Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 589: Vết Dao Từ Ngàn Lời Xì Xào
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới còn đang chật vật leo qua những tòa nhà chọc trời, nhuộm một màu vàng nhạt lên tấm kính văn phòng, Trần Hạo đã có mặt tại Tập Đoàn Trần Thịnh. Tòa nhà, một khối kiến trúc bằng kính và thép cao vút đến năm mươi tầng, sừng sững giữa lòng thành phố, luôn toát lên vẻ hiện đại, tối giản nhưng ẩn chứa một quyền lực ngầm. Đại sảnh lát đá cẩm thạch lấp lánh dưới ánh đèn trắng lạnh, phản chiếu bóng dáng những con người vội vã, chuyên nghiệp. Mùi cà phê thơm nồng quyện lẫn mùi giấy mới và chút hương nước hoa cao cấp thoang thoảng trong không khí điều hòa mát lạnh. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ các khu vực làm việc bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng điện thoại reo nhẹ và tiếng bước chân vội vã của nhân viên.
Trần Hạo bước vào, áo sơ mi trắng tinh phẳng phiu, cà vạt thắt chỉnh tề, gương mặt anh tuấn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Bước chân anh vững vàng, tự tin, như thể không có bất cứ điều gì có thể lay chuyển được người đàn ông thành đạt này. Nhưng sâu thẳm bên trong anh là một mớ hỗn độn, một trận chiến không tiếng súng đang diễn ra dữ dội. Đêm qua, sau những giờ khắc dằn vặt không ngủ, anh đã cố gắng chôn vùi mọi cảm xúc, mặc lên mình chiếc mặt nạ của sự lạnh lùng và lý trí. Anh nhận ra những ánh mắt lướt qua mình lâu hơn thường lệ, những tiếng xì xào trong góc hành lang nhỏ dần một cách bất thường khi anh đến gần. Một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng anh, giống như có ai đó đang cầm một chiếc kim nhỏ, từ từ chọc vào lớp vỏ bọc kiên cố mà anh đã cố công xây dựng.
Chị Nguyệt, thư ký của anh, người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch với lớp trang điểm nhẹ nhàng, đã đứng chờ sẵn bên ngoài phòng làm việc. Ánh mắt chị ta thăm dò, dừng lại trên gương mặt Trần Hạo một chút trước khi khẽ cúi chào.
"Chào anh Hạo. Anh có vẻ hơi mệt mỏi." Chị Nguyệt nói, giọng đều đều nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự quan sát tinh tường.
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt. "Chắc tôi làm việc khuya thôi, chị Nguyệt."
Anh không dừng lại, tiếp tục bước vào phòng làm việc của mình. Căn phòng rộng rãi, với một mặt tường hoàn toàn bằng kính nhìn ra toàn cảnh thành phố, nội thất tối giản nhưng cực kỳ sang trọng. Mùi gỗ sồi và da thật mới vẫn còn vương vấn. Hải Yến, đồng nghiệp của anh, người vẫn luôn dành cho anh một thứ tình cảm thầm lặng, đang đặt tập tài liệu trên bàn. Cô gái xinh đẹp, thông minh ấy hôm nay mặc một bộ vest công sở màu xanh than, tôn lên vóc dáng thanh mảnh. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bối rối và lo lắng khi nhìn thấy anh. Có lẽ cô đã nghe được điều gì đó, hoặc ít nhất là cảm nhận được sự khác lạ trong bầu không khí ngột ngạt này. Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt anh, như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại vội vã cúi xuống, không thành lời.
