muốn mọi thứ được giải quyết nhanh chóng, để anh có thể trở lại với sự cô đơn của chính mình.

Chị Nguyệt hơi ngập ngừng một chút, nhận thấy sự khác lạ trong thái độ của sếp mình, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự chuyên nghiệp. “Dạ, có một vài vấn đề nhỏ về chuỗi cung ứng ở miền Nam, nhưng đội ngũ đã xử lý ổn thỏa. À, và anh Hạo, có cuộc hẹn với đối tác Nhật Bản vào lúc 2 giờ chiều nay. Họ muốn thảo luận về khả năng mở rộng thị trường sang khu vực Đông Nam Á.”

Trần Hạo lướt qua các báo cáo, ký vài văn bản một cách máy móc, chữ ký anh vẫn dứt khoát và mạnh mẽ như mọi khi, nhưng không ai biết được sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Anh chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, mặt kính sáng bóng phản chiếu ánh nắng chói chang. Nó nặng trịch trên cổ tay anh, một biểu tượng của sự thành đạt, của quyền lực, nhưng lại không thể lấp đầy bất cứ khoảng trống nào trong cuộc sống của anh. “Tốt,” anh nói cụt lủn, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, như những ngón tay khổng lồ chỉ thẳng lên bầu trời xanh ngắt. “Cô chuẩn bị tài liệu đi. Tôi sẽ xem xét sau.”

Chị Nguyệt thu dọn tài liệu, cô khẽ liếc nhìn anh một lần nữa. Cô đã làm việc với Trần Hạo nhiều năm, và cô biết rõ sự thay đổi trong tâm trạng của anh. Ánh mắt anh thường ngày sắc bén, quyết đoán, giờ đây lại có một chút vô định, một chút mệt mỏi mà anh cố gắng che giấu. “Anh Hạo, trưa nay anh có muốn dùng bữa cùng với team không? Có một nhà hàng Ý mới mở rất được đánh giá cao.”

Trần Hạo lắc đầu, không cần suy nghĩ. “Không cần đâu. Cô cứ đi đi. Tôi muốn ở một mình.” Giọng anh vẫn trầm, nhưng có một chút gì đó bất lực ẩn chứa bên trong. Anh không muốn bất cứ ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn bất cứ ai chạm vào vết thương lòng đang âm ỉ. Anh chỉ muốn được một mình đối diện với nỗi đau, với sự hối tiếc đang gặm nhấm anh từng chút một. Cánh cửa phòng Tổng Giám Đốc khép lại sau lưng Chị Nguyệt, trả lại cho Trần Hạo không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo. Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, và hình ảnh Lê An lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Lần này, cô không chỉ cười. Cô còn quay lưng bước đi, xa dần, xa dần, về phía một tương lai không có anh.

***

Tối muộn, thành phố dưới chân Trần Hạo rực rỡ trong hàng triệu ánh đèn lấp lánh, một biển sao nhân tạo trải dài đến vô tận. Nhưng mọi ánh sáng lung linh đó đều không thể thắp sáng góc tối trong tâm hồn anh khi anh trở về căn hộ. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây chúng hòa lẫn với mùi bụi thành phố mịt mờ len lỏi qua khe cửa. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, du dương và buồn bã, như một bản nhạc nền cho nỗi cô đơn đang bủa vây anh.

Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh màu hổ phách. Vị cay nồng của rượu lan tỏa trong khoang miệng, rồi ấm dần khi trôi xuống cổ họng, nhưng nó không thể làm dịu đi cái lạnh giá trong tim anh. Anh cầm ly rượu, tiến đến giá sách lớn chiếm trọn một bức tường, nơi những cuốn sách bìa cứng và tài liệu chuyên ngành được xếp ngay ngắn. Tay anh lướt qua chúng, rồi dừng lại ở một góc khuất quen thuộc, nơi anh đã cất giữ cuốn sổ cũ. Anh rút nó ra, bìa sổ đã sờn cũ, màu xanh lam đã bạc phai theo thời gian, như một kỷ vật của một thời đã xa.

