Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 590: Vòng Xoáy Công Việc và Nỗi Đau Vô Hình

Cảm giác nặng nề của nỗi nhục nhã và sự trống rỗng mà Trần Hạo đã cảm nhận đêm hôm trước không hề vơi đi khi ánh bình minh ló dạng. Trái lại, nó như một lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy tâm trí anh, khiến mọi thứ trở nên mờ mịt và vô vị. Anh đã tự nhủ rằng sẽ vùi mình vào công việc, dùng sự bận rộn để lấp đầy khoảng trống, để xua đi những ám ảnh về nụ cười của Lê An bên người đàn ông khác, về những lời xì xào của thiên hạ. Và anh đã làm đúng như vậy.

Văn phòng công ty, với kiến trúc hiện đại, những bức tường kính trong suốt và không gian mở rộng rãi, thường là nơi Trần Hạo tìm thấy sự hứng khởi và năng lượng. Nó là biểu tượng cho những gì anh đã xây dựng, cho vị trí mà anh đã nỗ lực để đạt được. Những chiếc bàn làm việc làm từ gỗ sồi sáng màu, những chiếc ghế ergonomic bọc da cao cấp, và những màn hình máy tính lớn với ánh sáng xanh dịu mát, tất cả đều toát lên vẻ chuyên nghiệp và hiệu quả. Sáng nay, Trần Hạo là người đầu tiên đặt chân đến, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và cà vạt chỉnh tề, nhưng quầng thâm dưới mắt anh lại tố cáo một đêm không ngủ trọn vẹn. Anh ngồi vào bàn, bật máy tính, và ngay lập tức đắm chìm vào những con số, những biểu đồ phức tạp của dự án đang dang dở. Tiếng gõ phím lạch cạch vang vọng trong không gian vắng lặng ban đầu, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự tập trung. Mùi cà phê đậm đặc từ máy pha tự động trong góc văn phòng bắt đầu lan tỏa, xua đi chút ẩm mốc còn vương lại từ đêm qua, nhưng lại không thể xua đi mùi hương của nỗi cô đơn vẫn quẩn quanh lấy anh.

Anh làm việc không ngừng nghỉ. Hàng giờ trôi qua, những dòng code nối tiếp nhau trên màn hình, những email được soạn thảo và gửi đi, những cuộc gọi được thực hiện với giọng điệu kiên quyết và đầy tự tin. Vẻ bề ngoài, Trần Hạo vẫn là Trần Hạo của mọi khi: chuyên nghiệp, lạnh lùng và hiệu quả. Nhưng bên trong, tâm trí anh như một cỗ máy bị kẹt. Mỗi khi có một khoảng lặng nhỏ, dù chỉ là vài giây để chờ một tập tin tải xuống, hình ảnh Lê An lại hiện về. Không phải Lê An của những buổi chiều tan học, tóc bay bay trên con đường đất đỏ, mà là Lê An của bức ảnh đính hôn, rạng rỡ và bình yên bên một người đàn ông khác. Nụ cười ấy, lẽ ra phải là của anh. Cái cảm giác bình yên ấy, lẽ ra anh mới là người mang lại. Anh lắc đầu thật mạnh, cố xua tan những hình ảnh ám ảnh, ép mình tập trung trở lại vào công việc. Anh xoa thái dương, cảm nhận cơn đau nhói đang âm ỉ, như thể những suy nghĩ kia đang cố gắng thoát ra khỏi hộp sọ.

Anh Long, sếp trực tiếp của Trần Hạo, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, bước đến bên bàn làm việc của anh. Tiếng giày da của Anh Long khẽ khàng trên nền sàn gỗ, nhưng Trần Hạo dường như không nghe thấy. Anh Long đứng đó một lát, quan sát sự tập trung gần như điên cuồng của cấp dưới.

“Hạo,” Anh Long cất tiếng, giọng nói mang một chút quan tâm nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp cần có, “cậu làm việc như vậy sẽ kiệt sức mất. Nghỉ ngơi một chút đi.” Anh Long đặt tay lên vai Trần Hạo, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự gần gũi. “Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng sức khỏe là vàng.”

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ tỉnh táo. Anh nhìn Anh Long, rồi lại nhìn vào màn hình máy tính. “Tôi ổn, Anh Long,” giọng anh trầm khàn, thiếu đi sự mạnh mẽ thường ngày. “Có lẽ tôi chỉ cần hoàn thành dự án này. Nhiều việc cần phải giải quyết.” Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn bộc bạch. Anh không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự đổ vỡ bên trong mình. Thành công vật chất mà anh đang nắm giữ, cái vỏ bọc hào nhoáng mà anh đã dày công xây dựng, giờ đây là thứ duy nhất giúp anh đứng vững.

