Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 588: Bến Đỗ An Nhiên: Lễ Đính Hôn
Ánh nắng ban mai rót đầy qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng óng ả trên sàn gỗ, mang theo hương hoa lài dịu nhẹ từ khu vườn nhỏ. Lê An khẽ cựa mình, đôi mắt nâu nhạt từ từ hé mở, đón lấy ngày mới. Không có sự bồn chồn hay lo lắng, chỉ là một cảm giác bình yên lạ lùng, như dòng nước chảy êm ả sau những ngày giông bão. Cô ngước nhìn chiếc áo dài cưới màu hồng pastel được treo cẩn thận trên móc áo, tà áo mềm mại rủ xuống như một đám mây màu nắng sớm. Từng đường thêu tinh xảo trên ngực áo, những cánh hoa sen hé nở, như một lời thì thầm về sự tinh khôi và an lành.
Dưới nhà, tiếng trò chuyện rộn ràng của người thân, tiếng cười đùa nhẹ nhàng của Chi Mai và mấy cô dâu phụ đã vọng lên. Mùi hương hoa tươi trang trí, mùi bánh cốm, bánh phu thê thơm lừng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Bầu không khí ấm cúng, náo nhiệt, tràn ngập niềm vui và sự mong chờ. Lê An hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn sự thanh thản. Đây là ngày trọng đại của cô, ngày mà cô chính thức bước sang một chương mới của cuộc đời, nhưng không phải bằng sự vội vã hay kịch tính, mà bằng một sự chấp nhận dịu dàng, một lựa chọn đến từ trái tim đã được xoa dịu.
Cô rời giường, bước về phía bàn trang điểm. Chiếc nhẫn đính hôn, lấp lánh dưới ánh nắng, nằm yên vị trong chiếc hộp nhung đỏ. Cô khẽ chạm vào nó, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại, và một nụ cười nhẹ nở trên môi. Đây không phải là một chiếc nhẫn mang lời hứa hẹn cuồng nhiệt của tuổi trẻ, mà là biểu tượng của sự ổn định, sự tin cậy, và một bến đỗ an yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." – câu nói ấy, từng là lời kết cho một đoạn tình cảm dang dở, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí cô, không phải với sự tiếc nuối, mà như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của hiện tại. Cô đã không chọn sự "thích" đầy sóng gió, mà chọn sự "bình yên" vững chãi.
Tiếng mẹ cô, bà Phan Thị Sáu, vọng lên từ dưới nhà, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy sự sốt sắng: "Con An dậy rồi à? Xuống ăn sáng đi con, nay là ngày trọng đại đó! Đừng có lề mề mà lỡ giờ đẹp!"
Lê An mỉm cười, đáp lại: "Dạ, con xuống liền mẹ."
Một lát sau, Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, đã xông vào phòng, không quên kèm theo cái véo má quen thuộc: "Bà An ơi, hôm nay bà phải thật xinh đẹp nhé! Nhanh lên còn xuống cho mọi người ngắm, chú rể sắp sang rồi kìa!" Chi Mai vừa nói vừa giúp Lê An chọn đôi guốc lụa, ánh mắt lấp lánh niềm vui lây.
Lê An chỉ biết lắc đầu cười. "Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi!" – câu nói đặc trưng của Chi Mai, giờ đây lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Ngày xưa, nó có thể là lời thúc giục Lê An đối diện với tình cảm của Trần Hạo. Giờ đây, nó như một lời chúc phúc, rằng Lê An đã "yêu" đúng người, đúng thời điểm, và đã dũng cảm "nói" ra điều mình muốn, không phải bằng lời, mà bằng cả một cuộc đời. Cô hít thở sâu một lần nữa, cảm nhận sự bình yên lan tỏa từ trong ra ngoài. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo ngày xưa, giờ đây, không còn là nỗi day dứt, mà là một phần của quá khứ đã được xếp gọn gàng.