Anh ngồi xuống chiếc ghế da êm ái, ánh đèn LED thông minh trong phòng tự động điều chỉnh độ sáng, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng vẫn đầy tĩnh mịch. Anh lật từng trang, những nét chữ nguệch ngoạc của Lê An, những hình vẽ đơn giản của tuổi học trò, những dòng tâm sự ngây thơ về ước mơ nhỏ bé của cô. “Trần Hạo, đừng quên tớ nhé!” – Dòng chữ ấy, được viết bằng mực xanh đã phai màu, như một nhát dao cứa vào trái tim anh. Anh nhớ lại buổi chiều định mệnh bên bờ sông cũ, khi anh cuối cùng cũng thốt ra lời thổ lộ “Ngày đó… anh đã rất thích em.” Nhưng nó đã quá muộn. Nụ cười bình thản của cô, và lời đáp nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”

“Không đủ…” Anh lặp lại, giọng khàn đặc, đầy đau đớn. Mỗi trang giấy như một thước phim quay chậm, tái hiện lại những khoảnh khắc anh đã có thể nói, đã có thể hành động, nhưng lại chọn im lặng. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh. Ai cũng mặc định họ sẽ là của nhau, nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An đã tạo nên một “khoảng cách vô hình.” Anh nhớ những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại khi anh lên thành phố, lao đầu vào tham vọng và áp lực. Anh đã nghĩ, sự thành công sẽ là cách anh chứng minh tình yêu của mình, nhưng anh đã sai. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.

Nỗi dằn vặt lên đến đỉnh điểm. Anh đã quá sợ hãi. Sợ hãi sự từ chối, sợ hãi sự tổn thương, sợ hãi việc phải đối mặt với cảm xúc thật của mình. Sự sợ hãi đó đã biến thành s�� chần chừ, sự im lặng, và cuối cùng, là sự mất mát vĩnh viễn. “Sự im lặng của mình... sự chần chừ của mình... đã giết chết tất cả,” anh thì thầm, tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa sổ, hòa cùng tiếng nhạc jazz buồn bã. “Không phải anh không yêu em, An à, mà là anh đã quá sợ hãi. Sợ hãi đến mức đánh mất em mãi mãi.” Anh nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh Lê An hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy, nhưng càng cố quên, chúng càng hiện rõ nét. Anh cảm nhận rõ sự trống rỗng, cô đơn bủa vây mình, một cái giá quá đắt cho sự chậm trễ của anh.

Anh ôm chặt cuốn sổ vào ngực, đầu gục xuống, cảm nhận sự nhăn nhúm của bìa giấy cũ kỹ, cảm nhận những đường nét chữ viết in hằn trên đầu ngón tay. Cuốn sổ, giờ đây, không còn là kỷ niệm ngọt ngào của tuổi thơ, mà là một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã không còn. Nỗi hối tiếc như một dòng sông cuộn chảy, nhấn chìm anh trong sự bất lực. Anh đã để lạc mất cô, mất đi người con gái đã từng là cả thế giới của anh, chỉ vì sự e dè, sự không dám bày tỏ, và cái “khoảng cách vô hình” mà anh tự tạo ra. Giờ đây, khi cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình, anh mới nhận ra rằng, dù anh có thành công đến đâu, có giàu có đến mức nào, thì cuộc đời anh vẫn mãi mãi thiếu đi một phần, một phần quan trọng đã bị đánh mất vì một bước sai lầm, vì một nhịp chậm. Nỗi đau ấy, như một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, sẽ mãi mãi là lời nhắc nhở về một tình yêu đã lỡ, về một "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể quay lại. Anh biết, anh phải chấp nhận. Chấp nhận sự thật rằng Lê An đã không còn là của anh, và anh, mãi mãi chỉ là một người đứng ngoài nhìn cô hạnh phúc. Và đó, có lẽ, là cái giá phải trả cho sự chậm trễ của anh. Nhưng liệu anh có thể thực sự chấp nhận được không, khi trái tim anh vẫn còn đau đớn đến nhường này? Cái khoảng trống mênh mông trong anh dường như sẽ không bao giờ được lấp đầy, và có lẽ, nó sẽ mãi mãi là động lực, hay là lời nguyền, đeo bám anh trong những năm tháng còn lại.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free