Anh Long khẽ nhíu mày, nhìn sâu vào đôi mắt trũng của Trần Hạo. Anh Long là một người nhạy cảm, đủ để nhận ra sự khác lạ. “Dù sao thì cũng đừng quá sức,” anh nói, rồi quay đi, để lại Trần Hạo một mình với màn hình và những suy nghĩ hỗn độn.

Giữa buổi chiều, Hải Yến bước đến, mang theo một ly cà phê mới. Cô là đồng nghiệp, xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu. Dù Trần Hạo chưa bao giờ đáp lại những tín hiệu của cô, Hải Yến vẫn không từ bỏ. Cô đặt ly cà phê xuống bàn Trần Hạo, mùi thơm nồng nàn của Arabica lan tỏa.

“Anh Hạo, anh có muốn uống một chút không? Em vừa mới pha.” Giọng Hải Yến ngọt ngào, pha lẫn chút quan tâm. Cô đứng tựa vào bàn, mái tóc óng ả buông lơi trên vai. Cô có lẽ cũng nhận thấy sự bất thường trong những ngày gần đây của Trần Hạo, cái vẻ trầm tư, xa cách hơn thường lệ. “Tối nay phòng mình có buổi liên hoan nhỏ. Anh Hạo, anh có bao giờ nghĩ đến em không? À không, ý em là... anh có muốn đi ăn cùng mọi người không?” Cô vội vàng chữa lại lời nói, một nụ cười lúng túng nở trên môi.

Trần Hạo ngẩng lên, nhìn cô. Ánh mắt anh không có chút hứng thú nào, chỉ là một sự trống rỗng đến vô cảm. Anh biết Hải Yến có ý gì, nhưng trái tim anh đã chết lặng. Anh chỉ còn biết dùng công việc để lấp đầy những khoảng trống không tên. “Cảm ơn Yến, nhưng tôi có việc rồi,” anh từ chối khéo léo, giọng nói đều đều. “Mọi người cứ đi đi, vui vẻ nhé.” Anh cúi xuống nhìn màn hình, như thể có một thứ gì đó vô cùng quan trọng đang chờ đợi anh ở đó, quan trọng hơn bất cứ lời mời mọc hay sự quan tâm nào. Anh không muốn nghe thêm bất kỳ điều gì, không muốn phải đối mặt với bất kỳ ai, không muốn phải giả vờ rằng mình ổn. Cái khoảng cách vô hình giữa anh và thế giới xung quanh càng lúc càng lớn, nuốt chửng lấy anh. Hải Yến nhìn anh một lúc, rồi thở dài, quay lưng rời đi. Cô biết, Trần Hạo đang tự xây một bức tường vô hình quanh mình.

Tiếng gõ phím lạch cạch lại tiếp tục, nhanh hơn, dồn dập hơn. Trần Hạo cảm thấy đầu óc mình như một khối bông gòn xám xịt, nhưng đôi tay vẫn không ngừng làm việc. Anh không muốn dừng lại, không dám dừng lại. Bởi vì, một khi anh dừng lại, những hình ảnh và cảm xúc đau đớn sẽ ập đến, nuốt chửng anh trong cái vực sâu của sự hối tiếc. Anh đã đánh mất Lê An, và giờ đây, anh chỉ còn lại công việc, như một con thuyền độc mộc giữa biển khơi giông bão.

***

Buổi chiều dần buông, ánh nắng dịu dàng rải vàng trên những tán cây xanh mướt của công viên đối diện. Trần Hạo cảm thấy toàn thân rã rời, đầu óc căng như dây đàn. Anh quyết định rời văn phòng sớm hơn một chút, tìm một góc yên tĩnh trong quán cà phê quen thuộc ở trung tâm thành phố để giải tỏa căng thẳng. Quán cà phê này có thiết kế tối giản, với những bức tường gạch trần và bàn ghế gỗ mộc, tạo cảm giác ấm cúng nhưng vẫn hiện đại. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với chút hương bánh ngọt nhẹ nhàng, như một liều thuốc an thần cho tâm hồn mệt mỏi. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của Kenny G vang vọng đâu đó, hòa cùng tiếng ly tách khẽ va chạm và những câu chuyện trò thì thầm.