Cô bước xuống nhà, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Bố Lê An, ông Lê Văn Năm, đang ngồi uống trà, gương mặt phúc hậu rạng rỡ hẳn lên khi thấy con gái. "Con gái rượu của bố nay xinh quá! Chú rể mà thấy chắc ngất mất!" ông nói đùa, giọng pha chút hài hước quen thuộc. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, mặc chiếc áo bà ba màu nâu đất, cũng nở nụ cười hiền hậu: "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" – lời nói ấy, từng là câu hỏi chứa đầy sự mong mỏi, nay đã trở thành sự thật. Lê An cảm nhận được tình yêu thương bao la từ những người xung quanh, những người đã chứng kiến cô lớn lên, đã dõi theo từng bước đi của cô. Đó là sự ấm áp, là nền tảng vững chắc cho bến đỗ mà cô đang bước tới.
***
Thị trấn ven sông hôm nay như khoác lên mình một tấm áo mới, lộng lẫy và rực rỡ hơn bao giờ hết. Nắng dịu, gió nhẹ, những hàng cây ven đường khẽ lay động như đang reo vui. Địa điểm tổ chức lễ đính hôn, một nhà hàng tiệc cưới nhỏ nhưng được trang hoàng lộng lẫy, ngập tràn sắc hoa tươi và lụa trắng tinh khôi. Âm thanh nhạc nền nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cười nói giòn tan và những lời chúc mừng không ngớt đã tạo nên một bức tranh sống động của niềm hạnh phúc. Mùi hoa hồng, hoa ly, mùi bánh kẹo ngọt ngào, và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những vị khách mời thanh lịch, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy lãng mạn và trang trọng. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê kết hợp với ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ từ cửa sổ lớn, làm cho mọi thứ thêm phần lung linh, huyền ảo.
Lê An, trong bộ áo dài truyền thống màu hồng pastel, tay trong tay cùng Nguyễn Hoàng Huy, bước vào lễ đường. Từng bước chân của cô thật nhẹ nhàng, nhưng đầy tự tin và kiên định. Cô không còn là cô gái của "nếu như ngày đó" với những mơ mộng viển vông, mà là một người phụ nữ đã trưởng thành, đã tìm thấy con đường của riêng mình. Huy bên cạnh, khoác lên mình bộ vest lịch lãm, gương mặt anh rạng rỡ niềm hạnh phúc và tự hào. Anh liên tục siết nhẹ tay cô, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, truyền đi sự vững chãi và yêu thương. Ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm, như muốn hỏi cô liệu có ổn không, liệu có hạnh phúc không. Lê An ngước nhìn anh, nụ cười bình yên nở trên môi, thầm đáp lại rằng cô đang rất ổn, và hơn cả thế, cô đang hạnh phúc.
"Mừng cho hai cháu! Chúc hai cháu trăm năm hạnh phúc!" Ông Ba, trưởng thôn, với vóc người trung bình, phong thái nghiêm túc nhưng gần gũi, cất giọng nói vang, khai mạc buổi lễ. "Bà con mình sống là phải có nghĩa có tình. Hôm nay, chứng kiến hai cháu nên duyên, tôi thật sự rất mừng. Chúc hai cháu mãi mãi yêu thương nhau, xây dựng tổ ấm hạnh phúc!"
Huy khẽ thì thầm bên tai Lê An, giọng nói rành mạch, rõ ràng: "Em có hạnh phúc không, An?"
Lê An ngước lên, ánh mắt lấp lánh niềm vui, không chút ngần ngừ: "Em có."
Đó không chỉ là một lời nói, mà là một sự thật khắc sâu trong trái tim cô. Cô cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của anh, một sự hiện diện mà cô đã khao khát bấy lâu – không phải là sự bùng cháy của tình yêu sét đánh, mà là sự ổn định, sự quan tâm chu đáo, và một bến đỗ an toàn.
Hai bên gia đình trao đổi lễ vật, những khay trầu cau, bánh cốm, chè sen được đặt trang trọng. Bà Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, đôi mắt rưng rưng xúc động, nắm tay con gái: "Con gái mẹ đã lớn thật rồi. Hãy sống thật hạnh phúc nhé con." Mẹ Huy, bà Nguyễn Thị Mai, giọng nói nhanh và cao, nhưng đầy vẻ vui vẻ, hòa nhã: "Từ nay con là dâu con trong nhà rồi nhé. Có gì không biết cứ hỏi mẹ, đừng ngại." Ông Phúc, bố Huy, gầy gò, chất phác, ít nói, chỉ khẽ gật đầu và mỉm cười hiền hậu, ánh mắt chứa đựng sự hài lòng.