Anh Hạo chỉ khẽ gật đầu chào cô, sau đó đi thẳng đến chiếc ghế da bọc cao cấp của mình. Anh ngồi xuống, bật màn hình máy tính, cố gắng chôn mình vào những con số và biểu đồ phức tạp. Tiếng quạt máy điều hòa phả ra hơi lạnh, luồn qua từng thớ vải áo sơ mi, không đủ để làm nguội đi ngọn lửa đang âm ỉ đốt cháy tâm can anh. Tâm trí anh liên tục bị phân tán bởi những tiếng động xung quanh, bởi cảm giác bị soi mói, bị phán xét. Anh cảm thấy bức bối, như thể hàng trăm con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình, xuyên thấu qua lớp vỏ bọc tự tin mà anh đang cố duy trì. Hà Minh, một người bạn học cũ kiêm đồng nghiệp, ngang qua cửa phòng anh, dừng lại một chút. Gã khá bảnh bao, ăn nói khéo léo, luôn có vẻ tự tin, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tò mò, và một chút hả hê ngầm. Hà Minh chỉ khẽ cười nhếch mép, không nói gì trực tiếp, nhưng biểu cảm ấy đã đủ để Trần Hạo cảm nhận được một sự ẩn ý đầy mỉa mai. Giống như một mũi kim châm nữa, dù nhỏ bé nhưng vẫn đủ để làm anh thấy nhức nhối.
Một cảm giác bẽ bàng len lỏi, lạnh lẽo hơn cả hơi lạnh từ máy điều hòa. Anh tự hỏi, liệu tin tức đã lan đến đây nhanh như vậy sao? Liệu cái "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách anh với Lê An, giờ đây lại trở thành bức tường vô hình ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, nơi mọi người đều biết về thất bại thảm hại của anh trong tình yêu? Anh cố gắng tập trung, nhưng từng con chữ, từng con số trên màn hình đều trở nên mờ ảo, nhòe nhoẹt. Trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh Lê An, nụ cười bình yên của cô, và chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út. Nụ cười ấy, giờ đây, không còn dành cho anh. Và chiếc nhẫn ấy, không phải là thứ anh có thể trao. "Nếu như ngày đó..." lại vang vọng, một tiếng vọng đau đớn, kéo anh vào vực sâu của sự hối tiếc.
***
Giữa trưa, cái nắng Sài Gòn đã bắt đầu gay gắt, chói chang, hắt từng vệt vàng rực vào cửa kính văn phòng. Trần Hạo miễn cưỡng rời khỏi bàn làm việc để xuống căn tin công ty. Anh biết, nếu cứ ngồi lì trong phòng, những ánh mắt tò mò và những lời xì xào sẽ càng hướng về phía anh nhiều hơn. Căn tin Trần Thịnh là một không gian rộng rãi, thiết kế hiện đại với nhiều bàn ghế và quầy thức ăn tự chọn. Giờ ăn trưa, nơi đây náo nhiệt hẳn lên với tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng dao dĩa lách cách, tiếng khay va chạm và mùi thức ăn đa dạng hòa quyện với mùi cà phê đậm đặc. Anh lấy một khay thức ăn, chọn món một cách máy móc, rồi tìm một góc khuất, ngồi một mình. Anh không muốn bất kỳ sự tương tác nào, chỉ muốn chôn mình vào sự im lặng của riêng mình.
Anh vừa đưa miếng cơm đầu tiên vào miệng, cố gắng nuốt trôi cái vị nhạt nhẽo của thức ăn, thì một giọng nói quen thuộc vang lên, pha lẫn chút cố ý.
"Ôi dào, nghe nói đâu đó ở thị trấn ven sông có đám cưới to lắm. Đúng là có những người, bỏ lỡ rồi thì chỉ biết nhìn người ta hạnh phúc thôi."
Trần Hạo khựng lại. Anh không cần ngẩng đầu cũng biết đó là Hà Minh. Gã ta đang đi ngang qua, cùng với Anh Long. Hà Minh, với vẻ mặt đầy ẩn ý, liếc nhìn Trần Hạo, rồi quay sang Anh Long, cố ý nói to hơn một chút. Giọng điệu của Hà Minh không chỉ là sự tò mò, mà còn ẩn chứa một sự cạnh tranh ngầm, một niềm vui thú khi thấy người khác vấp ngã. Một cảm giác nhục nhã, cay đắng dâng lên trong cổ họng Trần Hạo, đắng hơn bất kỳ món ăn nào. Anh siết chặt đôi đũa trong tay, từng đốt ngón tay trắng bệch. Anh cố gắng duy trì vẻ bình thản trên gương mặt, không để lộ bất kỳ một biểu cảm yếu đuối nào.