Anh chọn một bàn bên cửa sổ, nơi có thể nhìn ra dòng người hối hả trên phố. Một ly espresso đậm đặc được đặt trước mặt anh, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Trần Hạo cầm điện thoại lên, không phải để làm việc, mà chỉ để lướt qua một cách vô định. Anh cố gắng tìm kiếm một thứ gì đó để phân tán sự chú ý, một thứ gì đó không liên quan đến những con số, những dự án hay những ký ức. Anh lướt qua các trang tin tức, các bài đăng trên mạng xã hội, cố gắng để tâm trí mình trôi dạt.

Rồi bất chợt, một hình ảnh đập vào mắt anh, như một nhát dao xuyên thẳng vào tim. Đó là bài đăng trên trang cá nhân của một người bạn chung từ thị trấn, với dòng trạng thái chúc mừng: “Chúc mừng hạnh phúc An và Huy! Mãi mãi bên nhau nhé!” Kèm theo đó là hàng loạt bức ảnh chụp trong lễ đính hôn. Hình ảnh Lê An rạng rỡ trong tà áo dài trắng tinh khôi, mái tóc vấn cao thanh lịch, nụ cười hạnh phúc đến ngây dại. Cô nép vào Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông lịch lãm trong bộ vest đen, ánh mắt tràn đầy yêu thương dành cho cô. Chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón tay áp út của Lê An như một tuyên ngôn không thể chối cãi.

Trần Hạo cảm thấy một cơn đau thắt dữ dội nơi lồng ngực. Hơi thở anh nghẹn lại, ly cà phê trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống. Anh siết chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh tối sầm lại, đăm đăm nhìn vào màn hình. Lê An... cô ấy đã thực sự tìm thấy hạnh phúc. Cái hạnh phúc mà anh từng nghĩ rằng chỉ mình anh có thể mang lại cho cô, cái hạnh phúc mà anh đã chần chừ, đã bỏ lỡ. Nụ cười đó, ánh mắt rạng rỡ đó, cái sự bình yên toát ra từ cô ấy, tất cả như một lời khẳng định đanh thép rằng cô đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, hoàn toàn chấp nhận hiện tại.

Nội tâm Trần Hạo gào thét: *Hạnh phúc... Cô ấy đã thực sự tìm thấy hạnh phúc.* Một sự cay đắng trào dâng, hòa lẫn với nỗi tiếc nuối tột cùng. Anh đã từng nghĩ rằng thành công, tiền bạc, địa vị sẽ mang lại cho anh tất cả, sẽ bù đắp cho những gì anh đã mất. Nhưng giờ đây, nhìn thấy Lê An bình yên và trọn vẹn bên người khác, anh nhận ra tất cả những thứ đó đều vô nghĩa. *Nụ cười đó... lẽ ra phải là của mình.* Câu nói đó vang vọng trong đầu anh, day dứt không nguôi. Nó là một vết thương hở miệng, liên tục rỉ máu, không bao giờ lành. Anh nhớ lại những buổi chiều bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, những cái nắm tay hờ hững. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm hơn một chút, đủ quyết đoán hơn một chút, thì có lẽ, người đứng cạnh Lê An bây giờ đã là anh. Nhưng đã quá muộn. Khoảng cách vô hình giữa họ đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

Anh nhanh chóng tắt màn hình điện thoại, như thể hành động đó có thể xóa đi hình ảnh đau đớn kia. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang muốn vỡ òa. Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng chát của espresso dường như đậm đặc hơn bình thường, hay có lẽ, đó là vị đắng trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng người vẫn tấp nập, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng khi màn đêm buông xuống. Anh thấy mình lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, một mình gánh chịu nỗi đau mà không thể sẻ chia cùng ai. Thành công đã mang lại cho anh sự cô độc, và giờ đây, nó không thể xoa dịu vết thương lòng. Anh chỉ còn biết dùng sự bận rộn để trốn tránh, nhưng càng trốn tránh, nỗi ám ảnh lại càng đeo bám dai dẳng hơn.

***

Đêm đã về khuya, thành phố lên đèn rực rỡ như một dải ngân hà khổng lồ trải dài dưới chân trời. Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời. Căn hộ được thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra khung cảnh ngoạn mục của đô thị về đêm. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Có một quầy bar mini đầy đủ các loại rượu vang hảo hạng và một phòng tập gym riêng. Mùi gỗ mới, mùi da và mùi nước hoa nam tính cao cấp quyện vào nhau, tạo nên một không gian sang trọng, hiện đại, nhưng cũng đầy lạnh lẽo và tĩnh mịch. Gần như không có tiếng ồn từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của Miles Davis từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động.