Đến khoảnh khắc trao nhẫn, trái tim Lê An khẽ đập nhanh. Huy cầm tay cô, từ từ lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn mát lạnh, lấp lánh dưới ánh đèn, như một lời thề nguyện không lời, một biểu tượng của sự cam kết và bình yên. Cô nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn vào đôi mắt chân thành của Huy, cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự chấp nhận trọn vẹn. Cô đã từng chờ đợi một lời nói không thành, một sự bày tỏ muộn màng, nhưng giờ đây, cô đã có một lời hứa chắc chắn, một tương lai được định đoạt bởi sự lựa chọn của chính mình. Những "lời nói không thành" của quá khứ, những "nếu như ngày đó" đã xa xăm, giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép mờ nhạt trong bức tranh cuộc đời cô, không còn đủ sức để làm cô day dứt.
***
Khi những vị khách cuối cùng dần thưa thớt, tiếng nhạc cũng nhỏ dần, chỉ còn lại âm vang dịu nhẹ từ lễ đường vọng ra, Lê An và Huy dành cho mình một khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi. Họ cùng nhau đi dạo chậm rãi trên con đường vắng ven sông, nơi từng là chứng nhân cho biết bao mơ mộng tuổi thơ của Lê An. Tay họ vẫn nắm chặt, một sự kết nối bình dị nhưng bền chặt. Gió thổi xào xạc qua những rặng tre, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa còn vương vất từ buổi lễ, hòa cùng tiếng chim chiều hót líu lo, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của sự tĩnh lặng và an lành. Ánh hoàng hôn nhẹ nhàng buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, tô điểm cho dòng sông một màu tím huyền ảo.
Lê An ngước nhìn bầu trời đang chuyển màu, một cảm giác mãn nguyện dâng trào trong lòng. Cô đã từng đứng ở "bên bờ sông cũ" này, mơ mộng về một tương lai xa xôi, một tình yêu lãng mạn như trong tiểu thuyết. Cô đã từng chờ đợi, đã từng khắc khoải, đã từng mỏi mòn. Những buổi tan học chung đường với Trần Hạo, những đêm trò chuyện vu vơ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh, tất cả như một thước phim quay chậm lướt qua tâm trí cô. "Nếu như ngày đó..." – thoáng chốc, câu hỏi cũ ấy lại hiện về. Nếu như ngày đó Trần Hạo không e dè, không chần chừ, không để "khoảng cách vô hình" lớn dần... Nhưng chỉ là một thoáng. Mọi thứ đã lùi xa, như những đám mây trôi qua khỏi tầm mắt, không còn níu kéo được tâm hồn cô.
Bên cạnh cô, Huy vẫn luôn hiện diện, vững chãi và ấm áp. Anh không hỏi cô đang nghĩ gì, chỉ đơn giản là nắm chặt tay cô hơn một chút, như một lời khẳng định không cần nói thành lời. Anh là hiện tại, là bến đỗ mà cô đã lựa chọn. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, một sự bình yên lan tỏa khắp tâm hồn.
"Em mệt không? Anh đưa em về nhé." Huy hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm.
Lê An khẽ lắc đầu, ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt trong veo. "Em không sao. Em chỉ đang nghĩ, em đã chọn đúng rồi."
Huy mỉm cười, nụ cười chân thành và rạng rỡ, khiến cô cảm thấy mọi lo toan dường như tan biến. Cô siết chặt tay anh, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, báo hiệu một khởi đầu mới. Một khởi đầu không có sự tiếc nuối, không có những "nếu như ngày đó", mà chỉ có sự bình yên, mãn nguyện và hạnh phúc. Bến đỗ an nhiên của cô đã không còn là một giấc mơ xa vời, mà đã trở thành hiện thực, vững chãi và đầy hứa hẹn. Cô biết, cuộc đời mình sẽ tiếp tục êm đềm, không có chỗ cho những sóng gió từ quá khứ, bởi cô đã tìm thấy điều quan trọng nhất: sự an ổn trong tâm hồn và một người đàn ông biết trân trọng giá trị của sự hiện diện.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.