Anh Long, người mentor và đồng nghiệp luôn quan tâm anh một cách tinh ý, lập tức nhận ra sự bất thường. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, khác hẳn với vẻ giả tạo của Hà Minh. Anh ta khẽ nhíu mày, quay sang nhìn Hà Minh với vẻ không hài lòng, rồi chuyển ánh mắt lo lắng sang Trần Hạo.
"Minh, cậu đừng nói linh tinh nữa." Anh Long nói, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên quyết. Rồi anh quay sang Trần Hạo, nhẹ giọng hơn, "Hạo, cậu không sao chứ?"
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại mọi cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Anh ngẩng đầu lên, đối mặt với ánh mắt của Anh Long. "Tôi ổn, cảm ơn anh Long." Giọng anh trầm, cố gắng giữ sự bình thản, nhưng có lẽ chính anh cũng nhận ra sự gượng gạo trong đó. Anh Long chỉ gật đầu một cái, ánh mắt đầy sự thông cảm, rồi kéo Hà Minh đi tiếp. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy." Anh Long từng nói câu đó với anh, ám chỉ rằng anh phải luôn tiến về phía trước. Nhưng giờ đây, những lời ấy lại nghe như một sự chế giễu.
Trần Hạo cúi đầu xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khay thức ăn nguội lạnh. Cái nhìn của Hà Minh, những lời nói cố tình ấy, như một nhát dao vô hình cứa sâu vào vết thương lòng của anh. Nó không đau đớn về thể xác, nhưng lại khiến tâm hồn anh rỉ máu. Anh đã nghĩ rằng mình có thể chôn vùi nỗi đau này, rằng sự thành công và bận rộn sẽ là bức tường thành bảo vệ anh khỏi những dằn vặt. Nhưng mọi thứ đều tan vỡ. Cái giá của sự "chậm một nhịp", của "lời nói không thành" không chỉ là mất đi Lê An, mà còn là nỗi bẽ bàng, nhục nhã khi cả thế giới đều biết về sự thất bại của anh. Anh không còn là người đàn ông tài giỏi, thành đạt, mà chỉ là kẻ đã "lỡ cả một đời", một kẻ si tình đã bỏ lỡ tình yêu của mình. Anh nhanh chóng ăn xong những gì còn lại, không còn cảm giác ngon miệng, rồi rời đi, tránh né mọi ánh mắt tò mò, dằn vặt.
Anh trở lại văn phòng, ngồi bất động. Thành công vật chất mà anh đã đạt được, những bản hợp đồng bạc tỷ, những dự án lớn, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh có tất cả, nhưng lại không có điều quan trọng nhất. Cái cảm giác trống rỗng, cô đơn bủa vây lấy anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn nhộn nhịp, nhưng anh cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng giữa dòng người đó. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." – câu hỏi ấy lại vang lên, day dứt, không ngừng nghỉ.
***
Tối muộn, ánh đèn lung linh từ hàng vạn tòa nhà cao tầng của thành phố chiếu rọi rực rỡ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo, tĩnh mịch trong căn hộ cao cấp của Trần Hạo. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời khác, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra bao quát cả thành phố. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng những chất liệu cao cấp như gỗ sồi và đá cẩm thạch. Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa không khí chạy đều đều và tiếng tủ lạnh hoạt động. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa và chút hương nước hoa nam tính cao cấp vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí sang trọng, hiện đại nhưng cũng đầy cô độc.
Trần Hạo trở về, cơ thể mỏi mệt sau một ngày dài vật lộn với những ánh mắt và lời xì xào. Anh cởi chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Patek Philippe lấp lánh giá trị mà anh đã tự thưởng cho mình sau một thương vụ lớn, đặt nó lên bàn kính. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của mọi thành công vật chất mà anh đã đạt được, giờ đây lại mang một ý nghĩa mỉa mai đến lạ. Anh có thể mua được thời gian, nhưng lại không thể quay ngược thời gian. Anh có thể có mọi thứ, nhưng lại đánh mất điều quý giá nhất.