Trần Hạo cởi chiếc áo vest, nới lỏng cà vạt, vắt hờ trên ghế. Anh không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ đèn sàn và ánh đèn hắt từ thành phố bên ngoài. Anh rót cho mình một ly rượu vang đỏ, ánh mắt mông lung nhìn ra khung cửa kính khổng lồ. Ánh phản chiếu của chính anh hiện lên mờ ảo, một người đàn ông thành đạt, đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại mang một nỗi cô đơn sâu thẳm.

*Tại sao mình lại ở đây? Đây có phải là tất cả những gì mình muốn?* Câu hỏi đó vang lên trong đầu anh, không phải lần đầu. Anh đã dành cả tuổi thanh xuân, cả sức lực và tâm huyết để đổi lấy vị trí này, để chứng minh bản thân. Anh đã nghĩ rằng khi có được mọi thứ, anh sẽ hạnh phúc. Nhưng giờ đây, cái hạnh phúc đó ở đâu? Thành công... nhưng đổi lại là gì? Sự trống rỗng này sao? Nỗi dằn vặt triền miên này sao? Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát của rượu không thể che giấu vị đắng trong lòng anh.

Anh nhìn ra xa xăm, nơi những ánh đèn nhỏ li ti của thành phố kéo dài đến vô tận. Đâu đó, rất xa, là thị trấn ven sông cũ, nơi Lê An đang sống một cuộc đời bình yên, nơi cô đã tìm thấy một bến đỗ an nhiên. Anh nhớ về ngôi nhà nhỏ ven sông, về những buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ dòng nước, về những câu chuyện thầm thì dưới ánh trăng. Những ký ức ấy, lẽ ra phải là của anh. Lê An... cô ấy giờ đã có tất cả những gì mình từng muốn dành cho cô ấy, chỉ là không phải với anh. Nỗi hối tiếc gặm nhấm tâm can, khiến anh cảm thấy như bị rút cạn năng lượng.

Anh cố gắng xua đi những suy nghĩ đó. Cách duy nhất để anh đối phó với nỗi đau, với sự mất mát này, là vùi đầu vào công việc. Anh bước đến bàn làm việc đặt cạnh cửa sổ, mở chiếc laptop đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của anh, làm nổi bật những đường nét căng thẳng và quầng thâm dưới mắt. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo trên cổ tay – một chiếc Patek Philippe tinh xảo, biểu tượng của sự thành công và đẳng cấp. Nó lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng giờ đây anh chỉ thấy nó nặng trĩu, như một gánh nặng vô hình. Nó không còn là niềm tự hào, mà là một lời nhắc nhở về cái giá anh đã phải trả.

Các con số, những báo cáo tài chính, những hợp đồng kinh doanh phức tạp hiện ra trên màn hình. Anh bắt đầu gõ phím, nhưng những dòng code, những thuật toán dường như nhòe đi trước mắt anh. Thay vào đó, hình ảnh Lê An lại hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết. Cô gái nhỏ bé với nụ cười dịu dàng, với đôi mắt trong veo như dòng sông, đứng bên bờ sông cũ, chờ đợi anh. Anh đã từng hứa sẽ không quên cô. Nhưng chính anh lại là người đã tạo ra cái khoảng cách vô hình, chính anh lại là người đã để những lời nói không thành chìm vào quên lãng. Và giờ đây, mọi thứ đã quá chậm một nhịp. Nếu như ngày đó, anh đã đủ dũng cảm hơn...

Trần Hạo thở dài, tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng không thể xoa dịu tâm hồn anh. Anh biết, anh có thể vùi mình vào công việc đến kiệt sức, anh có thể kiếm được nhiều tiền hơn, đạt được nhiều thành công hơn. Nhưng chừng nào hình bóng Lê An vẫn còn ám ảnh, chừng nào nỗi tiếc nuối vẫn còn gặm nhấm, anh sẽ không bao giờ tìm thấy sự bình yên. Cái giá của sự chậm trễ này, anh sẽ phải trả bằng cả cuộc đời mình. Anh mở mắt, lại nhìn vào màn hình laptop, nhưng đôi mắt anh vẫn xa xăm, vô định. Anh biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, đầy rẫy những ám ảnh không tên. Công việc, đối với anh, giờ đây không còn là niềm đam mê, mà là một hình phạt, một vòng xoáy không ngừng để trốn tránh chính mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free