Anh vừa rót cho mình một ly rượu vang đỏ, ánh mắt mông lung nhìn ra khung cửa kính, nơi thành phố không ngủ đang rực rỡ dưới màn đêm. Chiếc điện thoại di động trên bàn đột ngột rung lên, phá tan sự tĩnh mịch đang bao trùm lấy căn phòng. Là Thanh Tùng, người bạn thân từ nhỏ ở thị trấn ven sông. Trần Hạo lưỡng lự một chút, rồi cũng cầm máy lên. Anh biết, chắc chắn Thanh Tùng đã nghe được tin tức.
"Hạo à, cậu nghe tin gì chưa?" Giọng Thanh Tùng ở đầu dây bên kia điện thoại nghe thật thà, pha lẫn chút lo lắng. "An nó đính hôn rồi... cả làng ai cũng biết, còn đăng cả ảnh lên mạng xã hội nữa... Cậu không sao chứ?"
Từng lời của Thanh Tùng như những nhát dao lạnh buốt, xuyên thẳng vào tim Trần Hạo. Nó không chỉ là sự xác nhận cho nỗi đau mà anh đã cố gắng chôn giấu, mà còn là sự công khai, bẽ bàng tột cùng. "Bên bờ sông cũ" nơi anh và Lê An từng trao nhau những lời hứa thầm lặng, những "lời nói không thành" giờ đây đã chứng kiến cô tìm thấy một "bến đỗ an nhiên" khác. Và không chỉ có con sông, mà cả thị trấn nhỏ bé ấy, tất cả những người từng chứng kiến tuổi thơ của họ, giờ đây đều biết về cái kết buồn thảm của anh. Nỗi đau riêng tư của anh, giờ đã trở thành một câu chuyện trà dư tửu hậu.
Trần Hạo cố gắng hít thở sâu, nén lại cảm giác nghẹn ngào đang trào dâng. Giọng anh trầm khàn, khó nhọc hơn bao giờ hết. "Tôi biết rồi. Tôi không sao." Anh nói dối, nói dối với Thanh Tùng, và nói dối với chính mình. Anh không muốn nghe thêm bất kỳ chi tiết nào nữa, không muốn phải đối mặt với hình ảnh Lê An hạnh phúc bên người đàn ông khác, không muốn phải nghe về những lời chúc phúc mà lẽ ra anh mới là người được nhận. Anh cụp máy, kết thúc cuộc gọi một cách đột ngột.
Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa da, đầu óc quay cuồng. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, vào ánh đèn thành phố xa xăm. Mọi thành công, mọi nỗ lực của anh, tất cả những gì anh đã đánh đổi để có được vị trí như ngày hôm nay, đều trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa trước sự mất mát này. Anh là một người thành đạt trong sự nghiệp, nhưng lại là một kẻ thất bại thảm hại trong tình yêu. Và giờ đây, thất bại ấy không còn là bí mật của riêng anh nữa, mà cả thế giới, ít nhất là cái "thế giới" của anh và Lê An, đều đã biết. Nỗi bẽ bàng và nhục nhã cứ thế nuốt chửng lấy anh, sâu hơn cả nỗi đau.
Cái "khoảng cách vô hình" mà anh từng tạo ra, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy. Lê An đã chọn một con đường khác, một cuộc đời êm đềm, không có những "nếu như ngày đó", không có những tiếc nuối khôn nguôi như anh. Cô đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, hoàn toàn chấp nhận hiện tại. Và anh, Trần Hạo, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Anh biết, không còn con đường nào để quay lại. Cánh cửa quá khứ đã đóng sập vĩnh viễn, khóa chặt lại bằng chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay Lê An và những lời xì xào của thiên hạ. Nỗi đau và sự nhục nhã công khai này, Trần Hạo tự nhủ, sẽ là cái giá cuối cùng mà anh phải trả cho sự chần chừ, cho những "lời nói không thành" của mình. Có lẽ, nó sẽ khiến anh trở nên khép kín hơn, hoặc có lẽ, nó sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm một cách nào đó để "chứng minh" bản thân, lấp đầy cái khoảng trống rỗng này, dù là trong công việc một cách điên cuồng, hay trong những mối quan hệ chóng vánh, không chân thành. Nhưng dù là gì đi nữa, anh biết, cuộc sống của anh sẽ không còn như trước. Anh đã mất đi điều quan trọng nhất, và anh sẽ mãi mãi mang theo vết dao từ ngàn lời xì xào ấy.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.